Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Ta nhớ nàng.

Bạn đang đọc Phượng Lân Truyện sáng tác bởi Tuyetdinhcay

Tiểu thuyết gốc · 2630 chữ · khoảng 13 phút đọc

----------.....---------

__Mười Ngàn năm sau__

- Hiện tại : Thiên Nguyên : Thiên Đình Cung

" Phượng Tiên !. Ta là Phượng Tiên Tử ".

" Phượng Tiên ". Hơi ngạc nhiên Hắc Kỳ Lân liền lập lại một lần về cái tên này.

Sau một hồi ngạc nhiên thì Hắc Kỳ Lân liền lên tiếng nói tiếp. " Chúng ta có quen nhau không ?".

Nghe vậy Phượng Tiên Tử liền có chút ngạc nhiên ngược lại nói. " Sao ngươi lại hỏi vậy a ?".

" Vì ta cảm nhận được có một sự quen thuộc nào đó nó đến từ cô ". Hắc Kỳ Lân liền nói ra lời trong lòng.

" Thật vậy sao !". Nghe Hắc Kỳ Lân nói thế thì Phượng Tiên Tử liền có chút ngạc nhiên nói tiếp. " Nhưng ta và thần thú ngươi chỉ mới gặp nhau lần đầu mà ".

" Ta biết !". Hắc Kỳ Lân nhẹ đáp xong nói tiếp. " Tuy ta nhất thời không rõ nhưng ta tin rồi sẽ có lúc mọi chuyện rồi sẽ được rõ ràng thôi ".

Hắc Kỳ Lân tiếp liền quay đầu đi nhìn về phía cái hồ nước trong lành trước mặt nhẹ nhàng nói tiếp. " Vậy vì sao cô lại tìm ta vậy ".

Bỗng nghe Hắc Kỳ Lân nói chuyện mà cứ tỏ ra cao thâm khó hiểu, Phượng Tiên Tử liền có chút khó chịu trong lòng nói.

" Thần thú ngươi đoán xem ". Nói xong Phượng Tiên Tử liền trong lòng tiếp nghĩ.

Thần thú ngươi mới gặp mà đã vênh mặt nói chuyện giả vờ cao thâm lắm nha, để xem xem thần thú ngươi có thể đoán ra được không a.

Hắc Kỳ Lân nghe Phượng Tiên Tử nói thế thì trong lòng liền có chút hồi tưởng nhói đau như muốn vỡ nát cả trái tim của chính mình.

Ngừng được một lúc lâu thì bỗng Hắc Kỳ Lân liền thở hắc ra một hơi nói tiếp. " Là tại vì tò mò về thần thú như ta sao ".

" Ươm... ". Nghe vậy Phượng Tiên Tử liền gật đầu một cái xong nói. " Xem ra thần thú ngươi cũng tạm có chút thông minh đi ".

Bỗng lúc này Hắc Kỳ Lân lại tiếp tục lên tiếng nói. " Phượng Tiên cô đã thành tiên bao lâu rồi ?".

" Bao lâu rồi sao ". Bỗng nghe Hắc Kỳ Lân hỏi thế Phượng Tiên Tử liền ngừng lại suy nghĩ một chút rồi mới đáp nói. " Ươm... chắc cũng gần tròn một trăm năm rồi đi ".

Trả lời xong Phượng Tiên Tử liền tiếp lên tiếng hỏi. " Vậy ngươi !. Còn ngươi thì sao, ngươi đã thành thần thú thiên đình được bao lâu rồi ".

" Ta sao !". Nghe Phượng Tiên Tử hỏi vậy Hắc Kỳ Lân liền lập tức ngừng lại một chút rồi mới lên tiếng đáp. " Đã từ rất lâu rồi. Chắc cũng đã được mười ngàn năm rồi đi ".

" Ặc... Lâu như vậy á ". Nghe vậy Phượng Tiên Tử liền rất kinh ngạc, xong rồi lại liền hỏi tiếp. " Vậy trước kia nữa thì thần thú ngươi phải cần bao nhiêu lâu thời gian tu luyện thì mới được thành tiên a ".

" Trước đó thì chẳng cần bao lâu cả ". Liền đáp xong Hắc Kỳ Lân cũng liền nói tiếp. " Vì bởi lúc đó ta chỉ mới vừa đảng sinh ra mà thôi ".

" Cái... cái... cái gì ". Há hốc mồm kinh ngạc Phượng Tiên liền lập tức hỏi nhanh. " Thần thú ngươi không phải là đang gạt người đó chứ !. Bởi lẽ thần thú ngươi vừa đản sinh còn chưa có tu luyện qua cơ mà ".

" Hừ !". Bỗng thấy Phượng Tiên Tử kinh ngạc như thế thì Hắc Kỳ Lân liền hừ nhẹ một cái xong nói. " Tu luyện sao !. Hừ... Từ khi ta đản sinh đến nay thì ngoài học nói chuyện và học làm nông ra thì ta cũng chưa hề cần tu luyện làm gì cả ".

" Cái gì !...". Lại kinh ngạc tập hai, xong Phượng Tiên lúc này liền có chút mơ hồ khó tin về những lời của con thần thú trước mặt này rồi. Thế là cô liền lên tiếng nói tiếp.

" Thần thú tiểu hắc hắc ngươi có biết như thế nào là nói dối không a. Những lời như vậy mà ngươi cũng có thể nói ra được a ".

Ngừng một chút Phượng Tiên Tử liền nói tiếp. " Phượng Tiên ta quả thật là... Bội phục !. Bội phục nha ".

" Thần thú tiểu hắc hắc... Phượng Yêu ta quả thật là bội phục... ". Bỗng Hắc Kỳ Lân trong lòng liền nhớ lại cánh gọi và nói chuyện này của một ai kia mà đã rất lâu về trước cũng đã nói giống như vậy.

Xong liền ngay lập tức trái tim của Hắc Kỳ Lân hắn liền như muốn xé toạc vì đau đớn. Trong đầu của Hắc Kỳ Lân hắn thì liền xuất hiện những hồi ức đã rất là lâu cũ nào đó.

" Yêu thú tiểu hắc hắc ngươi đứng lại cho ta... ".

Xoẹt... Xoẹt... Tiếp bỗng hình ảnh ký ức đó chỉ mới thoáng xuất hiện thì đã liền ngay lập tức bị xé nát và lại tiếp có một hồi ức về một con ma thú phượng hoàng bán nhân lại hiện ra hướng Hắc Kỳ Lân dìu dàng nói.

" Tiểu hắc hắc à !. Tiểu hắc hắc nghe lời... ngoan... ngoan nghe lời gọi ta một tiếng tỷ tỷ đi... ".

Bùm... Hình ảnh đoạn ký ức lại tiếp tục bị chấn cho vỡ tang tành thành vạn mảnh nhỏ li ti. Tiếp lại một hình ảnh khác của ma thú phượng hoàng liền xuất hiện lên tiếng nói.

" Tiểu hắc hắc ngươi bị cái tên đại ca ca của ngươi dạy hư rồi a. Cái tốt thì không chịu học mà cứ y như rằng học thành một khuôn y như đúc cái tên đầu tử đại ca của ngươi a ".

Bang... Ký ức lại một lần nữa vỡ vụn như bụi phấn, tiếp nó lại thay vào một hình ảnh khác.

Lúc này hình ảnh thì là của hai con yêu thú thân hình nhỏ nhắn dễ thương vô cùng liền xuất hiện. Mà hai con yêu thú này thì có một là Hắc Kỳ Lân phiên bản tí nị, một còn lại thì lại là một con yêu thú hồ ly trắng nhìn cũng không kém phần đáng yêu.

Bỗng con Hắc Kỳ Lân nhỏ xíu kia lúc này đang ghé xát tai của con hồ ly trắng nhỏ nói. " Tiểu Ly à !. Ngươi phải cẩn thận đừng có gây ra tiếng động gì đó nha. Nếu mà để tam muội của ta mà bắt được hai ta đang ăn vụng thì chúng ta sẽ chết chắc đó... ".

Còn chưa nói xong thì bỗng lúc này có một giọng nói của nữ nhân liền nghiến răng ken két hô lớn quát.

" Tiểu.... hắc....... ngươi chết chắc rồi.... ".

Nghe vậy con Hắc Kỳ Lân nhỏ đó liền ngay lập tức quay đầu phóng nhanh qua cửa sổ làm một cái.

" Rầm... ". Xong nó cũng không quên hô lớn nói. " Tiểu Ly à !. Thân ai người nấy lo nha ".

Con hồ ly trắng phía sau chưa kịp có hành động gì thì bỗng đã nghe con Hắc Kỳ Lân nhỏ nói thế thì nó liền kinh ngạc khó tin mở to mắt nói lớn.

" Á !. Chủ nhân !. Người... người đừng có bỏ Tiểu Ly ở lại a ".

Rắc... rắc... bang... Hình ảnh ký ức lại liền cũng vỡ tan nát như bao lần trước. Nhưng chỉ khác là bây giờ hình ảnh tiếp theo có xuất hiện thì Hắc Kỳ Lân cũng đã không còn nhìn được rõ ràng nữa rồi.

Tiếp hình ảnh lờ mờ lại hiện ra lúc này thì lại là có một giọng nói của một người nam nhân đang khóc lóc hướng hình ảnh một con yêu thú nhỏ bé dễ thương lên tiếng nói.

" Tiểu hắc à !. Đệ hãy nhìn mặt của đại ca đã bị đánh thành cái mặt của gấu mèo rồi đây này... Lần này đệ không được phép làm ngơ không chịu ra mặt cho đại ca ca nữa đâu đấy ".

Ngừng một chút thì tiếng của người nam nhân kia lại nói. " Hả... Tiểu Hắc đệ hỏi là ai đánh sao... À... à... cái này thì còn ai khác ngoài tam muội vào đây đâu chứ.... Ế.... Tiểu hắc... Đệ vội chạy đi đâu đấy, đại ca còn chưa có nói hết cơ mà... Tiểu hắc... tiểu hắc... tiểu hắc nhị đệ a... đệ không thể không có nghĩa khí như vậy a... ".

Bang... Bang.... Bang... Cứ thế liên tiếp những mảnh ký ức nó cứ thế liên tục xuất hiện rồi cũng liền liên tục vỡ nát, cứ như nó muốn làm cho Hắc Kỳ Lân phải đau lòng đến chết thì mới chịu dừng vậy.

Bên cạnh Phượng Tiên Tử khó hiểu không biết con thần thú trước mặt là có chuyện gì mà đã một hồi lâu rồi nó cứ bỗng im lặng không một lời.

Hơi kỳ lạ và tò mò thế là Phượng Tiên Tử liền bước lên phía trước muốn mặt đối mặt với con thần thú Hắc Kỳ Lân tìm hiểu xem sao.

Nhưng khi Phượng Tiên Tử cô đã mặt đối mặt với Hắc Kỳ Lân rồi thì cô liền trong lòng chấn động kinh thiên khó hiểu khi nhìn thấy tình trạng của Hắc Kỳ Lân lúc này.

Bởi lẽ vì hình ảnh cô đang nhìn thấy đó chính lại là một đôi mắt đen tuyền sâu hút một màu đau thương cứ như chất chứa rất nhiều đau khổ vậy, bởi cũng chỉ mới có thế thì mới có thể làm cho một con thần thú mạnh mẽ kiêu hùng như Hắc Kỳ Lân mà cũng phải lệ hen mi mắt như vậy.

Đúng vậy !. Hiện Hắc Kỳ Lân của chúng ta đã rưng rưng nước mắt và nó hiện hai mắt cũng đã bị nhòe đi không còn nhìn được rõ mọi thứ phía trước mặt nữa.

Bỗng dưng ngay đúng lúc này Hắc Kỳ Lân liền cũng đã không còn có thể kìm nén cảm xúc của bản thân nữa. Cứ thế liền có một ánh sáng lấp lánh trong sáng liền xuất hiện bên mí mắt trái của con Hắc Kỳ Lân.

Giọt lệ này khi vừa rời khỏi mí mắt của Hắc Kỳ Lân thì nó liền ngay lập tức hóa thành dạng rắn chắc như ngọc trong suốt hình giọt nước, cứ thế viên ngọc lệ kỳ lân liền được xuất thế nhẹ nhàng rơi xuống.

Lúc này ở trước mặt Phượng Tiên Tử đã chứng kiến hết tất cả mọi việc thì liền trong lòng không hiểu vì sao có chút rất đau lòng khi thấy con thần thú trước mặt bị như vậy. Tiếp cô liền lập tức bước lên đón lấy viên ngọc trong suốt lấp lánh được tạo thành từ nước mắt Hắc Kỳ Lân vào trong tay mình.

Rồi xong tiếp Phượng Tiên Tử liền muốn lên tiếng để khuyên nhủ Hắc Kỳ Lân một vài lời. Và còn có cô cũng rất muốn biết thật ra là có chuyện gì xảy ra mà lại có thể làm cho một con thần thú dũng mãnh lại đau lòng đến phải rơi nước mắt như vậy.

Nhưng Phượng Tiên Tử còn chưa kịp mở miệng nói gì thì đúng lúc này Hắc Kỳ Lân bỗng đã mạnh mẽ chân dậm mạnh một cái.

" Ầm.... ".

Liền tức thì cả một vùng rộng lớn liền bị chấn động rung chuyển không ngừng, mặt đất cứng như đá bên dưới lúc này nó cũng không còn chịu nổi mà liền hiện ra rất nhiều đường nứt toác chằn chịt.

Tiếp Hắc Kỳ Lân liền bật phóng lên cao hướng xung quanh thập phương mười hướng như muốn trúc ra hết sự phiền muộn mà liền lập tức gầm rống rất lớn.

" Grào....Gào..... Gào.... ".

Tiếng gầm thét chói tai liền lập tức vang lên chấn động rất khủng khiếp, tiếng gầm này tuy không mang theo lực lượng để chấn thương bất kỳ ai, nhưng nó cũng không vì thế mà lại nhỏ đi phần khí thế một chút xíu nào cả.

Lúc này đừng nói chỉ riêng khu vực Thiên Nguyên này nghe được không mà nó còn vang vọng đi rất là xa xa. Đến nỗi làm nhiều nơi khác ở gần khu Thiên Nguyên rộng lớn này cũng có thể cảm nhận và nghe rõ ràng mồn một được.

Lúc này Phượng Tiên Tử đang đứng phía dưới ngước nhìn lên Hắc Kỳ Lân cũng bị tiếng gầm lớn làm cho ù tai không nhẹ.

Phượng Tiên Tử hai tay đang bịt chặt lấy hai tai, mắt thì vẫn nhìn chằm chằm vào Hắc Kỳ Lân. Bỗng tim của cô nó liền đập mạnh mẽ lên một cái rất là đau. Nhịp đập mạnh này có thể là do bị áp lực của am thanh lớn mà làm thành ra như thế, hoặc cũng có thể là một lý do nào đó khác cũng không biết chừng.

Vì hiện Phượng Tiên Tử cô ấy cũng đang không hiểu rõ ràng là tại sao cô ấy lại bị như thế luôn cơ. Bởi đầu óc của cô hiện đang có chút bị tiếng gầm thét lớn chấn cho bị mù mờ đầu óc luôn rồi.

Và còn có Phượng Tiên cô ấy cũng đang rất khó hiểu không biết vì sao cô ấy lúc này thấy Hắc Kỳ Lân như thế thì cô lại có một cảm giác rất rất chi là đau lòng.

Cứ vậy Phượng Tiên Tử liền giống như một người luôn quan tâm dõi theo Hắc Kỳ Lân vậy, cô ấy hiện đã cũng không nhận ra rằng là bây giờ cô ấy vẫn luôn phía dưới dõi theo chằm chằm Hắc Kỳ Lân phía trên mà không một cái rời hay là chớp mắt.

Cũng chính vì thế mà Phượng Tiên Tử cô ấy lúc này đã vô tình buông thõng hai tay ra và nghe được một câu nói nhẹ nhàng và cũng không kém phần ưu thương của Hắc Kỳ Lân lúc này.

" Bịch !".

Bỗng bịch lớn một cái, trái tim của Phượng Tiên Tử liền căng cứng vì đau đớn khi nghe được Hắc Kỳ Lân nói như vậy. Xong cô cũng liền không phát hiện ra rằng mắt của cô lúc này nó cũng đã ngấn hoen lệ mi rồi.

Hắc Kỳ Lân phía trên thì sau khi gào thét cho thỏa lòng, thì lại liền mắt cứ như nhìn xa xăm vạn trượng và còn có mang mát mang theo vẻ buồn đau thấu tận tâm can.

Tiếp được một lúc thì Hắc Kỳ Lân liền thở hắc ra một hơi và nói ra một câu, mà câu nói này nó cũng chính là câu nói đã vô tình làm cho Phượng Tiên Tử rất đau lòng khi nghe được.

Và câu nói mà Hắc Kỳ Lân đã nói đó nó chính xác và rõ ràng hơn thì nó chính là.

" Phượng Yêu !. Ta nhớ nàng... ".

Bạn đang đọc Phượng Lân Truyện sáng tác bởi Tuyetdinhcay
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Tuyetdinhcay
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 4
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự