Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 5 Bạch Hồ Ly

Bạn đang đọc Phượng Lân Truyện sáng tác bởi Tuyetdinhcay

Tiểu thuyết gốc · 2290 chữ · khoảng 11 phút đọc

----------.....----------

__Mười Ngàn Năm Trước.

- Quá Khứ : Rừng Hoa Đỏ

" Á... ".

Lúc bấy giờ sau khi nghe được tiếng thét thất thanh ở phía trước, Hắc Kỳ Lân liền không do dự tiến lên xem xem là có chuyện gì.

Lúc này phía trước hiện có một bóng người tiểu cô nương mặc nguyên bộ y phục xanh sẫm tối màu gần như là ngã sang cả màu đen, y phục này nhìn vẻ hơi bóng giống như được làm từ da thú tốt vậy. Theo các viền áo thì có những đường viền nhỏ màu vàng sẫm như đồng tô điểm thêm nhìn rất đẹp, và những viền vàng sẫm màu này nó cũng tạo thành hai hoa văn cánh nhọn được thêm một vòng tròn bên ngoài bao lấy đặt ngay trên hai vai áo nhìn cũng rất đẹp.

Bến tay trái của vị tiểu cô nương này thì lại có mang một chiếc găng tay lộ ngón được làm bằng da thú đen bóng nhìn rất nổi bật, bao tay này nó cũng thuộc loại ngắn tới phễu tay mà thôi, nên cổ tay của vị tiểu cô nương có thể nhìn ra được là nó rất trắng đẹp. Còn có cùng bên cổ tay trái trắng đẹp ấy có thêm hai chiếc vòng tay được kết bởi một loại chỉ màu hay lông thú gì đó màu nâu đỏ cũng không kém phần nổi trội.

Trên đầu của vị tiểu cô nương thì lại đội một mặt nạ chim ưng màu trắng xám có cả mỏ ưng lớn màu xanh ngọc bích chìa ra khỏi trán, kèm theo lông ưng xanh và trắng phủ gọn kéo dài qua hết đỉnh đầu tới sau, lưu ý những lông chim chỉ gọn gàng vối kích cỡ đầu của cô và có hơi sừng dựng lên chứ không xèo ra hai bên đâu.

Mắt của tiểu cô nương này thì to hiếm có, tròng mắt đen tuyền kết hợp lông mi dài cộng với chân mài đậm rất sắc nét, mũi của vị tiểu cô nương thì rất cao, miệng có bờ môi hơi nhỉnh lên nhìn rất kiêu kỳ, kết hợp với mặt nhỏ và hai bông tai to như chiếc đũa hình tròn nhỏ đeo hai bên rất hợp.

Tổng lại sắc đẹp của vị cô nương mắt to đẹp này có khuôn mặt nhỏ kết hợp với làng môi hơi dĩnh lên nhìn rất kiêu kỳ hoặc kiêu sa như một vị công chúa chảnh chọe vậy.

Cạnh vị tiểu cô nương thì lại có thêm một con yêu thú Miêu Ưng ( Chim cú mèo) to lớn đứng bằng ngang với vai của cô. Con Miêu Ưng này có lông trắng mỏ xanh ngọc bích, và có một lọn lông xanh kéo dài ở giữa khuôn mặt nhìn tổng rất giống với cái mặt nạ mà cô đang đội trên đầu của mình.

Vị tiểu cô nương và con yêu thú Miêu Ưng thì hiện đang đứng song song với nhau cùng nhìn về phía trước mặt. Phía trước thì lại hiện có một con tiểu hồ ly lông trắng như tuyết nhìn rất dễ thương.

Tiếc là con hồ ly trắng này trên thân nó lại dính nhiều máu đỏ vì trên mình của nó hiện có đầy những vết thương do đòn roi đánh phải. Con tiểu hồ ly trắng lúc này chỉ biết co rút mình lại rung rẩy nhìn đáng thương vô cùng.

Lúc này vị tiểu cô nương kiêu kỳ đội mặt nạ chim ưng bỗng hướng con tiểu hồ ly trắng nói. " Tiểu hồ ly ngươi biết điều thì hãy mau trả lại Thanh Tâm Quả ra đây mau ".

Tiểu hồ ly trắng đáng thương lúc này lại không ngừng rung rẩy lắp bắp nói. " Miêu Hoàng Ưng ngài !. Xin... xin... tha mạng ".

Cô nương kiêu kỳ liền khiu mi lạnh lùng nói tiếp. " Ngươi có trả hay là không ?".

Tiểu hồ ly thấy vẻ lạnh lùng của Miêu Hoàng Ưng thì càng thêm lo sợ hoảng loạn nói. " Thanh.... Thanh... Tâm Quả... là... là do tiểu ly... tiểu ly tìm được... cho nên... cho nên... tiểu ly đã... đã ăn... ăn nó mất rồi ".

" Hử... ". Ánh mắt liền lóe lên tia sắc lạnh, Miêu Hoàng Ưng lại nói. " Ta hỏi lại một lần nữa, ngươi.... có trả hay là Không ".

" Miêu Hoàng xin tha mạng... Xin tha mạng.. ". Tiểu hồ ly trắng liền sợ hãi miệng liên hồi hướng Miêu Hoàng Ưng cầu xin tha thứ.

Thấy tiểu hồ ly vẫn không chịu trả Thanh Tâm Quả mà cứ luôn miệng cầu xin tha thứ thì bỗng Miêu Hoàng Ưng liền lạnh lùng một tay vung ra chiếc roi da đánh ngay lên người con tiểu hồ ly nhỏ.

" Chót... ". Tiếng roi da sắc lạnh liền xé gió lao ra đánh trúng ngay lên người con tiểu hồ ly trắng.

" Á....". Tiểu hồ ly trắng liền đau đớn hô lớn một tiếng, mà tiếng hô thì lại cứ như một tiểu nữ hài la thất thanh thảm thiết muốn khàn cả giọng vậy.

Tiếp Miêu Hoàng Ưng vẫn không thương tiếc lạnh lùng nói. " Ngươi có trả hay là không ?".

" Hic... hic... hức.... tha mạng... xin tha... hức... hức... mạng ". Tiểu hồ ly trắng hiện cả người đau đớn khóc nấc cầu xin.

Thấy vậy nhưng Miêu Hoàng Ưng lại vẫn lạnh lùng nói. " Đã vậy thì ngươi hãy đi chết đi ".

" Chót... ". Liền ngay lập tức Miêu Hoàng Ưng không chút thương sót lại vung roi tiếp tục đánh tiểu hồ ly trắng đáng thương mình đầy vết máu.

" Dừng tay ! ".

Bỗng đúng lúc này có một giọng nói của một người nam nhân liền lên tiếng muốn ngăn cản Miêu Hoàng Ưng.

Nghe vậy Miêu Hoàng Ưng liền rất nhanh tay thu roi lập tức quay đầu nhìn sang là kẻ nào lại chán sống dám ngăn cản cô.

Khi Miêu Hoàng Ưng và con yêu thú Miêu Ưng đã nhìn rõ người lên tiếng là ai thì liền có chút ngỡ ngàng không biết nam nhân mặc nguyên bộ hắc y phía trước mặt là ai cả.

Thấy vậy lúc này con yêu thú Miêu Ưng liền cất giọng nói của nam nhân hướng người hắc y phía trước quát. " Ngươi là kẻ nào !. Thấy tỷ tỷ của ta mà lại dám không quỳ xuống hả ".

" Hử... Quỳ sao ?". Người nam nhân hắc y liền có chút buồn cười xong nói tiếp. " Ta là Hắc Kỳ Lân !. Thấy các ngươi chướng mắt nên muốn ngăn cản đó... Rồi sao hả ".

" Hả !. Cái gì.... ". Yêu thú Miêu Ưng nghe Hắc Kỳ Lân trả lời thế thì liền cứng họng rất bất ngờ khó có thể tin tưởng nổi.

Tiểu hồ ly trắng mình đầy vết thương nghe thế thì cũng rất kinh ngạc, tiếp rồi liền liếc mắt nhìn qua muốn xem thử Hắc Kỳ Lân là ai mà dám nói những lời lẽ ngông cuồng đến vậy.

" Hử... ". Tiểu cô nương Miêu Hoàng Ưng liền khiu mi nhìn Hắc kỳ Lân khó có thể tin nổi nói. " Ngươi thật không biết ta là ai hay sao ?".

" Điều đó có cần nhất thiết phải biết không a ". Hắc Kỳ Lân vô tư ra vẻ không mấy quan tâm tiếp nói. " Vã lại cô hình như cũng đã ra tay với con vật nhỏ đó hơi quá đáng lắm rồi đi ".

" Hừ !. Quá đáng sao ". Tiểu cô nương Miêu Hoàng Ưng bỗng thấy không cho là đúng hếch mặt nói tiếp. " Ở khu rừng Hồng Vạn Liên này lời của Miêu Hoàng Ưng ta chưa từng có ai dám không thuận ta đấy ".

Thấy vẻ mặt hóng hách hắc dịch của tiểu cô nương Miêu Hoàng Ưng trước mặt, Hắc Kỳ Lân liền cau mày nói. " Tuy ta không biết lúc trước ngươi như thế nào, nhưng hôm nay đã có ta ở đây thì mọi chuyện sẽ không dễ dàng gì với ngươi đâu ".

" Hử... Kỳ Lân ngươi nói vậy là ý gì ?". Miêu Hoàng Ưng mắt liền trở nên sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Hắc Kỳ Lân.

" À !. Cũng không có gì to tát lắm đâu ". Hắc Kỳ Lân thì vẫn vẻ không quan tâm đến thái độ của Miêu Hoàng Ưng nói tiếp. " Chỉ là ta muốn ngươi thôi hãy bỏ qua cho con tiểu yêu thú nhỏ trước mặt một lần thôi ".

" Ha.. ha.. ha.. ". Bỗng nhiên tiểu cô nương Miêu Hoàng Ưng cười lớn một tiếng xong nói. " Buồn cười, đúng thật là rất buồn cười a. ha.. ha.. ha... ".

Thấy vẻ mặt không xem ai ra gì của Miêu Hoàng Ưng, Kỳ Lân mắt liền nhìn tiểu cô nương Miêu Hoàng Ưng có chút thương cảm nói.

" Ấy dà da... Xem ra cái tiểu hài tử này chưa từng được ai dạy dỗ qua đi, đã vậy thì Kỳ Lân ta hôm nay sẽ cho Miêu Hoàng Ưng ngươi biết một chút về cái gì gọi là núi cao còn có núi của ta cao hơn ".

" Hừ !. Cái gì mà núi của ngươi cao chứ, đã không biết nói thì Kỳ Lân ngươi cũng đừng có nói lung tung khiến bản thân bị mất mặt ". Buông lời mỉa mai xong Miêu Hoàng Ưng liền ngay lập tức vung tay đánh roi da về phía Kỳ Lân.

" Chót... ". Ngay lập tức tiếng roi liền rất sắc lạnh xé gió hướng Kỳ Lân đánh qua.

Kỳ Lân lúc này thấy thế thì liền có chút khó hiểu hướng tiểu cô nương Miêu Hoàng Ưng nói nhanh. " Ể.... Tiểu Miêu ngươi coi bộ trong mắt rất xem nhẹ Kỳ Lân ta a ".

" Rầm... ".

Kỳ Lân nói xong thì liền một chân dậm mạnh xuống đất khiến không gian xung quanh liền chấn động kinh thiên. Mặt đất thì cũng bị chấn cho vỡ nát xuất hiện ra rất nhiều vết rạn nứt. Rồi tiếp Kỳ Lân lập tức hướng Miêu Hoàng Ưng gầm lớn.

" Grào....".

Ngay lập tức có một lực lượng mạnh mẽ của Hắc Kỳ Lân liền phóng ra khiến cả một vùng liền bị chấn cho cây cối ngã đỗ bình địa.

Miêu Hoàng Ưng thì do không xem Hắc Kỳ Lân vào mắt nên cũng đã bị bất ngờ chấn cho bay ra xa khiến cho lập tức bị thương động đến gân cốt.

" Cái gì... Phóc... Phụt.... ". Trợn trừng mắt Miêu Hoàng Ưng kinh ngạc khó tin nhìn chằm chằm hướng Hắc Kỳ Lân.

Chỉ một cái gầm nhẹ mà đã khiến Miêu Hoàng Ưng liền ngay lập tức bị thương không nhẹ rồi. Hắc Kỳ Lân thấy vậy thì liền cũng không muốn ức hiếp Miêu Hoàng Ưng nữa làm gì cả.

Thế là Hắc Kỳ Lân liền bước qua bên cạnh tiểu hồ ly trắng mình đầy vết thương đang rất kinh tâm động phách mắt chữ O miệng chữ Ô nói.

" Kinh ngạc gì chứ ha, tiểu yêu thú nhỏ ngươi hiện còn bị thương rất nặng đó nha ". Nói xong Hắc Kỳ Lân liền cuối người đỡ lấy tiểu yêu thú nhỏ ôm vào lòng, xong Hắc Kỳ Lân lại tiếp hướng tiểu cô nương Miêu Hoàng Ưng phía xa nói. " Ngươi... Thấy Hắc Kỳ Lân ta hiện đã có đủ tư cách để ngăn cản ngươi chưa vậy ".

Im lặng... Một hồi liền im lặng không thấy Miêu Hoàng Ưng đáp lời lại Hắc Kỳ Lân. Hắc Kỳ Lân thấy vậy liền cũng có chút hiểu được nên cũng không muốn nói nữa làm gì, thế là Hắc Kỳ Lân liền ôm lấy tiểu yêu thú nhỏ hồ ly lập tức quay lưng rời đi.

Miêu Hoàng Ưng giờ hiện trong lòng rất thất kinh hãi lãng không biết mở miệng nói gì, cô hiện chỉ biết mắt mở to khó tin nhìn theo bóng lưng của Hắc Kỳ Lân đã đi xa lúc này mà thôi.

Bỗng lúc này con yêu thú Miêu Ưng luôn đi bên cạnh cô không biết đã bị Hắc Kỳ Lân chấn cho văng đi bao xa hiện cơ thể toàn vết thương xuất hiện bên cạnh Miêu Hoàng Ưng nói.

" Tỷ tỷ !. Chuyện này... chuyện này... ".

" Đừng nói nữa ". Bỗng Miêu Hoàng Ưng lập tức được yêu thú Miêu Ưng gọi hồn quay về nói tiếp. " Đệ giờ hãy ngay lập tức truyền lệnh xuống chúng yêu, ma thú mau mau đi điều tra cái người Hắc Kỳ Lân này là thần thánh phương nào đi ".

" Vâng !". Nhị đệ yêu thú Miêu Ưng liền không nhiều lời lập tức đồng ý xong rồi rời đi ngay.

Vì trong lòng yêu thú Miêu Hoàng nghĩ chắc trong lòng của tỷ tỷ nó hiện cũng rất không được tốt đi, nên nó liền không muốn làm phiền Miêu Hoàng Ưng lúc này, thế nên vừa nhận lời xong là nó liền cũng không nói gì nữa mà lập tức rời đi ngay.

Tiểu cô nương Miêu Hoàng Ưng giờ chỉ còn đứng một mình thì bỗng nhiên mở miệng nói nhỏ.

" Hắc Kỳ Lân !. Ngươi cuối cùng là ai vậy a ".

Bạn đang đọc Phượng Lân Truyện sáng tác bởi Tuyetdinhcay
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Tuyetdinhcay
Thời gian
Lượt đọc 7
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự