Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Một Ngày Tồi Tệ

Bạn đang đọc Ngươi Muốn Tham Quan Địa Phủ Không? sáng tác bởi Dosu

Tiểu thuyết gốc · 1328 chữ · khoảng 6 phút đọc

...

[Nhận kĩ năng: Linh Quyền Cấp 1!]

[Nhận kĩ năng: Kháng Âm Khí Cấp 1!]

[Nhận kĩ năng: Hấp Thụ Linh Lực Cấp 1!]

.

[Ngài thấy sao? Về món quà này?]

"Cô vẫn nên cho ta thời gian suy nghĩ."

[Được, ngài có 10s]

"10s thì nghĩ được gì?"

[Hihi~ không nghĩ được gì.]

"Cô..."

[Tôi là không muốn ngài nghĩ, mà là ép ngài phải làm.]

"Cô không thể nói đạo lý một chút à."

[Không ai lắng nghe ngài cả, trừ khi ngài có thứ họ cần.]

"....."

[Nhiều kẻ muốn không có ngài lại lưỡng lự?]

[Cha Mẹ ngài dương thọ sắp tận, ngài không muốn họ chết sớm đó chứ?]

"Cô nói cái gì?!"

Bao Chính Thiên khuôn mặt lo lắng quay lại nhìn Cô gái kì lạ, đôi mắt mang đầy vẻ hoài nghi.

[Hihi~ Nếu ngài đủ mạnh, biết đâu có thể cam thiệp vào việc sinh tử của họ.]

Cô gái nở nụ cười gian xảo, tay xoay xoay cọng tóc nói. Bao Chính Thiên lần nữa bị đưa vào sự lựa chọn, có tin hay không? Không thể trách hắn vì hắn vốn là phàm nhân lại là một phàm nhân hết sức bình thường, việc sợ bị gạt là điều rất nổi bình thường.

Bao Chính Thiên trầm mặt không nói ít lâu, cuối cũng hắn cũng chịu ngẩng đầu nhìn Cô.

"Ta đồng ý, nhưng ta cần thời gian..."

Đúng vậy, hắn cần cái thời gian để sắp xếp, để tính toán và để làm quen tiêu hóa hết mọi thứ cần thiết, có thể chặn đường phía trước sẽ có rất nhiều ẩn số.

"Ta cần 7 ngày."

Bao Chính Thiên nói, khuôn mặt hiện vẻ kiên định.

[Không, 3 ngày.]

Nhưng hắn lập tức bị từ chối, Cô gái kì lạ đưa ba ngón tay lên trước mặt hắn nói.

"Cô đây là đang mặc cả sao?"

Bao Chính Thiên có chút buồn bực nói.

[Ngài không cần mất quá nhiều thời gian, tôi sẽ đào tạo ngài 3 ngày chỉ 3 ngày là quá đủ.]

Cô gái kì lạ bay tới hai tay để sau lưng đi quanh Bao Chính Thiên với dáng hơi khom người nói.

"Được, nhưng mai thì không được, mai tôi có tiết kiểm tra."

[Cúp đi, ngài nên bỏ qua mấy thứ không quan trọng.]

"Không được, tôi còn phải ăn để sống."

[Xì, ngài đúng là tên nhỏ mọn tính toán. Ngài không cần cái kiến thức nhân loại tầm thường đó, Hệ Thống có thể giúp ngài mọi thứ về vấn đề học tập.]

"Nếu như đúng thề, thì đó đâu phải kiếm thức của tôi? Cái tôi cần thì tôi phải tự lấy chứ, huống hồ tri thức đâu thể có thông qua việc gian lận?"

[Ngài đúng là tên phiền phức, tuy nhiên tôi vẫn phải từ chối ngài.]

"Tôi không chấp nhận điều đó."

[Xì, ngài không hiểu tầm quan trọng của sự việc. Địa Ngục sớm bị phá hủy đồng nghĩa với việc không ai cai quản quần Ma, chúng đang đầy rẫy ngoài kia mà quấy rối nhân loại, có lẽ cái quý giá nhất còn lại sau khi Địa Ngục bị phá là Sổ Sinh Tử.]

[Nó vẫn tồn tại, có nghĩa là nhân loại vẫn sẽ phải chết, nếu nó mà biến mất có lẽ cả Dương Giới đã quá tải số người mà diệt vong rồi. Nhưng, Thập Điện không còn cũng đồng nghĩa với việc Luân Hồi bị tắc nghẽn, Linh Hồn sẽ không đi đồ thai cũng có nghĩa ngoài kia sau từng ấy thời gian Địa Ngục biến mất đã có hơn gấp đôi số Linh Hồn so với 7.55 tỷ người.]

[Ngài hiểu tôi nói chứ? Ngài không có lựa chọn, bỏ qua mọi thứ tầm thường của nhân loại ngoài kia mà đường hoàng trở thành Viêm Quân Đệ Nhị, nếu không đừng nói Cha Mẹ ngài ngay cả Thế Giới ngài đang sống cũng không giữ được.]

Bao Chính Thiên gần như tối mặt khi cô gái kì lạ nói, hắn thấy hắn có thể cảm nhận được cô nói thật và Cô cũng rất đáng sợ, chỉ phút chốc thôi mà người hắn đã đầy mồ hôi lạnh.

"Được..."

Đối diện với áp lực Bao Chính Thiên chỉ biết trầm mặc đồng ý, hắn có quyền lựa chọn sao? Không, không! Hắn không hề có quyền lựa chọn, không phải ngay lúc này mà là từ khi thấy chiếc nhẫn. Định mệnh khắc nghiệt đã cố ý sắp đặt như vậy, và một kẻ phàm trần như hắn bắt buộc phải tuân theo nhưng vì nó đã đưa ra.

Nó quá thật rất khắc nghiệt...

.

3 Ngày sau.

Hắn cũng biến mất khỏi Dương Gian 3 ngày, trong ba ngày này hắn chỉ đơn giản ở nơi gọi là Địa Ngục. Đúng vậy, là Địa Ngục nhưng nó không đáng sợ bởi nó chỉ còn là một bãi đất trống.

3 ngày, 72 giờ, 4320 phút... Đúng vậy, so với người bình thường nó không hẳn là quá lâu nhưng cũng không hẳn là mau. Nhưng nó đủ để ai đó thay đổi, giờ thì hắn phải bỏ đi lớp vỏ nhân loại yếu đuối mà bước chân lên con đường của vị Vua.

'Chỉ cần một ngày tồi tệ là đủ để làm cho một kẻ minh mẫn nhất cũng phải hóa điên rồ. Thế giới cách ta chỉ có bấy nhiêu đấy thôi. MỘT NGÀY TỒI TỆ. Ngươi cũng từng có một ngày tồi tệ, phải không? Ta biết là phải. Ngươi có một ngày tồi tệ, và mọi thứ thay đổi… Ta cũng không nhớ rõ nó là gì. Đôi khi ta nhớ thế này, lúc thì thế kia…

Nếu ta phải có một quá khứ, ta thà rằng nó như là một bài trắc nghiệm! (hoặc "ta sẽ thích thú hơn khi có nhiều lựa chọn!") Chủ yếu là, ta đã phát điên. Khi ta thấy cả thế giới là một trò đùa tệ hại và tối tăm thế nào, ta đã phát rồ cả lên. Ta thừa nhận! Sao ngươi lại không làm được?... Những thứ mà con người ta cứ hay xem trọng hay đấu tranh vì nó… chúng chỉ là những thứ chặn họng ghê tởm và điên cuồng. Tại sao ngươi không nhìn ra mặt hài hước của chúng? Tại sao ngươi không cười đi chứ?'

Bao Chính Thiên nằm trên đất cố nhớ lại từng câu nói, từng lời từng chữ mà hắn cho là chỉ đem lại sự tiêu cực và hoàn toàn nhàm chán của một thực thể giả tưởng không tồn tại.

Nhưng.

Giờ đây hắn có thể hiểu nó. Đúng vậy, hắn có thể thực sự hiểu nó.

[Chúc mừng, ngài vừa hoàn thành một trong những bước quan trọng để trở thành Viêm Quân.]

"Ta có một câu hỏi?"

[Luôn luôn phục vụ thưa ngài.]

"Ta chưa biết tên cô?"

[Phụt-!!! Ha Ha! Ha... Là lỗi của tôi khi không nói với ngài, nhưng nó không nghĩa hoàn toàn là do tôi không muốn nói bởi tôi chỉ là một cái Ấn mà thôi.]

[Ngài có thể gọi tôi bằng bất cứ tên nào ngài muốn, và tôi chính là Viêm Quân Ấn của ngài.]

"Ta thực sự không thích việc chọn một cái tên đâu."

[Hihi~ Vậy sao ngài không chọn một cái tên trong cuống tiểu thuyết ngài hay đọc nhỉ?]

"Ngươi thật sự dễ dãi đấy, chọn một cái tên giống tên của kẻ khác."

[Ngài cứ quan trọng hóa vấn đề, giống hay không giống? Nó không quan trọng đến vậy đâu, ngài cứ làm những gì ngài thích là được Chủ Nhân Của Tôi.]

"Bắc Nguyệt... Đó là cái tên của một cô nàng lạnh lùng, cao ngạo. Khá hợp với ngươi đấy."

[Rất vui khi được ngài đặt tên, Chính Thiên Đại Nhân.]

.

Bạn đang đọc Ngươi Muốn Tham Quan Địa Phủ Không? sáng tác bởi Dosu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Dosu
Thời gian
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự