Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Khởi Nguồn

Bạn đang đọc Mạt Thế - Chiến Thần Vạn Giới sáng tác bởi NamAnhEMSieuNhan

Tiểu thuyết gốc · 1379 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chương 1 : Khởi Nguồn.

Lam Tinh, ngày 16 tháng 3 năm 2078, một ngày đánh dấu một sự kiện chưa từng có trước đây, thứ đã thay đỗi hoàn toàn bộ mặt của hành tinh này. “ Tận Thế “, hai từ dường như chỉ có trong phim ảnh, trong trí tưởng tượng của con người, thì nay đã thực sự xuất hiện.

Vào cái ngày định mệnh đó, bầu trời Trái Đất mất đi màu xanh cùng những đám mây trắng bồng bềnh, thay vào đó là một màu đỏ của máu, chỉ duy nhất một màu đỏ bao phủ toàn bộ bề mặt khí quyển của hành tinh xanh.

Ngay sau đó là một cơn mưa kéo dài trong hơn 48 tiếng đồng hồ, một cơn mưa máu, chỉ mang duy nhất một màu đỏ thẳm. Những người bị nước mưa bám vào dù chỉ là một giọt nhỏ liền đổ bênh, nhiệt độ toàn thân tăng lên chóng mặt, nhưng sau một ngày liền trở lại bình thường . Nhưng đó chưa phải kết thúc, khi cơn mưa vừa tắt, bầu trời cũng được trả lại vẻ trong xanh ban đầu.

Da thịt của những người bị nước mưa nhiểm vào bắt đầu thối rửa, bốc mùi hôi thối, hai mắt trắng dã. Ngay lập tức ngồi bật dậy và tấn công, cắn xé những người gần đó. Tiếng la hét, hỗn loạn diễn ra khắp nơi, khắp ngóc ngách trên toàn thế giới. Đánh dấu sự khởi đầu của một thời kỳ đen tối, khó khăn nhất của nhân loại.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Thành Phố Gia Định, là một thành phố lớn với dân cư đông đúc, đây là một trong những trung tâm kinh tế lớn của đất nước Nam Việt. Trong một ngôi trường đại học trong nội đô thành phố, khu A, ngành kinh tế. Trong một lớp học với số lượng sinh viên tương đối nhiều đang chăm chú nghe những gì giáo viên đang nói trên bục giảng.

Dãy bàn cuối của lớp, chỉ có lát đát vài người ở dãy bàn này vì đa phần sinh viên đều ngồi ở những dãy bàn phía trên, ở một góc bàn, có một sinh viên đang nằm gục mặt xuống bàn, sách vở đều bị dạt sang hai bên.

Có vẻ như giáo viên không quá quan tâm đến việc cậu có chú ý bài giảng hay không nên khi thấy cậu như vậy vẫn không lên tiếng mà vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt. Khi mọi người vẫn đang nghe giáo viên giảng bài thì cậu sinh viên ngủ gật lúc nãy bỗng dưng đứng bật dậy, mặt lấm tấm vài giọt mồ hôi đang lăng xuống gò má.

Việc cậu đột ngột đứng lên đã làm thầy giáo chú ý, khó hiểu lên tiếng :

- Có vấn đề gì sao Dương Bảo?

Những sinh viên khác theo lời thầy giáo cũng quay người nhìn xuống phía dưới, ánh mắt hướng đến người sinh viên tên Dương Bảo. Thấy mọi sự chú ý đều dồn vào mình, cậu hơi ngượng rồi trả lời thấy giáo rồi liền ngồi xuống :

- Không có gì thưa thầy.

Ngồi xuống rồi, Dương Bảo cũng dần bình tĩnh hơi, nhịp thở dần đều lại, nhìn xung quanh lớp một lần nữa, rồi lại nhìn ra ngoài qua tấm kính cửa sổ của lớp. Bên ngoài, mọi thứ vẫn bình thường, mọi hoạt động buôn bán, xe cộ vẫn chạy ngoài đường, không có gì khác thường. Và quan trọng hơn hết, bầu trời vẫn còn trong xanh. Những việc đó làm cậu cảm thấy rất khó hiểu, ngờ vựt, và một chút hoang mang

Vốn dĩ cậu có những biểu hiện, cảm xúc như vậy là vì cậu không phải là người ở thời điểm này, nói đung hơn thì cậu đã trải qua thời điểm này rồi, nhớ lại ký ức một chút.

Lúc đó đã là 3 năm sau “ Ngày Định Mệnh “ tên gọi mà mọi người đặt cho một sự kiện thay đổi cả trái đất, con người dù bị thây ma dồn ép nhưng vẫn còn những nơi có thể chống trả, thậm chí là phản công lại thây ma.

Những thường dân tập trung ở những nơi đó, có được sự bảo hộ của những người có thể chiến đấu, và cậu, Dương Bảo cũng là một trong số đó, trong một hôm cùng một nhóm nhỏ đi ra ngoài để xem xét tình hình thì không may lại gây ra tiếng động quá lớn làm thây ma chú ý và đuổi theo.

Dù rất cố gắng nhưng sức người có hạn, cậu và những đồng đội đã không thể làm gì nhiều hơn ngoài chấp nhận số phận, ý thức Dương Bảo dần trở nên mơ hồ rồi mất hẳn, trước mắt cậu là hình ảnh những con thây ma đang không ngừng tấn công những người khác rồi cũng dần mờ đi và sau đó là một màu đen bao phủ hoàn toàn, không còn thấy hay nghe gì nữa.

Sau đó thì cậu ở đây, ngay trong lớp học này, theo những gì cậu còn nhớ thì lúc trước mình học khoa kinh tế, sau “ Ngày Định Mệnh “ xảy ra thì cậu và nhiều người khác đến một khu tập trung và sống ở đó cho đến khi cậu gặp nạn.

Nhìn qua bên trái, đang ngồi đó là một nam sinh viên, khuôn mặt bình thường, thuộc loại ném vào đám đông liền biến mất, tên hình như là cái gì

Nam thì phải, Dương Bảo một mặt mỉm cười hỏi :

- Này Nam, hôm nay là ngày bao nhiêu, tháng mấy ấy nhỉ ???

Nghe Dương Bảo hỏi, Nam cũng dừng lại việc chép bài, hướng mắt về phía Bảo, một mặt khó hiểu, trong đầu thầm nghĩ :

- “ Cái mẹ gì đây, lúc sáng vào học đã hỏi mình rồi mà “

Dù nghĩ là nghĩ như vậy như Nam vẫn trả lời, cậu từ tốn nói :

- Hôm nay là ngày 5 tháng 2.

Dương Bảo nghe thấy câu trả lời thì gật đầu cảm ơn, Nam lại quay về với việc chép bài của cậu. Sauk hi nghe Nam nói thì Dương Bảo đã xác định được một việc, cậu đã trở về lúc trước khi tận thế bắt đầu. Dương Bảo trong lòng vô cùng ngạt nhiên những cũng nhanh chóng bình ổn lại, tận thế còn có thể xảy ra thì việc quái gì còn không thể chứ.

Ngoài ra trong thời đại tận thế, cậu đã chứng kiến rất nhiều thứ phi lý, ảo diệu rồi nên nếu có được quay ngược thời gian như bây giờ thì cũng không phải là cái gì bất khả thi.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Sau vài tiết học nữa thì cậu cũng đã được thả về nhà, Dương Bảo lặng lẻ đeo lên mình balo rồi chậm rãi bước trên con đường về nhà, con đường tưởng thân quen nhưng cậu lại thấy vô cùng lạ lẫm, Dương Bảo nhìn ngắm mọi thứ trên đường, từ dòng xecooj chạy tấp nập, hàng quán buôn bán nhộn nhịp, tiếng nói chuyện, tiếng động cơ xe vang lên không ngớt, vô cùng nhộn nhịp.

Nhưng cậu biết, những khung cảnh như thế này sẽ không còn tồn tại lâu nữa, thở dài ra một hơi, Dương Bảo lại tiếp tục đi về nhà dù không hiểu sao cậu vẫn còn nhớ sau bao nhiêu năm như vậy, chính cậu cũng không biết, có lẽ do nó đã ở trong tiềm thức chăng ?

Suy nghĩ bâng quơ một chút thì cậu cũng đã về tới nhà, một ngôi nhà cấp 4 bình thường, có một tầng trệt và một tầng lầu, được sơn bằng một màu sơn duy nhất, màu xanh dương nhạt. Bên ngoài là một dãy hàng rào sắt bao quanh, bên trên được những cây dây leo bám lấy.

To Be Continued . . .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

P/s : Sau nhiều lần thử viết và nhiều lần tạch thì lần này mình sẽ quyết tâm làm một lần nữa, mong mọi người ủng hộ. 

  • Nhớ like dùm mình nha những đọc giả thân yêu :333
Bạn đang đọc Mạt Thế - Chiến Thần Vạn Giới sáng tác bởi NamAnhEMSieuNhan
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi NamAnhEMSieuNhan
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 1
Lượt đọc 34
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự