Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 19 Di Chỉ Bên Trong (2)

Bạn đang đọc Kiếm Si sáng tác bởi BánhBaoTiênSinh

Tiểu thuyết gốc · 981 chữ · khoảng 3 phút đọc

Sợ hãi khí tức bị Tiêu Dao Kiếm Tâm cô gái bên trong hút hết, ấn kí hơi ngưng thực hơn, hình ảnh cô gái cũng có hơi rõ ràng.

"Tiểu Bàn Thầu ngươi không sao? Ngươi gặp phải thứ gì sợ hãi sao?"

"Không.....chỉ là ngộ ra được chút pháp tắt thôi!"

"Ân ân... Ngươi không sao liền được"

Vương Khổng Tú thở dài an tâm sau đó liền chăm chú nhìn hắn.

"Tiểu Bàn Thầu ngươi mê mẩn 5 ngày rồi nha... Chúng ta khi nào thì xuất phát đây?"

"5 ngày rồi ư.....ngươi có ngộ ra được chút gì không?"

"Ta tu là Hỏa lấy Thủy bổ, Mộc ta liền không am hiểu, chỉ là ngươi ưa thích liền tốt."

"Tiểu Vũ ngươi hiện tại tu vi là gì?"

(Vương Khổng Tú tại sao Hồng Trần lại gọi nàng là Tiểu Vũ? Còn Hồng Trần lại bị nàng gọi Tiểu Bàn Thầu? Yên tâm tương lai sẽ giải đáp)

"Đạo Cảnh Trung Kì a, ta tu Hỏa chính, nhưng lấy Thủy bổ hỏa, binh khí ta dùng là Ứng Long Trảo, ta cũng có tu kiếm, nhưng chỉ đạt đến Kiếm Ý Ngộ Kiếm thôi"

"Ngươi vì sao tu kiếm đây?"

"Ta,ta,ta muốn cùng ngươi tu, kiểu như Song Kiếm Hợp Bích chẳng hạn"

Vương Khổng Tú 2 mắt đảo loạn, 2 ngón tay trêu ghẹo mái tóc lắp ba lắp bắp trả lời Hồng Trần, gương mặt nàng đỏ ửng ngại ngùng vô cùng.

"Ân nha, ta nhớ khi trước đã cùng với ngươi hứa qua, được rồi tương lai sẽ cùng nhau tạo ra 1 bộ song kiếm"

Trong nội tâm của Vương Khổng Tú lúc này hét ầm lên "hắn còn nhớ, hắn còn nhớ lời hứa năm xưa aaaaaaa", bên ngoài nàng càng ngượng nghịu mà cuối mặt xuống, trước mắt hắn nàng lúc nào cũng như vậy ngại ngùng.

Thấy nàng không nói gì thêm, Hồng Trần lúc này cũng thở phào nhẹ ra cảm giác sợ hãi đã thối lui mất rồi.

Hắn lúc này nhớ lại cảm giác lúc thanh kiếm chạm vào tim hắn, lúc đó hắn rõ là nghe được 1 câu thủ thỉ.

"Phá Cây Đâm"

Cái tên quái dị vô cùng, chiêu thức Phá Cây Đâm kia ruốc cuộc phải như thế nào mới có thể diễn luyện ra được, chính xác tốc độ tinh tế, đúng vậy chính xác, tốc độ và tinh tế, những lần đâm đó xác thực chỉ đâm trúng 1 điểm của chiếc lá, hắn không chú ý khi gã đó đâm kiếm ngay điểm chiếc lá sẽ vỡ vụng ra thành từng mãnh, tựa như 1 cái cầu nối bị phá tan điểm nối, mọi thứ được nối sẽ vỡ nát ra.

Hắn lại ngộ ra được 1 điểm lớn trong chiêu thức này, cả người khí chất phấn chấn hẳng lên, nhưng lúc này là lúc làm đại sự, hắn đem sự việc đó khắc sâu vào trí nhớ, chắc chắn khi rãnh rỗi hắn sẽ đàm luyện thử.

Lúc này hắn hồi phục nhìn vào bản đồ trong tay, bên trong đó chia ra vô số con đường, vô số nơi có điểm tô màu khác nhau, nơi mà bọn hắn đang ở là cạnh bìa của 1 điểm được tô màu xanh lá, theo hắn càm thấy màu xanh lá chính ra Rừng biểu tượng cho Hệ Mộc, xanh dương là Nước biểu tượng cho Thủy, đỏ là Lửa biểu tượng cho Hỏa, màu trắng là Mây và Gió tượng trưng cho Kim, màu nâu là Đất biểu tượng cho Thổ, bản đồ này tưng ứng với ngũ hành.

"Chúng ta đang ở Mộc phạm vi a"

"Mộc phạm vi bên trong có 2 nơi chúng ta cần đi, nó rất quan hệ với ngươi đó Tiểu Bàn Thầu"

"Là nơi nào? Sao lại có quan hệ với ta?"

"Thâm Tâm Ảo Ảnh cùng Kiếm Sơn Sâm Lâm"

Thấy Hồng Trần im lặng nhìn nàng lên tiếng giải thích.

"Ngươi kí ức mê man ta nghe được từ Cô cô, nên đến Thâm Tâm Ảo Ảnh xem có tìm được chút nào đã mất không, còn Kiếm Sơn Sâm Lâm theo ta thấy ngươi sẽ đi nên đã tuyển chọn cho ngươi..."

Nghe được lời nàng giải thích bên trong lòng của Hồng Trần sinh ra ấp áp, nàng vì hắn mà lựa chọn đường đi cho hắn, cũng giống như năm đó nàng vì hắn mà đâm đầu vào nguy hiểm, chẳng hay bên trong lòng của Hồng Trần cảm giác với cô gái này đã vượt qua khỏi phạm trù tình bạn, nó đang tiến lên cao hơn.

Trong mi tâm hắn bỗng 1 ấn kí hình thanh kiếm nữa xuất hiện, 1 thân ảnh mơ hồ hiện lên, có vô số dòng khí vui vẻ, hạnh phúc, ấm áp, cảm thông,.... Vô số dòng khí tích cực từ chỗ sâu trong Hồng Trần chạy đến, dần dần ngưng thực thành 1 kẻ ngọc thụ lâm phong, trên môi hắn treo nụ cười như ánh ban mai, xung quanh toàn bộ là khí tức tích cực, đặt biệt ở đôi mắt hắn, cũng giống như Hồng Trần đầy rẫy sao trời.

Lúc này hắn thấy bên trong Tiêu Dao Kiếm Tâm còn có 1 nơi xuất hiện khí tức trái chiều với hắn, ánh mắt có chút nheo lại cười tươi nhìn, bên kia nàng cũng nhìn hắn hơi buồn bã nói.

"Người này ta nhìn trúng"

Hắn cười tươi đáp lại.

"Ha ha thật trùng hợp ta cũng nhìn trúng hắn"

Bên trong Tiêu Dao Kiếm Tâm hình thành 2 cỗ cảm xúc trái chiều xâm chiếm 2 bên, Tiêu Dao Kiếm Tâm cũng từ đó bị biến đổi, 1 bên bị hóa thành màu trắng tinh, còn 1 bên hóa thành màu hắc ám.

Bạn đang đọc Kiếm Si sáng tác bởi BánhBaoTiênSinh
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi BánhBaoTiênSinh
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 7
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự