Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Cô Chủ Nhiệm (1)

Bạn đang đọc Ngươi Muốn Tham Quan Địa Phủ Không? sáng tác bởi Dosu

Tiểu thuyết gốc · 1463 chữ · khoảng 7 phút đọc

...

Bao Chính Thiên rời khỏi con hẻm tay nhẹn nâng lên nhìn mặt chiếc đồng hồ, khuôn mặt hắn lập tức hiện vẻ khó chịu.

'Trễ rồi...'

Tâm thầm hét một câu Bao Chính Thiên thân chạy nhanh trên con đường, lúc này hắn lờ mờ nhận ra bản thân mình hiện rất nhanh. Cảm nhận từng sự khác biết, các tế bào trong cơ thể, những thứ yếu ớt nhường như không hiện hữu nửa phải chăng Hệ Thống đã âm thầm thay đổi cơ thể hắn hay do ở một nơi kì lạ như Địa Ngục khiến cơ thể vô thức tự thích nghi?

Không có câu trả lời, và nhường như hắn cũng chỉ suy nghĩ để giết bớt thời gian nhàm chán khi tự thân chạy tới cổng trường mà thôi.

Và, rất may là hôm nay hắn không bị trễ. Miệng thở dài một hơi Bao Chính Thiên thong thả bước qua cánh cổng trường, nhưng cùng lúc đó một cánh tay dài chắc khỏe choàng lấy cổ hắn.

"Tên tiểu tử cậu bảo tôi không được cúp học giờ cậu lại cúp tận ba ngày? Chán sống rồi đúng không, Cô Trần đang nổi điên la sẽ lột da cậu đấy!"

Châu Khải Phong cười khặc khặc nói.

[17/70]

Bao Chính Thiên nhìn tuổi thọ Châu Khải Phong tâm thầm mắng tên này sống dai, cái tay lập tức đưa lên đẩy tên mặt trắng này ra.

Nhìn qua Châu Khải Phong có nước da trắng, đôi mắt xanh, cùng mái tóc màu vàng dài ngang vai, ở lớp kẻ này đặc biệt được chú ý bởi nữ giới bởi vẻ đẹp trai và cũng đào rất đào hoa. Tuy nhiên, ngoài chuyện bạn cùng bàn hai năm gần đây thì Bao Chính Thiên nhường như không biết có thêm về vì về người bạn này.

"Tóc vàng, ngươi lại tìm bạn gái mới à? Mùi nước hoa nồng quá đấy."

Bao Chính Thiên cười cười nói.

"Ay yo! Ngươi đúng là hiểu ta a, mau nói ta biết có phải chốn ba ngày theo đuổi em nào không?"

"Ngươi nghĩ nhiều rồi, mau vào sắp trễ rồi."

Bao Chính Thiên đi trước nói, Châu Khải Phong nhìn bóng lưng Bao Chính Thiên tò mò khôn xiết. Từ cách ăn mặc tới kiểu ăn nói, cứ như hai kẻ hoàn toàn khác.

Nếu lúc đầu Bao Chính Thiên ăn mặc bình thường có đôi chút cẩu thả, mái thả xuống ngang mắt, lúc nào cũng lờ đờ như cá chết thì... Hôm nay hắn ta lại mái chải ngược, đôi mắt đầy sinh lực, bỏ qua phần đồng phục học sinh thì khí chất mới là thứ khiến Châu Khải Phong nghi hoặc.

Ngoài ra chỉ cái choàng tay vừa rồi cũng khiến Châu Khải Phong có tia sợ hãi, hắn thoáng qua tưởng mình vừa chạm vào một cái xác chết khi da thịt Bao Chính Thiên mềm mại như người sống nhưng lạnh như nước đá.

Châu Khải Phong lắc đầu bảo cố cho mình nghĩ nhiều xong đi theo đùa nghịch với Bao Chính Thiên như hai kẻ cùng bàn khác.

.

Tiếng chuông lớp học nhanh chóng vang lên nhưng tiết đầu tiên cũng nhanh chóng kết thúc.

"Bao Chính Thiên, lát lên phòng chủ nhiệm gặp cô."

"Vâng."

Tiết đầu tiên kết thúc sau lời mời của cô Chủ Nhiệm Họ Trần, cả lớp lúc này mới có kẻ chú ý tới sự thay đổi của Bao Chính Thiên phút chốc trở nên sôi nổi.

"Hả? Bao Chính Thiên hình như khác khác thì phải?"

"Ngươi không nói ta cũng không để ý?"

"Không phải chú ý cô nào rồi chứ, thường ngày cứ như con mọt sách... Giờ lại chú ý tới hình tượng rồi?"

"Nhìn cũng đẹp trai đó chứ?"

Bao Chính Thiên nhường như bỏ ngoài tai những lời bàn tán về mình, khuôn mặt quay sang cánh cửa sổ ý đồ nhìn ngắm khuôn viên thì hắn xém chút đấm cho tên ngồi cùng bàn một phát.

Châu Khải Phong khuôn mặt hiện vẻ đàn bà đôi mắt chớp chớp, cái miệng chu ra, bộ dáng nũng nịu khiến Bao Chính Thiên nổi hết da gà.

"Bao Chính Thiên, anh đẹp trai quá!"

"Bao Chính Thiên em yêu anh quá!"

"Bao Chính Thiên mình cưới nhau nghe!"

Châu Khải Phong đùa cợt pha trò khiên lớp trở nên vui nhộn, tuy nhiên trong cái sự vui nhộn ấy có ánh mắt nhìn Bao Chính Thiên sợ hãi vô cùng, ánh mắt này đến từ Lớp Trưởng cô gái ngồi bàn trước lớp.

Bao Chính Thiên tất nhiên không nhận ra ánh nhìn này, bởi hắn lúc này đang bận bóp chết thằng bạn dám đem hắn ra làm trò cười.

.

Giờ ăn trưa nhanh đến, Bao Chính Thiên tất nhiên phải đi gặp cô Chủ Nhiệm tất nhiên không với mục đích tốt đẹp vì hắn đây là đang đi lãnh tội.

"Này, đi cơm chung với tao không?"

Châu Khải Phong bất ngờ xuất hiện nói.

"Tao đi lãnh tội cái đã."

"Ha Ha! Mày cũng có ngày hôm nay, đi đi nhanh rồi đi ăn cơm với tao."

"Âm mưu gì đây? Mày mấy khi đi ăn với tao, mấy người tình nhỏ của này đâu?"

"Bao Chính Thiên, em yêu anh thật mà đi ăn với em đi!"

"Cút!"

.

Bao Chính Thiên đi một đoạn qua khu bên trái trường, băng qua đường cầu thang tiến lên lầu hai xong đi tiếp một đoạn trước khi đưa tay nhẹn mở cánh cửa.

Bao Chính Thiên xuất hiện liền nhận được sự chú ý của Chủ Nhiệm Trần,

[26/67]

Nhìn qua Chủ Nhiệm Trần là một người phụ nữ xinh đẹp, cánh người nở nang, mái tóc đen ống mượt cùng nước da trắng hồng tự nhiên. Nhưng đó không phải là những thứ Bao Chính Thiên có thể nhìn ra, thông qua Diêm Quân Nhãn hắn nhận ra trên người Trần Lục Kỳ (Chủ Nhiệm) phản phất một lượng lớn âm khí, đôi mắt thâm quầng bị che đi bởi lớp trang điểm, khuôn mặt cũng xanh xao đi như người sắp chết.

"Ngồi đi."

Trần Lục Kỳ nhìn Bao Chính Thiên xong cô đưa tay bảo cậu ngồi lên chiếc ghế hướng đối diện, Bao Chính Thiên cũng không nói vì mà lập tức ngồi xuống.

"Em nghĩ ba ngày không một lời nhắn, em có gì giải thích không?"

Trần Lục Kỳ nhìn Bao Chính Thiên nói.

"Ba bị ngã gãy chân, sự việc đột xuất nên em không biết thông báo."

Bao Chính Thiên vẫn sự bình thản, tay lấy ra tấm giấy bệnh cùng tấm hình chụp x quang đặt lên bàn, Trần Lục Kỳ nhìn qua liền thở dài.

"Được rồi, coi như em có lý do chính đáng... Về giết lại giấy phép may đưa lại cho cô là được."

Trần Lục Kỳ nói.

Mọi thứ kết thúc, nhưng Bao Chính Thiên không rời khỏi phòng mà vẫn ngồi ở ghế đối diện đôi mắt nhìn Trần Lục Kỳ không rời. Nhận thấy việc này Trần Lục Kỳ lần nữa đặt chiếc bút xuống bàn nhìn Bao Chính Thiên cất tiếng.

"Em có việc gì cần trình bày sao?"

Đáp lại với câu hỏi của Cô Bao Chính Thiên chỉ nhẹn cười,

"Cô Trần dạo này mất ngủ sao?"

Lời vừa hỏi Trần Lục Kỳ liền có tia bàn hoàn, bởi việc cô nhiều đêm mất ngủ chưa hề nói với ai. Trước khi Trần Lục Kỳ kịp nói gì thì Bao Chính Thiên lại cất tiếng nói.

"Mất Ngủ, thường giật mình lúc nửa đêm hoặc 2h khuya, luôn có cảm giác ai đó đang nhìn mình phía đầu giường?"

Lời nói của Bao Chính Thiên lập tức khiến Trần Lục Kỳ hoảng sợ, bởi mọi thứ mà cậu ta nói hoàn toàn đúng.

"Làm sao em biết?!"

Trần Lục Kỳ lập tức hỏi Bao Chính Thiên, nhưng cô chỉ nhận được cái lắc đầu. Hắn đây chính là đang từ chối việc trả lời câu hỏi của cô.

"Một bữa cơm, cô thấy thế nào nếu như em trị khỏi cho cô?"

Bao Chính Thiên cười vui vẻ nói, bầu không khí vốn căng thẳng ngột ngạt nơi Trần Lục Kỳ được kéo giản ra.

"Em thật sự có thể trị khỏi?"

Trần Lục Kỳ tất nhiên không tin nhưng cô vốn không có lựa chọn, nhiều lần đi bệnh viện khám nhưng sức khỏe cô hoàn toàn bình thường thậm chí ngay cả chuẩn đoán cũng chưa hề nói ra được những điều Bao Chính Thiên nói.

"Được hay không phải xem cô có tin không đã?"

.

Bạn đang đọc Ngươi Muốn Tham Quan Địa Phủ Không? sáng tác bởi Dosu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Dosu
Thời gian
Lượt đọc 6
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự