Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Tu Tiên trở về

Bạn đang đọc Ta Từ Thiên Giới Du Học Trở Về ( dịch) của Quỷ Cốc Tiên Sư

Phiên bản Dịch · 2566 chữ · khoảng 9 phút đọc

"Ba!!!"

Từ đường Trần gia, Trần Phong hiện tại đang quỳ trước bài vị tổ tiên, người nơm nớp lo sợ.

Bên cạnh hắn, một lão trung niên dáng người vạm vỡ cao ít nhất mét tám tay từ nãy tới giờ vẫn cầm một cây gậy ô sơn ma hắc vung qua vung lại, sắc mặt giận dữ, tựa như Thao Thiết phát cuồng, tùy thời đều có thể cấp Trần Phong một cơn thịnh yến.

Chỉ cần khí thế kia thôi, cũng làm người ta không dám ngẩng đầu nhìn thẳng.

"Đừng gọi tao là ba, tao không có ba như mày…."

Người đàn ông vạm vỡ giống lớn, tựa hồ tức giận xông khỏi đầu, lời nói phun ra khỏi miệng cũng không kiểm soát được.

Lời đã nói ra, mới cảm nhận được hình như có gì không đúng lắm, không khí chợt đình trệ vài giây.

Xấu hổ a!!!

Trần Phong suýt nữa không kìm nén được tiếng cười phụt ra, tự nhủ bầu không khí hiện tại mình mà cười thì chỉ có đường chết, chỉ có thể nỗ lực nghẹn lại.

Cảm giác muốn cười mà cứ phải nghẹn lại như này quả thật vô cùng khó chịu, hắn không thể không dùng sức cắn môi, hai vai theo đó tiếp tục run rẩy.

Đại hán âm thầm phỉ nhổ chính mình, thật hận không thể tự vả miệng hai cái, nhanh nhảu làm gì mà để rơi vào tình cảnh xấu hổ như này. Cánh tay giơ lên chỉ về phía Trần Phong đang quỳ gối " trước mặt tổ tiên, mày nói rõ ràng cho ba, một năm vừa rồi, sống không thấy người, chết không thấy xác, mày rốt cục đã chạy chỗ chó nào?"

Trần Phong bày ra bộ dạng đáng thương hề hề xin tha " Ba, không phải con đã nói với ba rồi sao, con là theo cha nuôi lên Thiên giới tu tiên a"

"Câm mồm"

Trần Quốc Trung giận sôi máu, đứa con trai này của ông chưa bao giờ làm người ta bớt lo, một năm trước, tiểu tử thối này mới tốt nghiệp cao trung, liền nói muốn ra ngoài trải nghiệm, kết quả vừa đi không trở lại, tin tức từ đấy cũng mất luôn.

Thời gian một năm qua, ông cùng lão bà như lật tung cả cái lục địa, tưởng hắn đã chết liền đau thương một thời gian, mãi mới dứt được thương tâm đang tính sinh thêm đứa nữa thì ai ngờ được tên tiểu tử này đột nhiên quay về, thử nói xem sao không điên tiết cho được???

Đối với phu thê hai người, Trần Phong trở về quả thực là một cái phi thường kinh hỉ, tối qua còn ôm nhau khóc cả đêm.

Cái chính là vui mừng cũng chỉ có lúc ấy, hồi sau cơn giận trong thời gian qua ào ào xông lên óc, ngay sáng sớm, không đợi Trần Phong tỉnh dậy Trần Quốc Trung đã lôi cổ hắn từ trong chăn ra, một đường ném đến từ đường dụng gậy.

Tiểu tử này suốt thời gian qua bặt vô âm tín, dù nguyên nhân gì đi chăng nữa cũng phải cấp cho ông cái lý do chính đáng, nếu không chính mình làm cha cũng không quản được?

Nhưng hiện tại hắn lại dùng cái lí do trời ơi đất hỡi này? Thật sự không coi ba hắn ra gì đúng không? Trần Quốc Trung tay càng nắm chặt cán gậy.

"Ba, con nói thật, ba có còn nhớ cái cây ở núi Kê Công Lĩnh năm trước bị sét đánh chứ?" Trần Phong cảm nhận được trong mắt lão ba hắn không có ý tốt, liền vội vàng giải thích.

Nghe đến việc này, ông có chút sửng sốt, cái cây Trần Phong nhắc đến ông tất nhiên quen thuộc hơn ai, trước đây hắn bị sinh non, từ nhỏ bệnh tật vẫn luôn quấn lấy người, lão gia từ lúc sinh thời có dặn vợ chồng ông đem Trần Phong ra sau núi Kê Công Lĩnh bái một cái cây làm cha nuôi. Phi thường khó hiểu.

Cái cây kia là ngay từ bé ông đã luôn được lão gia tử nhắc đi nhắc lại về sự tích của nó, từ thời ông ông ông ông ông của ông Trần Phong cái cây kia đã tồn tại nơi đó, ngắn thì mấy trăm năm, dài thì chỉ sợ có hơn một ngàn năm.

Ở đất Thục có một truyền thống, tiểu hài tử nếu như cơ thể yếu đuối khó nuôi, liền cấp hài tử tìm một cái mệnh khắc cha nuôi, có cha nuôi che chở, có thể gặp dữ hóa lành, gặp nạn hóa an.

Mà muốn nói mệnh khắc, sau núi kia có cây Hoàng Giác Thụ mệnh, mệnh của nó có thể so đá Hoa Cương còn mạnh hơn, nó mọc một mình trên đỉnh Kê Công Lĩnh, dãy núi này quanh năm giông tố nhiều, cơ hồ hàng năm đều sẽ bị sét đánh rất nhiều lần, nhưng cố tình ương ngạnh sống tốt.

Cho nên có lẽ vì nguyên nhân này, lão gia tử lúc còn sống mới để Trần Phong nhận nó làm cha nuôi.

Nói là vậy, dù có mạnh mẽ hơn Đá Hoa cương thì cũng có thời điểm suy yếu, chính là cái năm Trần Phong mất tích, không hiểu sấm sét ở đâu kéo đến không ngừng, liên tục đánh xuống Kê Công Lĩnh, chỉ rơi duy nhất vào cái cây Hoàng Giác Thụ kia, chỉ một thời gian sau, nó cũng biến mất không tung tích.

Lúc ấy Trần Quốc Trung liền cảm nhận được có điềm xảy ra, lại không ngờ không lâu sau Trần Phong cũng theo đó mất tích.

Bây giờ nghe hắn nhắc đến, chẳng lẽ năm đó Trần Phong mất tích cùng cái cây kia có quan hệ?

Nhưng mà cũng thật vô căn cứ a.

Thấy ông ngây người chốc lát, Trần Phong liền biết ông nghĩ ra điều gì, vội vàng nói tiếp :" Ba, có một điều ba không biết, tuy rằng cha nuôi quả thật chỉ là một cái cây, nhưng cái cây này không hề tầm thường, lai lịch của nó vô cùng lớn, chính là tằng tôn Địa Tiên chi tổ Trấn Nguyên Đại Tiên đã lưu tại hạ giới. Không phải có thời điểm trong thôn mình muốn chặt bỏ cây kia sao, là ông đã cứu, cha nuôi cùng ông ta từ đó có giao tình…."

Lúc đầu Trần Quốc Trung còn nghe chăm chú, nhưng vừa nghe nhắc đến Lão gia tử, ông hai mắt liền trừng lên "Ngươi với ta cái gì? Đó là ông nội mày”

Tiếng quát cất lên, mái ngói như muốn run rẩy rớt xuống, thiếu chút nữa đều mang tai Trần Phong làm hỏng.

"Con sai, con sai a". Hắn ngượng ngùng thu miễn, biết vừa rồi lời nói bản thân có chút không kiềm chế mà nói sau, khí thế không khỏi yếu đi vài phần, "Năm trước, sau khi con tốt nghiệp rồi đi du lịch, cha nuôi lúc này công đức viên mãn, sắp sửa phi thăng Thiên giới, báo mộng cho con , nói muốn dẫn con đi, thời điểm đó con cũng không nghĩ nhiều liền ở trong mộng đáp ứng, kết quả đã bị cha nuôi một đường xách lên Thiên giới……”

Trần Quốc Trung nhìn chằm chằm Trần Phong, trầm mặc một hồi lâu, “Tiểu tử thối, cha mày tuy rằng lớn lên cao lớn thô kệch, nhưng năm đó tốt xấu cũng từng tốt nghiệp qua đại học, có thể tin chuyện bịa đặt ma quỷ này?”

"Ba đừng a, tin con lần này, hiện tại con là đệ tử ở Ngũ Trang Quan trên đó, cha nuôi còn sử dụng quan hệ, cho ta vào đệ nhất học phủ Bất Chu Sơn trên Thiên Giới tu đạo, con của ba hiện tại chính là căn chính miêu hồng, cam đoan không giả người tu tiên!”

"Ba, người biết không? Nếu có thể tốt nghiệp ở đó, trên cơ bản đều là có thể tiến vào Thiên Đình đảm nhiệm chức vụ, huống chi ta ở Thiên giới còn có chỗ dựa mạnh mẽ như thế, chờ tương lai tốt nghiệp xong, chí ít cũng làm được đến chức quan Ngũ Phẩm Thiên Đình đó!”

"Nhà chúng ta sẽ phát tài to a.."

Nghe Trần Phong thao thao bất tuyệt một hồi, Trần Quốc Trung cũng hơi hơi tin tưởng, không khí xung quanh cũng phảng phất giảm xuống vài phần, tiến lên cúi người duỗi tay sờ sờ chán Trần Phong.

Trần Phong thấy hành động của ông có chút khó hiểu “Ba làm gì vậy?”

"Xem ra là bệnh cũng không nhẹ a!”

Trần Quốc Trung thở dài, trên mặt mang theo vài phần thất vọng, hiển nhiên, những lời vừa rồi của Trần Phong ông không để trong lòng.

"Con không có bệnh!”

“Đừng lo, con trai, bệnh này của mày, ba có thể trị!”

" n?"

Trần Phong ngẩng đầu nhìn vẻ mặt lão ba đột nhiên trở lên hiền lành của mình, có loại không tốt a.

"Đánh một trận là khỏi thôi"

Ông an ủi vỗ vỗ vai Trần Phong, ngay sau đó giơ lên cây gậy trong tay.

"Trần Quốc Trung, ông dám!”

Đúng lúc này, một giọng phẫn nộ từ ngoài truyền đến, thanh âm này rơi vào trong tai Trần Phong tựa như tiếng sấm đội.

Chỉ thấy cửa từ đường xuất hiện bóng ma, ngay sau đó, mặt đất phảng phất lắc lư vài cái, một người còn đang mặc tạp dề bay vào, dường như mới từ bếp xông ra, nổi giận đùng đùng tiến đến.

Thanh âm chưa kịp biến mất, đã thấy một tòa núi lớn hướng về phía mình, Trần Quốc Trung cao cao giơ cây gậy đình trệ ở không trung, không khí phảng phất đọng lại, thân thể hơi hơi run rẩy một chút.

Không ai khác chính lão mẹ Trần Phong, tên gọi tương đối khả ái, bất quá có đôi khi hiện thực rất là tàn nhẫn, chỉ thấy nữ nhân cao ít một mét chín, tuy rằng ăn mặc tạp dề bó sát người, nhưng vẫn như cũ không che nổi bề ngoài cao to của bà.

Xét về khuôn mặt, ngũ quan khá thanh tú, mơ hồ có thể nhìn ra năm đó từng là mỹ nhân, nhưng dù có là mỹ nhân chăng nữa thì ai có thể địch lại được sự tàn phá thời gian.

Trần Phong trong lòng cười khổ, mới một năm không thấy, lão mẹ quả nhiên lại hùng tráng rất nhiều, nhìn thể trạng bây giờ, có thể nói rằng so với Trần Quốc Trung thì ông kém 1.5 lần, nếu so với Trần Phong, ít nhất gấp hai.

Người trong thôn đều biết Trần Quốc Trung có cái tật xấu, đó chính là sợ vợ, thử nói xem, nếu nhà ai có vợ cao hơn mình, to hơn mình mà không sợ đi, cho tiền cũng không dám.

Sở Trân, giống như con gà mái đẻ, đối với Trần Quốc Trung mắt hổ trừng trừng, thiếu chút nữa đem Trần Quốc Trung lừ đến cháy xém.

“Lão bà, đây chính là từ đường, không phải nơi bà nên tới, làm trò trước mặt tổ tiên, vậy còn thể thống gì?” Trần Quốc Trung ngạnh khí, quở trách một câu, bất quá đối chọi lại ánh mắt như lang hùm của Sở Trân, khí thế vẫn yếu đi vài phần, ngữ khí rõ ràng là không đủ tự tin.

Sở Trân cũng mặc kệ cái gì từ đường hay không từ đường, tiến lên che chắn trước mặt Trần Phong, “Trần Quốc Trung, ông thử động đến con tôi một cái thử xem!”

Trần Quốc Trung run lập cập, “Tôi giáo huấn con, bà còn làm loạn cái gì……”

Không nghe thì thôi vừa nghe đến liền phát hỏa, Sở Trân không kiêng nể nổi giận đùng đùng, Trần Quốc Trung vạm vỡ mạnh mẽ mới rồi, giờ phút này tựa như chú gà con đối gà mẹ, căn bản không cùng đẳng cấp.

Đúng lúc này, Trần Phong đang quỳ dưới mặt đất lại mở miệng, “Mẹ, ngươi đừng động, con biết ba giận, mẹ cứ để cho ba đánh đi.”

"Làm loạn cái gì?” Sở Trân quay đầu lại trừng mắt nhìn Trần Phong, “ông ấy sẽ đánh chết con đấy.”

"Thích"

Trần Phong nghe vậy, lắc đầu cười khẽ, “Mẹ, sao lại có thể xem thường con a, ta ở Thiên giới tuy rằng chỉ tu hành một năm, nhưng là lại sớm đã đạt Luyện Khí đại thành, lập tức liền bước vào Trúc Cơ cảnh, thân thể sớm đã như cứng như sắt thép, không phải mạnh miệng chứ ngay cả đạn pháo cũng không làm gì nổi con, huống chi một cây cây gậy bình thường?”

Trần Phong còn đắc ý bĩu môi.

Cũng không trách hắn tự tin như vậy, thông thiên thư viện chính là Thiên giới đệ nhất học phủ, Bất Chu Sơn càng là nơi tiên khí đầy đủ, chỉ một năm thời gian, hắn cũng đã vượt qua luyện thể Luyện Khí hai trọng cảnh giới, mắt thấy liền phải tiến vào cao hơn tầng Trúc Cơ cảnh.

Hơn nữa, trên thực tế, trường học đại đa số thời gian tự do rèn luyện,làm cho thời gian tu hành của hắn càng nhanh.

Luyện Khí đại thành, thân thể cứng như kim cương, có thể đao chém rìu đục không mảy may, nói có thể cản được đạn pháo bình thường, đích xác không nói chơi, ở trong mắt Trần Phong lão ba chính là một ông nông dân không hơn không kém, đơn giản sức lực lớn hơn một chút, nhưng cho dù hắn có lại đại sức lực, có thể đả thương đến mình sao?

Sở Trân nhìn Trần Phong, ánh mắt kia, phảng phất như muốn cho Trần Phong, sao con mình lại ngu như thế, đã vậy mẹ liền lực bất tòng tâm vậy, lần này trời cũng không cứu được.

Trần Phong đắc ý, đối với Trần Quốc Trung mà nói, đó chính là không khác nào khiêu khích.

“Bà nghe chưa, nghe thấy chưa, đây đều là nó tự nói, tôi hôm nay không cho nó hai gậy, thiên lý bất dung a”

Tức giận xông lên, trong mắt lập lòe hừng hực cháy lên ngọn lửa, Trần Quốc Trung hiển nhiên không lưu tình.

Dùng tình thương vĩ đại của người cha, tựa như núi đất sạt lở, mạnh mẽ giáng vào người Trần Phong.

“Ba, nếu còn không tin lời nói của con, con đây liền cho ba mở rộng kiến thức như nào là tu tiên……”

“Phanh!”

Trần Phong quỳ trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, thậm chí khóe miệng còn lộ ra một tia mỉm cười, nhưng mà, lời nói còn chưa nói xong, một tiếng vang lớn vọng lên, ngay sau đó, Trần Phong giống như một quả đạn đạo, viu một tiếng, trực tiếp từ cửa từ đường bắn ra ngoài.

……

Bạn đang đọc Ta Từ Thiên Giới Du Học Trở Về ( dịch) của Quỷ Cốc Tiên Sư
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi MaiHalala
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 67
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự