Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 20 Lời xin lỗi đến muộn 5 năm

Bạn đang đọc Nói Yêu Em Lần Thứ 13 của Chiu Kon-Loh

Phiên bản Dịch · 10083 chữ · khoảng 36 phút đọc

3 giờ chiều. Trường quay trực tiếp tại đài truyền hình.

Khi người dẫn chương trình nhìn thấy tôi, trên mặt anh ta nở một nụ cười như trút đi gánh nặng. Trên bàn Hội đồng thẩm định, Chân Ni mang cặp kính râm sang trọng nên rất khó đoán được thần sắc, còn đôi mắt xanh sâu thẳm đầy ma lực của Thôi Hy Triệt mang một tâm trạng phức tạp nào đó không hiểu được.

Những áp lực lớn đó ập đến phía tôi, khiến tôi đột nhiên không dám bước tiếp lên. Tuy nhiên sóng truyền hình trực tiếp ở trường quay đã bắt đầu đếm ngược.

Năm…

Hai…

Một…

“Cô làm sao thế?”, không biết từ lúc nào Thôi Hy Triệt đã đến sát bên tôi, thấp giọng xuống hỏi với vẻ lạnh lùng, “Nếu như không muốn tham gia thì đi về nghỉ đi.”

Tim hơi rung lên, tôi ngước mặt nhìn anh ta, ánh mắt trở nên phức tạp: “Đây là quyền của anh chắc? Có thể bất chấp chương trình truyền hình trực tiếp đang được tiến hành, tủy ý bảo thí sinh dự thi bỏ về; có thể bất chấp thận phận thành viên giám khảo của mình, tùy ý xuống dưới nói chuey65n với một người xa lạ như tôi; có thể bất chấp cả lẽ phải, để cho tôi trở thành quán quân của cuộc thi này hai sao?”

“Người xa lạ?”, sắc mặt Thôi Hy Triệt lạnh lẽo hơn mấy phần.

“Tôi ghét cái đặc quyền của anh!”, tôi gầm lên như sụp đổ đến nơi.

“Trả lời tôi đi!”, Thôi Hy Triệt chau mày với vẻ mất bình tĩnh.

“Tôi ghét sự quan tâm của anh!”

“…”

“Tôi ghét anh!”

Crack!

Hệt như nguồn điện bị ngắt, xung quanh tôi và Thôi Hy Triệt bỗng yên tĩnh đến lạ thường, tất cả âm thanh đều trở nên xa vắng cùng câu nói của tôi.

Hơi thở u ám tỏa ra từ anh ta dường như có thể làm tôi đông cứng lại, đôi mắt vì tức giận nên càng sâu thẳm hơn, giống như một dấu hiệu cảnh báo hiểm nguy lộ ra từ mặt nước không thể nhìn thấy đáy.

Phù phù…

Không khí trở nên mỏng nhẹ, dần dần tạo ra cảm giác không thể nào thở nổi.

Hai vai tôi bị tay anh ta nắm chặt, có thể cảm nhận thấy anh ta đang dồn lực vào đó.

Ưm!

Tôi cố kìm sự đau đớn, nhìn anh ta không chịu khuất phục.

Đôi mắt Hy Triệt càng xanh hơn, xanh tới mức lạ thường. Ở trong đó là một ngọn lửa màu xanh lam đang thiêu cháy bừng bừng, nhưng lại toát ra hơi lạnh lẽo.

Dường như đang tựa đấu tranh với mình, giằng xé trong lòng mình, anh ta dần dần buông các ngón tay ra.

Nhìn anh ta như vậy, tim tôi co thắt lại thành một cụm.

Thật kỳ lạ, tôi còn cảm giác thấy…

Sự đau khổ của anh ta.

“Có một việc vô cùng quan trọng tôi cần phải giải thích với cô”, ánh mắt Thôi Hy Triệt mềm mại hơn, nhìn chằm chặp vào tôi như sợ tôi sẽ bất chợt biến mất đi.

Ánh mắt ấy còn đáng sợ hơn sự lạnh lùng của anh ta.

Tôi nắm chặt bàn tay lại, cố kiểm soát trái tim đang đập mỗi lúc một nhanh.

Anh ta muốn nói điều gì?

“Xin lỗi, cô Mộ Ái Ni, ngay sau đây sẽ đến lượt cô lên sân khấu, mời cô đi theo tôi”, người điều khiển chương trình bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh tôi, vội vã kéo tôi lên.

Tiếng nhạc gấp rút vang lên trong trường quay truyền hình trực tiếp.

Giọng nói đầy nồng nhiệt của người dẫn chương trình vang lên cùng với tiết tấu âm nhạc: “Bây giờ là lúc công bố quán quân cuộc thi điểm tâm năm thứ 20 của chúng ta, rốt cuộc ai là người sẽ đứng lên bục lĩnh giải, nhận được tràng pháo tay nhiệt liệt của chúng ta đây? Là ai? Là ai?... Câu trả lời sẽ được tiết lộ ngay bây giờ, là thí sinh số 33, Mộ Ái Ni.”

Xung quanh chợt tối lại, tất cả ánh sáng đều chiếu rọi trên cơ thể tôi.

Tôi đứng ở một bên sân khấu, bỗng nhiên hơi lúng túng không biết phải làm gì.

Được đứng trên sân khấu hào nhoáng với vô vàn ánh đèn rực rỡ đó là vinh dự mà biết bao chuyên gia điểm tâm đều mong đạt được, nhưng tất cả sự phấn đấu đã bỏ ra trong bao nhiêu ngày tháng kiên tâm đó đều là…

Hư ảo cả hay sao?

Tất cả sự xúc động, những viễn cảnh trong mắt đều đã tan tành như một tấm thủy tinh vỡ vụn, ánh sáng chiếu qua những mảnh vỡ ấy chói mắt quá, quá khắc nghiệt, quá mỉa mai.

Bởi vì tôi là người chiến thắng mặc định.

Thế nên tất cả điều này chỉ là một vinh dự không có thực.

Theo tín hiệu của người dẫn chương trình, tôi đi lên bục nhận giải. Tay cầm micro, tôi đưa mắt nhìn khắp khán giả xung quanh, sau đó đến từng kỹ thuật viên ở phía sau sân khấu, cả Thôi Hy Triệt, cả Chân Ni.

“Xin lỗi, vinh dự này không thuộc về tôi”, tôi lạnh lùng hé môi, nở một nụ cười đầy giễu cợt, “Tôi thích làm điểm tâm, cũng từng động viên mình hãy làm ra những món điểm tâm mà mọi người đều thích, thế nhưng…..”

Còn chưa nói hết câu, bên dưới đã bắt đầu bàn tán xôn xao, người dẫn chương trình lo lắng vì sự cố phát sinh ngoài dự kiến này nên tìm cách ngăn tôi lại.

“Xin lỗi quý vị khán giả, cô Mộ Ái Ni đang pha trò cười như vậy liệu có phải vì căng thẳng quá không nhỉ?”

Tôi bất chấp sự hỗn loạn mà mình đã gây ra, tiếp tục nói: “Thế nhưng việc tham gia một cuộc thi làm điểm tâm hoàn toàn không có ý nghĩa như thế này lại không phải là điều tôi muốn, kết quả này cũng không phải là điều tôi muốn”.

Dưới ánh đèn cực mạnh, tôi dường như đã trông thấy nụ cười của mẹ.

Nụ cười còn ấm áp hơn cả ánh nắng mặt trời miền nhiệt đới. Dưới bầu trời xanh ngắt, bỗng chốc những bông hoa mọc kín trên mặt đất nở rộ.

Ngợp đất ngợp trời.

Hương hoa dào dạt khắp nơi.

Được nụ cười ấy dẫn đường, tôi rời khỏi trường quay lộn xộn.

Ting tang!

Thang máy mở ra, tôi vừa xuất hiện, một đám phóng viên đã ào đến bao vây trước mặt.

“Cô Mộ Ái Ni, vì sao chức quán quân đã rơi vào tay mà cô còn từ bỏ?”

“Có tin đồn rằng chức quán quân trong cuộc thi này đã được định trước chính là cô, về việc này cô có thể giải thích gì không?”

“Xin hỏi nhà tài trợ cho cuộc thi, Thôi Hy Triệt đã từng có quan hệ yêu đương với cô phải không? Vậy còn Phác Thiên Diệp thì sao? Rốt cuộc ba người đã có quan hệ như thế nào trong quá khứ?”

Từng người bọn họ chia nhau chĩa máy ảnh về phía tôi tìm gốc độ để chụp, những tiếng tách tách vang lên không dứt.

Đủ rồi, tôi đã chịu đựng đủ rồi!

Tôi dựa vào thứ gì mà đứng ở đây, để cho bọn họ truy cứu về quá khứ của tôi?

Tôi hít sâu một hơi, đang chuẩn bị quát lên.

“Đủ rồi!”, một giọng nói đầy uy lực vang lên trấn áp được tất cả đám người đó. Mắt tôi cũng nhìn theo hướng nhìn của những người này.

Cánh cửa một buồng thang máy khác vừa mở ra, lộ ra những mảng hình điêu khắc hoa hồng lớn màu vàng kim.

Những bông hoa hồng đẹp không gì sánh nổi ấy đang ôm gọn lấy một người đứng trong thang máy.

Thân hình cao lớn, đôi mắt màu xanh thẳm.

Dáng người tôn quý như bậc đế vương.

Ánh mắt lạnh lùng có thể khống chế được tất cả đó dừng lại trên người đám phóng viên, như có ma lực, khiến đám đông đó bất giác rẽ ra thành một lối đi nhỏ.

Anh ta đi đến trước mặt tôi, nói bằng thứ giọng không thể từ chối:

“Đi theo tôi!”

Câu nói ấy như phá vỡ phép thuật mà anh ta đã tung ra, đám phóng viên tiếp tục bao vây quanh chúng tôi, tiếp tục truy hỏi:

“Cô Mộ Ái Ni, việc từ bỏ chức quán quân cũng là sách lược của cô ư?”

Thôi Hy Triệt từng giúp đỡ Thiên Ảnh, bây giờ lại giúp cô đoạt được chức quán quân, điều này liệu có phải đã thể hiện quan hệ giữa hai người vô cùng đặc biệt?”

“Còn em gái cô, Chân Ni, vì sao lại chấm điểm cho cô thấp nhất trong cuộc thi? Có phải vì cô đã cướp mất người yêu của cô ấy không?”

Tôi dừng bước lại, hít thật sâu. Vô vàn tiếng kêu gào đang dậy lên ở trong lòng.

Đủ rồi, đủ rồi, đừng hỏi thêm gì nữa!

“Đừng để ý, mau đi theo tôi!”, bên tại lại vang lên tiếng ra lệnh lạnh lùng của Thôi Hy Triệt.

“Hiện giờ cô đã mặc nhiên thừa nhận Thôi Hy Triệt là người yêu của mình có phải không?”

Phụt!

Sợi dây cung của sự nhẫn nhịn cuối cùng đã đứt phựt, tôi quya người nhìn bọn họ với ánh mắt cao ngạo.

“Đừng tranh cãi làm gì, đi theo tôi”, Thôi Hy Triệt đặt tay lên vai tôi, những ngón tay ấy dường như đều chứa đựng sự lo lắng và dịu dàng.

Tôi ngước mắt lên nhìn, bất chợt gặp ngay ánh mắt anh ta.

_ Mình không thể nào lay chuyển được tình cảm của Thiên Diệp, không thể thay thế cậu để đem đến hạnh phúc cho anh ấy, tất cả điều đó không phải là vì cậu…, mà là vì Thiên Diệp… _

_ Ái Ni, chị đừng có kéo em, chị không đi cứu bố thì em đi! Chị sợ chết nhưng em không sợ chết! _

_ Không bao lâu sua nữa, bố sẽ đưa ra một kết quả nghiên cứu gây chấn động toàn thế giới, đến lúc đó bố sẽ khiến cho con cảm thấy tự hào. _

Đôi lông mày hơi run lên khe khẽ, khi nhìn lên, tôi thấy ánh mắt Hy Triệt trở nên xa lạ và lạnh lẽo.

“Mộ Ái Ni!”, anh ta nói với vẻ bồn chồn.

Tôi hất tay Hy Triệt ra, lặng lẽ như thế gạt đi một hạt bụi.

Nên đưa ra quyết định rồi.

“Mọi người nhất định là rất hiếu kỳ về quan hệ giữa tôi và Hy Triệt, hiện giờ tôi có thể nói với các vị, anh ấy giúp Thiên Ảnh, giúp cho em gái tôi Chân Ni, tôi vô cùng cảm kích. Ngoài những thứ đó ra, giữa tôi và anh ấy không có quan hệ gì. Còn Phác Thiên Diệp…”, tôi cười bình thản, “Anh ấy đối với tôi là một người vô cùng, vô cùng quan trọng, không thể nào để mất được.”

Đám phóng viên chợt sững sờ vì câu trả lời của tôi.

Còn Thôi Hy Triệt cau khuôn mặt đẹp trai lại, đứng chết lặng tại chỗ.

Đồng tử của anh ta thu gọn lại vì sự tổn thương, nhìn tôi với vẻ không dám tin. Sự phẫn nộ cuốn quanh người anh ta khiến nhiệt độ xung quanh giảm tới mức thấp nhất.

Những câu bàn tán xôn xao của đám phóng viên như nước thủy triều ập đến.

Tôi cao ngạo quay người bước đi trong tiếng bàn tán của họ.

Duy có một ánh mắt vẫn siết chặt lấy tôi, mãnh liệt biết bao, đau khổ biết bao, khiến tôi không thể dễ dàng bỏ qua, trong lòng dâng lên cảm giác hối hận, thậm chí là hoài nghi.

Làm như vậy, có phải là tốt nhất cho tất cả mọi người không?

Ra khỏi tòa nhà, ánh nắng mặt trời lập tức nuốt gọn lấy tôi. Phía sau vẫn vang lên một tiếng gầm còn lạnh giá hơn cả những tảng băng Bắc Cực.

“Mộ Ái Ni!”

Nhưng bước chân tôi không vì thế mà dừng lại.

Bởi vì

Thôi Hy Triệt, từ nay tôi và anh

Là hai người xa lạ.

** Phòng hạng Tổng thống trong khách sạn cao cấp trung tâm Mễ Á.

Màn hình ti vi cỡ lớn trong phòng khách được bài trí sang trọng đang phát một bản tin tài chính.

Mẹ Thiên Diệp ngồi trên ghế salon một cách uể oải, hai tay đang ôm một con mèo nhỏ trắng toát, bàn tay vuốt ve trên bộ lông mượt mà của con mèo một cách vô thức.

“Đã cho con thời gian 5 năm, lẽ nào vẫn chưa chán cuộc sống bình dân này hay sao? Hãy mau quay về với quỹ đạo vốn thuộc về con đi, có nhiều việc có ý nghĩa quan trọng hơn đang cần con…”

“…”, Thiên Diệp trở nên trầm lặng, cứ tưởng rằng thời gian 5 năm có thể thay đổi sự kiên quyết của mẹ anh, còn Ái Ni sẽ toàn tâm toàn ý với một người duy nhất là anh, nhưng giờ đây tất cả đã thay đổi.

Là do thời gian 5 năm quá ngắn, hay là sự cố gắng của anh chưa đủ?

“Lần này mẹ đến Mễ Á còn để tham gia một hội nghị quan trọng liên quan tới vấn đề phát triển ở Châu Á. Sau khi hội nghĩ kết thúc, con sẽ cùng mẹ quay về Canađa.”

“Mẹ”, Thiên Diệp vừa mở miệng liền bị mẹ cắt ngang, “Đừng có nói NO nữa, mẹ không muốn nghe bất cứ lời chống đối nào. Nếu như lần này con vẫn cứ quyết tâm ở lại đây, mẹ đảm bảo là từ nay về sau con sẽ không nhìn thấy mặt Mộ Ái Ni nữa.”

Mẹ Thiên Diệp chau mày, trong mắt lóe lên một ánh sáng rợn người, bàn tay vẫn đang vuốt ve con mèo bất giác văn xoắn lông nó lại.

Miao!

Con mèo trắng kêu lên một tiếng đau đớn, nhảy ra khỏi lòng mẹ Thiên Diệp.

Trong sự tĩnh lặng đó, trên màn hình ti vi bỗng nhiên hiện lên một hình ảnh. Dẫu có trải qua trăm năm kiếp luân hồi, Thiên Diệp liếc qua vẫn có thể nhận ra người con gái đang trả lời phỏng vấn đám phóng viên trong bản tin đó.

Dù là vậy, người con gái đó vẫn khiến anh bỗng giật thót tim. Với ánh mắt lạnh lùng, đôi môi hé mở một nụ cười lạnh nhạt, nói: “Phác Thiên Diệp…, anh ấy đối với tôi là một người vô cùng, vô cùng quan trọng, không thể nào để mất được!”

Tất cả những sự bất an và do dự đều trôi tuột đi cùng với câu nói ấy, Thiên Diệp đừng nguyên tại chỗ khẽ mỉm cười, một thần thái gì đó hiện ra trên vầng trán khiến người ta không thể nào nhìn thẳng.

Nói quá chói lòa, quá sắc nét.

Giống như mùa hoa lily nở rộ, tất cả đám bướm ong đầy quyến rũ đều lao đến, phủ kín rợp bầu không xanh ngắt.

“Những gì con thấy không phải là tất cả những gì con tin tưởng đâu, Thiên Diệp”, mẹ Thiên Diệp nhìn chằm chằm lên hình ảnh Mộ Ái Ni trên màn hình, nói với vẻ không còn gì nghi ngờ: “Con cần phải biết, con không thuộc về con bé đó, thế nên con vẫn chẳng có chút hy vọng nào.”

Nụ cười của Thiên Diệp trở nên cứng ngắc trong không trung, dần dần biến mất mà không hề cáu giận.

Không có chút hy vọng nào ư?

Hai người cách nhau có mấy bước chân, luồng khí đầy uy hiếp đối phương mà cả hai đều tỏa ra không ngừng lan rộng, lan xa.

Còn lại con mèo trắng hoảng sợ chạy quanh chạy quẩn, không tìm được nơi nào nằm nghỉ.

Vù vù…

Một chiếc Porsche màu xanh lao vụt qua, để lại tiếng gió vù vù.

“Chắc đi ra ngoài rồi”, tôi từ trong một góc khuất bên ngoài cổng biệt thự đi ra, nhìn theo bóng chiếc xe phỏng đoán.

Tối hôm qua khi dọn dẹp nhà cửa, tôi mới phát hiện ra bức ảnh duy nhất chụp cả gia đình đã để quên trong biệt thự của Thôi Hy Triệt. Thế nên hôm nay vừa sáng tôi đã đến đây, đứng chờ ở bên ngoài cổng rất lâu, cứ chần chừ do dự không biết có nên vào đó hay không, may mà Thôi Hy Triệt lại đi ra ngoài.

Dù là như vậy, tôi vẫn phải lén lút đi vào trong biệt thự như một con mèo, rốt cuộc vẫn là kẻ không mời mà đến.

“Thôi Hy Triệt, giờ đây tôi thực sự không biết phải đối mặt với anh như thế nào.”

Tôi nhớ đến những câu mình đã nói với cánh phóng viên ngay trước mặt Thôi Hy Triệt buổi chiều sau lễ trao giải cuộc thi làm điểm tâm ngày hôm qua. Tuyệt tình biết bao, hoàn toàn không cho anh ta và bản thân mình một chút cơ hội nào để vãn hồi.

“Từ nay trở về sau, tôi và anh thực sự sẽ là hai đường thẳng song song ư?”

Tôi lặng lẽ đi lên căn phòng trên tầng 2, nhìn thấy tấm ảnh đã được lồng vào khung một cách cẩn thận đặt ở trên chiếc bàn cạnh giường.

Là Hy Triệt làm sao?

Trong tim bỗng trào dâng một cảm giác ấm áp lạ thường, tôi lắc lắc đầu, cố gắng bắt mình giữ được sự bình thản.

Tôi không nên cảm kích vì những hành động của Hy Triệt nữa, điều đó sẽ mang đến cảm giác tội lỗi đối với người đã khuất. Huống hồ tôi và anh ta cơ bản không nên đến gần nhau.

_ Crash! _

Tôi đột nhiên nghe thấy tiếng nước bắn tóe lên dưới tầng, đi xuống cầu thang hướng ra phía bể bơi liền thấy một người nằm đầu úp xuống dưới trên mặt nước màu xanh biếc.

Thân hình cao lớn ấy quen thuộc biết bao, còn cả mái tóc quăn bồng bềnh nổi lên trên mặt nước.

“Á!”

Các ngón tay bất giác co quắp lại, là Thôi Hy Triệt ư?

Vì sao anh ta lại nổi trên mặt nước, nằm im không hề động đậy như thế?

Tôi bước đến gần hơn, trong lòng hơi lo sợ, tất cả những lời cảnh cáo bản thân mình không nên đến quá gần anh ta đều bị gạt lại phía sau.

“Thôi Hy Triệt?”, tôi thận trọng gọi tên anh ta, cố tìm cách tin rằng đấy là ảo giác.

Ánh nắng mặt trời nhàn nhạt màu vàng kim chiếu xuống, những gợn sóng trên mặt bể lấp lánh ánh sáng long lanh.

Mi mắt tôi chợt giật liên hồi một cách bất an, tim đập mỗi lúc một nhanh. Dường như muốn nhảy cả ra ngoài lồng ngực vậy.

“Này, Thôi Hy Triệt, nước lạnh lắm!”, tôi ngồi xổm xuống, lấy ngón tay nhúng thử xuống bể bơi kiểm tra nhiệt độ.

Vẫn chỉ có mỗi mình tiếng nói của tôi, người nổi trên mặt nước ấy vẫn lặng yên như một xác chết!

“Này, Thôi Hy Triệt!”, tôi vội vàng kêu lên, sau đó bỏ ba lô xuống.

Thump!

Tôi nhảy xuống bể bơi không do dự một chút nào, dần dần bơi đến gần Thôi Hy Triệt.

Nước lạnh ngắt, thế nhưng trong tầm mắt của tôi chỉ còn lại duy nhất bóng hình Hy Triệt.

Ánh nắng quét qua trước mặt khiến tôi hơi chếnh choáng.

Ông trời ơi, xin hãy bảo vệ anh ấy bình an vô sự!

“Thôi Hy Triệt?”, cuối cùng tôi cũng chạm được vào vai Hy Triệt, cố hết sức kéo anh ta đến gần mình, “Hy Triệt! Hy Triệt, anh làm sao thế?”

Vì cơ thể Hy Triệt quá nặng, tôi chìm xuống dưới nước, khi định tìm cách nổi lên, đột nhiên bị ôm chặt lấy.

Tôi trợn tròn mắt, trong làn nước xanh biếc, xuyên qua những bọt nước tròn xoe như những hạt ngọc trai là đôi mắt xanh sẫm như đang cháy bỏng của Hy Triệt.

Không hiểu vì sao tôi hơi hoảng hốt, lùi lại đằng sau.

Khí chất mang đầy ma lực đó dù ở dưới nước nhưng vẫn ép sát bên tôi.

Đôi mắt màu xanh sẫm của Hy Triệt nhìn tôi chằm chằm, khiến hồn phách tôi bị cuốn hết vào trong vực xoáy đang thiêu đốt đam mê nơi đáy mắt ấy.

Ký ức hiện về không thể nào cưỡng nổi.

Cũng trong làn nước biếc xanh, anh ta hỏi dồn tôi: “Em thích anh có đúng không?”

Tôi lắc đầu, nói ra một điều gì đó. Nhưng Hy Triệt ở trước mặt đã khẽ hé môi lên, nụ cười dịu dàng đó sao mà giống hệt như nụ cười trong ký ức.

Thực sự là đã 5 năm trôi qua rồi hay sao?

Chúng tôi thực sự đã xa nhau 5 năm hay sao?

Khi tôi còn đang tự hỏi mình trong sự hoảng hốt, đôi môi mỏng manh đầy gợi cảm đó đã từ từ tiến lại gần tôi.

Như chưa từng xa cách ư?

Giữa hai bên đều chưa từng bị tổn thương…

Thế nhưng trong khoảnh khắc tôi sắp nhắm mắt lại, chợt nhìn thấy một ngọn lửa đang bùng lên dữ dội.

Tôi giữ chặt tay Chân Ni đứng dưới tầng, bất lực nhưng cố làm ra vẻ kiên cường. Ngọn lửa kinh hoàng đó nhanh chóng nuốt gọn cả tầng nhà, tiếng còi hú của xe cứu hỏa cho đến giờ vẫn tồn tại vẹn nguyên trong những cơn ác mộng của tôi.

Bố!

Tiếng gọi đầy tuyệt vọng ấy chợt vang lên trong đầu, tôi mở to mắt, đưa tay đẩy Thôi Hy Triệt ra, nổi lên trên mặt nước…

Róc rách!

Bên tai vang lên tiếng nước chảy, vô số ánh sáng chiếu thẳng vào mắt khiến tôi hơi bị chói lóa.

Thôi Hy Triệt cũng nổi lên trên mặt nước, ánh sáng tuyệt đẹp như đang lay động trong mắt anh ta.

“Chẳng phải anh đi ra ngoài rồi hay sao?”, rõ ràng tôi đã thấy chiếc xe của Hy Triệt chạy ra khỏi cổng.

“Mới rồi là Ngải Đạt đi công chuyện”, Hy Triệt nghĩ ngợi, sau đó nói với tôi, “Ái Ni, hãy ở bên anh đi. Em đã thích anh, thì đừng trốn chạy nữa.”

“Không! Tôi và anh cơ bản không thể nào”, tôi hít sâu một hơi, cố làm ra vẻ bình tĩnh để trả lời.

Tôi lấy hết sức bơi vào bờ, nhặt chiếc ba lô lên.

Gió vù vù thổi qua, lạnh ngắt.

Nhưng việc quan trọng nhất giờ đây là phải chạy trốn con người ở phía sau lưng kia.

Vừa đi được vài bước, cánh tay tôi bị giữ chặt lại. Tôi quay đầu nhìn, thấy đôi mắt với đầy nỗi khổ đau giằng xé.

Tim bỗng nhiên ngột ngạt.

“Rốt cuộc em muốn giày vò anh đến bao giờ? Anh đã từng cố quên em, khi nhảy xuống nước anh nghĩ rằng nếu như ngạt thở thì có thể quên em đi được, nhưng vì sao đến lúc sắp ngạt thở rồi, anh vẫn không thể nào quên nỗi em? Mộ Ái Ni, anh có thể vứt bỏ tất cả mọi thứ của anh chỉ để quay về được bên em. Thế nhưng vì sao em càng ngày càng cách xa anh như thế?”, giọng Thôi Hy Triệt đã trở nên khản đặc.

“Bỏ ra”, tôi quay đi tránh nhìn vào mặt anh ta, nói một cách lạnh lùng.

“Mộ Ái Ni!”, Thôi Hy Triệt gầm lên trong cổ họng, sau đó ôm chặt lấy tôi từ phía sau.

Vòng tay anh ta siết chặt tới mức như muốn bóp nát vụn cơ thể tôi. Cái ôm đó mới nóng bỏng tới mức gần như làm tan chảy linh hồn tôi.

Thịch thịch thịch!

Tôi nghe thấy tiếng tim anh ta đập dồn, như tiếng kêu đau khổ của một con quái thú dưới ánh trăng, từng tiếng, từng tiếng đều như một nhát búa đập thật lực vào cơ thể tôi.

Toàn thân bỗng chốc mất hết mọi sức lực, tôi cứ để mặc cho anh ta ôm như vậy.

Bóng chúng tôi in trên mặt đất, quấn quít thành một.

Thời gian cứ vậy trôi qua, cuối cùng tôi nói một cách yếu ớt: “Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa. Đừng gặp nữa… Tôi không thể ở bên cạnh người gián tiếp hại chết bố mình.”

“Không thể…”

“Ngày ngày đêm đêm tôi luôn mơ thấy trận hỏa hoạn ấy cùng ngọn lửa đã thiêu rụi bố tôi không còn sót lại một chút gì. Những hình ảnh đó luôn lặp đi lặp lại giằng xé trong đầu, nó luôn nhắc đi nhắc lại rằng “Nếu chưa từng gặp anh thì tốt biết bao”…”

“Cuối cùng thì ý niệm đó biến thành nỗi hận thù, thế nhưng là lại hận bản thân mình nhiều hơn…”

“Đúng vậy, đúng vậy. Tôi không thể lặp lại nỗi đau khổ đó… Không thể…”

Tời cứ vậy thầm thì nói một mình, không hề tức giận. Những lời nói thảng hoặc mơ hồ, biến thành những bông hoa lửa bừng lên trên không trung rồi biến mất trong khoảnh khắc. Nhưng những ngón tay tôi đã khôi phục được lại sức mạnh, dần dần tiến đến tay anh ta.

Thực sự không thể giống như lần đầu tiên gặp Thôi Hy Triệt nữa rồi.

Thực sự đã xa cách 5 năm…

Anh…

Tôi đưa tay gỡ vòng tay đang ôm siết lấy mình ra. Dù không cần cố gắng lắm nhưng cuối cùng cũng gỡ được gọng kìm ấy khỏi cơ thể.

Soạt!

Tiếng cánh tay hai người tách nhau ra vang lên nghe quá sức nặng nề.

“Cái chết của bố em chỉ là một sự cố”, Thôi Hy Triệt định giải thích, nhưng…

“Hội trưởng Triệt, về chuyện hợp đồng đó…”, một giọng nói thuần khiết ngọt ngào theo gió bay tới chỗ chúng tôi.

Tôi kinh hãi quay đầu lại nhìn, người đang đứng cười tươi dưới ánh nắng mặt trời như một nàng công chúa đó là…

Chân Ni!

“Chị?”, Chân Ni nhìn tôi, đôi mắt ngây thơ đỏ lên. Con bé dường như không thể tin nổi, hỏi: “Hai người…”

Mấy năm nay, tôi đã xem vô số những cảnh Chân Ni diễn xuất trong phim trên ti vi, đều cảm thấy vui khi nhìn con bé, nhưng không ngờ hôm nay nó lại diễn kịch với cả tôi.

“Chị đi trước đây”, tôi mệt mỏi không buồn giải thích, gật đầu với Chân Ni, định bỏ đi.

“Vì sao chị có Thiên Diệp rồi, lại còn đến tìm Hội trưởng? Vì sao chị luôn muốn cướp đi những thứ mà tôi thích? Vì sao chị lại không thể biến mất khỏi thế giới của tôi?”, những câu nói mềm mại của Chân Ni mang theo đầy niềm thù hận, nghe giống như tiếng khóc.

Thấy con bé nói vậy, tôi chợt dừng chân lại.

Chân Ni, từ trước đến nay chị không hề cướp của em thứ gì!

Nếu như có thể, chị tình nguyện bày tất cả những thứ chị vô cùng yêu quý ra trước mặt em.

Em thực sự muốn chị biến mất khỏi thế giới này hay sao?

“Mộ Chân Ni, sao cô có thể nói với chị gái mình như thế? Tôi đã từng nói rồi, hy vọng cô đừng làm cô ấy đau lòng thêm nữa”, Thôi Hy Triệt nhìn Chân Ni nói bằng ánh mắt lạnh lùng.

“Hội trưởng Triệt, anh đừng có bị chị ta gạt. Chị ta thích nhất là lừa người khác, lừa dối anh, lừa dối cả Thiên Diệp, thậm chí còn lừa dối cả bố mẹ đã chết của em”, Chân Ni rơi vào trạng thái kích động, khóe mắt lóe lên những ánh nhìn căm hận, “Chị ta biết em thích anh thế nên mới cướp mất anh. Hội trưởng Triệt, anh thích em có đúng không, dù lần trước anh nói với em những lời như vậy… nhưng… em sẽ tha thứ, chỉ mong anh ngàn vạn lần đừng có bị chị ta mê hoặc.”

“Tôi không bị mê hoặc, mà là bản thân cô không muốn tin tưởng điều gì mà thôi”, Thôi Hy Triệt trả lời với vẻ mất bình tĩnh.

“Tin tưởng? Em vẫn luôn tin kia mà! Tin rằng anh và em trước sau vẫn sẽ đợi chờ nhau, tin rằng anh sẽ không đến gần Mộ Ái Ni, tin rằng anh sẽ không phản bội lại em”, Chân Ni gật gật đầu, nước mặt rơi lã chã.

“Tôi hy vọng cô có thể tỉnh táo một chút, tôi vốn không phải là thứ đồ mà Ái Ni muốn cướp từ tay cô. 5 năm trước người tôi thích chính là chị gái cô, đến bây giờ vẫn vậy, sau này, sau này, mãi mãi vẫn là như vậy!”

Tôi sững sờ nhìn Thôi Hy Triệt khi đó như đang nói ra những lời thề nguyện.

Chân Ni lại như vừa trúng phải một đòn tấn công dữ dội, lùi về sau mấy bước.

“Không thể nào, không thể nào! Có phải chị ta đã nói xấu em, nên anh mới đối xử với em như vậy đúng không, chắc chắn là vậy rồi”, Chân Ni tự nói với mình, sau đó gào lên với tôi, “Mộ Ái Ni, tôi hận chị!”

Trái tim tôi co thắt lại thành một đám, đau đớn như đang ngạt thở.

Những đám mây trên bầu trời cuồn cuộn trôi, gió thổi vù vù xuyên qua cơ thể trống rỗng của tôi.

Chân Ni, người thân duy nhất của tôi trên thế giới cô độc này.

Lại sống bên cạnh tôi với mối hận thù, hận không thể khiến tôi biến mất.

“Đủ rồi. Mộ Chân Ni, 5 năm qua mà cô không lớn lên được chút nào. Lẽ nào cô không nhìn thấy tấm lòng yêu thương thực sự mà Ái Ni dành cho mình? để cô có được cái gọi là “hạnh phúc”, cô ấy phải nhờ người mình ghét nhất là tôi qua lại với cô; để cô và mẹ kế có thể chi tiêu lãng phí, cô ấy phải tận dụng ngày cuối tuần để đi làm thêm; để cô có thể vào đại học một cách thuận lợi, cô ấy đã phải từ bỏ cơ hội được học tiếp của mình, tìm một cách khác để có thể đảm bảo chi tiêu cho cuộc sống của cô”, Thôi Hy Triệt nói liên tục từng câu, sắc mặt Chân Ni mỗi lúc một nhợt nhạt hơn.

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa, sự thực không phải là như vậy. Anh đã bị chị ta lừa dối rồi”, Chân Ni ôm chặt lấy tay, ra sức lắc đầu.

Bị vẻ mặt hoảng loạn cuống cuồng của Chân Ni làm cho rụng rời, tôi vội vàng đưa tay ra, thử tìm cách đến gần con bé: “Chân Ni!”

Xoạch!

Chân Ni gạt thật lực tay tôi ra, một sắc thái điên cuồng lóe lên trong mắt rồi tan biến.

“Tránh ra!”, hét lên với tôi câu đó xong, Chân Ni sải bước chạy ra ngoài.

“Ái Ni”, Thôi Hy Triệt muốn giữ tôi lại, nhưng bị tôi tát thẳng vào mặt một cách giận dữ: “Không ai có thể làm tổn thương Chân Ni, anh lại càng không đủ tư cách.”

Lòng bàn tay đau rát như bị hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ cứa vào.

Nhưng ở một nơi nào đó nối liền với bàn tay, nỗi đau ấy cứ thể lan mãi.

Tôi co quắp những ngón tay lại, nhìn thẳng vào Thôi Hy Triệt.

Đôi mắt anh ta là một màu xanh nhìn không thấy đáy, nỗi buồn thương đang dâng tràn trong đôi mắt đó còn sâu hơn cả nước biển Thái Bình Dương.

Khi dòng nước ấy sắp sửa ngập tràn tim tôi, tôi quay người bước đi.

Những ngọn gió lang thang đầy tuyệt vọng quất vào người tôi, đem lại một cảm giác trống trải không thể diễn đạt bằng lời.

Vô số bông hoa hình cầu trắng tin theo gió bay đến, giống hệt một trận tuyết đẹp tuyệt giữa bầu không vô cùng vô tận.

Đẹp nhưng u buồn… Chân Ni, Chân Ni đi đâu rồi?

Một mình tôi chạy theo hướng Chân Ni vừa bỏ đi để tìm kiếm, trong đầu lại hiện lên vẻ biểu cảm đầy cuồng dại mới rồi của con bé, một nỗi bất an sâu scắ cứ quây chạt lấy tôi.

Hết con đường này lại sang con phố khác, nhìn thấy bóng ai hơi giống đều chạy lên giữ lại.

Nhưng đều không phải.

Tim tôi như rơi vào một lỗ đen khổng lồ, mỗi bước đi càng rơi xuống sâu hơn.

Chân Ni, rốt cuộc em đã đi đâu?

Cảm giác bất an đó giống hệt tôi hồi lên 8 tuổi, Chân Ni nói ghét mẹ sau đó bỏ chạy ra ngoài. Tôi và mẹ vừa tìm vừa gọi. Những tiếng gọi đầy lo lắng phiêu dạt trong không trung, mang theo một nỗi cô đơn hoảng hốt hệt như giữa ngày nắng mình bỗng nhiên không trong thấy cái bóng mình.

Tôi và Chân Ni, người này là cái bóng của người kia.

Bất kẻ là ai thiếu vắng ai

Đều không thể nào trở nên hoàn chỉnh.

Còn bây giờ, liệu có phải tôi đã mất đi cái bóng của mình…

Thịch thịch thịch…

Tiếng tim đập chợt được phóng đại trong không gian vô hạn định xung quanh, trong tầm mắt tôi, bầu trời xanh thẳm cứ kéo dài, kéo dài mãi ra…

Khi thấy những con chim đập cánh loạn xạ rồi cất lên những tiếng kêu, tôi không ngừng lẩm bẩm.

Chân Ni, em là cái bóng không thể nào mất đi của chị…

Xoạch!

Một chiếc Porsche nhẹ nhàng đỗ xịch bên cạnh tôi.

“Em yêu à?”, một người mặc áo jacket da màu đen bước ra từ trong xe, cặp kính râm che khuất khuôn mặt. Nhưng nghe cách xưng hô với tôi như vậy, bộ óc tôi lập tức phản ứng, người đó chắc chắn là gã đàn ông dù co hóa thành tro bụi tôi vẫn có thể nhận ra – Cam Trạch Trần.

“Cam Trạch Trần, anh có nhìn thấy Chân Ni đâu không? Trên đường đi có nhìn thấy nó không?”, tôi hoảng hốt không biết phải làm sao, vội kéo anh ta hỏi.

“Không có”, nhận thấy vẻ thất thần trên khuôn mặt tôi, Trạch Trần kinh ngạc hỏi, “Em làm sao thế? Quần áo đều ướt hét cả, rơi xuống hồ nước nào à, em yêu?”

“Không thấy Chân Ni đâu cả, không thấy đâu”, tôi lắc đầu, liên tục lặp lại câu đó, hai tay ôm gọn lấy cơ thể mỗi lúc một lạnh ngắt của mình. nhưng cái lạnh đó dù thế nào thì cũng không thể so sánh với nỗi sợ hãi trong tim.

“Không có gì đâu, chắc cô ấy đã về nhà rồi. Cô ấy là em gái em, sẽ không vứt bỏ em đâu. Lại đây, em yêu, đi theo anh đã, tim một chỗ nào đấy để thay quần áo khô trước đã”, Cam Trạch Trần ôm lấy hai vai rồi đẩy tôi vào trong chiếc Porsche.

Tôi nhìn Trạch Trần, không biết có phải vì anh ta đang đeo kính râm nên tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt, hay là vì ngữ khí có vẻ không giống ngày thường hay không, tôi bắt đầu tin lời anh ta nói.

Chân Ni là em gái tôi, nó nhất định sẽ không bỏ rơi tôi.

“Em vừa từ biệt thự nhà Triệt ra phải không?”, khi đến một khách sạn gần đó, Trạch Trần bỏ kính râm ra, hỏi tôi.

“…”, những ngón tay tôi hơi run lên, nỗi đau mới rồi còn nằm trong lòng bàn tay lại chậm rãi quay về trái tim, “Ưm, anh đến tìm anh à?”

“Không, em nhìn cách ăn mặc của anh thì biết, thực ra anh đang đến thổ lộ tình cảm với người anh thích. Thế nhưng bị người ấy từ chối một cách thẳng thừng, thật là không cam lòng”, Trạch Trần xoa xoa đầu, nói tiếp một cách tự mãn, “Từng là một anh chàng đẹp trai khiến cho bao nhiêu cô gái phải đi tu, khiến cho bao nhiêu chàng trai khác ôm hận suốt đời vì không được làm phụ nữ, cuối cùng cũng được nếm mùi đau khổ, đây là do các vị thần ghen tức với anh mà trừng phạt hay sao?”

Tôi đột nhiên nhìn thẳng anh ta, hỏi với vẻ nghiêm túc: “Anh sẽ từ bỏ chứ?”

“Ưm?”

“Cô ấy từ chối anh, anh có từ bỏ không?”

Trạch Trần nở nụ cười, ngại ngùng trả lời: “Không đâu. Anh sẽ mãi mãi giữ tấm thân trong sạch và tình yêu sâu sắc đó. Nếu như ngay cả một chút như vậy mà còn không làm được, cô ấy sẽ càng không thể thích anh.”

“Nếu như cô ấy hết lần này đến lần khác từ chối anh, lần này đến lần khác làm tổn thương anh, anh có còn kiên trì theo đuổi không?", tôi hỏi tiếp.

"Có, nếu không thể kiên trì có thể gọi là tình yêu được không?", Cam Trạch Trần đột nhiên nói ra câu đầy khí phách ấy, sau đó đắc ý bổ sung thêm, "Oa, hóa ra mình cũng là một người rất sâu sắc nhỉ."

Tôi lắc lắc đầu, không theo nổi sự vô nghĩa của anh ta. Trạch Trần đột nhiên nhìn chằm chằm vào tôi, hỏi: "Em yêu à, có thể nhờ em một việc được không?"

"Ưm?"

"Em hãy chăm sóc cẩn thận cho Triệt, sống cùng với cậu ấy đi! Triệt không thể chịu đựng được việc mất em thêm một lần nữa đâu."

Những ngón tay tôi duỗi thẳng ra, sau đó nắm chặt vào, cuối cùng trả lời với vẻ lạnh nhạt: "Xin lỗi, tôi không thể nhận lời anh được. Tôi và Thôi Hy Triệt cơ bản là hai người đã sai lầm gặp nhau trong một thời điểm sai lầm."

Không khí bỗng nhiên rơi vào lặng lẽ, tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.

Tấm rèm màu gà con tung bay trong gió, ánh nắng nhẹ nhàng hôn lên những bức tường nối tiếp chân trời.

Dường như có thể nghe thấy tiếng đàn từ một nơi rất xa xôi vẳng đến, khúc nhạc tấu lên từ chiếc đàn lia mà người đẹp bị quái thú bắt đi vẫn nghe thấy đêm đêm.

Khúc nhạc bày tỏ một tình yêu cô độc và ngang ngược, u buồn mà mạnh mẽ.

"Em yêu à, em có biết vì sao 5 năm trước Triệt lại tốt nghiệp với điểm 0 không?", thái độ của Trạch Trần trở nên nghiêm túc khác thường, dường như muốn nói với tôi một bí mặt vô cùng quan trọng, "Là vì em đấy. Cậu ấy biết khoản tiền học bổng đó đối với em cực kỳ quan trọng, thế nên không viết một chữ nào vào phần trả lời của bài thi. Nhưng còn câu trả lời có thích em không, thì cậu ấy đã trả lời hàng trăm ngàn lần từ lâu rồi."

"...", tôi quay đầu lại kinh ngạc nhìn Trạch Trần, không sao tin nổi.

Hóa ra có những điều bí mật được giữ kín thì vẫn tốt hơn, hễ được tiết lộ ra đều có thể khiến người ta không sao chịu nổi.

"Triệt sang Pháp học Đại học, một quãng thời gian dài như vậy vẫn không sao thoát khỏi trạng thái sa sút tinh thần. Bên đó cậu ấy luôn bị những người khác giễu cợt về điểm 0 tốt nghiệp, hầu như không có bạn bè. Có một người từng biết chuyện giữa em và cậu ấy, đã giới thiệu cho Triệt mấy cô sinh viên, Triệt đều không để ý. Người đó bực bội nói mấy câu không hay về em, Triệt lập tức động chân tay với hắn ta. Cậu ấy bị đánh gãy ba chiếc xương sườn, mặt mày be bét máu. Vậy mà Triệt nhất quyết không cho hắn lên xe cấp cứu, chỉ để bắt hắn phải nói một câu xin lỗi."

"Xin lỗi?", mất hết khả năng ngôn ngữ, tôi không thể nào tưởng tượng nổi về trận đánh lộn kinh khủng đó.

"Phải, Triệt muốn người đó phải nói lời xin lỗi với em, dù rằng em không hề ở bên cậu ấy. Người đó cứ gào lên, Triệt điên rồi, điên rồi", Trạch Trần cười rồi nói tiếp, "Nhưng anh thì biết cậu ấy phát điên vì tình yêu, phát điên vì em."

"Không đúng, anh ta vẫn hận tôi, hận đến mức muốn giết chết tôi, muốn tôi biến mất như từ trước đến nay chưa từng xuất hiện", tôi phủ nhận lời Trạch Trần, gằn giọng nói nhưng nước mắt cứ lã chã tuôn rơi như dòng thác.

Tuôn ào ạt.

"Còn tôi cũng hận anh ta, vì anh ta khiến cho bố tôi...", tôi chưa nói xong, Trạch Trần đã đi đến trước mặt tôi, ôm lấy hai vai tôi nói: "Không phải đâu, Ngải Đạt đã điều tra rồi, cái chết của bố em hoàn toàn là một sự cố, là do một nguyên nhân nào đó chứ tuyệt đối không phải là do Triệt."

Tôi gạt tay Trạch Trần ra đầy kích động: "Sự cố, sao anh lại có thể dễ dàng phán đoán đó là một sự cố chứ, anh cơ bản không hề biết chuyện gì xảy ra giữa tôi và anh ta, anh dựa vào cái gì mà phán đoán dễ dàng như thế?"

"Dựa vào những thứ anh được thấy. Em yêu à, anh thấy Triệt thích em, thích đến mức có thể chết đi. Thế nên, thế nên làm sao cậu ấy có thể làm những việc tổn thương đến em được chứ?", Trạch Trần lấy cặp kính râm cài ở cố áo đeo lên cho tôi, lấy lại nhịp thở bình tĩnh, sau đó khẽ khàng nói, "Lẽ nào em lại không nhìn thấy? Hay là chỉ giả vờ không nhìn thấy?"

Không nhìn thấy ư?

Tôi trợn tròn mắt hoảng sợ nhìn anh ta. Cam Trạch Trần vốn luôn bình tĩnh như vậy, nhưng lại còn đáng sợ hơn một con quái thú ăn thịt người.

Nỗi buồn thương ngưng đọng trên khuôn mặt đẹp như một bức tượng điêu khắc của Thôi Hy Triệt trong ký ức của tôi chợt ùa về cùng cơn gió.

Đau!

Trong mắt tôi là một màu xanh sầu muộn, những hình ảnh không ngừng thu nhỏ lại, không ngừng thu gọn, biến thành đôi mắt màu xanh thẳm của Thôi Hy Triệt.

"Đi, bây giờ anh đưa em đi gặp cậu ấy, xem cậu ấy phát cuồng như thế nào trong thế giới vắng bóng em."

Trạch Trần kéo tay tôi, hoàn toàn không cho tôi cơ hội thoát ra được.

Thôi Hy Triệt, tất cả những điều đó là hiểu lầm sao?

Vậy thì tôi nên hay không tin lời của Trạch Trần? Nên hay không tin lời của anh? Hoặc là, nên hay không tin vào bản thân mình...

Đã mịt mờ rồi...

Mịt mờ rồi...

Lại quay về biệt thự của Thôi Hy Triệt một lần nữa.

Trạch Trần không theo vào cũng tôi, vì chạy xe quá tốc độ cho phép, anh ta bị cảnh sát giao thông giữ lại, sau đó nhờ thuyết phục được cảnh sát một cách thần kỳ, đưa tôi đến biệt thự trước rồi theo cảnh sát quay về đồn.

Lúc chào tạm biệt, anh ta còn nước mắt dầm dề kêu khóc với tôi: “Nếu như cô ấy biết anh dính án này, chắc sự đề phòng không còn là một con sông lớn, mà phải thành biển cả.”

Nhìn theo cái bóng bất lực của anh ta đi khuất, tôi chần chừ một chút, sau đó quay người đi vào trong biệt thự.

Phòng khách vô cùng yên tĩnh, nhưng dường như tôi vẫn nghe thấy một tiếng thở nặng nề từ nơi nào đó vọng lại.

Tiến thở ấy giống hệt tiếng thở đứt quãng khó nhọc của một con thú nhỏ bị thương.

“Đừng có đến đây!”, một giọng nói lạnh lùng vang lên chặn bước chân tôi.

Tôi nhìn ra phía đó, chỉ thấy Thôi Hy Triệt ngồi bó gọn người trên chiếc ghế salon mà đối với anh ta giống như một không gian hẹp, trước ghế là một vũng nước.

Anh ta vẫn chưa thay bộ quần áo ướt ư? Anh ta phát hiện ra mình rồi hay sao? Tôi hơi hốt hoảng, nghĩ ngợi.

“Tôi không muốn cho cô nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của tôi, Ngải Đạt, thế nên xin cô cứ đứng nguyên ở đó được không?”, Thôi Hy Triệt lầm rầm, giọng nói mang một vẻ yếu đuối khiến người ta thấy buồn se sắt.

Hóa ra anh tưởng tôi là Ngải Đạt, tôi thở phào một hơi, hiện giờ quả thực không biết nói gì với anh ta hoặc nên đối mặt với anh ta như thế nào.

Tôi lặng lẽ đứng ở nơi cách Thôi Hy Triệt vài bước chân, chỉ cách vài bước chân mà như cách xa cả thế kỷ.

“Ngải Đạt, tôi vẫn luôn tự đánh giá cao bản thân mình, cho rằng rời xa là có thể quên cô ấy, thế nên mới đi sang Pháp; cho rằng mình sẽ hận cô ấy, thế nên mới quay lại Mễ Á; cho rằng sẽ không còn yêu cô ấy nữa, thế nên mới để cho mình đến gần cô ấy. Nhưng tôi đã sai rồi, tôi không thể nào chịu được việc nhìn cô ấy rời xa tôi, không thể nào chịu được việc vĩnh viễn không gặp cô ấy nữa, không thể nào không yêu cô ấy…”

“Cô có biết không? Gần đây tôi thường nằm mơ, trong giấc mơ tôi ra sức vẫy vẫy tay với cô ấy, gào lên gọi… nhưng cô ấy không quay đầu lại. Làm thế nào bây giờ? Tôi sắp chết rồi, chết rồi…”, có vẻ như đau khổ tới cùng cực, cơ thể Hy Triệt co gập lại thành một đường cong, trong cổ họng phát ra những tiếng thở đầy khó khăn.

Cuối cùng, tôi vứt bỏ hết sự phòng bị, đi lên phía trước, quỳ xuống vòng hai tay ôm lấy mái đầu ướt nhẹp của Hy Triệt, khẽ khàng áp sát vào cơ thể mình.

Dưới ánh sáng chiếu rọi từ chiếc đèn pha lê trong phòng khách, cái bóng của tôi và Hy Triệt dần dần hợp thành một vòng tròn hoàn chỉnh.

“Ngải Đạt, hình như tôi lại nằm mơ, mơ thấy Ái Ni. Cô ấy ôm tôi bằng một sự dịu dàng trước nay chưa từng có”, Thôi Hy Triệt khẽ cười, nhưng rồi ngay lập tức cảm thấy có gì đó không phải lắm, bèn ngẩng đầu lên: “Ái Ni, có đúng là em không?”

“Ưm”, âm thanh tôi phát ra hệt như tiếng thở dài của kẻ chiến bại.

“Ái Ni, anh gián tiếp hại chết bố em, xin em hãy tha thứ cho anh được không?”, sự suy sụp trong đáy mắt anh khiến tôi vô cùng đau đớn, “Anh muốn giúp em, ai làm tổn thương đến em, anh sẽ khiến kẻ đó phải hối hận vì đã làm chuyện ấy. Thế nhưng người đe dọa đóng cửa văn phòng của bố em lại là mẹ anh, bất kể anh có cự tuyệt đến thế nào, sự thực đó vẫn không thể thay đổi được. Hãy tha thứ cho anh, Ái Ni, anh không thể nào nhẫn tâm…”

“Ưm”, thốt ra một tiếng thở dài nhẹ như tiếng gió, tôi gật gật đầu, “Tha thứ cho anh.”

Sự thực là không phải lỗi của anh, chẳng phải sao?

Con người từng bắt ép tôi phải ở bên cạnh mình, từng bảo vệ tôi trước bao nhiêu học sinh trong trường, thậm chí sau khi bị tôi làm tổn thương còn chấp nhận ra đi với kết quả thi tốt nghiệp bằng 0…

5 năm qua, người ấy luôn đau khổ thế này ư?

Thậm chí còn luôn giày vò bản thân mình vì đã không bảo vệ được người mình yêu thương…

Một con người cô đơn đến vậy, tôi lại còn đẩy anh vào trong sự cô quạnh đến tột cùng.

Bố thân yêu của con, bố cũng sẽ tha thứ cho sự mềm yếu của con chứ?

Hy Triệt không nói gì nữa, mà ôm lấy tôi chặt hơn.

Nép trong lòng anh tới mức gần như ngộp thở, tôi nhắm mắt lại, vứt bỏ hoàn toàn sự giằng xé nội tâm.

Thời khắc ấy, giữa chúng tôi dường như không còn những sự cãi vã, hiểu lầm, chia ly…

Không còn sự hận thù… Một lát sau, tôi buông tay ra, đi lấy một chiếc khăn bông.

Sau khi hận thù tan biến, trái tim tôi bỗng chốc trở nên trống tênh, dường như tảng đá bấy lâu nay luôn đè nặng ở đó cuối cùng cũng đã được nhấc đi.

Nhưng kỳ lạ là… vẫn không hề có cảm giác nhẹ nhàng hơn.

Ánh mắt Hy Triệt không hề rời lấy tôi một giây, bám riết lấy, thiêu đốt, mang theo một sự xâm chiếm mãnh liệt…

Hóa ra từ đầu chí cuối anh vẫn cứ là một kiếp nạn trong cuộc đời tôi.

Kiếp nạn không chủ định nhưng không thể nào tránh nổi.

Tôi dùng chiếc khăn bông lau tóc cho anh, tay ấn mạnh như kiểu trả thù.

“Giống hệt một con chó nhỏ, ưm, một con chó nhỏ đang lang thang trong đêm tối”, tôi khẽ khàng cười.

Trong đôi mắt màu xanh sẫm của Hy Triệt bừng lên một sự ấm nóng hơi ẩm ướt, anh hé môi, nói nhẹ nhàng: “Lẽ nào em còn không biết ư? Anh vẫn luôn đi lang thang mải miết trong thế giới của nỗi nhớ về em.”

Đối mặt với tình cảm không hề giấu giếm của anh, tôi bỗng chốc hơi hoảng hốt nên cố tình tránh nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.

Vì sao?

Vì sao bây giờ tôi lại sợ phải nhìn thẳng vào anh?

Xung quanh trở nên yên tĩnh đến mức dị thường, dường như có thể nghe rõ tiếng nhịp tim trầm lắng của anh. Bàn tay anh dần dần tiến đến sát mặt tôi, khẽ gạt lọn tóc ra sau tai tôi với vẻ vô cùng nâng niu.

“Sao em không hề thay đổi gì thế? Đôi mắt, mũi, đôi môi vẫn giữ nguyên vẻ cao ngạo và tuyệt mỹ như vậy. Anh quả thực rất đố kỵ với Phác Thiên Diệp, 5 năm qua anh ta luôn được ở bên em, thế nhưng anh không thể không cảm thấy biết ơn anh ta.”

Đôi mắt bất chợt trở nên u ám, trong đầu tôi vụt lóe lên hình ảnh người con trai đứng chờ ướt nhẹp dưới cơn mưa.

Hy Triệt nắm lấy tay tôi, mắt anhd âng tràn một sự quyền uy nhưng hết sức dịu dàng làm mê hoặc lòng người: “Bây giờ Thôi Hy Triệt ra lệnh cho Mộ Ái Ni, ngày mai chúng ta sẽ hẹn hò nhé!”

“Triệt”, không hiểu tôi đang lo sợ điều gì, bàn tay dần dần nắm chặt lại, tự nhiên hơi run lên trong lòng bàn tay lạnh ngắt của anh.

“Ngày mai cứ vậy nhé. Bất kể sau này em đưa ra quyết định như thế nào, ít ra hãy để cho chúng ta có một cuộc hẹn hoàn toàn không vương vấn điều gì vào ngày mai đi”, Hy Triệt siết chặt thêm tay tôi.

Có nên chấp nhận đề nghị của anh như thế hay không?

Ý nghĩ đó chớp lên trong đầu tôi, sau đó hoàn toàn biến mất trong nụ cười chứa chan hy vọng của anh.

Nụ cười ấy bỗng nhiên lại khiến tôi cảm thấy hơi xa lạ.

Đôi lông mày vẫn cao quý và xa cách, khuôn mặt đẹp trai tới mức khiến người ta đắm say ngây ngất.

Dù anh đang cúi đầu nhưng từ con người ấy vẫn tỏa ra một khí chất vương giả hết sức mãnh liệt, những thứ đó làm chấn động đến nơi sâu thẳm nhất trogn trái tim tôi. Thế nhưng vì sao trên khuôn mặt anh dần dần xuất hiện một lớp sương trắng mỏng mảnh, nụ cười ấy khi đến độ rạng rỡ chợt giống hệt một người khác, nụ cười khuynh thành của một chú thiên tinh… nhưng rồi cười tới mức nước mắt tuôn rơi , biến thành những hạt ngọc trai nơi đáy biển.

Nỗi buồn thương như một màn sương trắng dù thế nào cũng không chịu tan đi.

“Thiên Diệp”, tôi thốt lên khẽ khàng tới mức khó lòng nghe thấy.

Dù tiếng gọi đó thoảng nhẹ như một ảo giác, nhưng không khí tĩnh lặng xung quanh vẫn bị tôi phá vỡ. Màn sương trắng tan đi, Hy Triệt ôm chặt lấy tôi trong tâm trạng đầy phức tạp.

Lực siết mạnh tới mức như muốn tôi biến mất.

Giọng nói khàn khàn đầy lực hút của anh thì thầm bên tai tôi: “Im lặng có nghĩa là đồng ý rồi, ngày mai Mộ Ái Ni chỉ thuộc về Hy Triệt thôi.”

Tôi ngẩn người, bộ óc trở nên rối loạn.

Một người có thể hoàn toàn thuộc về một người khác hay không?

Còn tôi thực sự thuộc về Hy Triệt ư?

Mộ Ái Ni, rốt cuộc mày đang nghĩ gì thế?

Rõ ràng tất cả sự hiểu lầm với anh đã được giải tỏa, vì sao vẫn còn chần chừ do dự?

Hận anh đến mức như vậy, chẳng phải là vì quan tâm đến anh ấy, vì vẫn còn thích anh ấy hay sao?

Thế nhưng trong trát tim đã rỗng mất quá nửa lại không thể hình dung ra nụ cười vừa hé nở của anh, cũng không thể nhớ lại điệu valse đã nhảy trong lần đầu tiên gặp gỡ, thậm chí còn quên cả lời tuyên bố giống như lời thề đó.

Tôi ra sức lắc đầu, không muốn nghĩ đến những câu hỏi không lời đáp nữa.

Có lẽ trong vòng xoay của điệu valse tình ái, khi nhảy đến cuối cùng vẫn cứ là một cá thể cô đơn.

Ngày tận cùng của đất trời ở quá xa, ai sẽ nguyện cùng bạn nhảy đến khúc nhạc sau cùng?

Rời khỏi biệt thự của Thôi Hy Triệt, tôi quay về nhà, Chân Ni vẫn chưa về.

Một mình tôi ngồi bó gối bên cạnh điện thoại, hy vọng Chân Ni sẽ gọi.

Sự chờ đợi vô vọng.

Vừa nghĩ đến cuộc hẹn ngày mai với Thôi Hy Triệt, tôi bất giác hơi lo sợ. Tình yêu trong đôi mắt anh quá mãnh liệt, mãnh liệt tới mức tôi khó lòng hít thở được bình thường.

Đột nhiên tôi giật thót người.

Điều đó có nghĩa là tình cảm của tôi dành cho anh không hề sâu sắc như tình cảm của anh ư?

Tít tít tít!

Điện thoại bên cạnh bỗng nhiên đổ chuông, cắt đứt những suy nghĩ rối rắm bủa vây trong trí não tôi.

“A lô, Chân Ni phải không?”, tôi sốt ruột hỏi.

“Ái Ni, là anh, Thiên Diệp”, giọng nói dịu dàng và êm ái lọt vào tai tôi, “Chân Ni lại có chuyện gì rồi?”

“À, không có gì. Chỉ có điều con bé lâu rồi mà chưa thấy gọi về”, tôi tìm cách lảng tránh, không muốn nói với Thiên Diệp chuyện sau khi bị Thôi Hy Triệt giáo huấn, Chân Ni bỏ chạy ra ngoài đến giờ vẫn chưa thấy về nhà.

“Ha ha, em đừng lo lắng. Chân Ni sẽ tìm được lối về thôi…”, Thiên Diệp dừng lại một chút, sau đó lại hỏi, “Ái Ni, em đã bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ cùng anh đi đến một nơi rất rất xa, cùng nhau sống một cuộc sống không hề có những chuyện buồn lòng hay chưa?”

“…”, tôi im lặng. Đây là một lời cầu hôn gián tiếp ư?

Thiên Diệp đợi một chút ở đầu dây bên kia, sau đó vội vàng nói: “Đừng từ chối anh nữa, Ái Ni, lần nào cũng bị em kiếm cớ để chặn lại, có lẽ lần sau anh sẽ không còn dũng khí để nhắc đến chuyện đó với em nữa.”

“Thiên Diệp, em…”, tôi đang nghĩ xem nên trả lời như thế nào thì Thiên Diệp lại xen ngang, tiếng cười nghe đầy vẻ bất an, “hay là đừng trả lời anh vội, nếu chẳng may nghe được những lời không muốn nghe, anh lại xấu tính đấy, ha ha. Ái Ni, em có biết không?”

Tay tôi nắm chặt lấy ống nghe, bất giác dồn lực toàn thân vào đó.

Dường như có thể nhìn thấy màn sương trắng đang phủ đầy trong mắt Thiên Diệp ở đầu dây bên kia.

Buồn thương và lan tỏa.

Nhưng lại bị anh giấu kín bằng cách cố làm ra vẻ vui tươi.

“Ưm?”, tôi đột nhiên nhớ ra lời hẹn đi đến công viên anh đào với Hy Triệt, trong cổ họng chợt tắc nghẹn vô cùng khó chịu.

Một cảm giác có lỗi dần dần xuất hiện trong tim.

Xin lỗi anh, Thiên Diệp. em biết điều anh muốn hỏi, nhưng em không thể nào trả lời anh.

Hiện giờ người duy nhất tôi không muốn làm tổn thương chính là anh, thế nên không thể tiếp tục trì hoãn… Ngày mai… Cuộc hẹn ngày mai có lẽ sẽ giúp tôi xác định được tình cảm trong trái tim mình.

Thiên Diệp ý thức được sự giằng xé trong thâm tâm tôi, anh dịu dàng nói tiếp: “Ái Ni, anh từng nói rồi, nếu như em đi đến một nơi rất rất xa, anh sẽ đến tìm em. Nhưng… Nếu em đi đến nơi làm em hạnh phúc, anh sẽ vì em mà đứng nguyên tại chỗ, thậm chí… sẽ không gặp lại em thêm nữa.”

Một cảm giác êm ái tột cùng bất chợt bao quanh trái tim tôi, tất cả những sự lo lắng bất an dường như đều biến mất khi giọng nói đó cất lên.

Cơ thể tôi như đang bay bổng, bay lên tới tận tầng mây…

Sau câu đó, anh và tôi không ai nói gì nữa, cứ ngồi yên như vậy nghe tiếng thở nhẹ nhàng của nhau mà đắm chìm vào một không gian khác yên tĩnh vô cùng.

Không gian trong suốt và ấm áp.

Dường như không còn gì ngăn cách, thời gian cũng ngừng lại không trôi nữa.

Tôi và Thiên Diệp đều như có thể nhìn thấy nhau, cảm giác được về nhau.

Không cần lời nói…

Bạn đang đọc Nói Yêu Em Lần Thứ 13 của Chiu Kon-Loh
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự