Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 20 Chương 20

Bạn đang đọc Khiêu Vũ Với Quỷ của Keri Arthur

Phiên bản Dịch · 908 chữ · khoảng 3 phút đọc

Michael dựa vai vào tường và nhìn bình minh đang lên qua ô cửa buông rèm. Phía sau anh tiếng bíp bíp vẫn đều đặn - nhịp tim của Nikki, được theo dõi bằng rất nhiều dụng cụ y tế xung quanh, cô đang hồi phục dần.

Anh không cần dụng cụ gì để nghe nhịp tim cô. Con quái vật trong anh cuối cùng đã tỉnh dậy sau giấc ngủ dài và đang thèm khát được uống máu cô lần nữa.

Anh rùng mình, nắm chặt tay trong cái khao khát đang trỗi dậy bên trong. Ba ngày đã trôi qua kể từ khi anh tỉnh dậy và thấy cô đang nằm bất tỉnh nhợt nhạt bên cạnh, sức sống của cô vẫn còn nóng hổi trên môi anh.

Anh đã suýt giết chết cô.

Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc cảnh báo cô không để anh nếm máu. Đấy là thứ duy nhất anh không bao giờ nghĩ cô sẽ làm. Dù cô có chung sức sống và kháng lại hầu hết vết thương, anh vẫn có thể giết cô. Anh là người tạo ra cô.

Anh lùa tay vào tóc. Khao khát uống máu cô ngày càng mãnh liệt. Anh phải đi khỏi bệnh viện này, phải đi đâu đó xa khỏi con người cho đến khi anh điều khiển được con quái vật của mình. Lúc này anh còn nguy hiểm cho Nikki hơn Jasper gấp nhiều lần.

Cánh cửa bên trái anh mở ra, Jake đi vào. Dù anh vẫn còn đeo cái băng gạc trắng quanh cổ, cử động đã mạnh mẽ hơn.

“Nó sao rồi?” anh hỏi, đi đến cạnh cô.

“Sống,” như lời mời của các mỹ nhân ngư, tiếng máu chảy trong mạch Jake chào mời bóng tối trong anh. Răng nanh của anh lại đang dài ra, đúng như dự đoán. Michael nuốt nước bọt nhìn ra cửa sổ.

“Tôi vừa nói chuyện với bác sĩ. Họ bảo cô ấy mất tám mươi phần trăm máu. Họ không hiểu làm sao cô ấy sống sót được.”

May là cô ấy chỉ mất tám mươi phần trăm. May là anh đã tỉnh dậy đúng lúc để ngăn chặn con quái vật của mình.

“Chắc là anh không muốn giải thích? Ý tôi là, anh không uống máu người, đúng không?”

Anh không cần quay lại cũng nhìn thấy sự cay đắng của Jake và mối hoài nghi bất chợt. Nó quá rõ trong suy nghĩ của anh. “Lúc đó tôi bất tỉnh, có thể là đang chết. Cô ấy cắt tay và đưa lên miệng tôi. Cô ấy cho tôi sự sống.”

“Và anh suýt nữa giết chết con bé!”

Michael nhắm mắt. “Phải,” anh khẽ nói.

“Còn kẻ đáng chết Jasper thì sao? Vẫn còn sống hả?”

“Không. Bọn tôi đã giết hắn.”

“Tốt.” Jake lầm bẩm. “Ít nhất có một điều tốt trong đống lộn xộn.”

Có thể là thế. Jasper đã chết. Anh đã trả thù xong. Nhưng còn cái giá của nó thì sao?

Anh đi đến cạnh giường và khẽ gỡ một lọn tóc ra khỏi mắt cô. Mặt cô vẫn nhợt nhạt, dù tim cô đã đập bình thường. Nhưng suy nghĩ của cô cuối cùng đã xao động. Cô sẽ tỉnh dậy sớm thôi. Anh phải đi trước lúc đó.

Anh nhìn Jake. “Trông chừng cô ấy hộ tôi được không?”

Jake nhướng mày. “Sau tất cả những gì nó làm cho anh, anh vẫn không thèm ở lại cho đến khi nó tỉnh dậy à?”

“Tôi không thể.” Anh cười, nhe ra cặp răng nanh dài. Jake giật mình nhảy lùi lại. “Khi cô ấy cho tôi uống máu, cô ấy phá vỡ vòng cương tỏa tôi giữ phía trên ham muốn ma cà rồng của mình. Tôi không thể ở đây, không thể lại gần cô ấy, cho đến khi tôi lấy lại tự chủ.”

“Ý kiến hay đấy.” Jake nuốt khan, rồi lùa tay vào tóc. “Nhưng có rất nhiều chuyện dang dở giữa anh và Nikki. Tôi không nghĩ số phận sẽ để anh đi dễ dàng như thế.” Anh ngập ngừng. “Và tôi biết Nikki sẽ không để anh đi đâu. Con bé sẽ tìm anh, không cần biết là mất bao lâu.”

“Cô ấy thích tìm bao lâu cũng được. Cô ấy sẽ không bao giờ tìm thấy tôi.”

“Muốn cá không? Anh thấy nó ngoan cố đến mức nào rồi đấy.”

Michael cười chua chát. Ngoan cố hay không, cô sẽ không thể tìm thấy anh trừ khi anh muốn được tìm thấy. Sau ba trăm năm tồn tại, ẩn náu là một trong những thứ anh vô cùng lão luyện.

Nhưng một phần trong anh lại hy vọng rằng Jake nói đúng. Rằng Nikki sẽ tìm ra anh.

Jake nhíu mày. “Anh muốn tôi nói gì khi con bé tỉnh dậy đây?”

“Nói với cô ấy là…” Michael do dự. Nói rằng tôi yêu cô ấy. Nói rằng tôi sẽ quay lại ngay khi có thể. “Nói cô ấy hãy bảo trọng.”

Jake nhướng mày. “Thế thôi hả?”

“Thế thôi.” Nói thêm gì nữa đều là không công bằng, gieo hy vọng khi không có chút hy vọng nào là điều độc ác. Anh cúi xuống khẽ hôn lên má cô. Hít vào, lần cuối cùng, hương thơm của cô.

Rồi không ngoái lại, anh quay bước.

Để lại trái tim mình phía sau.

Bạn đang đọc Khiêu Vũ Với Quỷ của Keri Arthur
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự