Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 23 HIỂU RA

Bạn đang đọc Học Viện Hoàng Gia của chaupha9xcool

Phiên bản Dịch · 1163 chữ · khoảng 4 phút đọc

Sau năm giờ phẫu thuật, Airi cùng 3 vị bác sĩ khác mệt mỏi bước ra ngoài.Thiếu Hạo và mọi người vội vàng ào đến.Airi giơ 2 tay ngang đầu nói:

- Bình tĩnh, bình tĩnh, mấy bạn làm quá là tôi xỉu ở đây luôn á.Hàn Tuyết qua cơn nguy hiểm rồi.Không có chuyện gì cả.

Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm.Thái Sinh kéo Airi lại khen ngợi :

- Mình biết có cậu là ổn cả mà.

Airi nhăn mặt :

- Đừng có ở đó mà nịnh nọt.Mình đói sắp chết rồi đây này.

Thái Sinh nháy mắt :

- Chúng ta đi ăn sau đó sẽ có chuyện vui để làm.Đi nhé.

Thế Là Airi cùng Thái Sinh đi ra ngoài.Mọi người sau khi nghe tin tức an toàn của Hàn Tuyết xong cũng dần dần tản ra.Cuối cùng chỉ còn lại Long Thiếu Hạo và Lãnh Hàn Doanh.Anh lạnh lùng lên tiếng :

- Lúc nãy tôi hơi mất bình tĩnh.Xin lỗi

Anh cũng chẳng muốn xin lỗi cô ta nhưng nếu vợ yêu anh mà tỉnh lại biết anh quát tháo chị cô có mà bị cô ‘chỉnh’ cho bằng chết.Hàn Doanh đưa tay lau nước mắt lắc đầu :

- Không có gì.Đáng lẽ ra Long học trưởng nên đánh em mới phải.Chính em là người làm cho Hàn Tuyết bị thương.

Thiếu Hạo thở dài :

- Thật ra Hàn Doanh à, cô vẫn chưa hiểu rõ em gái của mình lắm đâu.

Hàn Doanh tròn mắt hỏi :

- Long học trưởng nói vậy là ý gì ?

Thiếu Hạo xua tay :

- Không cần gọi khách khí như vậy đâu.Có khi sau này tôi còn phải kêu cô một tiếng chị mới phải.

Khi Thiếu Hạo nói câu đó.Một tia ưu thương xẹt qua mắt Hàn Doanh nhưng cô cúi đầu che dấu rất khéo léo.Thiếu Hạo trầm giọng nói :

- Hàn Tuyết là một cô gái rất lương thiện và thuần khiết nhưng bởi vì hoàn cảnh nên cô ấy mới phải đi theo con đường đen tối của sát thủ.Lúc nãy cô chạy vào phòng vì sợ Hàn Tuyết sẽ thật sự đẩy Lăng Tây Y xuống cùng với rắn độc ư ?

Hàn Doanh vẻ mặt mờ mịt hỏi lại :

- Không phải như vậy ư ?

Thiếu Hạo lắc đầu cười khổ :

- Qúa hiền lành cũng không phải là chuyện hay.Hình như trong trí tưởng tượng của cô, Hàn Tuyết luôn luôn là người độc ác thì phải ?

Hàn Doanh phủ nhận :

- Tôi không có ý đó.

Thiếu Hạo đứng dậy bước đến phòng trực của bác sĩ không quên bỏ lại một câu :

- Dù cho cô ấy có độc ác cũng chính là vì bảo vệ cô.

Thiếu Hạo bỏ đi để Hàn Doanh mờ mịt ngồi đó ‘tiêu hóa’ những gì anh vừa mới nói.Qủa thật cô đang nhận định sai về Hàn Tuyết sao? Hàn Tuyết không có ý định đẩy Lăng Tây Y vào chỗ chết? Cô ấy làm tất cả mọi chuyện chỉ để bảo vệ cô sao? Viên đạn đó đáng lý ra phải ở trên người ai?Hàng ngàn câu hỏi cứ xoay quanh Hàn Doanh khiến đầu cô như muốn nổ tung ra.Trên hành lang mênh mông , lạnh ngắt của bệnh viện, khuôn mặt Hàn Doanh biến đổi từ thống khổ, hối hận, xót xa đến thương tiếc.Một hàng nước mắt thật dài lăn trên khuôn mặt của cô khiến ai thấy cũng phải đau lòng. ” Hàn Tuyết, Chị thật là vô tâm phải không ?”.

Thái Sinh và Ishika Wa Airi vừa ra khỏi cổng bệnh viện, Airi đã bị người khác đâm sầm vào mình.Cô tức giận đứng lên quát :

- Ai lại đi đứng như thế hả? Có tin ta móc mắt ngươi ra không?

Thái Sinh vỗ vai cô nháy mắt :

- Định móc mắt ‘bồ nhà’ sao bạn?

Airi nhìn lại người mình vừa mới trút giận rồi bật cười :

- Hajimasite(XIN CHÀO ), Ngữ Yên xinh đẹp.

Ngữ Yên gật đầu rồi lại vội vàng chạy đi nhưng bị Thái Sinh kéo lại :

- Từ từ, Hàn Tuyết qua cơn nguy hiểm rồi.Đang trong phòng hồi sức.Vẫn chưa tỉnh đâu?

Vừa nghe như vậy, Ngữ Yên quay lại trừng người nào đó làm cho cô đến muộn Kim Hyun Joong cười cười :

- Được rồi, Tiểu Tuyết cũng đã an toàn.Em còn hung dữ cái gì ?

Thái Sinh thấy vẻ ám muội của 2 người bọn họ chỉ cười thầm rồi nói :

- Hai anh chị cũng vừa mới xuống máy bay, đi ăn chút gì đó rồi chúng ta nói chuyện.Được không Ngữ Yên xinh đẹp.

Ngữ yên vẫn chưa nguôi cơn giận trong lòng nhưng đành phải gật đầu đồng ý.Mọi người kéo nhau vào một nhà hàng gần đó giải quyết bữa cơm 12h khuya.Ngữ Yên quay sang thái Sinh hỏi :

- Mọi chuyện giải quyết xong rồi chứ ?

Thái Sinh vừa nhai ngồm ngoàm vừa trả lời :

- Tạm ổn nhưng vẫn còn nhiệm vụ cho người đến muộn làm đây.

Nghe đến 2 từ ‘ đến muộn’, Ngữ Yên không khỏi ai oán liếc người nào đó đang ngồi ung dung ăn uống mà không tỏ vẻ gì là áy náy cả.Kim Hyun Joong biết Ngữ yên đang trừng mình nên ngước đầu lên nói :

- Em sao vậy? Mắc nghẹn à.

Ngữ Yên tức giận hét :

- Có anh mắc nghẹn ấy.Đồ đầu heo.

Kim Hyun Joong tiếp tục cúi xuống giải quyết phần ăn của mình.Nếu fan của anh mà nhìn thấy cảnh này thì quả thật rất mất mặt nha.Đường đường ca sĩ nổi tiếng nhất Châu Á lại bị một cô nàng mắng là đầu heo nhưng anh vẫn gắng nhịn.Trên đời này cũng chỉ có mình cô là dám nói chuyện với anh kiểu đó thôi.Ai bảo cô là lão bà tương lai của anh kia chứ .

- Kể mọi chuyện cho mình nghe đi Thái Sinh.

Thái Sinh bất mãn bỉu môi :

- Mình mệt lắm.Airi, nhiệm vụ của cậu ấy.Kể chuyện đêm khuya để dỗ trẻ con ngủ đi

Airi bật cười :

- Có ai dỗ trẻ em ngủ mà kể chuyện hành động không? Thôi được, chương trình kể chuyện đêm khuya bắt đầu.

Ngữ yên và Kim Hyun Joong chăm chú lắng nghe.Nói ra thì cũng ủy khuất cho chị Ngữ Yên của chúng ta, trong kế hoạch chị phải giả chết thế là Hàn Tuyết tống cổ chị ấy ra Hàn Quốc cùng oppa Kim.Vậy là chuyện này chị chẳng được tham gia một chút nào cả.Airi bắt đầu huyên thuyên về cuộc chiến của họ với tổ chức ‘ Mỹ nhân các’( Cái tổ chức này Hàn Tuyết có nhắc đến ở

Bạn đang đọc Học Viện Hoàng Gia của chaupha9xcool
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự