Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Nạp thiếp .

Bạn đang đọc Quái Dị Ghép Hình ( Dịch ) của Nguyệt Trung Âm

Phiên bản Dịch · 1655 chữ · khoảng 6 phút đọc

Tháng giêng , gả cưới .

Sáng sớm , Lạc huyện vô cùng náo nhiệt , tiếng khua chiêng gõ trống inh ỏi từ một khu nhà nhỏ vang lên . Một đội rước dâu đang nghênh đón một tân nương tử mặc hồng bào , mũ phượng tiến vào kiệu hoa . Đội ngũ này một đường đánh trống thổi kèn mãi đến Liễu phủ mới dừng lại .

Chủ nhân của Liễu phủ là Liễu Nghị , tuổi mụ là mười tám. Ba năm trước phụ mẫu qua đời để lại gia nghiệp to lớn này . Liễu Nghị lúc đó chỉ là một tú tài bình thường , đột nhiên nhận được tin dữ , gián đoạn việc học hành về nhà kế thừa sinh ý . Vốn dĩ Liễu Nghị suốt ngày ngơ ngác , lóng ngóng chẳng làm nên trò trống gì , gia nghiệp cứ thế dần suy bại . Nhưng một năm trước , Liễu Nghị như chợt tỉnh ngộ , trọng chấn Liễu gia , đem việc kinh thương của Liễu gia trở nên phát triển hơn . Hơn nữa hắn còn tu sửa cầu đường khắp nơi , trở thành đại thiện nhân ở Lạc huyện này . Người người ở Lạc huyện nghe tên Liễu thiếu gia đều vỗ tay tán thưởng , kính trọng vô cùng .

Hôm nay là ngày đại hỷ của Liễu Nghị , thế nhưng hắn không phải cưới chính thê mà là nạp thiếp . Nữ nhân mà hắn nạp làm thiếp là một quan nhân của thanh lâu , nghệ danh là Bảo Nhi . Nữ tử này vô cùng nổi danh , được vô số phú hào vây quanh truy tầm nhưng cuối cùng lại bị Liễu Nghị nhanh chân đi sau mà đến trước chuộc thân cho nàng , cưới vào Liễu gia . Mặc dù chỉ là thiếp , chỉ cần vào nhà bằng cửa phụ là được , không cần phải công bố rộng rãi , nhưng Liễu Nghị lại cho Bảo Nhi thể diện , mời một số thân bằng quyến thuộc đến dự tiệc như một đám cưới đàng hoàng .

" Chúc mừng Liễu huynh đã nạp được mỹ thiếp ! "

" Cung hỉ , cung hỉ ! "

Liễu Nghị tươi cười mời rượu từng người một , nét vui mừng hiện rõ trên mặt hắn .

Chỉ có một mình bản thân Liễu Nghị biết , Liễu Nghị hiện tại đã không còn là Liễu Nghị trước kia nữa . Một năm trước , hắn tỉnh lại sau một giấc ngủ chợt phát hiện mình đã tu hú chiếm tổ chim khách trở thành " Liễu Nghị " này . Chân chính Liễu Nghị đã sớm vì phụ mẫu qua đời , sầu não uất ức chết mẹ nó rồi .

Liễu Nghị nhanh chóng quen thuộc tình cảnh hiện tại , liền lợi dụng tri thức của kiếp trước , rất nhanh trọng chấn gia nghiệp , làm Liễu gia hưng thịnh hơn cả trước kia . Rồi sau đó hắn gặp Bảo Nhi , nàng trời sinh lệ chất là mỹ nhân mà theo Liễu Nghị là cả đời hiếm thấy . Lập tức Liễu Nghị ném tiền như nước , đồng thời trở thành kẻ đạo văn , viết một vài bài tuyệt thế danh thi khiến Bảo Nhi xao động tâm hồn . Chớp thời cơ , Liễu Nghị vốn dĩ là phú thương nên chuộc thân cho Bảo Nhi là chuyện dễ như trở bàn tay , vì vậy mới có hỷ sự ngày hôm nay .

" Thiếu gia , nên nhập phòng rồi a . " Hạ nhân Liễu phủ tiến đến bên cạnh Liễu Nghị nhắc nhỏ .

Thực ra đây cũng là an bài của Liễu Nghị , nếu như tiếp tục uống nữa thì chỉ có khiêng hắn vào phòng chứ còn động gì nữa mà động . Nhân sinh tam đại hỷ sự , động phòng hoa chúc hắn càng không muốn say bất tỉnh nhân sự.

" Các vị , thật xin lỗi , không thể tiếp được a . " Liễu Nghị chắp tay cười nói .

" Ha ha ha ... Liễu huynh đi thôi .... nhanh động phòng đi . Ha ha ha ... "

Trong tiếng cười sảng khoái trêu chọc của đông đảo tân khách , Liễu Nghị nhẹ nhàng tiến đến phòng tân hôn . Cửa phòng có nha hoàn trông coi , thấy Liễu Nghị vội vàng hành lễ .

" Được rồi ! Các ngươi lui hết đi . "

" Rõ ! Thiếu gia ! "

Liễu Nghị không có thói quen làm việc để người khác nghe ngóng . Hắn đuổi hạ nhân đi khỏi liền đẩy cửa bước vào , nhẹ nhàng tiến đến . Hai ngọn nến đỏ thẫm lung linh , hương thơm thoang thoảng trong phòng khiến lòng người vô cùng dễ chịu . Liễu Nghị trông thấy tân nương tử đang ngồi đó , đầu che kín khăn voan . Hắn liền tươi cười nhẹ nhàng mở khăn lộ ra một gương mặt tuyệt mỹ khiến người ta hít thở không thông . Cho dù Liễu Nghị đã từng nhìn thấy vô số mỹ nhân cũng không nhịn được miệng đắng lưỡi khô , lòng đầy khẩn trương .

" Bảo Nhi , ủy khuất ngươi đã ở đây chờ lâu như vậy . " Liễu Nghị nhẹ nhàng nắm chặt tay Bảo Nhi thì thầm.

Không biết vì sao , Liễu Nghị lại có cảm giác tay Bảo Nhi có chút lạnh buốt , đã vậy trong ánh nến chập chờn , Liễu Nghị tựa hồ như thấy mặt nàng có chút trắng quá mức cho phép . Thế nhưng hắn cũng không để ý nhiều , tân nương tử trang điểm vốn dĩ vô cùng đậm , thêm chút phấn cũng là bình thường . Nhân sinh tam đại hỷ , bây giờ được một rồi , Liễu Nghị tự nhiên phi thường cao hứng . Nhìn thấy mỹ nhân mình ngày nhớ đêm mong đang ở trước mặt , Liễu Nghị cuối cùng không kiềm nổi nữa , nhào vào Bảo Nhi .

Trong lúc nhất thời , nến đỏ chập chờn , cả phòng thơm ngát .... nhưng Liễu Nghị lại cảm giác có gì đó không đúng . Từ khi hắn tiến vào phòng , Bảo Nhi không hề nói năng một câu nào , hơn nữa thân thể lại vô cùng lạnh . Chẳng lẽ nàng ngã bệnh ???? Ở thời đại này dù là cảm mạo cũng có thể chết người . Liễu Nghị đang muốn đứng dậy hỏi thăm thì cảm giác trên tay mình có gì đó sền sệt , dính dính . Hắn đưa tay lên nhìn thì biến sắc

Máu !

Máu tươi!

Tay hắn đầy máu !

Trong mũi hắn cũng có một mùi máu tanh nồng đậm . Máu tươi ở đâu đây chứ ??? Liễu Nghị vội vàng cúi đầu tập trung nhìn vào lập tức hai mắt mở to , cả người lạnh toát ( thằng dịch cũng đang lạnh toát cả người . ) lăn đùng xuống đất kêu cái bịch , đồng thời rống lên : " Người đâu ! Người đâu ... nhanh đến đây . "

Rầm !

Cửa phòng bị phá tan , đám gia nhân vội vã chạy vào , vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng không nhịn được sợ hãi thét lên .

Trên giường , tân nương tử không biết đã chết từ lúc nào , hai bên huyệt thái dương ròng ròng chảy máu . Máu tươi đỏ thẫm đem toàn bộ giường tân hôn biến thành màu đỏ. Mùi máu nồng nặc gay mũi tràn ngập cả phòng . Liễu Nghị được nha hoàn đỡ dậy , rất nhiều hạ nhân cũng vừa chạy đến .

" Bình tĩnh ! Nhất định phải tỉnh táo ! " Liễu Nghị dần bình tâm lại .

Vừa rồi quả thật là quá dọa người , bất kỳ ai trông thấy cảnh này đều sẽ bị hù rụng rún . Trông chốc lát bình tâm lại , Liễu Nghị lập tức ra lệnh :" Đóng cửa phòng ! Không có lệnh của ta , bất kỳ ai cũng không cho phép tiến vào nửa bước . " Liễu Nghị hiểu rõ chuyện này tuyệt đối càng ít người biết càng tốt .

" Đưa ta đến coi thử . "

Đám nha hoàn vô cùng sợ hãi nhưng không dám cãi lệnh , run rẩy đỡ Liễu Nghị tiến đến gần giường tân hôn .

Liễu Nghị nghiến răng cố nén sợ hãi , nhìn về phía thi thể . Rõ ràng đó chính là Bảo Nhi nhưng sắc mặt trắng bệch , hai mắt trừng lên . Dù đã chết nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp. Hai bên thái dương có 2 lỗ sâu hun hút không ngừng chảy ra máu tươi , tựa như có một cái gì đó xuyên thẳng qua đầu nàng.

" Không đúng ..... huyết dịch này sao lại màu đen chứ ??? "

Liễu Nghị thoáng suy nghĩ một chút lập tức biến sắc . Huyết dịch biến thành màu đen có thể chứng minh rằng đó là thời gian tử vong tương đối dài , khẳng định không phải vừa chết . Nhưng tất cả đều thấy được Bảo Nhi được đoàn người rước vào Liễu phủ , đưa vào động phòng , sau đó có rất nhiều người xung quanh trông chừng . Huống chi rõ ràng là trước đó Liễu Nghị còn chuẩn bị cùng Bảo Nhi làm một chút chuyện hưởng thụ nhân sinh khoái lạc , người sống sờ sờ chẳng lẽ hắn còn nhận lầm sao ??? Không lẽ .... lúc nãy cũng là một bộ thi thể ????? Trong nhất thời , một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Liễu Nghị lan thẳng lên thùy não , hạ thân teo lại , phảng phất như gió thôi qua c.....

" Tranh thủ gọi nha môn đến nghiệm thi nhanh . Ta muốn biết nàng chết lúc nào . " Liễu Nghị nghiến răng phân phó gia nhân .

Bạn đang đọc Quái Dị Ghép Hình ( Dịch ) của Nguyệt Trung Âm
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi tranphong
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 27
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự