Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Nàng Dâu Thời Hiện Đại - Chương 1

Bạn đang đọc Nàng Dâu Thời Hiện Đại của Diễm My

Phiên bản Dịch · 3182 chữ · khoảng 11 phút đọc
  • Hiền ơi, dậy, dậy đi tập thể dục với mẹ nè con ơi.

    Đó là tiếng mẹ chồng tôi, cứ 4h rưỡi sáng là bắt đầu đập cửa kêu inh ỏi, một hai bắt tôi đi với bà, tôi đã trăm đã vạn lần từ chối nhưng đều không được, bà nài nỉ, ngọt nhạt bắt buộc tôi phải đi, nào là tập tốt cho sức khỏe, tốt cho việc sanh đẻ sau này, vâng vâng và vâng vâng..hàng tỉ lý do của bà đưa ra đều hợp lý, nhưng thực ra không phải vậy, bà chính là bắt tôi thức khuya dậy sớm, đơn giản, vì bà ghét tôi.

    Tôi là Kim Hiền, họ tên đầy đủ là Nguyễn Thị Kim Hiền, quê tôi ở miền Tây, chính xác là Đồng Tháp, khi lên thành phố học đại học, vô tình quen chồng tôi bây giờ, sau mấy năm tìm hiểu thì cũng đi đến hôn nhân, mà để có được cái đám cưới này cũng trày da tróc vảy với mẹ chồng tôi chứ chẳng giỡn, số là bà bảo tôi với Tuấn (tên chồng tôi) không hợp tuổi, vợ chồng bằng tuổi thì nghèo mạt rệp, làm ăn không khá, với lại nhà bà làm ăn, tránh gái tuổi dần, bà không rước cọp cái vào nhà.

    Thế nhưng tuổi trẻ mà, mãnh liệt lắm, tôi với Tuấn cương quyết sống chết để lấy nhau cho bằng được, anh đòi tự tử nếu bà không chịu cưới tôi về, thế đấy, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, cuối cùng bà phải đồng ý, tổ chức hôn lễ cho hai đứa khi hai đứa vừa ra trường.

    Dưới Tuấn còn có một cô em gái tên là Tú, Tú nhỏ hơn chúng tôi hai tuổi, nó xứng đáng với câu nói " giặc bên ngô không bằng bà cô bên chồng", lúc nào cũng moi móc, kiếm chuyện với tôi, gặp ai nó cũng bảo tôi như chuột sa hũ nếp, vào được nhà nó là phúc đức tám đời nhà tôi để lại, phúc đâu tôi chẳng thấy, trước mắt thì hằng ngày tôi phải vặn óc mà chống chọi lại những chiêu trò của nó với bà chồng "tốt tánh".

    Nó với mẹ chồng tôi một phe, luôn tìm mọi cách để chia rẽ tôi và Tuấn, khi Tuấn ở nhà, mẹ chồng lúc nào cũng một câu "con dâu" hay câu "con dâu", mẹ thương con như con ruột, vâng, ruột, nhưng là ruột thừa.

    Vì gia đình Tuấn cũng khá giả, ba anh lại quen biết nên cũng dễ dàng xin cho chúng tôi một công việc đúng với chuyên ngành, hai đứa làm chung một chỗ, sáng đèo nhau đi, chiều chiều lại đèo nhau về.

    Lúc vui thì anh với em, buồn giận thì tao với mày vì hai đứa bằng tuổi, mà đúng ra thì tôi sinh trước Tuấn những mấy tháng, tôi hay trêu "em Tuấn" và xưng "chị Hiền".

    Vợ chồng son nói chung cũng vui vẻ lắm, thêm chưa có con cái nên chúng tôi cũng khá thoải mái về thời gian và tiền bạc, Tuấn lại thuộc tuýp người rộng rãi, thích mua gì thì mua, anh không biết tiết kiệm, đó cũng là vấn đề mà mẹ chồng tôi hay càu nhàu nhất, điển hình hôm nay chúng tôi lãnh lương, Tuấn rủ hai vợ chồng đi mua sắm, vì lâu rồi chúng tôi không mua quần áo, tôi tất nhiên đồng ý, hai đứa cà kê dê ngỗng tận tối mới về đến nhà, vừa dựng xe thì con Tú liền xỉa xói:

  • Ơ, bà dâu chịu về rồi cơ à? Tưởng chị quên cái nhà này luôn rồi chứ?

    Không để tôi lên tiếng, Tuấn chửi nó ngay:

  • Con kia, mày nói gì vậy? Hỗn riết rồi quen nghe.

    Nó thì nào có sợ Tuấn vì có mẹ chồng tôi chống lưng rồi, nó gân cổ cãi lại:

  • Em nói không đúng hả gì? Anh coi giờ này mấy giờ rồi, con dâu nhà người ta cơm bưng nước rót, còn nhà này vô phúc, phải hầu hạ lại cả chị ta, mẹ một mình lúi húi trong bếp kìa.

  • Thế sao mày không vào mà phụ, ở đấy mà nói.

    Tú giơ quyển sách lên:

  • Tôi mắc học bài chứ đâu rảnh rỗi như ai kia.

    Tôi trả lời nó:

  • Chị với anh Tuấn đi mua ít đồ thôi, lúc chiều chị đã gọi điện về báo mẹ rồi. Mẹ đồng ý bọn chị mới đi.

  • Thì chả lẽ mẹ từ chối để chị đi rêu rao với cả làng cả xóm hả? Người gì đã nghèo tiền còn nghèo nhân cách. Đồ nhà quê..

    Bốp...

    Tuấn lao vào tát nó một bạt tay khiến nó muốn bật ngửa, nhanh đến mức tôi ngăn chẳng kịp, anh chửi nó:

  • Mất dạy, ai dạy mày ăn nói kiểu đó hả? Mau xin lỗi Hiền ngay.

    Tú la oai oái, giãy đành đạch:

  • Em không làm gì sai tại sao phải xin lỗi.. Mẹ ơi, mẹ ơi vợ chồng anh Tuấn đánh con nè, cứu con mẹ ơi huhu..

    Tuấn:

  • Mày tin tao đánh mày thêm không?

    Tôi kéo tay, ôm anh lại:

  • Thôi anh, đừng mà.

    Tuấn chửi thề:

  • Mẹ, con ranh này không dạy không được mà.

    Mẹ chồng tôi nghe cãi cọ, nghe tiếng con Tú khóc lóc thì chạy ra hỏi lia lịa:

  • Chuyện gì, chuyện gì mà vang trời hết vậy mấy đứa?

    Tú chỉ vợ chồng tôi:

  • Anh Tuấn nghe lời chị ta đánh con đó mẹ huhu.

    Mẹ chồng thấy năm ngón tay in hằn trên khuôn mặt của đứa con gái yêu dấu thì nổi cơn thịnh nộ, liền quát:

  • Có chuyện gì mà mày lại đánh em mày hả Tuấn, trời ơi, chết con nhỏ còn gì.

    Tuấn:

  • Nó mất dạy, hỗn ẩu, mẹ coi mà dạy nó, còn cái kiểu này là con bẻ răng nó luôn đó. (kéo tôi) Lên nhà.

    Tuấn kéo tôi te te lên lầu, hậm hực đóng cánh cửa cái rầm.

    Anh nằm vật lên giường, chửi tiếp:

  • Cái con này càng ngày càng hỗn, không xem ai ra gì hết, bực mình thiệt.

    Tôi đặt túi xách lên bàn:

  • Anh đánh nó, nó mách lẻo mẹ cho xem.

  • Anh đéo sợ, nó mà còn láo nháo anh vặn cổ nó.

  • Thôi đi ông tướng, nói cho lắm vào, nó dù sao cũng là em ruột anh đó, anh bênh em quá nó càng ghét em thêm thôi.

  • Kệ nó, mai sau nó cũng đi lấy chồng, có sống với mình cả đời đâu mà em sợ, lớ mớ anh xử nó liền.

    Đấy, chồng tôi đáng yêu thế đấy.

    Gì chứ con Tú mà động vào tôi là không xong với Tuấn đâu, anh chửi nó sấp mặt.

    Nhưng những điều đó chỉ làm cho mẹ chồng và con Tú càng thù hằn tôi hơn, đầu họ luôn suy tính làm sao để Tuấn bỏ tôi càng sớm càng tốt. Vì họ cho rằng tôi không xứng với Tuấn, không xứng với gia đình họ. Vì tôi là người ở quê, không có hộ khẩu thành phố như họ.

  • Em xuống nấu cơm phụ mẹ, anh tắm đi.

  • Ừ. Nó mà nói gì lên bảo anh, để anh trị nó.

    Tôi cười nhẹ:

  • Em biết rồi mà, bớt nóng đi.

    Tôi xuống nhà, con Tú thì ngồi bấm điện thoại ngay tại bếp, mẹ chồng thì hí hoáy nấu ăn. Thấy tôi, nó bĩu môi:

  • Xuống làm gì nữa, ở đấy mà khích bác cho anh Tuấn đánh tôi, chắc chị vui lắm nhỉ?

    Tôi nén cơn tức lúc nãy mà hỏi nó:

    _ Em còn đau không? Để chị mua thuốc về cho sức.

  • Thôi khỏi, chị đừng làm cái bộ dạng tốt bụng này, mắc ói lắm.

    Mẹ nó, hỗn như quỷ, bị đánh một cái là may đó. Những lúc ba chồng với Tuấn không ở nhà, nó toàn gọi tôi bằng "con Hiền này", "con Hiền nọ" không đấy, nhưng tôi chả thèm chấp với nó làm gì cho mệt óc, kệ nó, trước sau gì nó cũng sẽ có chồng, sẽ đi làm dâu, giờ nó tạo nghiệp thì sau này nghiệp quật lại chết cụ nó.

    Thật ra tôi cũng chẳng phải là đứa hiền lành gì, nhưng tôi thương Tuấn nên nhẫn nhịn cho yên nhà yên cửa, thấy anh nhiều lúc vì tôi mà cãi lại mẹ,, tôi cũng buồn, tôi không muốn Tuấn trở nên khó xử giữa bên tình bên hiếu. Nhịn một chút cũng chả mất cân thịt nào.

  • Hiền, mẹ nói này, sao lúc nào con phải hơn con Tú con mới chịu vậy? Em nó còn nhỏ, có gì thì chỉ dạy, cớ sao lại xui thằng Tuấn đánh nó, hay nó không phải em ruột con nên con không xót.

  • Con không xui anh Tuấn đánh em Tú, nhưng từ đây con mong em Tú cũng đừng lôi nhân cách hay quê quán của con ra mà nói, con không thích.

    Tú:

  • Không xui nhưng khi thấy ảnh đánh tôi chị mừng lắm chứ gì, nhìn mặt chị là tôi đã thấy hãm rồi, không hiểu anh Tuấn ăn bùa mê thuốc lú gì đi lấy một con nhà quê như chị.

    Mẹ chồng tôi nghe những lời bố láo của nó không những không rầy la mà còn tiếp tục:

  • Ngay từ đầu là mẹ không ưng con vì khắc tuổi, nhưng thằng Tuấn nó làm quá thì mẹ cũng nhắm mắt làm ngơ, chỉ mong con về đây hòa hợp với mọi người, nhưng mọi chuyện luôn đi ngược lại, lúc nào con cũng gây gổ với con Tú, khiến anh em nó bất hòa. Mẹ thật sự thất vọng về con lắm đấy Hiền.

    Mười lần có chuyện là bà luôn đổ tội cho tôi không biết nhường nhịn, không biết khuyên nhủ chồng, nhiều lắm, tôi kể có mà đến sáng mới hết được, người ngoài nhìn vào nói tôi thật tốt phước khi có chồng khá giả, mẹ chồng lại tâm lý, nhưng họ đâu biết đó chỉ là cái vỏ bọc để che đậy lỗ hổng bên trong đang trở nên rỗng tuếch.

    Tôi đã quen với việc này nên chả buồn cãi lại, coi như câm như điếc.. Được cái ngoài Tuấn thấu hiểu, ba chồng tôi cũng rất tuyệt vời, ông luôn công bằng trong mọi việc, không bao giờ thiên vị con dâu hay con gái, vì thế, tôi rất nể trọng ông.

    Nói xong bà bỏ vào phòng, con Tú cũng lẽo đẽo rồi lủi mất, thế là tôi bắt tay vào làm nốt những việc còn lại để kịp giờ ba chồng tôi về.

    Nấu nướng xong tôi để thức ăn trên bếp rồi lên phòng tắm rửa, làm cả ngày, cộng thêm mùi dầu mỡ nên người cực kì khó chịu.

    Tuấn thì vẫn nằm ì trên giường chơi game, tôi phải hối thúc mãi mới chịu tắt điện thoại để vào tắm, anh ta gì cũng được, mỗi tội mê game, có hôm thức đến tận 1 2 giờ sáng để chơi, hôm sau đi làm thì ngáp dài ngáp vắn, tôi nói hoài mà Tuấn vẫn không bỏ được cái tật. Thôi kệ, Tuấn vậy vẫn còn tốt chán, nhiều chị trong công ty than vãn chồng ngoại tình về nhà còn đánh đập, hành hạ vợ con, đàn ông mà, tứ đổ tường, không này cũng nọ,, miễn vẫn nằm trong giới hạn cho phép là được.

    Tôi với Tuấn xuống nhà, anh phụ tôi sắp chén bát, tôi múc thức ăn ra sẵn hết rồi lên mời ba mẹ, ghé ngang phòng "thỉnh" cô Tú xuống luôn một thể.

  • Nay nhiều món ngon vậy, toàn món tôi thích, ai nấu đây, nhìn hấp dẫn quá.

    Nhà chồng tôi có một cửa hàng bán vật liệu xây dựng cũng lớn, ba chồng là người trực tiếp quản lý, công việc dù bận rộn nhưng ông lúc nào cũng ăn cơm ở nhà, ông bảo bên ngoài không vừa miệng lại không hợp vệ sinh.

    Mẹ chồng trả lời ba:

  • Con Hiền nấu, ông ăn nhiều vào đi.

    Ba nhìn tôi cười:

  • Con dâu khéo tay thật..để xem món canh nào.. (ho sặc sụa) sao, sao mặn quá vậy..

    Tôi hốt hoảng, sao lại mặn được, lúc nãy tôi nêm vừa ăn lắm mà, tôi múc một muỗng húp thử, ôi mẹ ơi, nó mặn hơn muối nữa,tôi phun muốn không kip. Không thể nào, khẩu vị tôi vô cùng chuẩn. Chắc chắn là con Tú chơi tôi rồi.

  • Tú, là em làm đúng không?

    Nó tất nhiên phủ nhận:

  • Nè nè, chị nói cái gì vậy, nãy giờ tôi nằm trong phòng của mẹ, mới vừa về tắm thì chị lên kêu đó, tôi không có rảnh rỗi đi làm mấy cái này đâu nhe, nấu dở rồi đi đổ thừa người khác. Buồn cười..

    Tôi tức, ngoài nó chứ ai vào đây mà hại tôi chứ.

    Tôi nhìn Tuấn, anh cũng giương ánh mắt ngạc nhiên, vì tất cả các món đều mặn chát, chứ không riêng vì món canh thịt.

  • Thôi, ra ăn ngoài một bữa đi, thế này sao ăn được.

    Tuấn đề nghị.

    Mẹ chồng tôi thở dài ngao ngán:

    _ Hazz. Dâu với chả con..nói nó mấy câu nó làm thế này..

    Ba chồng thắc mắc:

  • Lại có chuyện gì nữa?

    Bà kể lể như đúng rồi:

  • Thì lúc nãy vợ chồng thằng Tuấn đi làm về muộn, con Tú mới nhắc nhở bảo tụi nó tranh thủ về sớm để phụ tôi cơm nước, vì dạo này tôi hay bị đau lưng, ấy vậy mà chẳng hiểu nghe ai mà thằng Tuấn lao vào đánh con nhỏ sưng cả mặt, tôi mới bảo con Hiền có gì thì nhường nhịn nhau mà sống, người một nhà mà suốt ngày chí choé, hàng xóm họ cười cho, vậy là nó hậm hực, nấu như vậy đấy.

    Ôi thần linh ơi, tôi thề là tôi phải thán phục cái tài diễn kịch của mẹ chồng tôi, bà đã đạt đến trình độ thượng thừa rồi, nói như thật ý.

    Ba chồng:

  • Tuấn, Hiền, có phải như vậy không?

    Con Tú:

    _ Đúng là như vậy đó ba.

    Ba chồng nghiêm giọng với nó:

    _ Ba chưa hỏi con, ngồi im đó đi.. Tuấn, nói ba nghe.

    Nhắc đến vụ lúc nãy, Tuấn như còn bực, anh quét một ánh nhìn khó chịu sang Tú, đáp lại lời ba:

  • Con Tú nó mất dạy, suốt ngày kiếm cớ gây chuyện với vợ con nên con mới đánh nó.

    Mẹ chồng:

  • Mất dạy là mất dạy thế nào? Ý mày là tao với mày không biết dạy nó hả? Đó, ông coi, tôi nói có sai, có oan không? Động tới vợ nó là nó bênh chầm chập, bất kể đúng sai vậy đó. Con với cái, nuôi đến lớn, đủ lông đủ cánh rồi vì một người dưng mà cãi cha cãi mẹ, Tuấn ơi, sao mày thế hả con?

    Ba chồng:

  • Bà im để tôi nói, chưa chi đã khóc lóc, mà bà bỏ ngay cái ý nghĩ phân biệt con dâu là người dưng đi nhé, sau này về già nó là người trực tiếp chăm sóc mình khi đau ốm đấy.

    Mẹ chồng:

  • Tôi chẳng dám mơ đâu, bây giờ khỏe mạnh mà nó còn đối xử không ra gì, tôi chỉ trông chờ vào con gái tôi thôi.

    Ba chồng tôi lắc đầu, thở dài ngao ngán, ông thì đã quá hiểu tính tình của "phu nhân" và "con gái cưng" của mình nên nhấn mạnh:

  • Bà là mẹ thì sống làm sao cho con nó nể, đừng hở tí ra là bênh con Tú, nó cũng chẳng phải là đứa vừa đâu. Còn thằng Tuấn, chuyện gì thì từ từ giải quyết, ba không phản đối việc con dạy dỗ em, nhưng con đánh nó là ba không tán thành, thiếu gì cách giải quyết, sao cứ phải dùng vũ lực.

    Tuấn:

  • Ai bảo nó hỗn.

  • Kể cả nó hỗn, con nói không được thì còn ba mẹ, chả lẽ ba mẹ không dạy được nó hay sao.. Còn Hiền, ba biết con về đây cũng chịu nhiều thiệt thòi, nhưng nhà mình neo người, có mấy anh em thì bảo ban nhau mà sống, con hiểu ý ba chứ.

    Tôi gật đầu:

    _ Vâng, con hiểu.

    _ Việc hôm nay chấm dứt tại đây, giờ thì đi ăn nhà hàng. Ba mời..

    Con Tú liếc xéo tôi mấy cái rồi ngoe nguẩy về phòng thay đồ trang điểm, chả thèm phụ tôi dọn dẹp. Nhưng thôi, có nó lại mắc công gây gổ, tôi dọn một mình cho lành, nói một mình chứ thật ra Tuấn cũng phụ tôi đôi chút, ngặc cái Tuấn vụng lắm, đụng đâu hư đó nên tôi đuổi anh lên phòng, tôi làm ên cho nhanh.

    Ra nhà hàng, ai thích gì thì gọi đó, một bàn ăn đầy ắp, mà nhà hàng này ngon có tiếng, hương vị khá tuyệt vời.

    Đang ăn thì con Tú nó gọi ai đấy:

  • Linh.. Linh..

    Ơ, con Linh bạn gái cũ của Tuấn. Nó đi đâu vậy nhỉ, ái chà, lồng lộn dữ chưa, váy body, trang điểm như đi dự tiệc ấy nhỉ. Nó đi đến bàn chúng tôi, gật đầu chào hỏi ba mẹ, thì ra là con Tú rủ nó đến, cái con "Tú bà" này, rảnh rỗi thật.

  • Này Linh ngồi kế anh Tuấn này.

    Con Tú chỉ cái ghế trống kế Tuấn, bảo Linh ngồi xuống, con Linh phân vân, ra chừng lịch sự, hỏi tôi:

    _ Em ngồi đây có phiền không chị Hiền?

    Vãi.. Lịch sự thế cơ à. Mà không, nếu là người lịch sự thì đã không ngồi gần chồng người khác.. Nhìn khuôn mặt căng căng láo cá của hai đứa nó tôi chỉ muốn vả cho vài cái vào mồm, con em chồng hãm của tôi mời người cũ của anh trai đến tận đây trong khi chị dâu mình ngồi sờ sờ một đống, còn cái con "cá Linh" kia thì quả là mặt dày biết người ta đã có vợ mà còn mang xác hết. Hết nói nổi.

  • Không phiền đâu, Tự nhiên đi.

    Chỉ chờ tôi nói, "cá Linh" lập tức an tọa ngay, mẹ nó, nó cố tình nhích ghế sát vào người Tuấn, vô tình hay cố ý cọ cọ cặp ngực vào người anh, tôi nhìn muốn nổ con mắt.

Bạn đang đọc Nàng Dâu Thời Hiện Đại của Diễm My
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự