Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Trở lại địa cầu!

Bạn đang đọc Yêu Nghiệt Tiên Hoàng Tại Đô Thị( Dịch) của Ngạo Tài

Phiên bản Dịch · 1809 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chương 1: Trở lại địa cầu!

Lúc đêm tối, thành phố Lan Ninh, bên dưới một cái cầu vượt, Tiêu Trần bỗng giật mình tỉnh giấc.

-Đây là….

Tiêu Trần, người duy nhất ở Tử Vi Tiên Vực đạt được Tiên Hoàng cảnh, một thân tu vi được xưng là hoành tuyệt vạn cổ, nhân thần cùng tôn vinh.

Một ngày nọ, Tiêu Trần nỗ lực phá vỡ thiên khung, tìm kiếm cảnh giới cao hơn, không may gặp tạo ngộ bất ngờ, bị lực lượng vô danh tập kích, thân tử đạo tiêu.

-Vì sao ta không chết, nơi này là địa phương nào?

Tiêu Trần đứng lên, dự định thăm dò hoàn cảnh bốn phía một phen, trong lúc bất cẩn, thiếu chút nữa ngã sấp mặt.

-Tứ chi thân thể cứng ngắc, dường như không nghe theo lời ta!

Tiêu Trần tự lẩm bẩm, lại nhìn thấy những ngọn đèn đuốc cách đó không xa, trong lòng lại hiện ra một cỗ cảm giác quen thuộc.

Lập tức, hắn nghĩ đến chuyện cũ, không khỏi nhíu mày.

-Địa cầu? lẽ nào ta lại trở về địa cầu?

Bên trong vô số năm tháng tu hành, Tiêu Trần kết không ít thù địch, trải qua nhiều khó khắn mà mọi người không cách nào tưởng tượng được, mấy lần rơi vào hiểm cảnh thập tử nhất sinh.

Năm trăm năm trước, hắn bị kẻ địch vây giết, liều mạng phá vòng vây, sử dụng một tấm phá giới phù trong di tích thượng cổ tìm được, mạnh mẽ phá vỡ Vi diện chi môn, kết quả là được dịch chuyển đến địa cầu.

-Địa cầu có linh khí khô kiệt, tu hành giả cực ít, con người ở đây lấy khoa học kỹ thuật làm chủ, mặc dù Tiêu Trần bị thụ thượng, nhưng trên địa cầu cũng không có ai uy hiếp được hắn, cho nên hắn liền an tâm lưu lại dưỡng thương.

Ba năm sau, Tiêu Trần tìm được con đường tinh không, mới rời khỏi địa cầu, hơn mười năm sau, cuối cùng quay lại được Tử Vi Tiên Vực.

Từ đó về sau, hắn liền ẩn thân tiềm tu, cuối cùng đăng đỉnh tiên đạo, giết hết quân giặc, trên đời này không còn người nào có thể cùng hắn chống lại.

Nhưng không nghĩ tới, bây giờ hắn lại trở lại nơi đây lần thứ hai.

-Xem ra, ta và địa cầu đúng thật là có duyên!

Tiêu Trần lộ ra một nụ cười khổ, tình huống này còn tệ hơn lần trước, muốn khôi phục đỉnh phong năm xưa, có lẽ cần không ít thời gian.

-Cái này cũng chính là nói, đạo của ta không hoàn mỹ, trùng tu một lần, ta sẽ đi lên một con đường càng thêm hoàn mỹ.

Ánh mắt Tiêu Trần kiên định, đạo tâm ban đầu, chưa từng thay đổi.

-Đạo của ta, không kinh thần phật, không phụng thiên địa, không chịu số phận, không nhập luân hồi, không quản nhân quả!

Tiên hoàng cảnh là cực hạn của Tử Vi Tiên Vực, nhưng là Tiêu Trần bỏ mạng dưới lực lượng không biết tên kia, chứng minh hắn không có đạt được cảnh giới mà hắn muốn.

Hắn, còn không hoàn mỹ.

Đồ vật không hoàn mỹ, mất đi cần gì đáng tiếc?

Một lần nữa tu luyện lại, có cơ sở trước đó để tham khảo, hắn nhất định có thể hơn xưa.

Cái hắn cần bây giờ, chỉ là thời gian!

Tiêu Trần Tĩnh Tâm xuống, ngồi xếp bằng trên đất, bài trừ hết thảy tâm tư, tập trung vào tu luyện.

Gặp phải tập kích, linh hồn Tiêu Trần tổn thương nghiêm trọng, không bằng một phần ngàn thời kỳ toàn thịnh, nhưng so với người bình thường vẫn cường đại hơn quá nhiều.

Còn nữa, Tiêu Trần đã từng là Tiên Hoàng, đứng ở đỉnh cao tiên đạo, mặc dù không còn tu vi, nhưng ký ức, cùng kinh nghiệm tu luyện vẫn còn, đạo tâm vẫn ở đó.

Hắn nhắm mắt dưỡng thần.

Dần dần, trong đầu hiện ra vô số công pháp.

Những công pháp này, tùy ý cầm một cái ra ngoài đều đủ để người ta tranh đoạt điên cuồng, coi như trân bảo, nhưng mà hắn chỉ liếc qua liền xem như rẻ rách.

Sau cùng, hình ảnh đã định, công pháp không tính là cao cấp nhất lộ ra trong não hải.

-Thần Hồn Dưỡng Khí Thuật!

Sau nửa đêm, Thành phố Lan Ninh nổi mưa to tầm tã, những Tiêu Trần ở bên dưới cầu vượt vẫn không có vấn đề gì.

Thần Hồn Dưỡng Khí Thuật, danh như ý nghiã, lấy linh hồn dưỡng khí, tạo khí, tiến tới đề thăng tu vi.

Những phương pháp như thế được coi là thiên tà, tục xưng là Bàng môn tà đạo, yêu cầu cường độ cao, thích hớp với hắn hiện tại.

Đảo mắt ba ngày đã qua.

Mưa to cuối cùng đã tạnh, hôm nay trời nắng ấm, ánh mắt tươi sáng, người đi đường tương đối nhiều.

Lúc này, một lão giả mặc âu phục, chầm chận đi lên cầu vượt.

-Ba, cũng đã đi hơn nửa ngày, không bằng chúng ta trở về đi?

Nam tử bên cạnh khuyên.

-Không vội, hình như phía trước xảy ra truyện gì, chúng ta đi nhìn một cái!

Hai người đến gần, phá thiện bảy tám người đang nằm trên rào trắn cầu vượt, chỉ trỏ phía dưới, tựa hồ đang nghị luận cái gì.

Lão giả không khỏi hiếu kỳ, phóng mắt nhìn lại.

Phía dưới cầu vượt là một cái hồ rộng lớn, bởi vì mưa to hai ngày, nước hồ dâng lên, dòng nước có vẻ chảy xiết.

Mà ở chỗ đất trống duy nhất dưới cầu vượt, một tên thiếu niên mười bảy mười tám tuổi đang ngồi dưới đất, không có chút sứt mẻ, đối với mọi việc xung quanh không có cảm giác gì.

Lão giả biết mọi người đang nghị luận về thiếu niên này, không khỏi tò mò hỏi:

-Tiểu tử kia bị làm sao vậy?

Một người phụ nữ trung niên hồi đáp:

-Cái cậu thanh niên kia không biết xảy ra chuyện gì, ngồi phía dưới ba ngày ba đêm, vẫn không nhúc nhích.

-Có lại sự tình này?

Lão giả lộ ra thần sắc nghi hoặc.

Người bình thường có thể không ăn cơm bảy ngày, nhưng chỉ không uống nước được ba ngày. Thiếu niên này, đã ba ngày không ăn không uống, mà không có chút việc gì, khác hẳn với thường nhân.

-Hắn có lẽ rất đáng thương!

Có người đồng tình nói.

-Nhìn hắn ăn mặc không giống một tên ăn mày, nói không chứng trong nhảy xảy ra chuyện gì, nếu không mọi người cùng nhau giúp hắn một chút?

Có người đề nghị.

Lúc này, một tên nam tử mặt chữ điền đến gần:

-Các ngươi đừng bị tiểu tử kia lừa, tối hôm qua ta còn chứng kiến hắn đánh quyền, tinh lực khỏe mạnh, căn bản không giống người mấy ngàn nhịn đói.

Lão giả nghe vậy, nhìn về phía trung niên mặt chữ điền nói:

-Ngươi nói tối hôm qua chứng kiến hắn đánh quyền?

-Khi đó có đèn đường, tuy rằng tia sáng không rõ, nhưng có thể miễng cưỡng nhìn thấy.

-Tiểu từ này đánh quyền xem rất đẹp.

Có người nghe vậy phẫn nộ, nói ra;

-Vậy hắn không phải là đói bụng, mà là ăn nó rồi!

-Đi đi, tiểu từ này phỏng chừng đang trêu đùa chúng ta, hiện tại rất nhiều người lười nhác như vậy, cố ý lừa tiền mọi người.

-Đúng, lần trước ta còn trông thấy một người.

Sau khi biết được chân tướng, mọi người khinh bỉ trong lòng, phân tản ra,

-Ba, chúng ta đi thôi?

nam tử mặc âu phục nói.

Lão giả kia trầm ngâm một chút, bỗng nhiên nói:

-Thanh Tùng, chúng ta xuống dưới xem một chút.

-A?

Hoắc Thanh Tùng cả kinh:

-Ba, ngươi muốn xuống phía dưới cầu vượt?

-Đúng, chúng ta đi nhìn tiểu tư kia một chút!

Vẻ mặt lão giả thành thật.

-Không ổn, phía dưới nước chảy xiết như vậy, vạn nhất không cẩn thận…

-Người lớn như vậy, làm gì có không cẩn thận? ngươi không muốn đi liền đợi ở đây, ta tự xuống.

Lão giả tức giận, bỏ lại Hoắc Thanh Tùng, một mình xuống dưới cầu vượt.

Hoắc Thanh Tùng không còn cách nào đành đuổi theo.

Rất nhanh, hai người đã tới phía dưới cầu vượt.

Mà đúng lúc này, Tiêu Trần từ từ mở mắt.

-Hô… Hôm nay không sai biệt lắm, đến lúc này đã được.

Lão giả nhìn Tiêu Trần vừa tỉnh lại hòi:

-Tiểu tử, ngươi không sao chứ?

Tiêu Trần ngẩng đầu nhìn hai người liếc mắt, hỏi lại:

-Ta thì có thể có việc gì?

-Ách…

Nhất thời lão giả im miệng.

Hoắc Thanh Tùng nghĩ thầm, mặc kệ Tiêu Trần có đúng là tên lừa đảo hay hông, cứ hỏi trước một chút:

-Tiểu huynh đệ, ngươi có chuyện gì khó xử hay không? Nói cho thúc thúc, thúc thúc giúp ngươi.

Tiêu Trần có chút khó hiểu, lắc đầu:

-Ta không cần hỗ trợ gì cả, các ngươi đi đi, chớ xen vào việc của người khác!

Hoắc Thanh Tùng nghe vậy có chút tức giận, tiểu tử này không biết lễ phép.

Lão giả bên cạnh tiến lên một bước, hỏi:

-Nếu vô sự, vì sao ngươi lại một mình ngồi chỗ này ba ngày.

-Tự nhiên là có dụng ý!

Tiêu Trần chẳng muốn phản ứng với bọn họ, đối đáp đầy mập mờ.

Hắn đứng lên, mở ra gân cốt, Thần Hồn Dưỡng Khí Thuật đã có hiệu quả sợ bộ, khí dũng trong cơ thể cũng đã lưu động, để tinh thần hắn sảng khoái, phảng phất như thoát thai hoán cốt.

Nhưng rất nhanh, một trận đói bụng ập đến.

-Lúc nhập định không phát giác ra bụng đói, hiện tại có chút khó chịu, dù sao vẫn là cơ thể phàm tục, vô pháp ích cốc! (ích cốc là không cần ăn uống)

Tiêu Trần thở dài bất đắc dĩ.

Lập lức, hắn nhìn về phía Hoắc Thanh Tùng cùng Lão giả.

-Các ngươi muốn giúp ta? Không bằng… mời ta một bữa cơm đi?

Lão giả kinh ngạc một thoáng, lộ ra nụ cười hòa ái:

-Đương nhiên không thành vấn đề, cũng đến thời gian ăn trưa rồi.

Hoắc Thanh Tùng bất mãn nói:

-Cũng chỉ biết đến ăn uống.

Mọi người có thắc mắc hoặc phản hồi gì thì liên hệ địa chỉ facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100019455138700 nhé!


Mọi người có thắc mắc hoặc phản hồi gì thì liên hệ địa chỉ facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100019455138700 nhé!
Bạn đang đọc Yêu Nghiệt Tiên Hoàng Tại Đô Thị( Dịch) của Ngạo Tài
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi HonDe
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 8
Lượt đọc 1159
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự