Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 41 Chương 41

Bạn đang đọc Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh của Mato-chan

Phiên bản Dịch · 2808 chữ · khoảng 10 phút đọc

Hắn đứng trước cửa, tằng hắng nhiều lần. Ai đi ngang qua cũng tưởng thằng này nó bị khùng. Rồi thu hết can đảm, hắn gỡ cửa phòng.

Yun trong phòng, cứ tưởng là ông Chan liền chạy ra mở cửa, kèm theo bộ mặt hâm hâm dở dở:

- Mua kính cho tao chưa?.

- Mua rồi!.

Nó giật mình, nhìn thằng con trai trước mặt mình, nghiêng đầu sang 1 bên như không tin vào mắt mình. Rồi nó đóng cửa cái rầm lại, sau đó mở cửa. Vẫn thấy hắn đứng đó cười. Rồi lại đóng cửa, sau đó lại mở cửa. Vẫn là hắn. Quá trình này lập đi lập lại nhiều lần. Giờ thì nó tin vào mắt mình rồi. Nó lắc đầu kêu khẽ:

- Ô mai gốt nẹt… (Tức OMG)

Sau đó là kéo Jun vào phòng ngay lập tức. Đúng ngoài đó tẹo là có chuyện vui để coi.

Nó nhìn Jun người ướt nhẹp. Hỏi:

- Anh đuổi theo em à?.

- À… ừhm.

- Chi thế?.

- Anh sợ em bị gì!.

- Hơ, yêu em thế à?.

- Tất nhiên rồi .

- Cô nàng hôn thê anh đâu .

- Ơ, em biết chuyện à?.

- Nô nô, chưa biết gì cả.

- Biết hết rồi còn gì. Cô ta là vị hôn thê của anh, nhưng anh yêu mỗi em thôi .

- Giỏi nịnh. – Nó khoanh tay, lắc đầu.

- Xì, yêu thôi – Hắn dùng vai đẩy đẩy người nó.

"Jun đáng yêu thế từ khi nào nhỉ?. ".

- Em thưởng cho anh nhé!.

- Hử? Vì cái gì cơ?

- Hố hố - Nó cười nham hiểu. Rồi tiếp lời:

- Vì anh đã tìm em mà người ướt thế này .

- Ừh rồi, nhưng thưởng cái gì cơ?.

- Nhắm mắt lại đi.

- Định tặng cái gì mà bí mật thế?.

- Đm, giờ nhắm mắt lại không – Nó đùa.

- Rồi, người yêu vấu . Nhìn mặt em cứ như con gấu ý . – Hắn đùa lại.

Hắn nhắm mắt lại. Yun cười cười gian rồi chòm người lên thơm lên má hắn 1 cái. Hắn giật mình, mở mắt ra. Nhưng lại có vẻ không hài lòng, hắn vờ dỗi:

- Tưởng mi vào môi chứ! Hoá ra chỉ mi ở má à?.

- Tham vừa thôi bố .

- Anh lên chức bố khi nào ế nhờ?.

- Đm anh, đi chết đi .

- Ha ha, đồ vịt bầu xấu xí .

- Đỡ hơn đồ gấu lắm lông, lòng toàn thân. Chỉ nào cũng có lông .

- Anh biết chỗ nào lông rậm nhất này .

- Lông nách anh chứ gì! Thằng khùng .

- Anh đâu có lông nách .

- Đéo tin đâu .

- Cần anh giơ cho em không .

- Thôi, thối lắm!.

- Thì mai mốt em cũng phải ngửi thôi .

- Làm mẹ gì phải ngửi chứ .

- Hửi nách Chồng em là 1 vinh hạnh đấy nhé!.

- Biến đi, thằng điên .

- Thôi, đùa thôi! Đừng dỗi chứ!.

- Ai dỗi anh đâu .

- Hơ, thôi! Nhường em vậy .

- Ngoan…

-Chồng em mà .

Rồi 2 người cười tủm tỉm. Hí hí. Tiếng cười vang khắp cả căn phòng. Lâu rồi Yun đâu cười sảng khoái thế này. Lâu rồi Jun đâu tìm được Yun ngày xưa.


Hai người họ nằm trên giường. Yun nép người mình vào người hắn, cuộn tròn ấm áp. Hoá ra ông trời không phụ lòng người. Ông trời không ích kỉ như nó nghĩ. Ông vẫn cho nó 1 bờ vai, vẫn cho nó 1 niềm hạnh phúc mong manh. Hì. Nó rất hạnh phúc đấy!.

“Mình yêu Jun nhất cơ!”.

“Mình yêu Yun nhiều lắm cơ!. Nhưng không biết nên nói với Yun chuyện của cô nàng Uke không nhỉ . Thôi, không nói. Kệ mẹ nó đi. Giờ nói ra kẻo mất vui. Hí hí!”.

- Chúng tôi đang rất hạnh phúc.

Hai người bỗng dưng đột ngột reo lên. Hai người ngạc nhiên, rồi nhìn nhau. Rồi cười sảng khoái. Tình yêu không mang cho ta nhiều đau khổ như ta tưởng nhỉ?. Yêu, phải cho và phải nhận. Quy luật của tự nhiên mà .

“Ông trời không cho, cũng chẳng lấy lại của chúng ta điều gì cả. Nên cứ yêu đi, dù đau khổ vẫn cứ yêu đi. Vì con người, không ai điều khiển hay ngăn cản được trái tim mình cả. Yêu đi… yêu đi. Dù khó khăn, dù vất vả… thì cứ yêu đi. Sống là phải yêu, không yêu là chết!”.

-o0o-

Thần chết đứng ở 1 góc tường. Chống nạnh bực bội. Cũng chẳng biết lão bực chuyện gì nhưng… hình như đang liếc tác giả thì phải.

Tác giả đang cặm cùi ngồi viết, thì thần chết la cái á lên vào lỗ tai tác giả mà mắng:

- Đm tác giả, đất diễn tao sao ít thế?.

Tác giả liền đớp lại ngay, đâu vừa:

- Con lạy bố. Bố làm thần chết chứ bố có làm nhân vật chính đâu mà đòi diễn nhiều. Thôi, tới lúc bố diễn rồi kìa. Ra đi!. Action nào!.

- Mày nhớ đấy, mai mốt nhớ cho tao vào nhiều nhiều nha!.

- Ngoan đi rồi cho nhiều!.

- Không ngoan thì sao?.

- Không cho diễn chứ sao?.

- Thôi, không cãi với mày. Tao đi diễn đây!.

"Rõ sợ còn sĩ . Chữ sĩ lão này to thật ".

-o0o-

Thần chết đứng ở xó tường trong khách sạn. Tay cần lưỡi rìu cười nham hiểm.

"Cô ta sắp chết đến nơi mà vẫn còn tươi cười được à?".

Rồi thần nhìn sang con chó của mình. Nghiến răng nghiến lợi, dồn nén tức giận quát lớn:

- Mi nghĩ cách gì đi chứ! Đừng có mà ngồi đó mà ủ dột thế chứ!.

- Đang bị ỉa chảy, thần thông cảm cho thuộc hạ đi!.

- Uống smecta vào là hết chứ gì!.

- Thần không biết đâu, bệnh tiêu chảy của chó nó khác của người nhiều lắm! .

- Khác thế nào cơ?.

- Nó… ưhm, thần cũng chả biết nói sao nữa.

- Tương tự như bệnh nào cơ? Nói thử nghe xem nó trầm trọng đến cỡ nào?.

- Ưhm… Nó tương tự như bệnh thiếu gái của thần ý.

- Ôh nô, nghiêm trọng thế à :-O.

- Vâng ạ, nghiêm trọng lắm!.

- Thôi thôi, vào viện ngay. Vào viện ngay.

- Vào cũng vô ích thôi ạ.

- Thế làm sao mới chửa được cho ngươi đây?.

- Thì giống như mỗi lần thần bị bệnh thiếu gái thì thần làm gì cho hết bệnh ý.

- Ưhm, thường thì ta đi tìm gái cua chứ sao?.

- Thì thần cũng thế thôi. Đi tìm chỗ đễ ỉa chứ sao giờ?.

- Trời, thế thì mi đi đi. Nói lằng nhằng rốt cuộc là muốn đi ỉa chứ gì?.

- Thần quả thông minh. Chính xác 100%.

- Mẹ, đi đi. Lắm lời thật!.

- Thế bye thần. Thuộc hạ đi ỉa cái rồi ra nhá!.

- Bấm!.

Nhìn con chó của mình đi ỉa rồi thần quay qua nhìn cặp tình nhân kia. Đầu thầm nghĩ:

"Để ta xem bọn người còn hạnh phúc đến bao giờ?. Mua ha ha ha… Ặc ặc, lên hổng nổi rồi. Cười lạ, thâm hơn tẹo. Mua ha ha ha ha ha ha ha… Ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là địa ngục… Mua ha ha ha ha… Ặc ặc, thôi. Viêm họng. Không thèm cười nữa. Hết vai. Đi vô".

TG: Té ghế, ê mông. Có người đẹp nào lại đỡ không .

Uke lại ngồi trên bậu cửa sổ. Cô vẫn thế, thích ngắm cảnh, ngắm lá rơi… trên bậu cửa sổ của mình. Hôm nay, cô đã tự nhắc mình không được khóc. Nhưng sự thật không phải thế, cô không nhiều hơn nó tưởng. Chà, lại khóc nữa rồi. Cô vội đưa tay lên quyệt đi những giọt nước mắt. Giá như cô mạnh mẽ hơn 1 tí, giá như cô thâm hiểm hơn 1 tí. Thì có lẽ lúc đó Jun đã không nổi cáu với cô, Yun sẽ không lấn lát như thế.

Cô chợt nghĩ bâng quơ:

“Tại sao mình sinh ra không phải là 1 ngọn cỏ hay là 1 chú chim nhỉ?. Như thế, ít nhiều gì thì mình sẽ không có cảm xúc, không có những thứ người ta gọi là hỉ, nộ, ái, ố. Để không có những giọt nước mắt này. Sao con người lại yếu đuối thế chứ!?. Sao họ không là 1 loài động vật bền vững đi… sao họ cứ thích nói những lời tổn thương đến người khác thể nhỉ?. Buồn cười!. Nếu mà có kiếp sau, mình muốn được làm ngọn cỏ. Ngọn cỏ mảnh manh, yếu đuối nhưng nó lại không bị gò bó bởi 1 khuôn phép nào đó. Nó vẫn được đung đưa người theo gió. Nó vẫn được dựa dẫm vào mặt đất. Khác hẳn với nó bây giờ…”.


“Where is the moment we needed the most

You kick up the leaves and the magic is lost

They tell me your blue skies fade to grey

They tell me your passions gone away

And I dont need no carryin on”.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, nó làm ngắt đi những dòng suy nghĩ mơ hồ của cô. Cô bước xuống sàn nhà mát lạnh. Luồng đôi chân trắng muốt của mình vào đôi dép kẹo. Sao đó cô lếch từ từ đến cái điện thoại của mình. Cô cầm tiếng thoại lên, là Kyo gọi.

Cô chần chừ chẳng biết là mình nên bắt điện thoại hay không. Nếu bắt, anh sẽ nghe thấy giọng cô run rẩy. Còn không, anh chắc sẽ lo lắng lắm. Cô cắn răng, nuốt nước bọt rồi nấc 1 hơi dài để dồn nén đi những giọt nước mắt.

Uke bắt máy. Giọng cô tương đối ổn định hơn vừa rồi:

Alô.

Uke à?. Có chuyện gì với em thế?.

“Sao anh ấy lại hỏi mình câu đó?”.

Uke bắt đầu nhận thức được việc Kyo đã nhận ra cô đang khóc. Bờ môi cô run rẫy hỏi:

Chuyện gì là chuyện gì hử anh?.

Sao em lại khóc…?.

Em… em đâu có khóc- Cô chối.

Em đừng dối anh. Anh biết cả rồi. Em đang khóc. Đúng không?.

Sao em không trả lời anh?.

Em…

Ai làm em khóc?.

Nếu khó xử thì thôi vậy, em đừng nói ra. Anh không muốn làm em khó xử/

Cám ơn anh!. Mà anh gọi em có chuyện gì không?.

Chủ nhạt này mình đi chơi nhé!. Có Jun, Yun, Hanry và San nữa.

BẠn anh à?.

Ừ.

Thế quyết định vậy nhé!. Chủ nhật gặp lại anh!.

Ừhm. À mà khoan, đợi anh nói cái này đã.

Cái gì anh?.

Tối ngủ ngon, anh yêu em .

Cuộc hội thoại chấm dứt. Uke như muốn ngã khuỵa trên giường.

“Anh ấy vừa nói là anh ấy yêu tôi đúng không?”.

Cô bụm miệng lại, ngăn cản tiếng nấc phát ra. Cô đã lừa dối người cô yêu. Cô biết rằng anh ta tin cô vô điều kiện những cô vẫn lừa dối. Cô còn là con người không?. Cô có phải con người không?... Hay cô là thú vật không có tình thương?. Trời ạ, cô đâu muốn thế. Sao ông trời cứ thích trêu chọc cô thế này. Cô không muốn đâu. Làm ơn ngăn cản lại tội lỗi mà cô đang gây ra đi. Làm ơn đi!. Nếu không, cô không thể nào mà sống nữa đâu.


Cô bắt đầu buông xuôi tay ra cho tiếng nấc lớn lên dần dần. Cô khóc thét lên. Tiếng nấc của cô ngày 1 càng lớn, nó lấn át căn phòng. Căn phòng của cô giờ như chìm trong 1 giấc ngủ đông dài hạn. Lạnh lẽo và âm u. Trống trơn và không khoảng trống. Rồi mai này cô sẽ đối diện với Kyo thế nào đây?. Mai này cô còn mặt mũi nào đi gặp canh ấy không?.

Cô gục ngã, cô úp mặt vào giường. Nước mắt cứ rơi vô định. Nằm co ro trên đó, chưa bao giờ cô thấy mình đau đớn thế. Nỗi đau lừa dối người mình yêu nhất liệu ai có hiểu cho cô?. Liệu ai có thể xoa dịu nỗi đau này cho cô?. Cô đau, đau quá!. Đau đến co thắt cả trái tim nhỏ bé của mình.

-o0o-

Sáng hôm sau…

Yun đã thức dậy từ sớm. Tối ua nó không ngủ được. Bởi nó biết, thời gian còn lại của nó là quá ít. Nó biết, nó biết chứ. Vì cơ thể này là của nó. Và nó là người rõ nhất. Rõ ràng giới hạn của sự sống và cái chết đang liền kề với nhau. Một tí, một tí nữa thôi. Giới hạn đó sẽ biến mất. Vì nó sẽ chết. Bỗng dưng, nó bật cười hờ hững. Kí ức của nó chợt ùa về như 1 con gió. Mệt mỏi và oái ăm.


Không biết từ bao giờ, nó đã từ 1 con bé đầu đội trời, chân đạp đất. Dù ở bất cứ trường hợp nào cũng chẳng biết khóc là gì. Chuyển thành 1 con bé yếu đuối, dễ khóc, thích vùi đầu vào tình yêu mù quáng. Nó bắt đầu thích những gì của hắn tặng, thích đi cùng hắn, thích được đắm chìm trong tình yêu cùng hắn. Rồi thích những gì thuộc về hắn, thích được hắn yêu, được hắn vuốt ve để nũng nịu. Quả thật, nó đã khác, đã khác trước quá nhiều rồi. Con bé Yun bây giờ hoàn toàn bình thường, chẳng còn gì là khác biệt nữa. Đúng là… khi yêu ai cũng giống ai cả.


Nó cạnh bên hắn, người vẫn còn rút nhỏ vào thân hình hắn. Như 1 chú mèo không muốn rời xa chủ của mình. Sự ấm áp của hắn, đó chính là động lực duy nhất khiến nó vui vẻ. Giờ, sự ấm áp này đang bao bọc nó. Song, sao nó lại thấy sợ hãi thế?. Có phải một khi tình yêu đã thăng hoa thì nó sẽ biến mất không?. Nó gối đầu lên tay hắn, rồi ngước lên nhìn khuôn mặt của hắn. Tính ra thì cũng lâu rồi nó chưa ngắm kĩ hắn thế. Hoá ra môi hắn mỏng thế, lông mi hắn dài thế, tóc hắn lại mượt thế. Nhưng khuôn mặt đã gầy hơn trước khá nhiều rồi.

Nó giơ tay mình lên, khẽ chạm nhẹ vào tóc hắn. Rồi nó vuốt ve, cảm giác thật dễ chịu. Cứ như trở về với thời mới yêu nhau vậy. Nó cười mỉm dịu dàng. Sau đó, nó tặng hắn một nụ hôn chào buổi sớm. Nụ hôn chứa đầy tình yêu của nó.


Yun bước xuống giường, đặt chân mình lên nền gạch lạnh lẽo của buổi sớm. Nó thấy thật trống văng. Dẫu nó biết, hắn vẫn còn bên nó. Nhưng nó không biết, liệu hắn còn bên nó được bao lâu. Nó cười ngặc nghẽo 1 hồi. Thấy lòng có tí cảm giác mệt mỏi, lòng buồn. Tim buồn. Nó nhìn qua cửa sổ đóng đầy sương đêm kia, hầu như mọi vật còn chưa thức tỉnh. Mặt trời còn chưa mọc. Bầu trời cũng chỉ mơn man tỉnh giấc. Những bóng tối còn chưa được phá vỡ. Không gian lạnh lẽo vẫn bao trùm lấy thế giới. Thì ra mọi vật đều tàn úa theo nó. Chúng có màu đen của tự nhiên, của sự u ám nó truyền sang chúng.

Nó mở cửa sổ ra, chống tay lên, liếc nhìn ra ngoài. Có một cơn gió buổi sớm lùa vào. Cơn gió như muốn an ủi nó vậy. Nó lại khẽ cười đáp tạ con gió kia. Rồi nó vươn vai chào buổi sớm.

Jun bắt đầu thức giấc. Cậu vươn người, ngáp. Lâu rồi hoặc ít nhất là 1 tuần nay, cậu chưa có giấc ngủ nào trọn vẹn như vậy.

Cậu nằm trên giường, khuôn mặt vẫn còn ngáy ngủ. Nhưng trong cái ngáy ngủ đó, cậu vẫn thấy được hình dáng của Yun. Cô đang nghiêng người nhìn cái gì đấy. Cậu khẽ cười, rồi lấy tay dụi mắt cho tỉnh hẳn. Cậu ngồi dậy, gãi đầu. Như thường lệ, cậu lại ngáp 1 cái rõ dài. Sau đó, cậu nhảy xuống giường, tiến lại gần Yun. Cậu luồng tay mình qua hông cô rồi ôm cứng lấy. Đặt nhẹ đầu mình lên vai cô, nũng nịu rồi nói:

- Chào buổi sáng, con vịt cưng .

Bạn đang đọc Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh của Mato-chan
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự