Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 2 Phượng Yêu

Bạn đang đọc Phượng Lân Truyện sáng tác bởi Tuyetdinhcay

Tiểu thuyết gốc · 2134 chữ · khoảng 10 phút đọc

----------.....----------

__Mười Ngàn Năm Trước.

- Quá Khứ : Rừng Hoa Đỏ.

Mười ngàn năm trước, lúc bấy giờ Hắc Kỳ Lân thân hình đầy thương tích vì phải trải qua rất nhiều trận vây đánh của chúng tam giới. Hắc Kỳ Lân

đánh qua không biết đã bao ngày bao tháng rồi nên lúc này nó cũng đã học được một chút ít kỷ xảo, hiện nó cũng đã biết được thuật biến nhỏ thân thể để tiện cho việc chạy trốn.

Lúc này Hắc Kỳ Lân với thân hình hóa nhỏ trông rất dễ thương, trên mình có nhiều vết thương đang nhanh chân chạy loạn tiến vào một cánh rừng hoa đỏ rất rộng lớn.

Một bên khác, lúc này ở sâu bên trong cánh rừng hoa đỏ hiện có một con sói bạc to lớn đang không ngừng thôi động tấn công một con phượng yêu nhỏ bé. Phượng Ma thú thân hình nhỏ bé đã bị thương một bên cánh, nên hiện nó đã không thể bay lên để có thể trốn thoát móng vuốt của con sói bạc được.

Khi bị dồn vào ngõ cụt Phượng Ma thú liền nhìn chằm chằm về con sói bạc nói. " Bạch Hoàng Ma Thú ngươi đừng có ức hiếp người quá đáng ".

" Ha... ha... ha... Chỉ một con Phượng Ma thú nho nhỏ mà cũng dám nói với lão tử ta như thế sao... Ha... ha... ha... quả đúng thật là chuyện buồn cười mà ". Bạch Hoàng Ma thú liền cười cợt hướng Phượng Ma thú nói.

Ngừng một chút Bạch Hoàng Ma thú lại nói tiếp. " Ây dà... giờ thì Phượng Ma thú nhỏ ngươi hãy ngoan ngoãn cho ta ăn ngươi đi a ".

Nói xong Bạch Hoàng liền với thân hình to lớn liền bật lên cao lao nhanh qua hướng Phượng Ma thú. Phượng Ma thú thấy thế thì liền trong lòng hoãn loạn miệng liên hồi quát tháo nói.

" Đừng... đừng qua đây... Bạch Hoàng ngươi không được qua đây a... ".

" Rầm... ". Một chấn động lớn liền vang lên bởi vì thân hình to lớn của Bạch Hoàng đáp mạnh chấn ở phía trước mặt Phượng Ma thú mà tạo thành.

" Phượng Ma thú nhỏ ngươi hãy ngoan ngoãn chút đi nha ". Bạch Hoàng liền có chút giễu cợt nói.

" Hic... hic... ta... ta... ngươi... ngươi không được đến đây a... Hu... hu... hu... oa... oa... ". Phượng Ma thú nhỏ bé lúc này đã không kìm được nước mắt liền lập tức sợ hãi khóc lớn.

" Ha... ha.. ha... " Bạch Hoàng thấy vậy thì càng thêm khoái chí cười lớn, rồi tiếp Bạch Hoàng không quan tâm Phượng Ma thú khóc lóc liền cứ từ từ nhất lên nanh vuốt chuẩn bị xuống tay.

Bỗng nhiên lúc này gần đó có một con vật nhỏ nhắn nhìn rất dễ thương liền hướng Bạch Hoàng gầm lớn.

" Gào... Gào.... ".

Bạch Hoàng hiện đang chuẩn bị xuống tay với Phượng Ma thú thì liền có chút giật mình ngạc nhiên lên tiếng nói. " Hử... Là ai lại không biết điều làm phiền đại gia gia ta a ".

" Gào... Gào... ". Lại thêm một tiếng rống lớn, mà tiếng rống này không phải của ai khác mà nó chính là của thân hình thu nhỏ dễ thương Hắc Kỳ Lân của chúng ta, và cứ thế Hắc Kỳ Lân của chúng ta lúc này cứ nhe răng liên hồi gầm gừ hướng Bạch Hoàng rống lớn không ngừng không thôi.

Lúc này khi Bạch Hoàng đã nhìn qua thì liền thấy được thân hình nhỏ bé dễ thương của Hắc Kỳ Lân thì liền rất ngạc nhiên mắt mở to tròn chớp chớp không thể tin được nói.

" Ây dô... Tiểu yêu thú dễ thương ngươi thì lại là ai nữa đây nha ".

Thấy dáng vẻ cợt nhã của Bạch Hoàng như thế Hắc Kỳ Lân liền có chút bực bội mắt liền trở nên sắc lạnh hơn gầm tiếp.

" Gào.... ". Một luồn linh khí bỗng ngay lập tức được phóng ra chấn mạnh hướng Bạch Hoàng mà đi.

Bạch Hoàng bỗng có hơi không ngờ với sức mạnh của Hắc Kỳ Lân nên liền bị chấn mạnh lui lại một khoảng. Ngay lập tức Hắc Kỳ Lân liền phóng qua đứng chắn ngay trước mặt Phượng Ma thú hòng muốn bảo vệ không cho Bạch Hoàng làm càng.

" Ây dô !. Không ngờ một con thú nhỏ như ngươi mà cũng có chút sức mạnh gớm nhỉ ". Bạch Hoàng sau khi lấy lại được bất ngờ thì liền hướng Hắc Kỳ Lân nói ra.

Lúc này Phượng Ma thú nhỏ đang khóc lóc nấc cục thì bỗng được Hắc Kỳ Lân che chở thì liền rất kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của Hắc Kỳ Lân.

Lúc này Bạch Hoàng bên kia lại nói. " Ây da da !. Xem ra con thú nhỏ ngươi cũng rất không kém nha. Đã vậy thì cả hai hãy cùng để cho đại ca ca ăn luôn đi nha ".

Nói xong Bạch Hoàng liền phóng lên công kích, Bạch Hoàng liền vung ra nanh vuốt sắc lạnh muốn một phát đập nát luôn cả hai cùng một lút.

Phượng Ma thú thấy thế liền lại lo lắng nấc cục sợ sệt rút rút sát lại bên cạnh Hắc Kỳ Lân. Tiếp bỗng Hắc Kỳ Lân không hề e sợ Bạch Hoàng chút nào, liền dậm chân phóng lên tung một cước ngay đầu của Bạch Hoàng.

" Binh... ".

" Ây... ô... ô... dô... ". Bạch Hoàng liền miệng bị méo xệch phát ra âm thanh mơ hồ, trong lòng thì kinh ngạc kinh thiên khó có thể tin được.

" Ầm... ". Tiếp cả thân hình sói bạc to lớn của Bạch Hoàng liền bị đập mạnh xuống đất nằm ngay đơ luôn.

" Á !". Phượng Ma thú phía sau thấy thế thì mắt liền trợn tròn mở to chớp chớp khó tin miệng há hốc không thể ngậm lại được nhìn Bạch Hoàng bất động, rồi lại chớp chớp mắt nhìn nhìn Hắc Kỳ Lân.

----------....----------

__Nữa Canh Giờ Sau

Lúc này đã qua hơn nữa canh giờ thì Phượng Ma thú bây giờ cũng đã bình tĩnh hơn và hiện nó đang cùng bên cạnh Hắc Kỳ Lân miệng thì không ngừng nói nói.

" Ngươi là yêu thú gì vậy a.... Ngươi từ đâu đến vậy.... Ngươi có tên không a... Ngươi có thể dạy ta mạnh hơn được không... ".

Phượng Ma thú cứ quấn quýt bên cạnh Hắc Kỳ Lân, miệng thì không ngừng hỏi rất nhiều thứ, nhưng Hắc Kỳ Lân thì vẫn không nói gì mà cứ mở to mắt khó hiểu nhìn nhìn Phượng Ma thú.

Thấy vậy Phượng Ma thú liền như phát hiện ra điều gì đó nói. " Ngươi... ngươi... Không phải ngươi thật không phải là không biết nói chuyện đó đấy chứ ".

Hắc Kỳ Lân vẫn im lặng không trả lời mắt vẫn mở to ra vẻ kì lạ hiếu kỳ nhìn nhìn chăm chú Phượng Ma thú.

" Ặc... Không... không lẽ thật ngươi không biết nói chuyện ". Hơi bất ngờ Phượng Ma thú hỏi lại một lần nữa.

Nhưng Hắc Kỳ Lân lúc này vẫn như cũ một ánh mắt khó hiểu không hề mở miệng nói bất cứ một từ gì cả.

" Để đại ca ca đây dạy tiểu đệ đệ ngươi nói chuyện cho a ". Bỗng ngay lúc này không biết Bạch Hoàng đã tỉnh lại từ lúc nào liền bước qua lên tiếng nói.

Phượng Ma thú thấy Bạch Hoàng đã tỉnh liền có chút thất kinh lui sát lại bên cạnh Hắc Kỳ Lân hô nói. " Á... Lão sói mắt trắng ngươi đừng có qua đây ".

Thấy Phượng Ma thú sợ hãi Hắc Kỳ Lân lại liền tiến lên chắn trước mặt Phượng Ma thú hướng Bạch Hoàng gầm lớn.

" Gào... ".

" Á... Tiểu đệ đệ thân ái đừng hung dữ như vậy a. Đại ca ca ta sẽ không có ý định đánh với đệ nữa đâu a ". Thấy Hắc Kỳ Lân lại khí thế bức người Bạch Hoàng liền vội vàng nói.

Thấy vẻ lươn lẹo của Bạch Hoàng, Phượng Ma thú liền sợ Hắc Kỳ Lân bị gạt nên liền vội nói. " Bạch Hoàng ngươi thì tốt lành gì mà đi dạy người chứ. Ta Phượng Yêu sẽ dạy cho con thú này... Còn Bạch Hoàng ngươi thì hãy cút đi đi ".

Bạch Hoàng nghe Ma thú Phượng Yêu muốn đẩy hắn ra ngoài thì liền vội vàng nói. " Ây da !. Phượng yêu ngươi có điều không biết rồi. Vì theo ta thấy thì con yêu thú này nó là nam căn đi, đã là vậy thì có một số việc Phượng Yêu ngươi làm sao mà có thể hiểu được nam căn để mà dạy a ".

" A... Cái này... cái này ". Nghe vậy Ma thú Phượng Yêu liền có chút ngại ngùng ấp úng nói. " Nhưng... nhưng cũng không thể để cho Bạch Hoàng ngươi dạy cho thành hư luôn nha ".

Nghe vậy Bạch Hoàng liền nhanh nhẹn đưa ra một chủ ý nói. " Ây da !. Cái này nếu không được vậy hai ta hãy cùng dạy đi, vấn đề nam căn thì cứ để đại ca ca ta dạy, còn những cái khác thì Phượng Yêu ngươi cũng có thể thay phiên dạy a ".

" Cái này... cái này... ". Ma thú Phượng Yêu tuy hơi rối rắm về vấn đề nam căn nhưng hiện vẫn cũng không muốn cho Bạch Hoàng ở bên cạnh cùng Hắc Kỳ Lân.

Thấy vẻ lưỡn lự của Phượng yêu, Bạch Hoàng liền nói tiếp. " Phượng Yêu ngươi sợ gì nữa a. Con yêu thú này nó rất là mạnh đó nha, cho nên là cho dù Bạch Hoàng ta có muốn cũng không thể nào đánh lại nha ".

Cảm thấy như vậy cũng rất có lý, thế là Ma thú Phượng Yêu ngây thơ liền đồng ý nói. " Được !. Ta đồng ý cùng Bạch Hoàng ngươi đồng dạy con yêu thú này. Nhưng ta cũng có chút điều kiện, đó là nó sẽ luôn ở cùng với ta, còn ngươi thì ban ngày cứ đến chỗ ta để dạy nó là được ".

" Không thành vấn đề... ". Nghe vậy Bạch Hoàng liền vui mừng ngay lập tức lên tiếng đồng ý.

Hắc Kỳ Lân từ đầu tới giờ vẫn không hiểu cả hai con yêu thú trước mặt nói gì cả, nó cứ hết ngó ngó Phượng Yêu rồi lại tiếp chớp chớp mắt ngó ngó Bạch Hoàng hiếu kỳ không thôi.

Và thế là cứ vậy Hắc Kỳ Lân dễ thương của chúng ta liền đã bắt đầu những ngày tháng học hành chăm chỉ như vậy đó.

----------.....----------

__Một Tháng Sau

Lúc này ở rừng hoa đỏ khi mới đang là lúc sớm mai. Lúc này ở bên cạnh con suối nhỏ có một người nữ tử hình người bán yêu mặc một bộ y phục đỏ xinh đẹp hiện đang vũ khúc dưới một tán cây hoa đỏ lớn.

Nữ tử xoay người đan tay vũ khúc kết hợp cùng với những cánh hoa đỏ đang không ngừng buông xuống tạo thành một khung cảnh xinh đẹp vô cùng.

Nữ tử này tuy khuông mặt bán yêu nhân nhưng đôi môi đỏ hồng, sống mũi cao, mắt xinh xắn, thoạt nhìn thì thấy chẳng khác gì với một vị tiên tử là mấy.

Đúng lúc này ở gần đó có một nam nhân thanh tuấn mặc nguyên một bộ hắc y đen tuyền đang bước tới thì chợt bắt gặp được cảnh sắc đẹp mắt khó cầu này. Thế là nam nhân hắc y liền ngay lập tức bị cảnh đẹp trước mắt làm cho rung động thẩn thờ.

Qua được một hồi lâu thì nữ tử bán yêu liền ngừng lại động tác ý định muốn ly khai, nhưng bỗng dưng nữ tử lại đưa mắt phát hiện ra tên nam nhân hắc y xa lạ kia. Thế là nữ tử liền hoảng hốt hô nói.

" Ngươi... ngươi là ai a... ".

Bỗng nghe nữ tử hô hoảng liền làm cho nam nhân hắc y lập tức bị giật mình tỉnh mộng lại, tiếp nam nhân liền nhanh điều chỉnh lại tâm tình rồi mới nhìn nữ tử nở một nụ cười mở miệng nói.

" Phượng Yêu !. Là ta đây ".

Bạn đang đọc Phượng Lân Truyện sáng tác bởi Tuyetdinhcay
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Tuyetdinhcay
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự