Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Hầu Cận Đầu Tiên

Bạn đang đọc Ngươi Muốn Tham Quan Địa Phủ Không? sáng tác bởi Dosu

Tiểu thuyết gốc · 1700 chữ · khoảng 8 phút đọc

...

Bao Chính Thiên rời khỏi Địa Ngục hoang tàn và ngày thứ tư, hắn bắt đầu trở lại với căn phòng nhỏ bé của mình. Có chút nhận thức khác đi, bởi hắn đã ở một nơi rộng lớn âm u quá lâu giờ lại tới một nơi sáng sủa nhưng nhỏ bé thân có chút xa lạ.

[6:00]

Bao Chính Thiên nhìn chiếc đồng hồ trên bàn, hắn cũng xém chút quen đi việc mình vẫn là một học sinh bèn bật cười. Bàn tay nhanh nhẹn thu ít sách vở đặt vào cái balo cũ kĩ, hắn mở cửa phòng và rời khỏi căn trọ hướng tới khu trường học.

Mọi thứ cũng không mấy khác khi hắn vẫn bắt chuyến xe buýt 302 và mất 15 phút trước khi xuống trạm gần trường, mọi thứ nhường như quá quen thuộc với hắn nhưng chỉ cái bề ngoài thức chất hắn đã có cái nhìn xa lạ về những thứ xung quanh mình.

[23/49]

[55/60]

[72/77]

[17/66]

Đôi mắt, đôi mắt hắn giờ đã thấy những con số. Và tất nhiên nó không chỉ đơn giản là những con số, đó là số tuổi hiện tại và số tuổi kết thúc dòng đời của họ.

Tất nhiên, Diêm Quân Nhãn không đơn giản chỉ để hắn thấy tuổi tử mà còn cho hắn thấy những thứ nhân loại bình thường không thể thấy và biết những tội lỗi mà con người ta luôn phải che giấu.

Mọi thứ đều bị lột sạch trước đôi mắt đó.

Bao Chính Thiên nhanh chóng rời khỏi xe ở trạm gần trường, đang đi trên con đường quen thuộc cách trường học 250m thì hắn chợt chú ý tới một đám đông tụ tập.

Bao Chính Thiên tò mò đi tới, từ phía sau hắn nhận thấy rất nhiều chiếc điện thoại đưa lên cao cố quay lại một sự việc... Bao Chính Thiên đưa đôi mắt nhìn lên tòa nhà cao hơn 15 tầng, một thiếu nữ tóc thả dài hai bên vai đôi mắt vô hồn và mặc một cái váy ngủ màu trắng.

Đứng trên sân thượng, người thiếu nữ hai hàng lệ chảy dài đôi tai vốn đã không nghe thấy được gì từ những lời khuyên ngăn của các viên cảnh sát.

[25/25]

Bao Chính Thiên nhìn số tuổi của cô thầm thở dài, người này dương thọ đã tận, buồn phiền vì tình trường mà tự sát đây chính là trọng tôi vĩnh viễn không được Luân Hồi.

"Á!!!"

"Nhảy rồi!"

"Nhảy rồi..."

"Trời ơi, có người tự sát..."

"Tránh ra, tránh ra."

Cô gái thân từ trên cao buông bỏ mọi thứ mà nhảy xuống, một màn hù dọa bao kẻ xanh mặt tái mày lùi lại. Cô gái lạ từ sân thượng của tòa nhà 15 tầng nhảy xuống thân đạp mạnh vào nền bê tông máu bắn tung té trở thành một khói thịt nát, nhiều kẻ điện thoại máy ảnh quay lại nhưng cũng nhiều kẻ chịu không nổi mà quay đi tìm nơi ối mửa.

Nhưng, không ai thấy cũng chả ai hay. Linh hồn của cô gái vẫn ở đó, vẫn đứng im bất động. Cô ta giờ đây đã thành một vong hồn chết vì tự vẫn, Bao Chính Thiên nhìn qua liền nhíu mày bởi vẻ xấu xí kì dị, cô mặc cái váy trắng giờ đây nhuộm đầy máu, khuôn mặt biến dạng lớp da bên trái chốc ra lộ ra những mảnh thịt tươi, con mắt trái cũng lồi ra đung đưa qua lại.

[Phó hỏa đầu nhai: Loại oan hồn chết vì tự tử, trầm mình xuống sông, núi, chết đâm, chết chém;]

Hệ Thống lập tức cho Bao Chính Thiên một cái thông báo, nhìn qua cũng không có gì đặc biệt. Nhưng sự kiện tiếp theo mới là thứ đáng lưu tâm, cái linh hồn lợi dụng bóng cây mà thân ẩn vào một con hẻm gần đó, Bao Chính Thiên lập tức bỏ qua đám đông mà tiến tới con hẻm.

Bước vào con hẻm nhỏ không có gì ngoài mùi hôi thúi của rác, qua Diêm Quân Nhẫn Bao Chính Thiên có thể thấy nới này âm khí nồng nặc rất thích hợp cho các loại Vong Hồn chú ngụ.

Bước thêm một quãng dài cho tới khi Bao Chính Thiên tới cuối con hẻm, không có gì xảy ra.

Tích!

Nhưng ngay lúc mọi thứ bình thường nhất là lại là lúc bất thường nhất, một giọt nước rơi xuống vai Bao Chính Thiên. Lập tức đưa ánh nhìn lên vai mình thì hắn chợt nhận ra đó không phải nước mà là máu, cái đầu từ từ nhìn lên...

Bao Chính Thiên lúc này chợt nhận ra hắn đã mặt đối mặt với Vong Hồn kia, khuôn mặt xấu xí lắm lem máu, nước da tái nhợt, con mắt lồi đung đưa.

"Ngươi thấy ta... Ngươi thấy ta!?"

Vong Hồn lập tức nhận ra Bao Chính Thiên nhìn thấy nó mà đôi tay bóp chặt cổ hắn, sự việc diễn biến nhanh lập tức đẩy Bao Chính Thiên lùi lại hơn năm bước lưng đập xác tường.

"Tại sao... Tại sao lại bỏ mặt ta? Tại sao?"

Lời nói của Vong Hồn lập đi lập lại đôi lúc đè lên nhau tạo nên tạp âm khó nghe, đồng thời cái lưỡi của Vong Hồn này bất ngờ dài ra đung đưa như sợi dây.

Đối diện với cảnh sợ hãi, Bao Chính Thiên vẫn bình thường sắc mặt thậm chí còn không thèm đổi... Bởi hắn chắc chắn không có thứ gì đáng sợ hơn cái hắn nhìn thấy ba ngày qua ở nơi kia, sợ hãi? Sớm đã biến mất trong hắn, giờ đây hắn chỉ còn lại mớ cảm xúc tẻ nhạt lạnh lẽo.

"Linh Quyền..."

Bao Chính Thiên cong tay đấm thẳng vào cái mặt xấu xí của Vong Hồn trước mặt khiến nó bay ngược lăn tròn trên đất, nhưng cũng nhanh hai chân hai tay bò trên mặt đất như một con côn trùng mà trèo lên bức tường kế bên, từ cao nhìn xuống cái lười dài đung đưa nhìn Vong Hồn kia lúc này thêm phần đáng sợ với đôi mắt trăng bệch.

"Ngươi rốt cuộc là kẻ nào!?"

Vong Hồn hét lớn, thân vẫn mon men bè trên tường lại gần vị trí của Bao Chính Thiên.

"Ta..."

Bao Chính Thiên vừa mở miệng thì cái lưỡi dài của Vong Hồn kia dài ra như sợi dây quấn quanh cổ hắn, Cái Vong Hồn lập tức hung hăng từ trên nhảy xuống há cái miệng to đầy răng tới chỗ Bao Chính Thiên.

"Ta sẽ biến ngươi giống ta."

Cái Vong Hồn nói nhưng khi nó cách Bao Chính Thiên nửa thước thì ăn ngay một quyền vào mặt mà nằm bẹp trên đất.

"Á!!! Đau quá, ngươi là đạo sĩ...?"

Bao Chính Thiên nhìn Vong Hồn trên đất rồi từ từ ngồi xuống trước mặt cô ta.

"Ngươi biết tội chưa?"

Bao Chính Thiên bất ngờ đổi giọng u ám, kế bên hắn liền xuất hiện một cái Ấn tỏa ra Tử Khí đáng sợ, Vong Hồn nhìn thấy cái ấn liền xanh mặt sợ hãi run rẩy quỳ lạy trên đất.

"Diêm Quân Tha Mạng! Cầu xin ngài lượng thứ..."

Bao Chính Thiên nhìn Vong Hồn trên đất đôi mắt u sầu cất tiếng.

"Ngươi tên Lý Oánh Oánh, dương thọ 25, Phàm người tại thế hay trêu chọc li gián, phỉ báng hại người, chửi rủa người khác, gian ngôn xảo biện, nói dối gạt người, sau khi chết sẽ vào Bạt Thiệt Địa Ngục tầng thứ nhất."

"Cần biết rằng để được làm người trên thế gian này là điều không hề dễ, đó là cơ hội do Diêm Vương ban cho. Nếu không biết trân trọng, nay vì tình mà tự sát, thì ngươi không cần phải trở lại nhân gian làm gì nữa, Uổng Tử Địa Ngục Tầng 14 sẽ giam cầm ngươi vĩnh viễn."

Bao Chính Thiên giọng lạnh lẽo, uy áp từ Diêm La Ấn bùng phát dữ dội ép bức Vong Hồn Lý Oánh Oánh nằm bẹp trên đất kêu la thảm thiết.

"Nhưng..."

Uy Áp dần biến mất.

"...Ta cho ngươi cơ hội lấy công chuộc tội, Diêm Quân tiền nhiệm sớm đã bỏ bê Địa Ngục Vong Hồn, Ma, Quỷ ở nhân gian làm loạn ta cần một ít hầu cận phụ giúp số việc, ngươi làm được không?"

Bao Chính Thiên đứng vậy liếc nhìn Vong Hồn Lý Oánh Oánh, lời vừa lọt tai Lý Oánh Oánh lập tức vui mừng. Phải biết bị gian ở Uổng Tử Địa Ngục Tầng 14 sẽ không bao giờ được ra ngoài, nhưng nay lại được một kẻ cường đại chọn làm hậu cận có thể nói là trong họa Cô nhặt được Đại Phúc.

"Được, được... Đội ơn Diêm Quân không giết!"

Lý Oánh Oánh lập tức trả lời,

Nhìn thấy cảnh này Bao Chính Thiên cũng chỉ biết thở dài, hắn lúc này nhận ra làm cao rất mệt.

[Bắt thành công x1 Vong Hồn!]

[Đạt thành tựu đầu tiên! Nhận 100 Linh Nguyên.]

[Sinh Lực +10]

[Thủ +10]

[Công +10]

[Linh Nguyên +10]

[Diêm Quân có muốn nâng cấp thuộc hạ?]

Bao Chính Thiên thân nhận một loạt thông báo từ Hệ Thống, nhưng cái hắn chú ý chính là cái cuối cùng.

[Bắc Nguyệt thấy ngài nên chọn Đồng Ý, ngài cần có thuộc hạ dùng được chứ không phải loại bỏ đi.]

Bắc Nguyệt bất ngờ cất tiếng, Bao Chính Thiên nghe xong liền chọn Đồng Ý hắn vẫn tốt nhất là nghe theo lời Bắc Nguyệt nếu không muốn...

[ -100 Nguyên Tinh]

[Nâng cấp thuộc hạ thành công!]

[Sơ Cấp Vong Hồn => Sơ Cấp Âm Binh!]

Lý Oánh Oánh phía trước mặt Bao Chính Thiên lập tức biến đổi, Cô giờ đây lấy lại được hình dạng ban đầu ngoài ra không có gì biến đổi.

"Oánh Oánh ra mắt Diêm Quân Đại Nhân."

Oánh Oánh thân hơi hạ hành lễ trước Bao Chính Thiên.

Bạn đang đọc Ngươi Muốn Tham Quan Địa Phủ Không? sáng tác bởi Dosu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Dosu
Thời gian
Lượt đọc 7
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự