Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Mua Sắm Hàng Hóa

Bạn đang đọc Mạt Thế - Chiến Thần Vạn Giới sáng tác bởi NamAnhEMSieuNhan

Tiểu thuyết gốc · 1645 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chương 2 : Mua Sắm Hàng Hóa

Dương Bảo đưa tay lên tay nắm cửa và mở cửa vào, một khung cảnh quen thuộc lại ùa về, một gian phòng nhỏ, một bộ bàn ghế để tiếp khách, một chiếc tivi đã khá cũ, một vài chậu cây, phía sau là gian bếp dùng để nấu ăn, bên trái là cầu thang dẫn lên tầng một.

Bước đến chiếc ghế, đặt balo xuống, Dương Bảo bước vào phòng tắm, rửa tay rửa mặt cho tỉnh táo. Dương Bảo hai tay chống lên thành bồn, nhìn vào chiếc gương trước mặt, từng giọt nước còn đọng lại trên mặt đang dần chảy xuống.

Dù đã thấy qua không ít điều thần kỳ, nhưng việc có thể quay về quá khứ lại là một chuyện khác, một điều mà cậu dường như không nghĩ đến. Hít vào một hơi thật sâu rồi thở mạnh ra, gạt bỏ mọi suy nghĩ vu vơ, cậu lấy khăn lau đi những giọt nước còn trên mặt, bước chân hướng về nhà bếp tìm xem có gì để bỏ bụng hay không. Bên trong nồi còn một ít cơm, cà một ít thịt từ tốt hôm qua. Cậu nhanh chóng giải quyết đống đồ ăn rồi dọn dẹp và đi lên tầng 1.

Bước vào căn phòng của mình, cũng không có gì nhiều, một chiếc giường, một cái tủ đựng đồ, mấy cái kệ sách và một cái laptop. Ngồi lên chiếc giường, Dương Bảo suy nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo. Hôm nay là ngày 5 tháng 2, còn cách “ Ngày Định Mệnh “ khoảng một tháng, chính xác là 40 ngày nữa.

Thứ thiết yếu nhất và không thể nào thiếu tiết nhiên là đồ ăn và nước uống, cậu cần phải tích trữ nhiều nhát có thể cho đến lúc đó. Nhưng tiền đâu ra mà cậu có thể mua thật nhiều đồ ăn đây. Đó là một vấn đề rất cấp bách trong lúc này. Chợt một suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu, vay tiền, một cách có thể dùng được trong lúc này.

Dương Bảo liền bật laptop và lên mạng tìm hiều. sau vài phút thì cậu rút ra một vài kết luận. Đầu tiên, vay tiền của ngân hàng, nghe có vẻ khả thi nhưng không, vì cậu không thể đáp ứng được một vài yêu cầu cần thiết cho việc vay tiền nên đành bỏ qua, lựa chọn thứ hai của Dương Bảo là tìm đến bọn cho vay nặng lãi, tuy có hơi mạo hiểm nhưng cũng không phải không thể.

Khi “ Ngày Định Mệnh “ tới thì lo thân còn chưa xong chứ đừng nói đến việc đi đòi tiền cho vay, đó là những ý nghĩ của cậu, một quyết định có lẽ là khả thi nhất hiện giờ.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Không mất quá nhiều thời gian để Dương Bảo có thể tìm đến một nơi cho vay tiền. Cậu tìm đến địa điểm được ghi rõ trong tờ giấy quảng cáo, đó là một ngôi nhà không quá nỗi bật, bình thường như những ngôi nhà xung quanh.

Tiến đến bấm chuông cửa, liền có một người đàn ông đi ra mở cửa, là một người cao to bặm trợn, hình xăm phủ kín hai tay, sau khi nói có ý muốn vay tiền thì người đàn ông nhanh chóng dẫn Dương Bảo vào nhà.

Ông ta ngồi xuống ghế sofa sau đó mời cậu ngồi đối diện, ông ta lên tiếng trước :

- Cậu muốn vay tiền à, cậu muốn vay bao nhiêu.

Không dài dòng, Dương Bảo liền nói ra yêu cầu :

- 500 triệu, đó là số tiền tôi muốn vay.

Ông ta ngước lên nhìn Dương Bảo một cái rồi đi lại một cái két sắt gần đó, lấy ra đúng 200 triệu để lên bàn, đẩy về phía cậu, mặt điềm tĩnh nói :-- -

- Đây là 500 triệu, cậu có thể kiểm tra, nói cho tôi nghe bao lâu thì cậu có thể trả, nếu đến được đây thì cậu cũng biết lãi xuất là 4 % một tháng, cậu có đồng ý giao dịch hay không. Nếu có thì cho tôi xin hình thẻ căn cước của cậu.

Dương Bảo vẫn giữ một vẻ mặt không biểu hiện gì nhiều cảm súc nói, rồi đưa thẻ căn cước cả mình ra :

- Tôi đồng ý giao dịch, trong một tháng rữi tôi sẽ trả đủ cả vốn lẫn lời.

Nghe lời nói của cậu, người đàn ông chỉ cười một cái rồi đưa tay về phía cậu, ý muốn bắt tay, Dương Bảo cũng đưa tay ra bắt lấy rồi cầm tiền đi một mạch ra khỏi cửa.

Người đàn ông hỏi vọng ra, với giọng điệu bất ngờ :

- Cậu không kiểm tra tiền à ?

Tiếp tục đi không quay lại nhưng cậu vẫn trả lời :

- Không cần, phải tin tưởng nhau chứ.

Nghe vậy, người đàn ông ở trong nhà cũng không nói gì thêm, môi hơi cong lên một chút, miệng lẩm bẩm :

- Tin tưởng ah, tên này . . . thú vị.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Cầm tiền trên tay, Dương Bảo đêm về nhà cất đi, chỉ đem khoảng 300 triệu đến siêu thị gần nhà để mua nhu yếu phẩm. Trong siêu thị, đèn điện sáng lóa, không khí mát mẻ từ máy lạnh phả vào người cho cậu một cảm giác vô cùng dễ chịu. Tầng dưới là những gian hàng thời trang, điện thoại, những thiết bị công nghệ đắt tiền được bầy bán. Còn những đồ dùng ở tầng một, tầng hai là khu nhà hàng với đa dạng những nhà hàng với phong cách cũng như đặt trưng riêng. Còn tầng hai, tầng trên cùng là nơi đặt rạp chiếu phim, và là nơi làm việc của những nhân viên văn phòng.

Dương Bảo tìm đến một cái thang máy gần đó để đi lên tầng 1, có rất nhiều mặt hàng được bày bán ở đây, nhưng lựa chọn của cậu chỉ là những đồ ăn đóng hộp hoặc những thứ có thể bảo quản lâu. Chiếc xe đẩy của cậu không mất quá lâu để “ được “ lấp đầy, nào là đồ hộp ăn liền, mỳ gói, thịt hộp, cá hộp, vài bao gạo, . . . nhưng cậu vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, từng quầy, từng quầy một bị quét sạch không cong một thứ gì còn trên kệ hàng.

Nó nhiều đến nỗi phải nhờ hai người bảo vệ phụ giúp đẩy xe hàng còn Dương Bảo đang không ngừng nghĩ ném vào trong xe những thứ cậu cho là cần thiết. Hành động của cậu làm không ít người chú ý đến, ai cũng nhìn cậu với con mắt quái dị, trong lòng ai cũng có cùng một câu hỏi :

- “ Tên này mua nhiều thế để làm gì, làm từ thiện à ? ? ? “

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Mất hơn 4 tiếng để Dương Bảo hoàn thành cuộc “ càng quét “ siêu thị. Đi đến quầy tính tiền, theo sau lưng cậu là hơn 6 7 chiếc xe đẩy đầy ấp hàng hóa, nhìn vô cùng khoa trương.

Đứng trước quầy tính tiền, nhân viên ngước mặt lên định lên tiếng chào thì liền câm nín :

- Chào quý . . . = x =

Nhìn thấy đống đồ ở xe phía sau cậu làm người nhân viên này không biết nên có biểu hiện như thế nào, một xe tính tiền đã muốn lên tăng sông, mà cậu đếm sơ sơ qua cũng hơn năm xe đồi như vậy. Cậu nhân viên nhìn cậu và nở một nụ cười “ tươi “, cảm phiền cậu chờ đợt một chút rồi cầm điện thoại lên gọi điện cho ai đó, có vẻ như là quản lý để xin cách giải quyết đồng hàng này.

Không lâu sau, một nhóm nhân viên đi đến quầy tính tiền nơi Dương Bảo đang đứng để giải quyết vấn đề. Dưới sự phân phối và điều khiển của quản lý, từng xe hàng dần dần được tính tiền, cũng mất hơn một tiếng đồng hồ mới xong. Nhưng nhìn đống hàng này xem, hóa đơn cũng không dưới 1, 2 trăm triệu, một số tiền không nhỏ, với “ chiến tích “ này, bọn họ nhất định sẽ được cấp trên trọng thưởng nên trên mặt ai cũng tươi tắng lạ thường.

Người quản lý đi đến cạnh cậu, đưa ra hóa đơn thanh toán, mặt rang rỡ nói :

- Của quý khách tổng hóa đơn là 254 triệu 900, quý khách muốn thanh toán bằng tiền mặt hay dùng thẻ ?

Không trả lời câu hỏi của người quản lý, Dương Bảo đưa ra cái balo chứa tiền của cậu ra đưa cho người quản lý nói :

- Đây là 300 triệu, cậu có thể kiểm tra, tiền dư cứ giữ không cần trả lại.

Cầm lấy balo mà hai tay cứ run run, đây là số tiền cậu phải làm vài chục năm mới có, mà người thanh niên trông còn trẻ hơn cậu lại có thể đưa ra một số tiền lớn như vậy mà mắt không chớp lấy một cái.

Giải quyết thêm một vài vấn đề nữa thì Dương Bảo cũng hoàn thành chuyến đi mua đồ của mình, toàn bộ đồ đã được người vận chuyển đến tận nhà, tất cả những thứ đó được xắp xếp ngay ngắn trong hai căn phòng trống trên tầng 1 nhà cậu, với số đồ này, cậu còn sợ gì chết đối nữa.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

P/s : Thêm một hai chương nữa sẽ đến “ Ngày Định Mệnh “ thôi, không lâu lắm đâu =)))

Mọi người cho mình một like nếu thấy hay, đó là động lực để mình viết truyện. :33333

Bạn đang đọc Mạt Thế - Chiến Thần Vạn Giới sáng tác bởi NamAnhEMSieuNhan
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi NamAnhEMSieuNhan
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự