Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Hỏa Phượng Hoàng

Bạn đang đọc Phượng Lân Truyện sáng tác bởi Tuyetdinhcay

Tiểu thuyết gốc · 1695 chữ · khoảng 8 phút đọc

" Phượng Yêu !. Là ta đây ".

Giọng nói của người nam nhân hắc y liền vừa cất lên trả lời lại Phượng Yêu thì cô cũng liền bị lập tức làm cho kinh ngạc khó tin ấp úng nói.

" Giọng nói này... này... Ngươi... ngươi là Hắc Kỳ Lân sao ".

Nam nhân hắc y nghe vậy thì không có trả lời lại mà hắn cứ đứng đó hướng Phượng Yêu nở một nụ cười như chứng minh rằng những gì Phượng Yêu nói là không hề sai.

Thấy vậy Phượng Yêu liền càng thêm kinh ngạc nói. " Hắc Kỳ Lân ngươi sao... sao lại có thể... ".

" Gì mà sao lại có thể chứ ". Hắc Kỳ Lân liền lên tiếng đáp lại rồi tiếp tục nói. " Không phải cũng chỉ là hóa hình đơn giản thôi sao ".

" Ặc... Hóa hình đơn... đơn giản á ". Phượng Yêu há hốc khó tin đáp, xong lại tiếp nói. " Nhưng... nhưng Kỳ Lân ngươi là hóa hình hoàn toàn đó nha. Không phải chỉ là hóa hình bán yêu như ta đâu đấy ".

" À !. Cái này thì có gì to tát lắm hay sao ". Hắc Kỳ Lân nghe vậy cũng hơi ngạc nhiên hỏi lại.

" Cái gì mà to tác lắm sao, là sao chứ a ". Thấy Hắc Kỳ Lân chẳng hiểu gì về sự đời Phượng Yêu liền khó chịu lên tiếng, xong liền phụng phịu nói tiếp. " Kỳ Lân ngươi có biết Ma thú thì có rất là nhiều nhưng mà chỉ số ít mới có thể hóa hình được hoàn toàn như ngươi hiện tại hay không a ".

Nghe Phượng Yêu nói vậy thì Hắc Kỳ Lân liền không xem thấy trong chuyện này nó có gì to tát cả thế nên Hắc Kỳ Lân liền vô tư đáp lại.

" À !. Nói vậy thì coi bộ xem ra là do Kỳ Lân ta có tư chất thông minh nhỉ ".

" Ặc... Cái đầu đất Kỳ Lân ngươi... ngươi ". Phượng Yêu nghe Kỳ Lân nói thế thì liền cũng cứng họng xong lại tiếp lẩm bẩm nói. " Ông trời thật rất bất công a ".

Than thở một câu xong Phượng Yêu liền lấy lại bình tĩnh sao một hồi kinh ngạc, xong ngay lúc này cô bỗng nhớ đến gì đó liền hướng Hắc Kỳ Lân trừng lớn mắt nói.

" Kỳ Lân ngươi phải gọi ta là tỷ tỷ thì mới đúng nha. Sao ngươi cứ suốt ngày cứ nói chuyện mà không gọi ta một tiếng tỷ tỷ vậy chứ ".

" À...à... Cái này... cái này thì là... thì là do đại ca bảo ta ". Hơi sợ khi thấy Phượng Yêu trừng mắt nhìn mình nên Hắc Kỳ Lân có chút ấp úng đáp.

" Hử.... ". Phượng Yêu nghe vậy liền lại tiếp liếc xéo trừng mắt với Kỳ Lân.

Kỳ Lân thấy vậy liền biết đã không thể không nói nên liền mở miệng tiếp tục nói. " Đại ca bảo rằng ta mạnh hơn Phượng Yêu nên được làm nhị đệ, còn Phượng Yêu thì ta phải xem như muội muội của mình mà cần phải bảo vệ. Đại ca còn nói chúng ta sẽ là ba huynh đệ muội, và Phượng Yêu chính là... là... là tam muội muội ".

" Cái gì !". Nghe vậy Phượng Yêu liền nổi bão nói. " Cái con sói mắt trắng Bạch Hoàng chết bầm, lại dám dạy hư Kỳ Lân nữa ".

" Không được !. Phượng Yêu ta giờ sẽ đi tìm cái tên Bạch Hoàng mắng hắn một trận thì mới được ". Nói xong Phượng Yêu liền hùng hổ quay lưng chuẩn bị đi tìm Bạch Hoàng tính sổ.

Thấy vậy Hắc Kỳ Lân liền vội lên tiếng can ngăn nói. " Đừng nha !. Phượng Yêu tiểu muội muội đừng có như thế mà ".

" Phượng Yêu tiểu muội muội !". Nghe Kỳ Lân bỗng gọi cô là tiểu muội muội thì Phượng Yêu liền dừng lại cước bộ quay lại nghiêm mặt nói. " Kỳ Lân ngươi có biết cái gì là trước là sau hay không a ?. Kỳ Lân ngươi có biết người cực khổ ngày đêm dùng thần thức giao tiếp để dạy ngươi nói chuyện là ai không a ?. Kỳ Lân ngươi có biết cái gì là mang ơn không a ?. Kỳ Lân đầu đất ngươi có biết cái gì là tôn trọng trưởng bối không a ?. Kỳ Lân ngươi có biết cái gì... ".

Nghe Phượng Yêu bỗng tức giận xung thiên nói liên hồi một lúc thì bỗng Kỳ Lân thấy có một cái nó hơi sai sai nên liền cắt ngang lời của Phượng Yêu nói.

" A !. Tiểu muội muội không phải là trưởng bối nha ".

" Cái gì mà tiểu muội muội, phải gọi là tỷ tỷ... tỷ tỷ Kỳ Lân ngươi có có hiểu không a ". Phượng Yêu lại không quan tâm Kỳ Lân nói gì mà chỉ quan tâm đến từ tiểu muội muội liền quát nói.

" Ờ... ". Thấy Phượng Yêu cứ mãi quát lớn Kỳ Lân liền phụng phịu đáp ờ nhưng vẻ mặt thì lại trông như cắn phải ớt vậy.

Nghe Hắc Kỳ Lân cuối cùng cũng đã đáp ứng Phượng Yêu liền có một chút hạ được hỏa hài lòng vênh mặt hướng Kỳ Lân nói tiếp. " Vậy giờ Kỳ Lân ngươi hãy gọi thử một tiếng tỷ tỷ nghe xem ".

Bỗng nghe Phượng Yêu bắt hắn phải gọi một tiếng tỷ tỷ thì Kỳ Lân hắn liền mắt nhanh đảo một vòng xong lập tức.

" Vèo... ". Liền quay lưng chạy mất bóng.

Kỳ Lân hắn cũng còn không quên nói với lại phía sau. " Ta bỗng nhớ ra đã có hẹn với đại ca, vậy nên Kỳ Lân ta xin phép đi trước nha ".

" Á !. Kỳ Lân ngươi... ngươi... Mau đứng lại cho ta ". Thấy Hắc Kỳ Lân liền nhanh chân chạy trốn Phượng Yêu liền lập tức bạo nộ quát theo.

Xong ngay lập tức Phượng Yêu liền cũng không thua kém dậm chân bật phóng lên cao. Tiếp bỗng sau lưng của Phượng Yêu liền lập tức hóa ra một đôi cánh phượng hoàng đỏ thẫm kinh diễm to lớn.

Đôi cánh to lớn đến nỗi nó khiến cho thân hình của Phượng Yêu lúc này hiện liền nhìn có chút nhỏ bé. Cánh phượng hoàng toàn một màu đỏ thẫm, cộng với lượn lờ xung quanh thêm những hỏa khí, còn có đôi cánh nhìn cũng rất tinh xảo và sắc bén, và còn có những gai nhọn cũng không kém phần sắc lạnh.

Kết lại hình ảnh Phượng Yêu lúc này thật chẳng khác là mấy với hình ảnh Hỏa Phượng Hoàng trong truyền thuyết cả. Nhìn rất ai vệ, uy phong lẫm liệt, bá khí thiên hạ. Cũng chẳng khác mấy với một đại đại thần thánh có thể chống lại cả một bầu trời.

Tuy uy bức là thế, xinh đẹp là thế, nhưng hiện thực thật tế lại có một chút không giống tưởng tượng, đó chính là Phượng Yêu hiện mặt rất bực bội hướng đóm đen nhỏ ở xa đằng trước nghiến răng ken két nói.

" Giỏi lắm cái đồ đầu đất Kỳ Lân ngươi... Còn có cả cái tên sói mắt trắng Bạch Hoàng kia nữa... Cả hai ngươi hôm nay hãy tự mà cầu phúc cho mình đi ".

Ngừng một chút Phượng Yêu lại quát lớn nói. " Hai huynh đệ các ngươi hôm nay xong rồi ".

" Bùm... ".

Bỗng đôi cánh phượng hoàng phía sau Phượng Yêu liền vỗ mạnh mẽ một cái khiến không gian xung quanh liền bị chấn động mạnh, rồi vang lên một tiếng giống như tiếng nổ lớn của sấm chớp.

Xong Phượng Yêu liền giống như một mũi tên đã rời cung phóng nhanh với tốc độ kinh người đuổi theo Hắc Kỳ Lân. Tốc độ nó nhanh và mạnh mẽ đến mức khiến cả một đường Phượng Yêu bay qua liền tạo ra một làn sóng chấn mạnh làm cho rất nhiều cây cối ngã đỗ ngỗn ngang.

" Vèo.... Ầm.... Ầm... Ầm.... ".

----------.....----------

__Một Canh Giờ Sau.

Lúc này phía sâu trong rừng hoa đỏ, Hắc Kỳ Lân đang lửng thững ở đây nhảnh nha huýt sáo đi dạo ngắm phong cảnh rừng hoa xinh đẹp hữu tình nơi này.

Nơi này rừng hoa đỏ rất dày đặc và rậm rạp hơn nhiều so với ở nơi cư ngụ của Phượng Yêu và Hắc Kỳ Lân nhiều. Ở đây Hắc Kỳ Lân khi ngước nhìn lên xuyên qua kẽ hở khó có được của đám lá cây hoa đỏ.

Thì có thể thấy lờ mờ một đỉnh núi khá là cao lớn nằm ngay ở phía trước không xa, trên vách núi có thể thấy được lốm đốm những điểm xanh nhỏ chi chít do tán lá cây xanh bám vào núi mà tạo thành.

Vì sao Hắc Kỳ Lân giờ lại ở đây như thế ư ?. Đơn giản là do Hắc Kỳ Lân nó là thần thú rất mạnh mẽ có thể một mình chống lại không biết bao nhiêu là yêu, ma, quỷ, thần trong tam giới, nên việc nó có thể chạy trốn khỏi sự truy đuổi của Phượng Yêu quả thật cũng chẳng có gì là khó khăn cả.

Lúc này khi Hắc Kỳ Lân đang mải mê ngắm hoa thì bỗng nhiên phía trước có một tiếng thét lớn.

" Á.... ". Nghe tiếng thét thì có thể nghe ra đó là tiếng của một nữ nhân.

Lúc này Hắc Kỳ Lân nghe thấy thế thì liền khiu mi mặt lập tức không còn cờ lơ phất phơ mà nhất thời trở nên nghiêm nghị lạ thường, xong tiếp Hắc Kỳ Lân liền hướng tiếng thét mà tiến lên, muốn xem xem là có chuyện gì.

Bạn đang đọc Phượng Lân Truyện sáng tác bởi Tuyetdinhcay
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Tuyetdinhcay
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự