Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chiếc Nhẫn

Bạn đang đọc Ngươi Muốn Tham Quan Địa Phủ Không? sáng tác bởi Dosu

Tiểu thuyết gốc · 1473 chữ · khoảng 7 phút đọc

"Này Chính Thiên đi uống cùng tao vài chai không?"

"Mày lại thất tình nữa à?"

"Ừ, buồn quá mày à! Lần này bị đá mới đau chứ...!"

"He he, mày mà đau cái quái gì? Thay bồ như thay áo ấy."

"Xì! không nói với mày nữa, tao đi uống rượu đây!"

"Mai có kiểm tra đấy, đừng có đi bụi rồi quên mất."

"....."

Bao Chính Thiên học sinh cấp III, năm nay vừa bước sang tuổi 17 không lâu. Vốn sinh ra và lớn lên ở thôn quê, hiểu rõ cái khó khăn của cha mẹ hắn chưa bao giờ dám trễ nải việc học hành. Nhưng cuộc sống nơi phố thị có nhiều thứ cần lo hơn việc chỉ ngồi học rồi đợi chu cấp từ cha mẹ, cũng có nhiều lần chịu sự phỉ nhổ nhưng rồi cũng chỉ biết ngậm đắng nuốt cay mà cho qua ngày...

"Này, cậu nhóc? Có muốn mua một vật của lão già này không?"

Bao Chính Thiên đang có vẻ gấp để đón chiếc xe buýt cuối ngày thì không biết từ đâu xuất hiện một lão nhân tóc bạc bày bán một ít đồ ven đường, nhìn qua vị lão nhân Bao Bao Chính Thiên nhận ra người này cũng không phải thương nhân khá giả gì nhưng có chỗ kì lạ. Người này từ bao giờ bày bán đồ ở đây, Bao Chính Thiên tò mò nếu nhưng rồi hắn cũng có suy nghĩ lão nhân này có lẽ từ nơi khác mới đến.

Bao Chính Thiên đưa tay tay trái lên xem chiếc đồng hồ trên tay.

[17:05]

Đồng hồ lúc này chỉ đúng 17h05' hắn còn tận 10 phút để đón chiếc xe kế, biết mình không vội do trạm xe không xa mấy nơi hắn đang đứng nhẹn ngồi trước tấm vải bày bán của lão nhân chưa biết tên đôi mắt nhìn qua một lượt.

Đồ bày bán nhìn qua khá là ít, có lẽ đã sớm đã gần hết giờ chỉ còn lại một thanh kiếm gỗ nhỏ, một bước tượng phật, một cái bình, đôi bông tai, một cái nhẫn, vòng tay màu ngọc bích cũ kĩ...

Nhìn qua Bao Chính Thiên dừng lại ở nơi chiếc nhẫn đen được đặt ở góc trái của tấm vải xám, Bao Chính Thiên nhìn chiếc nhẫn một cách chăm chú, hắn cũng chả biết tại sao mình lại nhìn nó như vậy chỉ là lúc này có cái cảm giác thân thuộc và rất quen mắt.

"Cậu nhóc, muốn mua nó sao?"

Vị lão nhân cầm chỉ tay vào chiếc nhẫn nói, Bao Chính Thiên vô thức gật đầu nhưng rồi chợt nhận ra chiếc nhẫn từ bao giờ ở trong tay mình.

"10 đồng."

Vị lão nhân nói.

Bao Chính Thiên nghe xong hiện vẻ ngạc nhiên, nhìn qua thì có thể làm bằng inox hay đại loại vậy giá trung bình thường ở 20~55 đồng vị lão nhân gia này lại bán 10 đồng.

'Là bán nhanh để về sao?'

Bao Chính Thiên thầm nghĩ, xong từ túi lấy ra 10 đồng đưa cho lão nhân. Nhận lấy tiền vị lão nhân liền cười vui vẻ xong cũng gấp tấm vải lại rời đi mà không nói thêm câu nào, Bao Chính Thiên lúc này tâm hiện lên sự tò mò nụ cười cuối của vị lão nhân bởi nó đâu giống một nụ cười khi nhận được tiền của thương nhân... Nó giống như cười đùa việc gì đó.

Bao Chính Thiên bất giác tỉnh lại khi nhận ra tiếng xe đang tới, hắn cũng vội rời khỏi mà tiến tới trạm xe. Không quá lâu để Bao Chính Thiên trở lại căn trọ đang thuê, tuy nhiên bà chủ trọ đã sớm đợi hắn phía trước cửa.

"Chính Thiên, ngươi định bao giờ trả tiền phòng đây?"

Bà Chủ khu trọ được gọi Vi Cô tuổi đã gần 60 mươi, tính tình có phần khó khăn xem tiền như mạng sống.

Bao Chính Thiên thấy người này khuôn mặt liền có chút đổi, hắn sớm đã biết Bà Chủ Vi sẽ đến tìm nhưng biết là một chuyện có tiền không lại là một chuyện.

"Bà Chủ, việc này có thể xem..."

"Không được, quy tắc xưa nay đã vậy! Đúng tháng đống tiền không thì dọn đồ!"

Bà Chủ lập tức cao giọng, Bao Chính Thiên tất nhiên không mấy dễ chịu từ túi lấy ra ít tiền... Tháng trước Cha hắn ốm nặng, mẹ hắn phải chạy chữa thì lấy đâu ra tiền cho hắn đống tiền nhà?

"Bà Chủ, cho cháu nợ ít ngày được không? Đây cháu chỉ còn đủ nửa tháng..."

Bao Chính Thiên cố hòa hoãn, Vi Cô nhìn thấy tiền khuôn mặt có chút giản ra mà nhanh chợp lấy số tiền trên tay Bao Chính Thiên.

"Vừa đủ nửa tháng, vậy thì ở thêm nữa tháng, nữa tháng sau tôi lại tới gặp cậu."

Vi Cô nói xong liền quay mặt bỏ đi, Bao Chính Thiên để người này đi mất miệng mới thở dài. Hắn đã sớm tìm một công việc thầm kiếm thêm tiền, nhưng tiếc thay không ai nhận có lẽ việc hắn sớm mua hai thùng mì là việc đúng đắng nếu không có lẽ phải nịnh đói nửa tháng tới.

Dù vậy cho tới lúc bây giờ hắn vẫn không dám một cái gọi về xin tiền hay thúc giục Cha Mẹ bởi hắn biết, kiếm tiền đâu dễ không thể làm khó thêm cho bật sinh thành.

Việc khó bỏ qua bên bây giờ vẫn phải tập trung học trước, bước vào căn phòng nhỏ Bao Chính Thiên đặt cái cặp xuống dọn dẹp một ít thứ ăn xong bát mì liền chú tâm vào việc học của mình.

[00:00]

Thời gian không nhanh không chạm đã sớm tới nửa đêm, chiếc bút trên tay Bao Chính Thiên chợt đặt xuống bởi bầu không khí trong phòng có chút lạnh.

[©®™®©®^¢°°¢°××™]

Vốn chỉ cho việc lạnh bất chợt là do thời tiết thay đổi nhưng hắn lần nữa đặt chiếc bút xuống nhìn lại căn phòng lần nửa, hắn nghe thấy tiến nói nhưng không hắn là tiến nói nó như... Nhiều âm thanh đè nén lên nhau tạo thành, rất giống tạp âm.

[Hu~!]

"A!"

Bịch! Cạch!

Bao Chính Thiên giật phẳng người bật khỏi chiếc ghế bởi có ai đó vừa hù hắn một tiếng, lần nửa nhìn lại căn phòng hắn hoàn toàn không thấy ai.

'Là ảo giác sao? Thôi đi ngủ vậy...'

Bao Chính Thiên thầm cho những sự việc trên là ảo giác, có lẽ là do hắn thức khuya mà sinh ra cũng nên. Tay đưa đi tắt cái đèn trên bàn rồi leo lên chiếc giường nhẹn nhàng kéo chăn, lúc này hắn mới nhận ra chiếc nhẫn trong tay mình có hoa văn màu vàng phát sáng.

Lần nữa mở lại cái đèn mà trán xuất hiện mồ hôi, hắn từ bao giờ đeo nhẫn? Cái hắn nhớ là mình bỏ nó trong túi áo, bây giờ nó lại trong ngón tay cậu, việc này có chút không đúng.

Lần nữa Bao Chính Thiên cố cho nó là ảo giác, có lẽ trong lúc thích thú hắn đã đeo nó lên tay mà quen mất. Đầu suy nghĩ cố giữ cho thân tỉnh táo, Bao Chính Thiên tay đưa ra ý định tháo chiếc nhẫn thì một cơn đau dữ dội chạy tới khiến hắn nhăn mặt.

[Không tháo được.]

"Ai?!"

Giọng nói lại vang lên, Bao Chính Thiên lập tức giật mình hỏi lớn. Hắn vốn không mấy tin vào ma quỷ nhưng không phải là không tin bởi hắn chưa từng thấy không có nghĩa là không tồn tại.

[Chiếc nhẫn.]

Lời nói lại tiếp tục vang lên, Bao Chính Thiên hốt hoảng nhìn xuống tay mình thì chiếc nhẫn vẫn đang ẩn hiện hoa văn màu vàng.

"Là ngươi nói?"

Bao Chính Thiên hạ giọng hỏi, ít lâu thì không có tiếng đáp lại. Lúc này Bao Chính Thiên mới nhớ lại từ người bán hán chiếc nhẫn, giờ thì hắn biết cái nụ cười của ông lão đó có ý nghĩa gì?

Đó là nụ cười chút đi được một gánh nặng...

[Máu... Nhỏ Máu... Vào nhẫn.]

Bao Chính Thiên đang suy nghĩ thì lần nữa bị lôi lại bởi giọng nói, lần này giọng nói có phần rõ ra nhưng như cuộn băng hỏng, Bao Chính Thiên lúc này mơ hồ nhận ra giọng nói phát ra từ trong đầu mình thay vì từ chiếc nhẫn.

Bao Chính Thiên hoảng sợ nhìn chiếc nhẫn trên tay, cố lấy lại sự bình tĩnh.

Những lúc thế này bình tĩnh là giải phát tối ưu.

Bạn đang đọc Ngươi Muốn Tham Quan Địa Phủ Không? sáng tác bởi Dosu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Dosu
Thời gian
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự