Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Truyền Tích Hắc Thạch Kỳ Lân

Bạn đang đọc Phượng Lân Truyện sáng tác bởi Tuyetdinhcay

Tiểu thuyết gốc · 2464 chữ · khoảng 12 phút đọc

Vạn vật trời đất thiên không tầng tầng, thiên môn cổng đông có một bức tượng Hắc Kỳ Lân đen tuyền chuyên gác cổng đông thiên môn đã cũng được hơn ngàn năm nay.

Truyền tích kể lại rằng vào khoảng hơn chín ngàn năm trước khi có tượng Hắc Kỳ Lân này ở đây thì ở một ngọn núi hắc linh thạch ở xa về phía chính đông thiên môn. Lúc đó nơi đó đã xảy ra dị động chấn kinh tam giới, thiên khung rung chuyển vì sự ra đời của Hắc Kỳ Lân.

Núi Hắc Linh Thạch được trải qua không biết là bao lâu đã hấp thụ đủ linh khí trời đất mà lúc bấy giờ liền đã vô tình đản sinh ra một con thánh vật Hắc Kỳ Lân.

Lúc bấy giờ tam giới liền xuất động lực lượng lớn để muốn vây bắt Hắc Kỳ Lân về cho riêng mình. Nhưng sự thật lúc đó thì không hề dễ dàng tí nào, vì Hắc Kỳ Lân tuy chỉ vừa mới đản sinh nhưng nó đã có sức mạnh ngang hàng với trời đất.

Khi đó Hắc Kỳ Lân đã mạnh mẽ đập tang ba ngàn thiên không, khiến chúng yêu, ma, thần, thánh ai nấy đều cũng phải khiếp sợ. Nhưng rồi lúc bấy giờ thiên đình có một vị đại tiên đã tự mình xuất thủ làm chúng tam giới ai nấy cũng bất ngờ không thể lường trước, vì là vị đại tiên này không biết đã dùng cách gì mà không bao lâu sau đã có thể thu phục được Hắc Kỳ Lân và dẫn nó về thiên đình.

Khi đã khuất phục về thiên đình thì thiên đế lúc bấy giờ sau khi hiểu rõ ràng mọi chuyện thì đã đưa ra quyết định là.

" Hắc Kỳ Lân hiện chỉ như một đứa nhỏ mới được đản sinh chưa từng được ai dạy bảo qua nên đã vô tình hành sự sai lầm ".

Thiên Đế mặc bạch bào long phượng gương mặt xinh đẹp hiền từ tượng trưng cho bật mẫu nghi trong tam thiên thế giới, sau khi đưa ra kết luận xong thì liền nói Hắc Kỳ Lân và vị đại tiên kia hữu duyên, nên thiên đế đã liền giao lại việc dạy dỗ Hắc Kỳ Lân cho vị đại tiên kia.

Cứ thế thời gian thấm thoát trôi qua rất nhanh, khoảng ba ngàn năm sau thì tam giới lúc này dường như cũng đã quên mất sự kiện đản sinh của Hắc Kỳ Lân luôn rồi.

Lúc bấy giờ Hắc Kỳ Lân cùng vị đại tiên kia sau khi đã ở cùng nhau một khoảng thời gian dài thì tình cảm cũng đã trở nên rất khăn khích khó rời. Nhưng rồi thời gian vẫn không vì bọn họ sống vui vẻ mà chịu dừng lại đâu, thế là lại thêm ba ngàn năm nữa trôi qua.

Lúc này vị đại tiên bỗng có việc cần phải tự thân xuất hành đi làm một mình, trước khi đi vị đại tiên kia cũng rất cưng chiều ở hết nguyên một ngày cùng với Hắc Kỳ Lân. Cuối ngày vị đại tiên kia cũng đã liền dặn dò Hắc Kỳ Lân rất nhiều.

Dặn kĩ Hắc Kỳ Lân phải ngoan không được quậy phá, không được chạy lung tung làm rối loạn thiên đình, và cuối cùng vị đại tiên kia còn nói người sẽ rất nhanh sẽ quay lại nên Hắc Kỳ Lân muôn phần hãy kiên nhẫn mà chờ người quay trở lại.

Nhưng sự thật ai có thể nói trước đâu chứ, chỉ một lần đi của vị đại tiên kia tưởng chừng sẽ rất nhanh, nhưng ai ngờ sự thật nó lại là liền một mạch đã qua thêm cả ba ngàn năm nữa vậy mà vẫn chưa thấy vị đại tiên kia quay lại.

Lúc này nổi nhớ vị đại tiên kia đã gặm nhấm Hắc Kỳ Lân cả ba ngàn năm rồi, thế là Hắc Kỳ Lân cũng đã đến lúc không thể chờ được nữa, nó liền xin được diện thánh để được gặp thiên đế xin được hạ phàm đi tìm vị đại tiên kia.

Nhưng Hắc Kỳ Lân nó nào đâu có hiểu được rằng là việc xin diện thánh nào có dễ dàng như thế. Thế là nhiều lần thất bại không được diện thánh, lúc này Hắc Kỳ Lân đã quyết định một quyết định phải nói là thật ngu xuẩn.

Vào một hôm hội đàm của chúng tiên cùng với thiên đế thì Hắc Kỳ Lân đã đạp đổ phép tắc mà xong thẳng vào thánh điện để được gặp thiên đế. Lúc bấy giờ thiên đình cũng đã bị kinh hãi một trận không nhỏ, vì Hắc Kỳ Lân với sức mạnh to lớn của mình mà đã một đường đánh sạch chúng thiên binh để thẳng tiến vào thánh điện.

Lúc đó thiên đình cũng đã phải tốn không ít sức lực thì mới có thể cản được Hắc Kỳ Lân. Lúc đó khi thiên đế cùng đối chất với Hắc Kỳ Lân thì cũng đã hiểu ra sự tình, nhưng hiểu thì hiểu chứ phép tắc thì vẫn là phép tắc. Thế là thiên đế liền phạt Hắc Kỳ Lân chịu ngục hình lôi trì suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày.

Hắc Kỳ Lân lúc đó nó nếu muốn đánh thật thì đã không ai cản nổi rồi, nhưng nó lúc đó lại nghĩ tới lời dặn của vị đại tiên kia, nên thế là dù rất không cam tâm, nhưng nó cũng không cãi lời liền chấp nhận nhận hình phạt lôi trì.

Khi chịu hình xong thì Hắc Kỳ Lân tiên linh căn cũng đã bị tổn thương không hề nhẹ. Tuy thương thế lúc đó của Hắc Kỳ Lân rất nặng nhưng nó cũng không vì thế mà chịu lùi bước, thế là nó lại liền tiếp tục ngày ngày bên ngoài gây rối muốn được diện thánh gặp thiên đế.

Tới lúc này thì thiên đình đã không thể cứ làm ngơ mặc cho Hắc Kỳ Lân càng quấy nữa, thế là chúng tiên liền đưa ra đề nghị phạt Hắc Kỳ Lân phải bị hóa thạch tượng chịu trừng phạt ở cổng đông thiên môn mà gác cổng một ngàn năm.

Và cứ thế Hắc Kỳ Lân lúc đó cũng vì nghĩ đến lời dặn dò của vị đại tiên kia mà liền lại một lần nữa không cãi lệnh. Cứ thế hiện một ngàn năm cũng đã trôi qua rồi, lúc này truyền tích Hắc Kỳ Lân cũng đã chính thức trôi qua mười ngàn năm.

Mười ngàn năm nói ngắn không ngắn nói dài không dài đối với chúng tiên thiên đình, nhưng nó cũng vừa đủ để quên đi rất rất nhiều thứ.

Đông thiên môn bức tượng Hắc Kỳ Lân đã ở đây một ngàn năm, một ngàn năm nó chỉ có thể đứng yên đó, một ngàn năm nó chỉ có thể nhìn về một hướng, một ngàn năm cũng đã vừa đủ khiến trái tim của Hắc Kỳ Lân nguội lạnh với thiên đình.

Lúc này ánh vàng của mặt trời đang soi rọi từ hướng chính đông đập thẳng vào mặt của bức tượng gác cổng Hắc Kỳ Lân. Bỗng lúc này hốc mắt bên phải của tượng Hắc Kỳ Lân bỗng lăn ra một viên ngọc óng ánh, viên ngọc trong suốt tinh khiết nhìn rất trong sáng vạn phần.

Nhưng có ai ngờ được rằng viên ngọc tinh khiết xinh đẹp kia nó lại là nước mắt của chính Hắc Kỳ Lân đâu chứ.

Haizz... Chắc một ngàn năm này đã làm tâm hồn trong sáng của đứa trẻ Kỳ Lân này nó bị tổn thương rất sâu sắc rồi.... Haizz...

-----...-----

__Đông Thiên Môn

Lúc này một ngày mới vẫn như mọi ngày, các chúng tiểu tiên đều cứ đi qua rồi đi lại trước mặt tượng Hắc Kỳ Lân. Lúc này Hắc Kỳ Lân có chút hiếu kỳ khi nhìn thấy chúng tiên hôm nay nhìn có chút đông đúc hơn mọi ngày.

Đúng lúc này có một vị tỷ tỷ tiểu tiên xinh đẹp đang dẫn theo hơn mười tiên tử nữa đang vội vàng đi lại hướng cổng đông thiên môn phía bên này. Vừa đi tỷ tỷ tiểu tiên kia miệng cũng không ngừng nói.

" Các cô nhớ phải đi sát theo ta đấy, ở đông thiên môn này cũng không giống với cái bên nam thiên môn của các cô đâu ".

Lúc này có một tên thiên binh gác cổng bỗng bước lên chặn nhóm tiên tử tỷ tỷ kia nói. " Các vị tiên tử xin trình báo là người ở đâu tới ".

Vị tỷ tỷ tiên tử nghe vậy liền đáp. " Bọn ta là người bên nam thiên môn được cử qua đây trợ giúp chuẩn bị tiệc cung đình ngày mai ".

" Vậy không biết tiên tử có công văn chứng minh đưa ra cho ta xem một chút được không ". Tên thiên binh gác cổng liền nói.

Thế là vị tiên tử tỷ tỷ liền lấy ra công văn cho tên thiên binh xem qua. Trong lúc hai bên đang xem xét trao đổi thì lúc này ở cuối hàng hơn mười vị tiên tử có một vị tiểu tiên tử đang đứng ở cuối cạnh ngay bên tượng Hắc Kỳ Lân.

Vị tiểu tiên tử này lúc này bỗng thấy phía dưới chân mình bên cạnh tượng Hắc Kỳ Lân có một vật gì đó lấp lánh trong suốt đang phát sáng, thấy lạ vị tiểu tiên tử liền cuối người nhặt viên ngọc lấp lánh lên.

Khi viên ngọc nhỏ đã nằm gọn ở trên tay thì vị tiểu tiên tử liền có chút ưa thích khi thấy được viên ngọc hình giọt nước trong suốt tinh khiết đẹp đẽ này. Thế là vị tiểu tiên tử liền ngay lập tức bỏ vào tay áo cất giữ làm của riêng.

Lúc này bỗng lại có thêm một nhóm thiên binh hơn ba mươi người tay cầm thiên thư đang nhanh chóng tiến tới trước tượng Hắc Kỳ Lân. Lúc này một tên ra dáng đội trưởng hô lớn nói.

" Những người không liên quan xin tạm tránh sang một bên ".

Thấy khí thế lớn của nhóm hơn ba mươi thiên binh uy nghi bức người các tiểu tiên tử liền lập tức nhường đường tránh sang một bên. Rồi tiếp tên thiên binh gác cổng đông thiên môn liền tiến qua hỏi.

" Không biết trưởng thiên binh có gì dặn dò mà ngài phải đích thân đến đây vậy ".

Trưởng thiên binh liền đáp nói. " Không có gì liên quan đến ngươi đâu. Ta chỉ phụng mệnh qua đây phóng thích cho một con tiểu thần thú mà thôi, nên ngươi hãy tạm cứ mặt ta mà tạm tránh sang một chút đi ".

" Vâng ! ". Tên thiên binh gác cổng đông thiên môn liền đáp rồi nhanh chóng tránh sang một bên.

Tiếp lúc này tên trưởng thiên binh liền hướng đứng trước tượng Hắc Kỳ Lân lấy ra thiên thư nhanh nói.

" Thiên Đình Cung Thiên Đế Tiền Thời Chi Bút..... ".

Sau khi nói xong một loạt các thứ tự công văn dài dòng thì cuối cùng tên trưởng thiên binh cũng nói tới ý chính nói.

" Hiện Hắc Kỳ Lân đã chịu hình xong, bây giờ lập tức được phóng thích... Hắc Kỳ Lân ngươi từ nay phải biết thành tâm gạt bỏ tạp niệm chuyên tu một lòng tu hành tinh tiến... Thiên Đế Chi Bút Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế...".

Một hồi lâu các chúng tiên xung quanh không hiểu là chuyện gì thì lúc này cuối cùng cũng đã thấy tên trưởng thiên binh đọc xong thiên thư. Lúc này khi vừa đọc xong thì tượng Hắc Kỳ Lân liền lập tức toàn thân rạn nứt vụn vỡ ra nhiều mảnh.

" Cộp... cộp... cộp cộp ". Nhiều miến đá thạch vụng liền liên tiếp rơi ra, tiếp lập tức một con Hắc Kỳ Lân đen tuyền to lớn liền vung lắc cơ thể một chút cho thoải mái.

Hắc Kỳ Lân sau một lúc đã hoàn toàn chút bỏ được tất cả lớp thạch tượng trên người của mình thì nó vẫn cứ vậy đứng đó, mắt vẫn hiện nhìn xa xăm có chút vô hồn về phía chân trời.

Vị tiểu tiên tử khi nãy nhặt được viên ngọc lấp lánh, lúc này thấy dáng vẻ cô đơn hiên ngang một mình nhìn về phía xa xăm của Hắc Kỳ Lân thì không biết vì sao trong lòng liền có chút đau lòng miên mang không nguôi.

Lúc này tên trưởng thiên binh liền hướng Hắc Kỳ Lân nói. " Hắc Kỳ Lân ngươi giờ phải chịu sự hộ tống lập tức quay về cung Thiên Nguyên ngay thôi ".

Haizz... Hắc Kỳ Lân ngươi cớ làm sao lại thành ra như vậy nha.

Tên trưởng thiên binh thấy Hắc Kỳ Lân to lớn có vẻ cô đơn vô hồn thì cũng không kìm được xúc động liền trong lòng cũng có chút than thở.

Xong Hắc Kỳ Lân vẫn không hề mở miệng nói bất cứ điều gì, mà nó cứ thế chấp nhận bị nhóm thiên binh ba mươi người áp giải rời đi.

Chứng kiến qua hết mọi chuyện lúc này các chúng tiểu tiên liền tò mò hướng người bên cạnh hỏi xem có biết Hắc Kỳ Lân này là có lý lịch gì không. Tiểu tiên tử nọ cũng không ngoại lệ liền hướng vị tiên tử tỷ tỷ dẫn đầu nhóm của mình hỏi.

" Tỷ tỷ !. Tỷ có biết Hắc Kỳ Lân đó là có thân phận gì không vậy ".

Vị tiên tử tỷ tỷ nghe hỏi cũng có chút tò mò liền nhìn qua tên thiên binh gác cổng ý nói vị thiên binh ngươi có biết không nha.

Vị thiên binh gác cổng đông thiên môn thấy vậy liền lắc đầu nói. " Ta gác cổng đông thiên môn cũng đã hơn ba trăm năm nhưng cũng thật chưa hề biết bức tượng đó lại là một con thần thú nha ".

Vị tiểu tiên tử nọ có chút thất vọng rồi tiếp hướng phía xa nhìn theo bóng dáng của Hắc Kỳ Lân nói nhỏ.

" Hắc Kỳ Lân ngươi là gì mà cớ làm sao lại khiến ta lại thấy rất đau lòng khi thấy ngươi như vậy nha ".

Bạn đang đọc Phượng Lân Truyện sáng tác bởi Tuyetdinhcay
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Tuyetdinhcay
Thời gian
Lượt đọc 13
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự