Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 6 Sống

Bạn đang đọc Ta Là Duy Nhất sáng tác bởi Cabetron

Tiểu thuyết gốc · 1929 chữ · khoảng 7 phút đọc

-Đây! Là cái chết ư? Sinh mệnh biến mất chính là cái chết ư? Sinh mệnh thật ngắn ngủi! Nó rực sáng rồi rụi tắt!

Duy Nhất hắn ngồi trước đống tro tàn 1 ngày trời, cuối cùng trong đầu hắn nhiều suy nghĩ nảy ra, hắn tự lẩm bẩm 1 mình.

Bỗng hắn thấy cơ thể của mình như đống nửa, bừng cháy, như dòng sông dồi dào mạnh mẽ. Năng lượng sinh mệnh của vũ trụ như tập trung lại giữa cơ thể của hắn.

Nhẹ nhàng sờ vào đống tro tàn nguồn năng lượng sinh mệnh cũng truyền sang đó. Hư không trên cao đầu hắn bỗng nứt ra vũ trụ như muốn trút xuống toàn sinh mệnh, trong đó phảng phất mắt người không nhìn được chính là linh hồn của một người. Rồi đống tro tàn như có cơn lốc thổi vào, từ trong đó 1 bóng người như mờ mờ hiện ra, chính là Huyền Vũ. Sinh mệnh của vũ trụ đã truyền vào thể nội của hắn, đại đạo tạo cho hắn 1 cơ thể mới.

- Ta, ta đang ở đâu.

Ngơ ngác nhìn xung quanh rồi hắn lại nhắm mắt lại, hắn cảm nhận được sinh mệnh của hắn rồi rào như thể cho hắn làm mọi điều hắn muốn.

- Không, có gì đó khác lạ!

Duy Nhất cảm thấy có việc gì đó sai, bỗng phía sau tên Huyền Vũ hiện ra thêm 1 bóng người.

Dáng người này thư sinh, khuôn mặt mỹ miều nhưng có thể cảm nhận được sự tinh danh, hắn đeo 1 cặp kính cận.

- Đệ đệ, ta tưởng đã chết rồi, mặc dù không biết đệ đã làm gì nhưng cám ơn rất nhiều!

- Hả!

Cảm thấy sự quen thuộc đến từ cơ thể, hắn bỗng trố mắt ra.

- Đây chính là cơ thể thật sự của ta mà!

Đây chính là cơ thể thật sự của hắn ở địa cầu nhưng hắn lại cảm nhận được suối nguồn sinh mệnh của hắn. Kiếp trước hắn chết vì ôn thi quá sức mà chết, lần này hồi sinh có cả bộ đồng phục của trường ôn thi, trước ngực còn dán mảnh giấy ghi Phan Hải

- Ngươi là ai, các ngươi là ai? Ta nhớ là đã chết rồi tại sao lại xuất hiện ở đây? Các ngươi cứu ta phải không? Các ngươi có mục đích gì?

Tên Huyền Vũ nói liên mồm, biết người đệ đệ dại khờ không biết gì, Phan Hải hắn liền đứng ra giải thích.

Phải mất thật lâu tên Huyền Vũ mới gật đầu, mặc dù không biết nguyên nhân cụ thể cả hai được hồi sinh nhưng chỉ cần được sống lại là hắn đã vui mừng lắm rồi. Hắn vẫn còn nhớ trước lúc chết khổ cực phải chịu như thế nào, còn gì đáng sợ hơn chết trong bất lực trong cô đơn, chết vì đói. Lần này cải tử hoàn sinh, hắn QUYẾT DIỆT PHÚ GIA.

Mặc dù cơ thể có nguồn năng lượng bí ẩn nhưng hắn không biết cách tận dụng, và hắn cũng không ngu ngốc vội đi đối đầu với Phú gia, gia chủ hiện tại tức đại bá của hắn đang ở Thần Thông đỉnh phong, còn hắn hậu thiên chưa thành có đánh cũng chỉ làm mồi cho chó.

Ba người tiếp tục ở lại căn nhà tranh, Phan Hải tiếp tục việc dạy cho Duy Nhất, còn Huyền Vũ đi kiếm thức ăn cũng như tìm kiếm phương hướng cho cả ba. Đồng thời cả ba cùng bắt đầu tu luyện bộ công pháp cơ bản nhất của Đại lục, được tuyên truyền rộng rãi, không ai là không biết. TU LUYỆN YẾU LĨNH

Hai người Phan Hải, Huyền Vũ tu luyện như diều gặp gió, chẳng mấy thời gian đã đạt đến Hậu Thiên Đỉnh phong tầng còn Duy Nhất hắn lại mãi mới đột phá đến Hậu Thiên Tầng 1. Trong một lần đi săn gặp phải cấp 2 Yêu lang, do không có tuyệt kỹ chất lượng cao nên Huyền Vũ đã bị đánh cho thê thảm nhưng hắn lại nhận ra sự đáng sợ của cơ thể mới. Khả năng phục hồi thật đáng sợ, tuy không biết chết có thể hồi sinh không như xương trắng mọc thịt là chuyện bình thường.

Khi cả hai đã dạy cho Duy Nhất đủ kiến thức về cách sống, Huyền Vũ đã ra 1 quyết định:

- Bây giờ chúng ta cũng đã đạt tới Hậu thiên đỉnh phong, công pháp đã không đủ nữa rồi nếu không tìm được cao cấp hơn công pháp chúng ta sẽ khó mà đột phá tới tiên thiên!

- Vậy phải làm sao?

- Mỗi thế lực lớn đều lưu giữ cho mình nhiều công pháp cũng như tuyệt kỹ, gia tộc của ta cũng vậy nhưng ta không quan tâm đến bọn chúng, bây giờ cách duy nhất của chúng ta là gia nhập môn phái hoặc thế lực như Đế quốc hoặc công hội. Nhưng theo ta thấy những thế lực đó rất bó buộc lại hạn chế tiềm lực của mình. Tông môn là sự lựa chọn đúng đắn hơn, các ngươi có theo ta chứ?

Hai người Duy Nhất gật đầu đồng ý, Huyền Vũ lại nói:

- Nếu đã muốn chung đường, chúng ta lại có duyên sinh tử với nhau. Hay kết nghĩa huynh đệ đi.

Ba người đánh nhau một trưởng nhận nhau làm huynh đệ, là người thân nhất bên cạnh lúc gian khổ.

-Gần chúng ta nhất có Cửu ma Môn và Thái Bát tiên tông, mặc dù Cửu ma môn mạnh mẽ hơn nhưng đấu tranh khốc liệt lại hay chính diện làm việc ác rất khó sinh tồn, tuy ta 2 người không sợ nhưng lại chẳng hợp với Duy Nhất, đã là huynh đệ phải luôn bên nhau. Bát tiên tông là chính phái tuy hay giả nhân nghĩa nhưng đấu tranh đều trong bóng tối, những người không chỗ nương tựa như chúng ta dễ dàng hành động hơn.

Ba người quyết định tiến tới Bát Tiên Tông, con đường tiến tới Bát Tiên tông khá là xa lên Phan Hải quyết định ngày hôm sau cả ba sẽ tiến vào bìa rừng săn một chút yêu thú mang bán để kiếm một ít lộ phí đi đường cũng như mua tư trang bên người và làm 1 bữa ăn tử tế. Tuy tư trang của Duy Nhất có 1 số món vô cùng đáng giá như giới chỉ và một số thứ không biết tên nhưng đó là đồ của Duy Nhất bán cũng không tiện, lại sợ mất nhiều, như những món trước đó Duy Nhất đưa ra chỉ đoán thôi cũng biết giá trị kinh người.

...

Sáng hôm sau cả ba đã có mặt ở phía bìa ngoài rừng, hai người Huyền Vũ Phan Hải hai hường chém giết yêu thú, còn Duy Nhất thì thu dọn mọi thứ vào trong giới chỉ. Đến giữa trưa

- Đại ca, cũng được kha khá hung thú cấp 1 rồi. Nhưng mà đỉnh phong thì vẫn còn ít.

Hai người đại ca đành chịu, tuy cấp cao yêu thú giá trị hơn nhưng phía ngoài bìa rừng khó kiếm được cấp hai yêu thú mà họ thì cũng chưa chắc đã thu phục được nếu cấp 2 yêu thú đi lẻ mai ra, nếu vào sâu bên trong lành ít giữ nhiều.

- ggaorrrrr!

Tiếng mãnh hổ truyền đến từ gần đó.

Cả ba lặng lẽ tiến lại gần để xem xét tình tình thì thấy một con mãnh hổ cấp 3 đang đại chiến cùng 1 con gấu. Thấy vậy nét mặt Huyền Vũ liền vui mừng, yêu thú cấp 3 đã hình thành nội đan giá trị liên thành, nếu hấp thu được lại tăng 1 phần chiến lực cũng như thần thông khi đạt thần thông cảnh giới rất hữu ích. Mỗi người thần thông hấp thu chỉ được 9 cái mà bọn họ lại tự tin bản thân sau khi tái sinh chính là Thiên tài nên không hấp thụ cấp thấp nội đan nhưng mang đem bán là quá thu hoạch cả ngày nay.

2 thú đại chiến chẳng mấy chốc đã đến hồi kết, cuối cùng thần thông đại địa chấn của hùng sư đã kết thúc tất cả.

Thấy vậy Huyền Vũ lại hơi thất vọng khi cả hai đã không đồng quy vu tận.

- Được rồi liều thôi, cùng lắm là chạy.

Hai người liền lẻn ra đằng sau của con gấu, còn riêng Duy Nhất cứ thẫn thờ. Hắn tuy đã được học rất nhiêù về thế giới nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của con gấu chợt trong hắn lại nhiều thêm những câu hỏi. Về cuộc sống, về lí do mà phải tu luyện, phải chém giết.

Tất cả cũng chỉ là lòng tham của con người cũng như đó là lẽ tự nhiên, giống như con hổ vì bản thân mà săn giết, vì bản thân mà làm hại mọi thứ xung quanh, như con gấu vì bản thân phải tự vệ.

Hắn không thể làm khác đi được lẽ tự nhiên đành quyết định nếu có thể thì cứ hạn chế mà làm, nếu có thể giúp thì hắn sẽ giúp vì hắn đang là con người.

Mặc dù là yêu thú cấp ba nhưng sau đại chiến con gấu đã bị thương rất nhiều chưa được bình phục đã bị đánh lén nên vô cùng phẫn nộ, bèn lao về phía của Huyền Vũ.

Như là ngọn nến bừng sáng trước khi vụt tắt còn tấn công của con đại hùng còn hung ác và mạnh hơn cuộc đại chiến trước đó. Hai người Huyền Vũ mặc dù không làm sao nhưng họ nhận ra cũng không có cách để hạ một yêu thú cấp 3.

Cuộc chiến cứ tiếp diễn vài canh giờ cuối cùng đại hùng bị mệt mỏi kiệt sức cũng như vết thương mới cũ thi nhau xung kích vì thế mà đổ gục xuống.

Duy Nhất liền tiến lại gần thu lại cơ thể 2 con yêu thú, bỗng nhận ra ở gần đó có 1 con gấu nhỏ đang còn chưa mở mắt, cả ba đã hiểu rốt cục tại sao cuộc đại chiến lại xảy ra. Con mãnh hổ cấp ba kia biết đại hùng hôm nay sinh con sức lực bị giảm bớt liền tìm cách đánh lén. Thảo nào sau khi đánh bại mãnh hổ ánh mắt của đại hùng lại nhẹ nhõm đến vậy.

- Vậy là chúng ta chính là kẻ xấu, chẳng khác nào con hổ kia vậy.

Mặc dù biết là vì cuộc đời này nhưng ta vẫn cảm thấy có lỗi. Duy Nhất đứng trước xác của đại hùng, hắn muốn hồi sinh cho đại hùng như 2 vị đại ca mà thật không biết cách. Cả ba cùng quỳ trước xác con gấu hối lỗi rồi chôn xác xuống đất làm phần mộ cho nó. Nội đan của con gấu bỗng bị rơi ra ngoài, Duy Nhất liền để vào lòng của con gấu nhỏ, sự ấm áp đó khiến cho con gấu tiếp tục nằm im ngủ. Khiến họ thấy có lỗi, liền quyết định nuôi tiểu hùng. Cũng như có miễn phí một con yêu thú cấp 3 tương lai.

Trời cũng đã tối cả ba liền quay trở về căn nhà nhỏ với thêm 1 chú gấu con.

Bạn đang đọc Ta Là Duy Nhất sáng tác bởi Cabetron
vietnovel

Truyện Ta Là Duy Nhất tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Cabetron
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự