Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Thương thế quỷ dị.

Bạn đang đọc Quái Dị Ghép Hình ( Dịch ) của Nguyệt Trung Âm

Phiên bản Dịch · 1641 chữ · khoảng 5 phút đọc

" Tí tách ... tí tách .... "

Âm thanh trong bóng tối truyền đến , như nước mưa nhỏ xuống mặt đất . Liễu Nghị trong lúc mơ hồ phảng phất trông thấy một bóng lưng quen thuộc . Liễu Nghị nhịn không được đến gần vươn tay chạm vào bóng dáng này . Khi hắn vừa vươn tay liền thấy trên mặt đất tràn ra chất lỏng tanh nồng mùi máu .

Đây không phải nước mưa mà là máu . Máu tươi đỏ thẫm !

Thân ảnh trước mặt hắn đột nhiên quay đầu lại , Liễu Nghị nhìn thấy đó là một gương mặt vô cùng mỹ lệ nhưng trắng bệch , khóe miệng câu ra một nụ cười quỷ dị .

Bảo Nhi !

Là nàng ! Nhưng chẳng phải nàng đã chết rồi sao ???

" Bốp ! "

Liễu Nghị đột nhiên mở mắt .

" Thiếu gia , ngươi sao thế ??? "

Tiếng của Hôi thúc lọt vào tai hắn . Liễu Nghị nhìn xung quanh , trời đã sáng , bên cạnh hắn là Hôi thúc .

" Chỉ là ác mộng thôi , không có gì đâu . Hôi thúc à , hồi tối không có gì ngoài ý muốn chứ hả ? " Liễu Nghị lau mồ hôi lạnh trên trán .

" Không có ! Tất cả đều bình thường . "

Liễu Nghị nhẹ gật đầu . Chợt hắn liếc nhìn cổ tay của mình , màu đen lại lan rộng ra gấp đôi nhìn vô cùng bắt mắt .

" Nó lại phát triển . " Liễu Nghị vô cùng căng thẳng .

Lần này hắn đã xác định thật sự là đụng phải phiền toái lớn . Nơi biến thành màu đen hoàn toàn không có chút cảm giác nào , chuyện này xem ra không có gì tốt đẹp cho lắm . Nếu tiếp tục lan rộng như vậy thì chẳng lẽ tay hắn toàn bộ sẽ biến thành màu đen kinh khủng vậy sao ?? Liễu Nghị không dám nghĩ nữa , nhất định phải nắm chặt thời gian giải quyết chuyện này cho dứt điểm .

" Hôi thúc ! Chúng ta đến huyện nha một chuyến đi hả . "

" Được , thiếu gia . "

Liễu Nghị ăn vội điểm tâm rồi cùng Hôi thúc đến huyện nha . Hôm nay thời quang mây tạnh , qua một đêm mưa không khí vô cùng trong lành tươi mát . Đường xá náo nhiệt , đông đúc khiến Liễu Nghị hoài nghi liệu đêm qua mình gặp ảo giác hay không . Chỉ là vết đen trên tay hắn rõ ràng như đang nhắc nhở hắn mọi chuyện là thật .

" Liễu thiếu gia ! "

Huyện nha bộ khoái trông thấy Liễu Nghị liền sáng rỡ hai mắt , xu nịnh chạy đến . Liễu Nghị vốn dĩ là thần tài của Lạc huyện này , thông thường khi chuẩn bị vào nha môn lúc nào đám người dưới cùng của nha môn như hắn cũng được thơm lây .

" Lưu bộ khoái , ta muốn tìm huyện lệnh đại nhân . "

" Liễu thiếu gia , huyện lệnh đại nhân ở cửa sau đó nha ."

Liễu Nghị khẽ gật đầu , tiện tay ném một khối bạc vụn cho tên bộ khoái .

Đến phía sau , Liễu Nghị trông thấy một nam nhân trung niên thân thể vô cùng cồng kềnh , chính là huyện lệnh Lạc huyện , Triệu Hữu Đức .

" Triệu đại nhân ! " Liễu Nghị khách sáo kêu lên .

Triệu Hữu Đức quay người thấy Liễu Nghị lập tức hai mắt tỏa sáng . Đối với Liễu Nghị thì Triệu Hữu Đức vô cùng có hảo cảm , chỉ vì Liễu Nghị đã dùng tiền đè Triệu Hữu Đức rất nhiều , mỗi lần gặp nhau là có tiền .

" A ha ... là Liễu Nghị đó hả ... đến đến đến ... ngồi xuống uống nước ăn miếng bánh , trò chuyện nào . "

Liễu Nghị đi theo Triệu Hữu Đức đến phòng khách, như bình thường thì hắn sẽ khách sáo một phen nhưng lúc này , Liễu Nghị không có thời gian quanh co , lòng vòng /

" Triệu đại nhân , lần này ta đến nhờ đại nhân giúp đỡ .

" Nhờ giúp ??? Liễu Nghị , ngươi gặp chuyện gì phiền toái sao ??? " Triệu Hữu Đức híp mắt nói .

" Triệu đại nhân , chuyện này phải bắt đầu từ hôm qua , lúc ta thành thân ..... "

Liễu Nghị kể lại đầu đuôi mọi chuyện không chút giấu diếm . Hắn muốn nhờ vào lực lượng của quan phủ thì không thể giấu diếm bất cứ thứ gì . Triệu HỮu Đức dần tắt đi nụ cười trên mặt để lại vẻ kinh ngạc vô cùng .

" Đại nhân , Liễu phủ của ta gặp chuyện quỷ dị như vậy ... đã không biết phải làm sao . Xin đại nhân phái ra nhân thủ điều tra chân tướng . "

" Ài .. chuyện này có hơi phiền toái đó nha . " Triệu Hữu Đức trầm ngâm một lúc lâu .

Liễu Nghị thầm mắng trong lòng , Triệu Hữu Đức rõ ràng là muốn tiền , chuyện gì cũng tiền . Thế là hắn móc ra ngân phiếu một ngàn lượng đưa thẳng vào mặt Triệu HỮu Đức đồng thời nói : " Đại nhân , nếu có thể giải quyết chuyện này , tất có hậu báo . "

Triệu Hữu Đức nhìn thoáng qua số tiền trong ngân phiếu , vô hình vô ảnh thu vào không một tiếng động rồi nheo mắt nói :

" Liễu Nghị a , nếu bản quan đoán không sai thì ngươi hẳn là gặp được chuyện quỷ dị rồi . Sự kiện quỷ dị này là tuyệt mật của quan phủ , bản quan cũng không tiện nói ra được . Tóm lại , một khi sự kiện quỷ dị xảy ra thì người bình thường hay quan phủ đều không có cách xử lý . Chỉ có thể báo lên cấp trên mà thôi . "

" Đại nhân .... ngài biết chuyện tương tự vậy sao ?? " Liễu Nghị sáng ngời hai mắt thầm nghĩ : " Cẩu quan này vậy mà biết chuyện này sao chứ ... "

Chuyện này khiến Liễu Nghị sinh ra một ít hy vọng , xem ra quan phủ vẫn luôn nắm giữ một ít bí mật mà thường nhân không thể chạm vào .

" Bản quan đương nhiên biết một số việc , nhưng chuyện quái dị thế này không thuộc phận sự của bản quan . Bản quan cũng chỉ có thể báo lên phủ thành để phủ thành xử lý thôi . "

" Phủ thành xử lý thế nào ??? " Liễu Nghị vội vàng hỏi dồn .

Triệu HỮu Đức lại cười nhạt không trả lời , Liễu Nghị lập tức hiểu rõ cẩu quan này lại muốn tiền . Nhưng chuyện quan hệ trọng đại đến tính mạng của mình và cả Liễu gia nên Liễu Nghị không dám lãnh đạm , lập tức đưa tiếp một tấm ngân phiếu .

Triệu Hữu Đức rung đùi thu lấy ngân phiếu rồi mới chậm rãi mở miệng nói :

" Tại phủ thành , nha môn có một tổ chức đặc thù gọi là Dị Nhân Ty , chuyên xử lý mấy chuyện quái dị thế này . Sự tình của ngươi bản quan sẽ báo cáo đến phủ thành , xác suất rất lờn sẽ giao cho Dị Nhân Ty xử lý . Ngươi chỉ cần từ từ mà đợi là được . "

" Dị Nhân Ty ??? Vậy Dị Nhân Ty chừng nào sẽ cho người đến xử lý ??? "

" Chuyện này bản quan cũng không rõ ràng . Dị Nhân Ty phi thường đặc thù , ngay cả tri phủ đại nhân cũng vô pháp điều động . Lúc nào xử lý , làm như thế nào , có đến hay không cũng đều do người của Dị Nhân Ty quyết định . "

Liễu Nghị nghe xong , lòng chợt nặng nề . Nói như vậy hắn cũng chỉ có thể ngồi yên chờ đợi . Vạn nhất cái gọi là Dị Nhân Ty một mực không đến , hoặc là qua mấy tháng mới chịu thò mặt đến thì Lạc huyện cũng lạnh rồi. Nhất là hiện tại Liễu Nghị còn mang thương thế rất kỳ lạ . Dựa theo tốc độ lây lan của vết thương này thì hắn sẽ không chống được bao lâu .

" Đại nhân , ngài có cách nào liên hệ với Dị Nhân Ty không ??? " Liễu Nghị chợt hỏi .

Có tiền có thể sai khiến cả quỷ thần , chỉ cần tiền đủ nhiều thì chuyện gì cũng có thể .

" Hắc hắc hắc ... Dị Nhân Ty đóng ở đâu ta còn không biết , làm sao có cách nào chứ ??? Vả lại , bản quan cũng khuyên ngươi một câu . Người của Dị Nhân Ty cùng nha môn chúng ta hoàn toàn không giống nhau . Tiền cũng không xài được đâu hả . Được rồi , chuyện nên nói bản quan cũng đã nói , ngươi lui đi . Đúng rồi , ngươi đã dính vào chuyện quái dị thì tốt nhất không nên đến nha môn miễn cho chuyện này xuất hiện trong nha môn thì phiền phức lớn . " Triệu Hữu Đức không kiên nhẫn phất tay tiễn khách .

" Khốn nạn ! Tên mập chết tiệt này , không có chuyện gì đều đòi tiền , có chuyện liền phủi sạch mọi quan hệ. " Liễu Nghị thầm mắng trong lòng .

Dù hận cách mấy thì đối phương cũng là quan huyện . Cho dù Liễu Nghị hắn là phú thương giàu có thì sao chứ , làm gì được nhau ?? Chống nhà nước à ????

" Trở về ! " Liễu Nghị nghiến răng đem người rời đi .

Bạn đang đọc Quái Dị Ghép Hình ( Dịch ) của Nguyệt Trung Âm
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi tranphong
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 7
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự