Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 26 HÓA GIẢI

Bạn đang đọc Học Viện Hoàng Gia của chaupha9xcool

Phiên bản Dịch · 1729 chữ · khoảng 6 phút đọc

Trong khi Thái Sinh đang làm cái chuyện tốt kiếm được kha khá tiền của mình thì Uyển Nghi bị Hàn Phong kéo về nhà.Anh đóng sầm cửa lại lạnh mặt cảnh cáo :

- Muốn ở nơi đây thì tốt nhất hãy an phận một chút.Cô dám làm gì tổn hại Sinh Nhi tôi sẽ khiến cô chết không toàn thây.

Uyển Nghi tức giận hét lên :

- Lúc nào cũng Sinh Nhi, Sinh Nhi.Anh ngon giết tôi xem, giết cả con của chúng ta đi này.

Hàn Phong cười nhạt :

- Cô đừng tưởng mình thông minh một tay che trời.Tôi thừa biết đứa bé trong bụng cô là con của ai nhưng cô vẫn còn giá trị lợi dụng.Vì vậy tốt nhất là bây giờ nên ngoan ngoãn ở trong đây đi.,

Nói xong anh đóng cửa bước đi không hề quay đầu lại.Uyển Nghi ở phía sau mỉm cười ranh mãnh. ‘Muốn lợi dụng tôi sao ? Nằm mơ đi’.

Hàn Tuyết động đậy mi mắt chậm rãi mở ra.Thứ đầu tiên chạm vào đôi mắt của cô là khuôn mặt mệt mỏi của Thiếu Hạo.Anh đang nhắm mắt lại nghĩ ngơi.Hàn Tuyết đau lòng đưa tay ra nhẹ nhàng xoa bầu mắt thâm đen của Thiếu Hạo.Có lẽ anh đã lâu rồi không có ngủ.Nhận thấy tiếng động ,Thiếu Hạo bừng tỉnh vội vàng nắm lấy bàn tay Hàn Tuyết:

- Em có khỏe không ? Anh đi gọi bác sĩ .

Hàn Tuyết nắm lấy bàn tay Thiếu Hạo kéo trở về.Cô mỉm cười ngọt ngào trấn an :

- Em không sao mà? Ở lại đây với em.Đừng đi đâu hết.

Thiếu Hạo ngắm nhìn khuôn mặt trắng bệch thiếu sức sống của Hàn Tuyết , một nỗi đau xót , hối hận dâng trào trong lòng.Anh gục mặt vào hõm cổ của Hàn Tuyết khàn giọng nói :

Bảo bối, anh thật đáng chết mà.Nếu anh không chủ quan em sẽ khỏe mạnh mà không phải nằm trong phòng hồi sức như thế này.

Hàn Tuyết vòng tay ôm cổ Thiếu Hạo nỉ non :

- Không phải lỗi tại anh, không phải tại anh mà.Đừng như thế được không? Em sẽ giận đấy.Em sống dai lắm.bây giờ trúng thêm một viên đạn nữa cũng chẳng sao hết.

Thiếu Hạo kích động siết tay ôm chặt Hàn Tuyết.Cô cảm nhận nơi cổ của mình có thứ gì đó rơi xuống lành lạnh.Hàn Tuyết ngẩng đầu dậy hỏi :

- Thiếu Hạo , anh làm sao vậy ? Này , Thiếu Hạo .

- Bảo bối à, sau này cấm em không được nói những lời đó nữa nghe không ? Dọa chết anh một lần là đủ rồi.Lúc đó , nhìn thấy em ngất , máu cứ không ngừng tuôn ra.Thật sự dọa anh tim muốn ngừng đập.Từ nhỏ đến lớn anh chưa bao giờ nếm trải qua cảm giác thống khổ như vậy cả.Anh thật sự rất sợ , rất sợ em sẽ bỏ anh mà đi.

Hàn Tuyết đau lòng đưa tay vuốt mái tóc bóng mượt của Thiếu Hạo nức nở khóc.Cô không ngờ một người cao cao tại thượng như anh lại tỏ ra yếu đuối bất lực.Tự thừa nhận nỗi sợ hãi của mình trước mặt cô lại còn rơi nước mắt nữa chứ.Được một nam nhân yêu thương mình như vậy , Hàn Tuyết đã cảm thấy thật mãn nguyện rồi.Thiếu Hạo bỗng nhiên ngẩng đầu dậy , Bàn tay to lớn nắm giữ khuôn mặt thanh lệ của Hàn Tuyết mỉm cười gian tà :

- Em làm anh lo sợ như vậy thì bây giờ em phải bù đắp lại tổn thất tinh thần trong 3 ngày nay mới được

Hàn Tuyết vẻ mặt mờ mịt hỏi lại :

- Bù đắp gì cơ ?

Thiếu Hạo mỉm cười gian trá :

- Em nói xem

Hàn Tuyết đỏ mặt gắt lên :

- Anh không được ăn hiếp người bị thương.Đồ sắc lang.

Thiếu Hạo nhanh nhẹn áp lên người Hàn Tuyết cúi đầu hôn lên đôi môi căng mọng của cô thì thầm :

- Anh chính là đại sắc lang đấy.Thì sao nào ?

Hàn Tuyết bật cười dụi đầu lên bờ ngực rắn chắc , hoàn mỹ của Thiếu Hạo :

- Đừng nháo nữa.Có khách đến kìa.

Thiếu Hạo ngẩng đầu lên hỏi :

- Có cần anh ra ngoài không ?

Hàn Tuyết lắc đầu :

- Không.Em muốn anh ở đây với em.

Thiếu Hạo cưng chiều xoa đầu Hàn Tuyết cúi xuống hôn nhẹ lên trán của cô rồi bước ra ngoài mở cửa.giọng nói lạnh như băng tuyết ngàn năm vang lên :

- Vào đi.

Huyết Tinh nắm lấy vai Lăng Tây Y đang bị trói tiến vào đứng trước giường của Hàn Tuyết .Cô ngẩng đầu lên nhìn Huyết Tinh dặn :

- Không cho ai tiến vào đây.

Huyết Tinh nhận lệnh bước ra ngoài đóng cửa lại.Hàn Tuyết ung dung nhìn Lăng Tây Y nói :

- Có chuyện gì không ?

Lăng tây Y ngồi xuống chiếc ghế đối diện chậm rãi trả lời :

- Tôi cần một lời giải thích.Tại sao năm đó chị lại giết mẹ của tôi ?

Hàn Tuyết chăm chú nhìn cô em cùng cha khác mẹ của mình cười cười :

- Không phải cô đã điều tra tường tận mọi chuyện về chúng tôi sao ?

Lăng tây Y lắc đầu cười khổ :

- Tôi vẫn không hiểu tại sao chị lại hận mẹ tôi như thế ? Bà chỉ là yêu thương ba mới đến với ông.Mẹ chị do chết bất ngờ nên bà mới có thể lên làm vợ chính thức.Mẹ tôi đâu có làm gì sai, sao chị nỡ nhẫn tâm giết chết bà ấy , cướp đi hạnh phúc của tôi hả ?

Hàn Tuyết bật cười như đang nghe một câu chuyện vui.Chỉ có bàn tay run run đang nắm chặt áo Thiếu Hạo là tiết lộ cảm xúc trong nội tâm của cô mà thôi.Sau một hồi ổn định cảm xúc, Hàn Tuyết mới lên tiếng :

- Hạnh phúc của cô sao ? Tôi đã cướp đi hạnh phúc của cô vậy thì hạnh phúc của 2 chị em tôi thì bị ai cướp ?Cô nói mẹ mình không đáng chết chứ gì ? Đúng vậy , bà ta không đáng chết một cách nhẹ nhàng như vậy .Tôi còn muốn ngũ mã phanh thây , lăng trì bà ta cho đến chết kìa nhưng cô cũng phải cảm ơn tôi vì còn một chút tính người để b

à ta chết một cách thống khoái như thế đấy.

Lăng Tây Y nhắm mắt lại ngẩng đầu lên để cho nước mắt chảy ngược vào trong .Mẹ cô đã gây ra tội lỗi gì khiến Hàn Tuyết thống hận như vậy.Có phải cô sai rồi không ?

- Nếu cô muốn biết thì tôi sẽ nói cho cô nghe về chuyện năm đó.

Lăng Tây Y gật đầu.Hàn Tuyết liền chậm rãi hồi tưởng lại những chuyện hơn 10 năm trước.Cô kể trong nỗi thống khổ giãy dụa khiến Thiếu Hạo cũng đau đớn không kém.Tâm can bảo bối của anh phải trải qua đoạn thời gian sống không bằng chết như vậy càng khiến anh thêm yêu thương sủng nịnh cô hơn.Thiếu Hạo tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng dung cả cuộc đời của mình bù đắp cho Hàn Tuyết.Để cô có thể cảm nhận được tình yêu thương và sự ấm áp của một gia đình.Họ sẽ có những tiểu thiên sứ ngoan ngoãn.Cả nhà cùng nhau trải qua những ngày tháng hạnh phúc như thần tiên.Thiếu Hạo tự mỉm cười với những dự định trong tương lai của mình.

Lăng Tây Y sau khi nghe rõ đầu đuôi câu chuyện , cô thống khổ nghẹn ngào khóc không thành tiếng.Bao lâu nay , cô cứ nghĩ Hàn Tuyết đã cướp đi hạnh phúc của mình nhưng thật không ngờ chính mẹ con cô đã lấy đi sự vui vẻ của người khác.Thế mà lại muốn đi trả thù kẻ bị hại , Lăng Tây Y bỗng dưng cảm thấy hành động bao năm nay của mình thật buồn cười , rất đáng khinh bỉ.Tây Y nhìn Hàn Tuyết mỉm cười :

- Cám ơn chị đã nói ra tất cả.Bây giờ tùy chị xử lí.Tôi không có nửa lời oán trách.

Hàn Tuyết nhìn Thiếu Hạo :

- Anh đỡ em dậy

Thiếu Hạo nhẹ nhàng đỡ Hàn Tuyết đứng lên.Cô bước từng bước khó nhọc đến bên cạnh ghế mà Lăng Tây Y đang ngồi tự tay cởi trói cho cô ta :

- Chuyện đã qua không cần nhớ lại.Hãy đi đến nơi nào đó thật xa và quên hết mọi chuyện nơi đây.Tôi và cô đều có chung một nỗi đau nhưng xem ra tôi may mắn hơn cô vì đã tìm được hạnh phúc riêng cho mình _Nói đến đây , Hàn Tuyết quay lại nhìn Thiếu Hạo một cách thâm tình _Và bây giờ tôi chúc phúc cho cô, Tây Y à.

Lăng Tây Y đứng dậy mỉm cười nhìn Hàn Tuyết :

- Cám ơn chị, Hàn Tuyết.Tạm biệt.

Cô bước ra cửa sau đó quay đầu lại nhìn Hàn Tuyết và Thiếu Hạo lần cuối cùng nghẹn ngào :

- Chúc hai người hạnh phúc.Thật xin lỗi, xin lỗi..

Giọng cô nhẹ nhàng như một cơn gió và biến mất trong không trung.Hàn Tuyết giương mắt nhìn theo bóng dáng của Lăng Tây Y cho đến khi biến mất rồi thở dài một hơi.Thiếu hạo đỡ cô trở lại giường nằm rồi hỏi :

- Em luyến tiếc sao ?

Hàn tuyết nhẹ gật đầu :

- Em muốn có một người em như vậy nhưng rất tiếc không có duyên phận.Mong rằng cô ấy sẽ hạnh phúc.

Thiếu Hạo sủng nịnh gật đầu :

- Chắc chắn rồi.Bây giờ thì ngoan , ngủ đi.Anh sẽ ngồi đây với em.

Hàn Tuyết mỉm cười yên tâm chìm vào giấc ngủ.Tay vẫn nắm chặt lấy tay của Thiếu Hạo không buông.Anh ngồi bên cạnh say mê ngắm dung nhan người yêu của mình.Môi tự giác nở ra một nụ cười hạnh phúc.

Bạn đang đọc Học Viện Hoàng Gia của chaupha9xcool
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự