Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1

Bạn đang đọc Cây Kiếm Bất Bại sáng tác bởi jassua91

Tiểu thuyết gốc · 1012 chữ · khoảng 5 phút đọc

Cậu tỉnh lại ở thế giới xa lạ này đã là một tháng rồi, cũng hiểu hơn về thế giới này.

Đầu tiên là thế giới này tồn tại thần linh và thần linh lại bạn tặng cho con người một thứ mà người dân ở đây gọi là Noun, cách thứ tồn tại của nó giống như là Mana mà cậu đọc truyện tranh hay tiểu thuyết ở kiếp trước vậy.

Và điều ngoại lệ ở đây chỉ 1% người trong 99% người nhận được Noun là 1% đó ít Noun bằng cách bất thường, và 1% đó sẽ bị 99% đó coi như là quỷ hay những những thứ đại loại như thế, và cậu là người ở trong 1% đó.

Cũng vì thế mà cậu bị nhưng đứa trẻ khác coi thường và phỉ nhổ, nhưng một ông già trong bộ dạng gầy gò như sắp chết tới và đưa cho cậu một vòng cổ có hình cây kiếm và một quyển sách trên bìa nó ghi là hơi thở.

Lúc đầu cậu cũng chả hiểu cái gì muốn vứt nó đi nhưng vì bản tính tò mò vốn có nên đã mở nó ra, đọc tới chữ đầu tiên thì một luồng sáng đi thẳng vào não của cậu.

Ngất đi một khoảng thời gian tỉnh dậy thì có cảm giác như là cậu đã học qua nó rất là nhiều lần rồi, làm theo chỉ dẫn nhưng mãi mà không được nó cứ đang tới giai đoạn gần hoàn thành rồi lại bị hụt hơi.

Cách để tập luyện hơi thở, đầu tiên là tập trung vào việc hít vào và thở ra với lượng oxi lớn ở trong phổi và hòa tan vào trong mạch máu dẫn chuyền tới cơ bắp làm cho cơ bắp nóng lên và đồng thời làm cho cơ bắp co cứng lại khi đạt tới lượng oxi nhất định trong máu, bước hai là làm cho nhịp tim tăng lên nhanh nhất có thể để tiết là mồ hôi và đồng thời làm cho các cơ quan thần kinh được hoạt động tối ưu nhất khi nhịp tim tăng lên tối đa, bước thứ ba cũng là bước cuối cùng là duy trì nó trong một thời gian nhất định.

Đã một tháng trôi qua khi cậu tới đây và ông già kia đưa cậu quyển sách này, hiện tại thì cậu vẫn không thể nào mà sử dụng cái vòng cổ kia và không thể nào sang trang tiếp tiếp theo, trong não của cậu thì có đúng một chương nhập môn còn các chương còn lại thì chắc phải hoàn thành chương một thì mới mở được chương tiếp theo.

“Ngồi nghỉ một lúc đã, xong về”

Đứng dậy phủi quần áo rồi bước từng bước về nơi mà cậu được một ông bán thịt ở đó đã nuôi cậu một tháng, tới nơi rồi cất tiếng gọi.

“Chào chú Tuyền con về rồi!”

“Về rồi à Phúc”

Tuyền đáp lại với một khuôn mặt vui vẻ.

Tuyền hỏi cậu.

“Cháu vừa đi đâu đấy?”

Phúc đáp lại câu hỏi mà Tuyền đưa ra.

“À cháu vừa sang làng bên cạnh thôi không có gì cả”

Vừa dứt lời có bốn kẻ lao ra và tiêm thuốc mê vào người cậu, thứ cuối cùng mà cậu nhớ được là một trong số bốn người đó lại đưa tiền cho Tuyền trông sự tỉnh táo cuối cùng là suy nghĩ.

“Khốn khiếp”

Rồi thiếp đi, tỉnh dậy trong một chiếc xe ngựa được bao chùm bởi một mảnh vải lớn, ở trong xe ngựa còn hai đứa trẻ cùng tuổi khác quay ra bắt chuyện.

“Các cậu ơi cho mình hỏi là chúng ta sẽ được đem tới đâu”

Một đứa trẻ là con trai với mái tóc màu đen vuốt ra đằng sau với khuôn mặt lo lắng nói.

“Nghe nói là chúng ta sẽ được đưa vào mỏ than ở thành Rail thì phải”

Một đứa trẻ là con gái với mái tóc bạch kim hoảng loạn nói.

“Thật á! Tại sao chúng ta lại đưa tới đó?”

Đứa trẻ tóc đen tiếp tục nói.

“Là vì ở thành Rail là nơi buôn bán nô lệ, và giao dịch nhiều sản phẩm cấm, là long mạch tài chính”

Phúc nói sau khi nghe được nhiều thứ.

“Thế chúng ta được bán đi chỉ để là để bọn quý tộc ở thành Rail lợi dụng để kiếm lời thôi nhỉ”

Đứa trẻ tóc đen nói.

“Đúng vậy”

Ai đó ở ngoài nói.

“Mấy đứa nô lệ thấp kém kia xuống ngựa nhanh lên”

Mảnh vải được bén xuống ánh sáng chiếu thẳng vào mắt, cái lồng được mở ra nhanh chóng rồi mọi người nhanh chóng xuống, cậu nhận ra là ngoài xe ngựa chúng các cậu thì còn tầm hai tới ba cỗ xe ngựa khác.

Một tên nào đó tiến tới và còng tay từng người, và ở đằng sau chúng tôi có một người chống trả lại tên đó, hắn liền vung tay người kia dã bay đầu, hắn đã sử dụng Noun.

Noun được chia ra làm năm nguyên tố chính đó là, lửa, nước, đất, cây, và kim loại, như là ngũ hành ở trái đất.

Có nhiều người thì được song Noun, ví dụ như có lửa và kim cùng tồn tại trong cơ thể người đó.

Nguyên tố Noun đặc biệt thì sẽ có gió, độc, sét, băng, ánh sáng, như ngũ hành biến dị ở trái đất.

Giết tên kia xong thì hắn dẫn mọi người vào thành, đi qua một con đường tắt thì đã tới nơi, nó là một mỏ than y như đứa trẻ tóc đen nói, nhưng có điều khác là ở trong có quái và kho báu, bọn chúng muốn kho báu nên đã mua một số lượng lớn nô lệ làm mồi như để bọn chúng đánh quái là lấy toàn bộ kho báu.

Phúc lẩm bẩm khi tới nơi.

“Ồ tới nơi rồi”

Hết.

Bạn đang đọc Cây Kiếm Bất Bại sáng tác bởi jassua91
vietnovel

Truyện Cây Kiếm Bất Bại tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi jassua91
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 1
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự