Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 29 Chương 29

Bạn đang đọc Món Nợ Ngọt Ngào của Quỳnh Poo

Phiên bản Dịch · 3498 chữ · khoảng 12 phút đọc

Chín giờ tối thứ bảy, ngày cuối tuần hiến hoi, tôi từ chối lời rủ đi dạo phố của Nam để ở nhà vùi đầu cắm cổ vào mấy bộ phim kinh di mới sản xuất, thể loại phim tôi nghiện đến mức gần như chưa bao giờ bỏ lỡ một bộ nào. Đos là một thói quen mà tôi nghĩ là chắc tôi chẳng bao giờ có thể từ bỏ nổi.

Mà cũng thật tội nghiệp cho Nam, tôi hiểu cảm giác khi không có người yêu bên cạnh vào những ngày cuối tuần sẽ như thế nào, thật cô đơn và buồn tẻ. Nhưng biết làm sao khi mấy bộ phim kinh dị với những tình tiết gay cấn sẽ hấp dẫn tôi hơn là cuộc dạo phố giữa cái tháng 12 thời tiết lạnh run như thế này, giống một con đành đạch hơn là một đôi tình nhân dạo phố.

Nhưng sự thật khì có phần tàn nhẫn kiêm luôn cả chữ khốc liệt. Tôi gặp phải một sự cố nho nhỏ, à không, lơn lớn mới đúng chứ. Chả là thế này, tôi cắm một ít nước phích điện để khi xem phim nhỡ như buồn ngủ có cà phê nóng uống cho tỉnh táo, ai dè, vì mải mê xem thế quái nào không nghe thấy nổi tiếng hú hết ầm ĩ của phích nước sôi, thành ra không kịp rút, thế là để cho nó cháy điện khiến ổ điện nổ bành một cái, cả không gian...tối thui.

Tôi cười như một con ngố khi bác bảo vệ phang nguyên vào mặt một câu phũ phàng:

- Con gái con đứa như cháu thì chỉ có ế thôi.

Hơ, ai nói cháu ế, chỉ là vì xu thế phát triển kinh tế Việt Nam thôi.

- Bác sửa giùm cháu nhé.- Tôi chắp tay van xin.

- Hỏng nặng thế này, còn nan giải lắm, bác không giỏi về vấn đề này, mai rỗi hãy gọi điện bảo thợ đến sửa.

Chậc, đương nhiên, tôi chậc lưỡi, đi chơi thôi. Nghĩ là làm, tôi khoắc chiếc áo ám cùng chiếc khăn choàng bước xuống phố. Trời lạnh thật đấy, đúng là tháng cuối mùa đông có khác, xen lẫn vào đó là chút không khí của Noel, cảm giác đường phố thật êm ả. Tôi rúc mặt mình vào chiếc khăn choàng để cảm goác bớt lạnh lẽo, bước từng bước nhỏ trên con phố đêm cuối tuần đông vui, những nhà hàng, đồ ăn,...khiến người đi một mình như tôi trở nên thật nhỏ bé và cô đơn.

Tôi bất chợt nhớ đến, lâu lắm rồi, quá khứ cùng với nụ hôn đầu tiên của tôi, bất ngờ và đầy ngây ngô. Đồng nghĩa với đó, tôi nhớ Minh. Chúng tôi bây giờ không thể quay lại như xưa được nữa rồi, vậy anh có giống tôi, đang nhớ đến tôi như lúc này không. Điều đó không còn quan trọng nữa, bây giờ và quá khứ, không thể nào giống nhau được, chỉ có tôi, với những quá khứ mơ màng ùa đến thôi. Vì tôi là một con ngốc mà.

Không được, đừng nhớ nữa, tôi khóc rồi đây này. Nhanh chóng lau vội vã nhưng giọt nước mắt để nó không kịp chảy ra khỏi mi buông xuống đôi má, tôi rút điện thoại ra gọi cho Nam, phải rồi, hiện giờ tôi đã có một cuộc sống khác rồi, tôi có một người bạn trai tốt rồi, và tôi không thể khiến Nam bị tổ thương được.

- Tút...tút...tút...- Đầu dây bên kia vang lên những tràng kêu đáng ghét, mãi chưa thấy người nhấc máy, chắc Nam đang bận cái gì đó.

Tôi thấy sốt ruột, tôi là vậy mà, không bao giờ có thể chờ đợi ai một cách quá lâu, nhưng cái cảm giác đó nhanh chóng bay biến chỉ để lại khói khi ánh mắt tôi bỗng chốc chạm phải nơi nào đó đối diện với mặt mình.

Và tôi hiểu được thế nào gọi là sự trùng hợp vô lí mà mọi người hay nhắc rồi.

Từ quán Bar to đùng trang trí đè điện nhấp nháy rực rớ, Nam từ bên trong bước ra, tay cầm chiếc điện thoại, và áp vào tai của cậu. Sẽ chẳng lạ gì khi một câu thanh niên từ quán Bả bước ra, nhưng nếu người đó không phải là Nam bạn trai của tôi, nếu người đó không từng khẳng định với tôi là chưa đặt chân vào quán Bar một lần nào, nếu người đó nói ghét ăn mặc theo mấy kiểu cách của mấy đứa du côn...và nếu người đó không nói dối:

Muốn đọc truyện hay vào ngay Thích Truyện: http://thichtruyen.vn

- Alo, Quỳnh hả, tôi xin lỗi, tôi vừa mới tắm xong, em gọi có gì không?

Tôi chết điếng người, giống như bị xét đánh trúng giữa trời quang, cả người không còn cảm giác gì nữa.

- Alo, Quỳnh à, em sao thế? Sao em không nói gì?- - Một lần nữa giọng nói lại vang lên bên tai, lần này, giúp tôi lấy lại được ý thức.

- Không có gì, tôi chỉ gọi đeer chúc ngủ ngon thôi.- Tôi lấy lại giọng bình thường của mình, không hiểu sao lòng đang lên một cảm giác khỏ tả.

- Thế hả? Cảm ơn em nha, tôi cũng đang tính đi ngủ đây, em cũng thé nhé, ngủ ngon.

- Ngủ ngon, bai.- Tôi đáp lại bằng một câu nói cười giả tạo.

Tôi cúp máy, ánh mắt không cảm xúc nhìn về phía Nam đang ở gần đó, cậu ấy lại bước vào quán Bar. Ha ha, chắc không phải đâu, mấy thứ vừa nảy lên trong ý nghĩ của tôit thật lố bịch, tôi không tin đâu. Tôi đang hiểu nhầm rồi, phải không?

Chân tôi như có một lực nào đó nhanh chóng, rảo bước về phía quán Bar, không phải đâu, chắc chắn không phải, Nam không phải là loại người ăn chơi, trác táng lúc nửa đêm nhu thế này, chắc là cậu ấy có việc gì đó quan trọng nên mới vào đây một cách bất đắc dĩ, hoặc không thì là tôi nhận nhầm người, thế giới này đâu thiếu những người giống nhau chứ.

Nhưng tại sao chứ? Tại sao Nam lại nói dối tôi, tôi là bạn gái của cậu ấy cơ mà, điều đó giống như động lực để tôi bước nhanh hơn.

Đằng sau cánh cửa quán Bar là một thế giới hoàn toàn khác, tách biệt hẳn ra khỏi con phố đêm yên tĩnh, ít người. Một thế giới chỉ có tiếng nhạc sập sình như đấm vào tai, những ánh đèn nhấp nháy tổn thương đến đôi mắt, hay nhưng con người đang nhảy nhót điên cuồng cùng tiếng hét hú ầm í. Tôi không phải là chưa từng vào quán Bar, chỉ là có cho tiền cũng không thể bắt tôi thích nghi nổi với cái chốn này.

Không khó để tôi nhận ra Nam ở đâu, ngồi một bàn trong quán bar ngay gần cửa ra vào, Nam đang ở đó, và tôi đã suýt có ý định đi mổ mắt vì không tin đến cái cảnh tượng mà mình nhìn đấy. Nam đang ngồi vắt chân chữ ngũ, không khác gì một công tử ăn chơi xa đoạ, hai bên là hai cô gái xinh đẹp nóng bỏng đang cứ thế vuốt ve Nam, nhưng Nam không có vẻ gì là nao tơ sợ sệt như Nam mà tôi từng biết, ngược lại, cậu ta còn rất thản nhiên ngồi hút thuốc lá và uống rượu, dáng vẻ si mê khi hai cô gái gạ gẫm bên cạnh.

Tôi biết rồi, tôi biết chuyện gì đang xảy ra rồi.

Tôi hít thơt thật sâu, hai tay gồng chặt lại, sau đó mỉm cười đầy khinh miệt, nhưng sỉ nhục chính mình.

Nhanh chân tiến lại, chọn một bàn gần chỗ Nam và ngồi xuống, yên tâm, Nam không dễ phát hiệt ra tôi trong cái hoàn cảnh này đâu, tôi muốn chứng khiến một chút nữa, để tôi không cảm thấy phải hối hận với hành động mình sắp làm bây giờ.

-Này, vừa nãy ai gọi mà mày phải ra tận ngoài nghe điện thoại vậy.- Một tên thanh niên ngồi cũng bàn với đó, hỏi Nam.

Cậu ta ngôi rung chân một cách vênh váo, thở ra một làn khói thuốc đầy nghệ thuật, trong ánh điện nhấp nháy, tôi không nhìn thấy rõ khuôn mặt cậu ta, nhưng tôi có thể nhìn thấy rõ nụ cười nửa miệng đầy cợt nhả và đắc ý của cậu ta:

- À, con mồi mới, khá là thú vị.

Tôi gần như không thể tin, chính miệng Nam lại gọi tôi là một con mồi.

- Chắc là cũng phải ghê ghớm lắm mới khiến mày phải chạy ra ngoài mà nghe điện thoại nhỉ?- Cậu bạn của Nam hất mặt, cười nói.

- Ghê ghớm bình thường thôi, cô ta cũng giốnb như một con ngốc thôi. Ai đời tao chỉ giả bộ ngây thơ một tí là tin tao dễ dàng ngay. Mày không biết đâu, thật là hài hước đấy.

Tôi không tin vào tai mình vừa nghe thấy cái gì nữa, cảm giác lòng đắng ngắt...

- Thế sơ muối được gì chưa?

- Cô ta không dễ chơi, nhưng mà không sao, với tao thì không có gì là không thể hết, sắp rồi sắp rồi, tại cô ta đang có vụ rắc rối với tình cũ thôi, khi nào "ăn" cô ta xong thì đá một vố cho sướng, nghe nói cô ta là con gái của lâm Ngọc Thắng va người mẫu Ann đó, thế nago, con mồi lần này tao túm hay đấy chứ, haha.

Tai tôi gần như ù đi vì câu nói hạ thấp bản thân phát ra ngay từ chính miệng của người mà tôi tin tưởng nhất. Thầm tát mình hàng trăm nghìn cái vì đã ngu ngốc yêu phải hắn. Chỉ thấy thật sự muốn giết chết tên sở khanh này ngay lập tức. Haha, trên đời này, tôi còn biếttin tưởng ai đây.

- Cô nàng đó mà nghe thấy mày nói, chắc uất mà lăn quay ra chết luôn đấy, haha.- Cả đám đó cưowfi ồ lên nhạo báng.

- Haha, yên tâm, giờ chắc cô ta đang sông chết với mấy bộ phim máu me rồi...

Haha, trong lòng tôi cũng cười theo, đúng thật đấy, tôi là một đứa ngu ngốc, ngu ngốc nhất trên đời. Thầm khinh bỉ mình bằng nụ cười nửa miệng không cảm xúc. Tôi dồn hết sức của mình vào đôi bàn tay, nắm chặt, rất chặt để kìm lại cái tức giận trong lòng. Liền sau đó thả lỏng tay ra, cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh mà nhân viên vừa mới đưa tới. Nụ cười nửa miệng đầy tự tin vẫn ngự trên môi. Thôi rồi, Nam, Mai Hoàng Nam, cậu đụng phải Lâm Vũ Quỳnh này rồi, mà đã đụng chạm tới tôi, thì đừng có mất công lường trước hậu quả.

Tôi, Lâm Vũ Quỳnh đểu cáng, giặc phá chính thức quay lại.

....Róc...róc...

Vừa bước đến trước mặt thằng nhóc chết tiệt này, chưa kịp để cậu ta phản ứng gì hay kịp quay lên nhìn tôi là ai, tôi đã nghiền lu rượu đỏ thẳng đầu cậu ta mà đổ xuống. Từng giọt rượu đỏ cứ thế chảy, thành những thức chất lỏng lem luốc dính lên bộ đồ đắt tiền.

Mọi ngươgi xung quanh đó, nhìn tôi, hoảng hốt không nói lên lời.

- Chết tiệt, bị điên...- Nam giật mình vì nhận ra từ đâu li rượu đang chảy bẩn bựa trên người mình, hắn tức giận, nhưng thái độ tức giận đó lập tức tắt ngúm khi hắn ngẩng đầu lên, và chạm phải khuôn mặt cười khinh bỉ của tôi.

Hừ, thật đáng khinh bỉ, và thật là nhục nhã, tôi đã suýt bị thằng nhóc này lừa một vố đau khổ.

- Sao nào, nói tiếp đi chứ, anh yêu.- Tôi đung đưa li rượu không trên tay, thái độ rất tự tin, nhấn mạnh từ anh yêu một cách khinh thường.

Nhìn bản mặt sợ sệt nhát gan của tên nhóc lúc này xem, thật khiến người khác nổi dậy ước muốn đạp tan nát cái mặt đó ra để hắn khỏi dùng đi mà lừa con gái nhà người ta. Chết tiệt, chết tiệt...sao tôi lại có ham muốn giết chết hắn thế này.

Tôi tiến lại, đưa tay nắm lấy cổ áo của Nam, trong sự hoảng hốt của mọi người xung quanh, tôi dùng lực xách mạnh cậu ta lên, cậu ta dùng ánh mắt van nài cũng gương mặt baby của mình lên nhìn tôi, haha, tôi không có hám trai đến mức phải dùng tình thương hại bẩn thỉu cho tên này. Ngày tàn của cậu đây rồi, cậu nhóc.

- Hừ, thế nào, nhìn cậu giống một con chó hoang đang cầu xin sự giúp đỡ.- Đến lúc này, tôi không thể còn ngữ điệu nào để dành cho cậu ta ngoài danh xưng của một con chó.

Quả thực cậu ta chẳng khác gì con chó cả, một con chó dại bị điên.

- Không nói gì sao? Hồi nãy tao thấy mày sủa dữ lắm cơ mà. Được thôi, đỡ mất thời gian của tao...

Liên sau đó tôi dồn lực đấm vào khuôn mặt cậu ta một cái với một lực mạnh bình sinh, khuôn mặt đẹp trai giáng một đòn chí tử của tôi, máu từ mép chảy xuống, mặt mày thâm tím. Nhưng cậu ta vẫn không hè có ý phản kháng.

- Sợ tôi đến nỗi không dám làm gì luôn, tốt, đỡ mất công.

....bốp...bịch...bịch...bốp...chát...rầm

Liền sau đó là một tràng âm thanh chói tai ghê người vang lên khiến tất cả mọi người có mặt trong quán Bar hoảng loạn, một thanh niên cao gầy đang nằm bẹp trên đất trên người với vô số vết bầm tím trông phát khiếp, máu me be bét...cậu ta đang ngước ánh mắt van lơn tội nghiệp lên nhìn tôi, một co gái dữ tợn, mặc cho dù cậu ta có sắp chết vì đau đi nữa thì những đòn giáng đau đớn liên tiếp từ đôi chân của tôi vẫn không có ý dừng lại.

- Đồ tồi, đồ xấu xa, cậu đã khiến bao nhiêu người con gái đau khổ vì cậu rồi hả?- Tôi hét lên giận dữ, không nhưng đạp liên tiếp vào cái xác co rúm dưới chân- Cậu là đồ đáng chết, đáng chết...

Tôi như một lẻ điên, vô thức, ngoài việc đấm đá ra, tôi chẳng biết làm gì hơn nữa, vì tôi tức giận đã mắc lừ Nam, đã coi cậu ta là người tốt nhất trên đời, nhưng sự thật đáng giận hơn lại là tôi kìa, tôi thật đáng khinh bỉ, thật đáng nhục nhã.

- Dừng lại, này... Dừng ngay lại, cô có thể gây án mạng đó.- Một nhóm người bảo vệ bước ra, lôi tôi ra xa Nam để tôi không còn làm gì cậu ta được nữa.

- Buông tôi ra, nó là đứa đáng chết.

Cậu ta đáng chết hàng trăm lần.

- Theo tôi đến công an phường giải quyết, ai cho cô dám gây hoạ ở đây thế hả?

--- ------ ------ ------ ------ -------

Sở công an, cái nơi mà không khí luôn căng thẳng như dây dàn, khô khốc và tẻ nhạt. Tôi, chính thức trở thành phạm nhân rồi đấy.

- Tại sao cô có thể ra tay đánh người ột cách dã man thế chứ.- Ông bác mặc bộ đồ xanh lá nhìn tôi, mặt hằm hằm.

- Vì hắn đáng chết.- Tôi cười nửa miệng không có vẻ gì là sợ sệt quayqua nhìn dáng vẻ tàn tạ bầm dập của Nam đang ngồi gàn đó, là thành quả do tôi tạo ra, và hiện tại, cảm xúc của tôi rất tự hào, thoả mãn.

- Thật sự hết nói nổi với những đứa con gái như cô, mém nữa cô đã gây ra mạng người rồi ngồi bóc lịch từ đây đến suốt đời đấy. May là cậu ta không sao? Cô đợi ở đây, sẽ có người đến bảo hộ cho cô, tôi cần biếg lí lịch của cô, và cô còn phải bồi thường thiệt hại nữa, thật là...

Vừa lúc đó, có ngươgi đến, nhưng không phải là trưởng phòng của tôi, mà là tổng giám đóc Vũ Nhật Minh kính yêu của cả công ti. Thật xấu hổ, nhưng trong tình cảnh tồi tệ lúc này, tôi không nghĩ được nhiều như thế, trong đầu tôi, nguyên một tảng đá đè bẹp lên đầu.

- Tôi là giám đốc của hai người bọn họ, tôi có thể biết chuyện gì xảy ra không?- Minh líc nào cũng thế, điềm tĩnh tới mức đáng giận.

... ....

- Được rồi, mọi chuyện được sắp xếp ổn cả rồi, mọi người có thể về nhà, và nhớ lần sau đừng tái phạm nữa đấy.

Tôi đứng dậy, mặt không cảm xúc, trên môi là nụ cười kinh bỉ cứng nhắc, mọi chuyện được giải quyết chỉ đơn giản và ngắn ngủn thế này thôi sao? Tôi có thể hiểu được quyền lực của ngài sếp tổng Vũ Nhật Minh rồi. Lại nữa, tôi lại mang ơn anh.

- Không ngờ chuyện tình của chúng ta lại kết thúc ở đồn công an, thú vị đấy.- Tôi tiến lại phía Nam đang ngồi co ro tại đó, mặt cúi gằm không dám nhìn tôi.

- Đừng sợ hãi tooi thế chứ, tôi đã kịp giết chết cậu đâu. Loại con trai chỉ biết những thưs sở khanh như các người, sao không chết hết luôn đi. Tôi cảnh cáo, từ nay đừng để tôi nhìn thấy tôi, nếu không, tôi không đảm bảo cho cái tính mạng của cậu một lần nữa đâu.

Tôi quay lưng bỏ đi, với cái tên râu xanh lăng nhăng này, thì không còn có gì để gọi là luyến tiếc ở đây cả, chỉ có điều, cho hắn biết mùi thế nào và từ nay còn dám giở trò cưa cẩm vớ vẩn thế nữa không, những con người mà mục đích tán gái chỉ để cướp đi thứ quý giá của con gái, thật đê tiện.

- Còn nữa, tôi, ngay từ đầu đã không yêu cậu, thứ tôi dành cho cậu chỉ là sự thương hại mà thôi, thật tội nghiệp đấy

--- ------ ------ ------ ------ ------ -----

Đêm, khuya lắm rồi, mùa đông heo hút thật thê thảm , giống như lòng tôi vậy, thật sự thê thảm.

- Anh tính làm gì đây, thương hại tôi sao, hay muốn trách cứ vì sự ngu ngốc của tôi.- Tôi dùng ánh mắt vô hồn quay lại nói với Minh đang đi phía sau tôi, một cách lặng lẽ. - Tôi không cần đâu, mặc dù tôi rất đáng thương hại.

Tôi lại nở nụ cười rất lạnh, cái cuộc sống này không có màu hồng như tôi vẫn nghĩ, nó màu đen, tối tăm và u ám, thế thì tôi cũng chẳng cần phải sống theo cái kiểu tích cực làm gì, chết tiệt, biến hết đi, thứ tôi cần bây giờ, chỉ là sự sonh tồn trên cái cuộc đời này.

- Nếu muốn khóc, thì cô cứ khóc đi.- Minh nhìn tôi, vẫn thế, không bao giờ thay đổi ngoài sự lạnh lùng băng giác, nhưng lần này lại khác, một sự ấm áp nhỏ nhoi mơ hồ từ trong ánh mắt của anh.

- Tôi không yếu đuối đến mức đó đâu.- Tôi cười, nụ cười đắng ngắt.

Anh, cái gì cũng đúng hết. Anh đâu phải thần thánh chứ, sao anh biết được những thứ tôi nghĩ gì.

- Đâu có nghĩa cứ khóc là yếu đuối chứ. Bây giờ cô đang rất muốn khóc, cô khóc ra đi, sẽ dễ chịu hơn đấy.

- Anh.- Tôi túm lấy hai cánh tay của anh, trong giây lát đã kéo anh lại, gục đầu vào ngực của anh.- Anh , anh là cái gì mà quyết định thay tôi chứ, hiwsc hức....

Đêm tĩnh mịch, tôi khóc thật, tiếng khóc vang lên trong đêm, dai dẳng và thảm não. Như một đứa trẻ bị người ta bạc đãi, tôi khóc để rửa trôi tất cả mọi thứ trong lòng của mình. Đêm lạnh lắm, nhưng anh cứ đứng đó, không an ủi động viên, hay trách móc gì tôi, chỉ đứng đó để tôi mượn bờ ngực của anh mà dựa vào.

Rồi tất cả chúng tôi, sẽ đi về đâu đây...

Bạn đang đọc Món Nợ Ngọt Ngào của Quỳnh Poo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự