Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 1 Câu chuyện quá khứ

Bạn đang đọc Nước Mắt Pha Lê sáng tác bởi hkzero2

Tiểu thuyết gốc · 3476 chữ · khoảng 12 phút đọc

Lãm và Linh là đôi bạn thân thanh mai trúc mã. Cả hai sống ở một vùng quê vốn không giàu có và hẹn ước không rời xa nhau. Cả hai ước mong sẽ là một cặp tình nhân sống hạnh phúc đến tuổi già.

Đó là một ước mơ nhỏ bé và tồn tại trong đầu Lãm và Linh từ lâu rồi. Có khi đó là một ước mơ nhỏ bé của hầu hết những người sống ở vùng quê. Bởi vì họ chưa tiếp cận được với sự xô đẩy của lối sống thành thị. Họ chỉ quan niệm một điều là hạnh phúc một đời với người mình thương yêu là đủ. Như thế là đã mãn nguyện.

Sau khi tốt nghiệp phổ thông, Lãm và Linh tiếp tục theo học đại học. Cả hai hy vọng sau khi tốt nghiệp đại học, cả hai sẽ tìm một công việc ổn định rồi sẽ tính đến chuyện tương lai của mình.

Cả hai đều chọn cùng ngành, ngành quản trị kinh doanh vì như thế sẽ gần gũi hơn và thân thiết hơn. Linh sợ rằng khi hai đứa xa nhau, học khác trường sẽ quên nhau, thay vào đó là một người bạn mới. Đó là điều Linh đã chứng kiến từ một đàn chị khóa trước.

Riêng Lãm thì quan niệm như thế này “xa mặt cách lòng”, mặc dù bản thân Lãm không phải là người thấy mới nới cũ nhưng chuyện đời khó đoán trước được. Có khi một người nào đó làm Lãm phải cảm động rồi quên đi người bạn gái mà mình yêu thương và quấn quýt với nhau từ nhỏ.

Lãm sợ sẽ là một kẻ bạc bẽo làm người mình yêu thương đau lòng. Bản thân Lãm khi đó sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình được. Lãm là một người giàu nghị lực nếu không thì Lãm khó mà học đến đại học như bây giờ.

Thực tế, gia đình Lãm vốn không giàu có vì truyền thống gia đình là nhà nông, khó lòng khá hơn nổi mặc dù cha mẹ Lãm đã cố gắng rất nhiều.

Điều đau khổ nhất chính là đầu năm lớp mười hai, Lãm phải đối đầu với một cú sốc, một chuyện mà Lãm không bao giờ muốn nghĩ lại.

Đầu năm lớp mười hai, Lãm say mê việc học, hy vọng có một cái máy vi tính để tiện việc học sau này. Cha mẹ Lãm bèn xin đứa em mình ở Cần Thơ vì biết nó đang kinh doanh cũng khấm khá. Chú em của cha thương Lãm nên đồng ý và cho Lãm một cái. Vì thuận tiện thăm hỏi em mình, nên hai người đến Cần Thơ tự mình lấy.

Cha Lãm thuê một chuyến đò đến Cần Thơ để lấy máy cho con mình bất chấp lời cản ngăn của hàng xóm về một cơn áp thấp nhiệt đới.

Khi đó, sóng của con Sông Cái đã cuốn trôi đi tất cả những gì yêu quý nhất của Lãm. Lãm đã không ăn uống gì suốt thời gian cha mình gặp tai nạn, thi thể cha mẹ cũng không tìm thấy được. Lãm đã phải trốn trong phòng của mình khóc lóc vì lỗi của mình. Vì những thứ vốn chỉ là vật chất đã cướp đi người Lãm yêu quý nhất.

Lãm đã khóc rất nhiều và không còn để tâm vào bất cứ chuyện gì khác. Nếu không có Linh thì Lãm đã chết rồi. Chết vì tâm hồn bị tổn thương, chết vì không muốn sống trên đời nữa.

Linh nói “Mọi chuyện rồi cũng sẽ trôi qua, trước mắt anh Lãm là cảnh đau lòng nhất. Nếu là em thì có thể sẽ chết thật sự rồi. Bởi vì người thân không còn, đúng không anh Lãm? Nhưng anh còn có một lời hứa, một lời hứa của chúng ta, anh quên rồi sao? Anh còn nhớ những lần thất bại trong việc học trước kia chứ? Sau khi thất bại anh đều tự đứng dậy được, anh quên rồi sao?”

Lãm không nói gì cả. Lãm chỉ nhìn hình ảnh cha mẹ mình mà khóc lóc.

Hôm sau thì Lãm đã đi học trở lại. Khuôn mặt Lãm đã tươi hơn lúc trước.

Từ đó Lãm vừa học lớp mười hai vừa làm quản lý cho một cửa hàng vật liệu xây dựng gần chợ để nuôi sống bản thân và kiếm tiền cho việc học. Lúc đó thì ý định học quản trị kinh doanh bắt đầu xuất hiện.

Cuộc sống đưa đẩy khiến Lãm phải chịu nhiều mất mát. Nhưng Lãm cảm thấy nỗi bất hạnh của mình được đền bù cũng xứng đáng. Đó là một tình bạn kéo dài và mãi mãi. Một tình bạn mà hiếm có ai đạt được. Có khi người ta nói thề sống thề chết cũng không có một tình bạn như Lãm và Linh.

Khi sống trong một gia đình đầm ấm thì Linh không thể sánh bằng Lãm được. Cha mẹ Linh không phải người xấu gì nhưng cha Linh lại rơi vào thói đam mê bài bạc và rượu chè. Còn người mẹ thì rất mực lo lắng cho con từng ly từng tí đến nỗi đi đâu cũng phải được sự đồng ý của mẹ. Ngay cả việc bước ra khỏi nhà.

Có người bạn Lãm nói:

- Nếu mẹ Linh khó như vậy thì làm sao bạn quen được với Linh!

Lãm trả lời:

- Đó là vì mình đến nhà Linh chơi và có xin phép.

Linh bên ngoài nói xen vào:

- Vả lại cha mẹ Linh đều mến Lãm, nên đi chơi không có chuyện gì khó!

Đó là những lời biện bạch của Lãm và Linh. Họ nói như có bài vỡ, như đã có chuẩn bị sẵn. Đó là một sự đồng bộ của tâm hồn hai người luôn yêu thương nhau.

Rồi chuyện ganh ghét lẫn nhau khiến tình bạn giữa Lãm và Linh gặp nhiều biến cố.

Một anh chàng nào đó trong lớp đã viết một bài thơ tình cho Linh hòng làm Lãm buồn lòng. Nhưng đó chỉ là một bài thơ thì chẳng làm Lãm buồn so với tình cảm mà từ nhỏ họ đã có. Mọi người thường ganh tị thứ tình cảm của Lãm và Linh. Họ muốn chia rẽ để tạo niềm vui cho mình.

Một lần, họ hẹn Lãm đến khu công viên nhỏ gần chợ vào một buổi chiều rồi rủ cả Linh theo cùng, nhưng thời gian thì có chênh lệch một lúc.

Một cô bạn học nhỏ tự động hôn vào má Lãm cố tình để Linh thấy. Bọn họ còn đến nhà Linh nói cho cha mẹ Linh về chuyện Lãm đã sàm sỡ Linh.

Cha mẹ Linh tức giận, cấm Linh tiếp xúc với Lãm, còn Linh thì giận Lãm nên không muốn gặp mặt, nên cả hai rơi vào tình trạng khó mà giải thích.

Nhưng rồi cả hai nhớ đến ngày mà hai đứa hẹn ước, ngày mà hai đứa đi chơi cùng nhau bên dòng sông rộng lớn, đi chơi trên cánh đồng bát ngát. Lãm nói:

- Sau này dù có chuyện gì xảy ra thì cũng phải tin tưởng lẫn nhau, phải thật sự tin tưởng lẫn nhau, nhớ nhé!

Linh gật đầu và thẹn thùng khi nhớ lại những làn gió mát trên cánh đồng. Khi ấy Lãm đã dùng một cọng rơm vẹt qua mũi mình và nói rằng:

- Lãm hạnh phúc khi có một người bạn thân thiết như Linh bên cạnh.

Họ không hẹn mà gặp, vô tình gặp nhau ở công viên gần chợ. Nơi mà Linh đã hiểu lầm Lãm. Linh mừng rỡ và sung sướng vì đã gặp được Lãm nơi này. Linh bèn xin lỗi Lãm và hứa niềm tin sẽ không bao giờ lay chuyển một lần nữa. Bởi vì kỷ niệm hai đứa vẫn còn và không bao giờ mất đi.

Lãm nhìn khuôn mặt xinh đẹp, có một chút xíu đáng yêu mà không nói lên lời nào. Lãm không muốn lên tiếng vì lên tiếng có thể sẽ đánh mất khoảnh khắc này. Lãm buột miệng:

- Từ nay về sau hãy ráng học thật giỏi! Giỏi để học đại học, rồi khi đó Lãm sẽ được tự do … khì khì..tự do đến nhà em… khì khì …

Lãm mắc cỡ trông ngố làm sao. Linh e ấp:

- Ai cho anh tự do đến nhà em. Và đến nhà em để làm gì bây giờ…

Lãm không nói mà nhướng lông mày lên ra dấu cho Linh cười. Lãm nói:

- Đó là một bí mật thôi, khi đó sẽ nói cho em Linh nghe!

Linh ra vẻ chờ đợi. Thực ra Linh cũng biết ý định của Lãm vì đó là một nguyện vọng từ nhỏ mà hai đứa đã hẹn ước. Vả lại cha mẹ Lãm và cha mẹ Linh vốn là bạn thân nên có hứa trước cả rồi. Đó là một lời hứa của người lớn. Vì lời hứa này mà Lãm đã quen Linh và tiếp xúc với Linh.

Một buổi chiều của năm mười hai. Linh phải về trễ vì phải dọn dẹp phòng học cho đoàn đại biểu sắp tới. Linh không ngần ngại, nhiệt tình làm việc, khi đó cũng có Lãm phụ giúp nhưng Linh nói:

- Nếu có chuyện gì thì hãy về đi! Em làm một mình được. Cám ơn anh nha!

Lãm phì cười:

- Đây là công việc chung của lớp mà, vả lại giúp em là việc nên làm.

Nhưng Linh kiên quyết bảo Lãm về để đi làm. Bởi vì Lãm thường phải làm việc vào buổi chiều cho một cửa hàng vật liệu xây dựng. Linh biết thế nên mới kêu Lãm về. Lãm không cách nào khác đành phải nghe theo Linh.

Lãm về được một lúc thì có tiếng bước chân bên ngoài hành lang. Tiếng bước chân càng lúc càng lớn hơn. Linh mừng rỡ:

- Chào thầy Nhân! Sao thầy chưa về? Để cửa cho em đi, em làm xong thì về ngay.

Thầy Nhân không nói gì bèn chạy đến gần Linh thì thầm:

- Em rảnh không? Đi uống nước với thầy nhé!

Linh không tỏ ra hoang mang gì. Linh cười và từ chối:

- Dạ, em phải tranh thủ quét dọn, xong rồi về. Nếu không thì cha mẹ em rầy.

Nói xong Linh vội vàng đem chổi, bông lau rồi đóng cửa về. Thầy Nhân nhìn theo Linh với một vẻ mặt kì lạ, một vẻ mặt thèm muốn một điều gì đó. Một điều mà Linh ngây thơ chưa biết gì.

Kể từ buổi chiều hôm ấy. Linh cảm thấy mình như bị theo dõi. Linh liền nói cho Lãm nghe:

- Anh Lãm, dường như có ai đó đang theo em thì phải? Em thấy thấp thoáng một người lạ mặt ở xa, rồi lảng tránh em…

Lãm không tỏ ra nghi ngờ gì. Bạn bè Linh nghe thế bèn chọc:

- Có gì đâu! Bạn là hoa khôi của lớp thì có “đuôi” là lẽ đương nhiên! Không sao đâu!

Linh nghe bạn mình nói thế bèn thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng Linh chỉ cảm giác, nhưng không chắc lắm vì thế mà nghe bạn mình nói nên yên tâm hơn.

Ngày hôm sau, thầy Nhân nhắn với Linh đến nhà thầy để thầy dạy kèm môn Anh Văn, một môn Linh học không giỏi cho lắm.

Linh nghe thầy muốn phụ đạo, trong lòng vô cùng vui vẻ. Thầy Nhân hẹn Linh lúc 5 giờ chiều, học đến 6 giờ 30 thì tan. Nhưng thời gian như thế thì cha mẹ Linh không cho ra ngoài. Thế là Linh kéo nguyên nhóm của mình đến nhà thầy Nhân học. Như thế sẽ thuận tiện, cha mẹ sẽ chấp nhận cho đi học phụ đạo.

Khi đến nhà thầy Nhân, mọi chuyện có vẻ bình thường nhưng khuôn mặt của thầy thì không bình thường tí nào. Thầy tỏ ra phàn nàn:

- Nhà thầy chật chội, nhiều quá thì thầy khó mà dạy các em được. Hãy đến nhà thầy vào lúc khác đi nhé! Riêng Linh thì ở lại được không?

Nghe nói thế. Những anh chàng láo cá bắt đầu suy nghĩ vu vơ về dụng ý của thầy Nhân. Họ rủ rỉ bên tai nhau:

- Thôi, chúng ta về thôi. Nghi ngờ thầy Nhân quá!

Thế rồi cả Lãm, Linh và các bạn ra về, không quan tâm thầy Nhân nói gì. Các bạn Linh không thông minh cho lắm nhưng lời thầy nói thì đầy chất giọng mưu mô và lừa dối. Những lời đó họ chỉ để trong lòng mà thôi.

Những tiết học sau đó của thầy Nhân luôn nhắm vào những anh chàng phá đám và Lãm. Vì thế mà các bạn bị điểm không thường xuyên. Đây là một điều phi lý nhưng lại diễn ra. Bạn bè Lãm bèn tìm cách để tra ra mục đích của thầy Nhân là gì. Nếu không thì dù có học giỏi những môn khác cũng bị khống chế môn thầy ấy.

Đúng ngày lễ tình nhân. Thầy Nhân tặng Linh một con gấu bông rất đẹp. Một món quà mà Linh ít thấy nên thích lắm. Điều này khiến Lãm buồn buồn. Lãm nghĩ rằng mình không có gì tặng Linh cả ngoài những lời nói hằng ngày, những tiếng cười của Lãm và câu chuyện tiếu lâm của những người bạn tốt bụng.

Lãm buồn lắm.

Thầy Nhân mời Linh đến quán Karaoke để hát cho vui. Linh không sao từ chối bèn đi theo thầy. Lúc này bạn bè Linh hoàn toàn biến mất, không thấy tung tích.

Linh không có lí do để từ chối, liền theo thầy vào quán hát Karaoke chỉ có thầy Nhân và Linh. Thầy hát xong một bài hát, thầy tâm sự:

- Thầy khi còn học lớp mười hai như em bây giờ. Thầy có quen một người con gái, cô ấy rất dễ thương và xinh đẹp. Một điều trùng hợp là bạn gái thầy giống hệt em. Nên thầy cảm thấy thích em lắm. Thầy muốn ôn lại một số kỷ niệm cùng người mình yêu nên mới bài tỏ cùng em.

Thầy vừa nói vừa tiến lại gần Linh hơn khiến Linh cảm thấy sợ hãi. Thầy bất ngờ ôm chầm lấy Linh khiến Linh hoảng sợ thật sự. Những lời thầy nói có vẻ cảm động nhưng thầy không được phép ôm người như thế. Linh la lên nhưng thầy không có phản ứng gì. Thầy cười và giở trò ma mãnh:

- Không có gì đâu, thầy muốn ôn lại một số kỷ niệm thôi mà.

Từ phía cửa. Một tiếng nói lớn quát lên:

- Kỷ niệm của thầy là như thế đó hả!

Tiếng thầy hiệu phó dõng dạc khiến thầy Nhân hoang mang. Thầy không ngờ mình rơi vào bẫy của các bạn Linh. Nhưng Linh thì tỏ ra hoảng sợ thật sự. Một chi tiết khiến thầy càng tin đây là một sự thật. Linh ngồi ôm mặt khóc. Linh khóc thật to vì lần đầu tiên có người lấy mình ra làm một con mồi. Linh không nói chuyện với ai hết. Linh buồn lòng nhìn anh Lãm của mình đang ở bên ngoài. Lãm nhìn Linh và thều thào:

- Linh, tội nghiệp em quá!

Lời nói ấy khiến Linh không cầm nước mắt. Lính chạy ra ngoài, rồi nhìn Lãm nuối tiếc:

- Chẳng ngờ anh Lãm biết trước mà vẫn không nói cho Linh biết. Giận anh Lãm luôn, không thèm nói chuyện với anh nữa.

Lãm với tay tới níu kéo người bạn thân thiết của mình. Nhưng không kịp, Linh đã chạy đi rất nhanh trong bộ dạng ôm mặt khóc lóc, vô cùng đau khổ. Linh không ngờ, Lãm và các bạn biết trước lại đặt Linh vào tình huống như vậy. Linh về đến nhà mình, rồi khóc không ngừng.

Những ngày sau đó, Lãm không còn thấy Linh đến trường học. Lãm đến nhà Linh nhưng cha mẹ Linh không cho Lãm gặp mặt. Họ nhìn Lãm khinh bỉ:

- Mày còn đến nhà này làm gì, xem mày đã làm gì con Linh. Cút về đi!

Một lời nói đầy trách móc và khinh bỉ khác xa với trước kia, khi cha mẹ Lãm còn sống. Cha mẹ Linh hay gọi Lãm bằng cháu rất thân thiện, nhưng lời lẽ hôm nay dường như không phải là của họ nữa. Lãm nhìn lên bầu trời. Lãm thì thầm:

- Mọi chuyện trở nên tồi tệ thế sao?

Lãm buồn bã về nhà,không nói gì. Lãm không biết làm sao mới cứu vãn được chuyên hôm nay, chuyện hôm nay Lãm biết Lãm và các bạn có phần quá đáng.

Hôm sau, Linh đi học lại nhưng nhìn Lãm với một con mắt khác. Linh nhìn Lãm rồi không nói gì. Cô nàng tỏ ra không còn quan tâm Lãm như trước kia nữa. Lãm cũng ngẩn ngơ không biết làm sao.

Một tuần sau, Linh vẫn chưa tha thứ cho Lãm. Lãm buồn lòng, hầu như rơi vào tình trạng chán nản.

Lãm bỏ học một buổi để cho nỗi lòng thanh thản, nhẹ nhõm.

Ngày hôm đó chính Linh cũng không có đến trường.

Lãm một mình đến cánh đồng xanh rờn đầy sức sống. Một màu xanh của lá mạ mà người ta vừa cấy. Một màu xanh tươi trong mang màu sắc vui vẻ, rạng rỡ mà lòng người thì buồn không nói được.

Lãm ngước nhìn lên thì thấy đôi chân quen thuộc của Linh trước mặt. Cô ấy cũng đến bờ ruộng để đi dạo. Nơi mà hai đứa hay chơi đùa hóng mát. Lãm đi chầm chậm lại, khẽ gọi:

- Linh!

Linh không nói, Linh quay đầu sang Lãm, mỉm cười:

- Mình không biết bạn là ai? Bạn tên gì thế!

Lãm nghe Linh nói như thế, trong lòng vô cùng ngạc nhiên. Lãm đoán được Linh đang rất giận mình vì chuyện của thầy Nhân.

Lãm nói nhỏ:

- Linh! Anh xin lỗi!

Linh không nói gì. Linh nhìn ra cánh đồng bát ngát:

- Bạn thấy cánh đồng xanh đẹp chứ! Đẹp thật!

Lãm nghe lời nói của Linh, trong lòng có một cảm giác lạ. Lãm thì thầm:

- Cánh đồng đẹp vì màu xanh thiên nhiên của nó. Nơi đây mình có quen một người em gái. Em ấy thích ngắm màu lá lúa lắm lắm! Chẳng ngờ bạn cũng thích ngắm nữa.

Linh nghe lời nói của Lãm, ánh mắt buồn xo.

Lãm nói tiếp:

- Bạn có biết lá mạ đang nói điều gì không?

Linh lắc đầu, một cái khẽ lắc đầu để Lãm giải thích:

- Nó nói, màu xanh vẫn là màu xanh. Sau khi lúa trổ bông thì lá vàng đi. Nhưng đến khi gieo mạ thì nó vẫn giữ màu xanh. Ý nó muốn nói: Dù bất kỳ điều gì thay đổi thì nó vẫn giữ được sự khởi đầu. Vậy sự khởi đầu của bạn là gì? Sự khởi đầu của Lãm là gì? Linh đã quên thật rồi sao?

Linh nhìn Lãm chảy nước mắt:

- Linh cảm thấy xấu hổ. Linh cảm thấy bị tổn thương, một người thầy dạy mình mà lại nói ra những lời ấy. Em buồn lắm anh Lãm ơi!

Lãm nhìn Linh, lắc đầu:

- Bất cứ chuyện gì thì nó cũng có một lý do khiến thầy Nhân làm như vậy. Có lẽ thầy ấy đã quá yêu người bạn gái xưa kia, nên mới hành động như thế. Dù sao thì thầy Nhân cũng bị nhà trường kỷ luật rồi. Thầy đã bị điều công tác rồi. Có lẽ sau này bọn mình không còn gặp thầy Nhân nữa. Mà Linh có nghĩ tới trường hợp nếu chuyện này không sớm phát hiện thì có hậu quả gì không?

Linh không nói nữa. Mặt trời đã đứng bóng rồi. Linh nhìn Lãm cười:

- Anh uống nước dừa không? em bẻ dừa cho anh uống.

Lãm cười:

- Để anh leo bẻ còn em chặt há!

Linh cười tươi, ánh mắt thành hình vòng cung, trông thật đáng yêu. Lãm nhìn lên bầu trời, cười mãn nguyện. Lãm nhìn ra cánh đồng và thốt lên:

- Cánh đồng xanh! I love you so much! Thank you!

Lãm nhìn Linh và hớn hở nói:

- Hãy vì cánh đồng xanh mà bắt đầu lại nhé!

Đó là những lời nói thân quen mà Linh nghe được từ Lãm. Lời nói chứa đầy tình cảm và thân thiện. Đó là những câu chuyện của quá khứ.

Bạn đang đọc Nước Mắt Pha Lê sáng tác bởi hkzero2
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi hkzero2
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 1
Lượt đọc 7
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự