Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 34 Chương 33

Bạn đang đọc Hoàng Tử Nghịch Ngợm Và Công Chúa Ngổ Ngáo của Pooh

Phiên bản Dịch · 3883 chữ · khoảng 14 phút đọc

Hôm nay là 1 ngày nắng đẹp,nắng không quá nhẹ nhàng cũng chẳng quá gay gắt….Rất vừa,rất nhẹ….những tia nắng ấm áp len lỏi khắp mọi nơi,tinh nghịch nô đùa như những đứa trẻ….

-Ưm…ưm…-My lấy tay che đi ánh nắng từ khung cửa sổ nhỏ đang chiếu vào đôi mắt ngái ngủ của mình,nhỏ chợt nhìn xung quanh rồi đứng dậy,đầu óc My choáng váng,cô chẳng nhớ gì cả,chỉ thấy đầu ong ong và hơi thở thì nồng nặc mùi rượu…

-Mày dậy rồi hả?-Vừa bước xuống nhà My đã thấy nó và Linh đang cùng nhau nấu nướng gì đó trong bếp rồi nhìn nhỏ cười thật tươi.(Thực ra là chị Linh nấu đồ ăn sáng,chị H.San chạy loăng quăng nhìn chị Linh làm chứ có biết nấu nướng gì đâu :D!)

-Hôm nay phải đi học mà sao tao thấy mày không đi học vậy H.San?-My thắc mắc

-Mày dở à?Hôm này chủ nhật mà!-Nó nhìn My làu bàu

-À ờ quên mất…Hihi,Linh,bà xuất viện rồi đó hả?Từ bao giờ mà tôi không biết nhỉ?-My lấy tay gõ nhẹ vào cái đầu đang choáng váng của mình

-Tôi xuất viện từ chiều qua rồi!Hihi-Linh quay ra cười rồi lại hí húi nấu tiếp

-Mày không nhớ gì hả?Hôm qua mày say lắm đó,Minh đưa mày về thì mày đã thiếp đi mất rồi,cả chiều với tối qua mày đi vào H.O.T với Minh còn gì,cho nên mày mới không biết Linh xuất viện đấy!-Nó chạy ra chỗ My,kể lại cho nhỏ nghe.

-Ừ!Tao say quá nên chẳng nhớ gì.-My gãi đầu

-Mày say thế thì làm sao mà nhớ được,đã không uống được rượu mày còn cố uống cơ,lại còn uống loại nặng nhất,haizzzz,không biết có nói linh tinh gì không đấy,cô nương ạ!-Nó nhìn My lắc đầu than thở

Câu nói của nó khiến nhỏ giật mình,My chỉ nhớ rằng đã đi vào H.O.T cùng Minh rồi gọi loại nặng độ nhất,sau đó Minh nói về gia đình mình,về chuyện buồn của anh,còn nói rằng giờ chỉ coi H.San như bạn bè,sau đó nữa thì nhỏ bắt đầu ngấm rượu nên chẳng biết gì,không biết có nói gì linh tinh với Minh không…Chẳng may nhỏ có nói gì về chuyện cô thích Minh thì chết,không biết phải giấu mặt mũi ở đâu…Chết thật,nhỏ chẳng nhớ ra được gì cả…-My bần thần suy nghĩ.

-Này!Này!My,sao mày cứ đơ ra thế,tao gọi chẳng biết gì cả,mày đi đánh răng rửa mặt đi còn ăn sáng,rồi còn uống thuốc nữa chứ,nhanh lên!-Tiếng gọi lanh lảnh của nó khiến My giật mình…

Nó đẩy nhỏ vào nhà vệ sinh để đánh răng rửa mặt rồi chạy vút ra chỗ Linh,đỡ Linh bưng đồ ăn sáng ra bàn.

**Phòng bệnh Vy Anh:

-Hôm nay ba má Vy Anh,H.San và My sẽ về đấy,Vy Anh sớm tỉnh lại nhé!Chỉ cần Vy Anh tỉnh lại thôi,mọi chuyện sẽ tốt đẹp biết bao!-Duy Phong nắm lấy đôi tay gầy của Vy Anh và đưa lên miệng,anh đặt một nụ hôn nhẹ nhàng trên tay nhỏ.

-Nếu Vy Anh tỉnh lại,Vy Anh có tha thứ cho Duy Phong không?Nếu Vy Anh tỉnh lại,Duy Phong có thể chuộc lại lỗi lầm không?Nếu Vy Anh tỉnh lại,Vy Anh có chấp nhận Duy Phong nữa không?Hãy tỉnh lại và cho Duy Phong 1 câu trả lời đi Vy Anh!Duy Phong sai rồi,tất cả những gì Duy Phong đã làm chỉ khiến cho Vy Anh đau khổ và rơi nước mắt,Duy Phong chưa từng làm gì khiến Vy Anh vui cả…Duy Phong xin lỗi,xin lỗi Vy Anh nhiều lắm,và cũng yêu Vy Anh rất nhiều!-Anh nghẹn ngào nói với Vy Anh,một giọt nước mắt đau đớn chảy ra từ khóe mắt của 1 ng con trai từ nhỏ đã chưa bao giờ biết buồn,chưa bao giờ biết khóc…Giờ đây,anh khóc cho người con gái anh yêu thương hơn tất cả..!

Từ khóe mắt lâu ngày không mở của Vy Anh,một giọt nước mắt nóng hổi cũng đang chảy dài…Chắc nhỏ cũng đã nghe được những lời thủ thỉ của Duy Phong,cũng cảm nhận được rằng anh đang khóc…Và cũng yêu anh…như chính tình yêu anh dành cho nhỏ vậy!

Cánh cửa phòng bệnh mở ra,hắn từ từ bước vào,Duy Phong lau vội giọt nước mắt còn đọng lại,nhìn về phía hắn cười buồn:

-Có chuyện gì mà mày đến đây vậy?-Phong hỏi hắn

-Hôm nay chủ nhật không phải học mà,tao đến giúp mày trông Vy Anh,dạo này trông mày gầy đi nhiều lắm rồi!-Hắn vỗ vai Phong

-Ừm!Cảm ơn mày!

-Này,dạo này mày thay đổi nhiều quá đấy,giờ còn biết cám ơn tao cơ à?-Hắn trọc

-Cái thằng!Mày đến 1 mình à?

-Ừ!Tao đến 1 mình,Minh thì đang ngồi uống rượu ở nhà,tao với Khánh chẳng biết nói gì,hỏi thì nó cũng chẳng nói là làm sao!-Hắn lắc đầu

-Chắc nó có chuyện riêng,mày cứ để kệ nó,nó sẽ tự giải quyết được thôi!

-Ừm thì đành thế chứ làm sao.-Hắn thở dài

-Còn Khánh thì sao?

-À!Ông ấy còn mải ngồi nhắn tin với chả gọi điện cho Gia Linh.Khiếp thật,tao thấy nó cứ ngồi tủm tà tủm tỉm như thằng thần kinh ấy!-Hắn nhăn mặt

-Mày thật là!Triệu chứng của những người đang yêu đấy!-Phong nhìn hắn cười.

-Kệ cha nó,tao sợ những thằng đang yêu rồi đấy!-Hắn rùng mình 1 cái tỏ vẻ khiếp sợ.

-Mày…cũng đang yêu đấy thôi!-Phong nhìn hắn mặt gian gian.

-Ơ cái thằng…nói linh tinh.Tao đi mua cơm đây,trưa rồi,mua cả cơm ày luôn rồi cùng ăn,ở lại mà chăm sóc vợ mày đi!-Bị nói trúng tim đen,hắn lườm Phong rồi đi thẳng ra khỏi bệnh viện.

Phong đứng dậy,tiến về phía bình đựng nước trong phòng.Đang rót nước,anh chợt nghe thấy Vy Anh nói trong mê sảng:

-Minh Quân…Minh Quân…

Vy Anh nói rất nhỏ,rất nhẹ…anh không nghe thấy.Tiến sát lại gần cô,anh cẩn thận lắng nghe từng chữ một như thể biết trước rằng,đó lại là một kí ức nào đó của nhỏ trong quá khứ khổ đau:

-Minh Quân…em đã rất yêu anh….yêu anh rất nhiều…-Chiếc cốc trong tay Duy Phong rơi xuống đất vỡ tan,anh bàng hoàng nghe nhỏ nói trong nước mắt:

-Cuốn nhật kí ấy…em vẫn giữ….vẫn coi như đó là 1 kỉ niệm đẹp…Minh Quân…em đã quên…đã cố quên…

Duy Phong nghe trọn vẹn từng chữ một trong lời nói vô thức của Vy Anh,Minh Quân là ai?Cuốn nhật kí?Cố quên?Tất cả mọi chuyện như thế nào?Vy Anh đã từng nói anh không phải mối tình đầu của nhỏ,vậy thì người làm nhỏ đau khổ không phải anh sao?Anh muốn có câu trả lời,anh muốn biết mọi chuyện,anh muốn biết tất cả mọi chuyện đã diễn ra trong quá khứ và đã xảy đến với Vy Anh!

Duy Phong chạy nhanh ra khỏi bệnh viện,anh đang đi tìm,tìm 1 câu trả lời…

-Phong,mày đi đâu vậy?Không ăn cơm sao?-Hắn nhìn thấy Phong chạy đi với vẻ hốt hoảng,liền gọi to

-Chăm sóc Vy Anh!-Đáp lại lời hắn chỉ là 4 chữ ngắn gọn từ phía Phong…

Duy Phong gấp gáp gọi cho nó:

-A lô-Đầu dây bên kia,nó bắt máy

-H.San!Minh Quân là ai?Nói cho Phong biết Minh Quân đã từng là gì của Vy Anh?-Anh hỏi với giọng gấp gáp nhất có thể,dường như đang ghét lên trong điện thoại.

-Minh Quân?Chẳng phải là người yêu cũ của Vy Anh sao!Sao Phong lại biết anh ta?-Nó ngạc nhiên hỏi Phong

-Người yêu cũ?Được rồi,có chuyện này Phong muốn biết,Vy Anh sống cùng H.San phải không?

-Ừ!Đúng

-Cho Phong địa chỉ!

-Số **,đường XX.

-Được rồi!Duy Phong đến ngay.

Chưa kịp để cho nó trả lời,anh đã cúp máy rồi chạy nhanh đi lấy xe lái thẳng về phía đường XX.

**Biệt thự nhà nó:

-Không biết có chuyện gì nữa!-Nó lắc đầu thắc mắc

-Sao vậy?-Linh hỏi

-Không biết có chuyện gì nhưng Phong gấp lắm,lại còn nhắc về Minh Quân nữa.-H.San giải thích

-Minh Quân?Chẳng phải người yêu cũ của Vy Anh sao?Có lần Vy Anh đã tâm sự chuyện này với tôi mà.Sao Phong biết được nhỉ!

-Tôi cũng đang thắc mắc đây,chắc chắn có chuyện gì đó chứ sao lại thế!Nhưng Duy Phong sắp đến.

-Vậy sao?Bà nghe tôi nói này,nếu Phong đến,bạn ấy cần hỏi gì thì cứ nói hết ra,tôi nghĩ là chuyện này quan trọng đến Vy Anh lắm bạn ấy mới như thế!-Linh quay sang nhìn nó,vẻ mặt quan trọng.

-Ừm!-Nó gật đầu,đáp chắc nịch. **5’ sau:

-Phong đến rồi hả?Có chuyện gì vậy Phong?Vy Anh sao rồi?-Nó với Linh thấy Phong đến thì hỏi dồn dập.

-Vy Anh không sao,giờ Phong đang cần biết 1 chuyện,có gì Phong sẽ giải thích sau.H.San có thể nói cho Phong biết,giữa Minh Quân và Vy Anh đã có chuyện gì không?-Phong hỏi nó

-Cái này…H.San không biết nhiều!-Nó gãi đầu

-Vậy à?Thế H.San có biết về nhật kí gì đó không?Liên quan đến Minh Quân ấy!-Phong lại nhìn nó hi vọng

-A!Cái này H.San biết,Vy Anh và Minh Quân đã từng viết chúng 1 cuốn nhật kí ấy.-Nó cười toe khi nói được chút thông tin gì đó giúp ích cho Phong.

-Vậy sao?H.San dẫn Phong lên phòng Vy Anh được không?

-Ok!-Nó gật đầu rồi dẫn Phong lên phòng Vy Anh.

-Đây là phòng của Vy Anh!-Nó cười rồi đi xuống nhà,để cho Phong tự nhiên tìm hiểu chuyện gì đó mà anh đang muốn biết.

Anh bước vào phòng Vy Anh,căn phòng rộng và đáng yêu như chính nhỏ vậy.Căn phòng được tạo nên với muôn vàn màu sắc,trông nó thật lạ mắt và ấm áp!Anh sờ tay vào từng vật một của Vy Anh,chiếc bàn học,tủ và cả hình chụp của Vy Anh với ba mẹ,với Linh,H.San và cả My nữa!Trông nhỏ thật vui vẻ và hồn nhiên,thế mà giờ đây,chỉ vì anh mà nhỏ đã trở nên xanh xao,gầy yếu….Lướt qua bàn học,anh nhìn thấy cuốn sổ nhỏ dán rất nhiều hình mèo kitty.Phải rồi,Vy Anh rất thích Kitty mà!Anh đoán chắc đây là nhật kí chung của Quân và nhỏ.Cầm cuốn nhật kí trên tay,anh nhắm mắt lại và thì thầm:

-Xin lỗi vì đã đọc nhật kí của Vy Anh!

Anh lật trang đầu tiên của nhật kí và bắt đầu đọc những dòng chữ nhỏ nhắn,xinh xinh trên trang giấy….

Ngày…tháng…năm

Minh Quân à!Hôm nay em đã rất vui đấy!Từ nay anh đã trở thành người yêu của em rồi nha,anh mà linh tinh với cô nào thì chết với em.Anh có biết được anh tỏ tình em vui như thế nào không?Vui lắm lắm luôn đấy…Anh chẳng thể nào hiểu được cảm giác của em đâu…Vì…em đã thích anh từ lâu lắm rồi!Anh là mối tình đầu tiên của em đấy!

Ngày…tháng…năm

Này cô bé!Em vui đến thế sao?Anh không biết là em đã thích anh từ lâu rồi đó nha!Sao em không nói với anh vậy?Hôm nay anh cũng vui lắm!Anh cứ ngỡ em sẽ không chấp nhận lời tỏ tình của anh,vậy mà em lại chấp nhận!Anh vui quá!Anh hứa sẽ không linh tinh với cô nào đâu…hứa thật nhiều!

Ngày…tháng…năm

Người yêu ơi,hôm nay em hạnh phúc lắm!Chưa từng có sinh nhật nào lại khiến em vui đến vậy!Anh đúng là thiên thần mà ông trời ban tặng cho em…Cảm ơn vì con gấu bông anh tặng!Nó to hơn cả em nè!Em ôm cả 2 tay mà không nổi anh ạ…Hihi

Ngày…tháng…năm

Cô bé!Em vui là anh hạnh phúc rồi!Ôm gấu không nổi thì ôm anh nè!Đảm bảo 2 tay em ôm anh sẽ rất vừa đấy!Hehe…Chúc em sinh nhật vui vẻ thêm 1 lần nữa,người anh yêu ạ!

Ngày…tháng…năm

Em ghét anh,sao anh lại cười vui vẻ và đi cùng chị Đỗ Quỳnh…Ai cũng nói chị ấy là hotgirl,lại học cùng lớp với anh,anh cũng là hotboy nổi tiếng,anh với chị ấy đẹp đôi hơn anh với em nhiều!Anh hứa với em là không lăng nhăng với người con gái khác cơ mà!Em đã khóc đấy!Anh không giữ lời hứa…Em ghét chị ấy…ghét cả anh nữa..ghét anh nhiều lắm!

Ngày…tháng…năm

Em trẻ con quá!Chị ấy với anh là bạn thôi mà…Đừng giận nữa!Anh hứa sẽ lai em đi chơi và bù đắp cho em nhé!Xin lỗi em,người con gái anh yêu nhất!

Ngày…tháng…năm

Em tha cho anh nhưng lần sau anh còn tái phạm,em sẽ khóc khóc um lên đấy!Cho anh không dỗ nổi,cho anh chừa cái tội lăng nhăng!

Ngày..tháng…năm

Anh xin hứa sẽ yêu em thật nhiều!Hứa sẽ yêu 1 mình em và cũng chung thủy với mỗi em thôi!Đừng khóc nhé,anh yêu em nhiều lắm!

Ngày…tháng…năm

Anh lại đi với chị Đỗ Quỳnh…Em thấy chị ấy nháy mắt với anh…Anh chết đi,chết đi…

Ngày…tháng…năm

Tại có việc nên anh phải đi cùng…Xin lỗi,xin lỗi em nhiều lắm,người anh yêu ạ….!

[…]

Ngày..tháng…năm

Anh quá đáng lắm tại sao anh lại không trả lời tin nhắn của em?

Ngày…tháng…năm

Anh xin lỗi…

[…]

Ngày…tháng…năm

Anh thật lạnh lùng,tại sao anh lại lướt qua em như người xa lạ vậy?

Ngày…tháng…năm

Anh xin lỗi…

[….]

Ngày..tháng…năm

Anh thật nhẫn tâm…Em đã cố gọi anh thật to vậy mà anh cố tình như không nghe thấy!Anh làm trái tim em đau nhiều lắm!Anh biết không,chị ấy cười em,khinh bỉ em như 1 cô bé ngốc nghếch!

Ngày…tháng…năm

Anh xin lỗi….

[….]

Ngày…tháng…năm

Anh sao vậy?Em cảm thấy tình cảm của chúng mình đã nhạt dần…Anh làm mọi chuyện rồi lại xin lỗi và xin lỗi…Em luôn tha thứ cho anh mà tại sao anh lại càng làm tới…Giờ thì anh đã không còn yêu em như trước rồi!Em buồn lắm…Em vẫn khóc…Em đã khóc ròng rã 3 tháng nay rồi!Tất cả là vì anh…Anh còn yêu em không?Hãy cho em câu trả lời đi…câu trả lời rằng nước mắt 3 tháng nay của em không vô ích…Anh sẽ lại về quay trở lại với em như xưa và yêu em như ngày ấy!Em mong câu trả lời từ phía anh!

Ngày…tháng…năm

Anh xin lỗi…..

Người con trai tên Minh Quân ấy lại xin lỗi và biện minh cũng như giải thích cho tất cả lỗi lầm của mình!Nửa cuốn nhật kí…Duy Phong đã đọc hết,tim anh xót xa ngàn lần khi thấy những nét chữ ngày một thêm nhiều trách móc,thêm nhiều đau khổ,thêm nhiều níu kéo,thêm nhiều tha thứ từ Vy Anh…Có những chữ còn nhòe đi vì nước mắt…Thế vậy mà đáp lại nhỏ,anh ta chỉ xin lỗi…xin lỗi và xin lỗi…Anh ta đang chà đạp lên thứ tình yêu thương tha thiết mà Vy Anh nâng niu từng giây phút…

Ngày…tháng…năm

Anh à,5 tháng qua anh vẫn xin lỗi rồi khiến em khóc anh ạ!Mình yêu nhau được 1 năm rồi mà anh vẫn chưa hiểu hết em sao?Em đã cố gắng để yêu thương và tha thứ…Nhưng anh ơi,em chỉ là cô gái mỏng manh và bé bỏng…Em yếu ớt lắm,em mệt mỏi rồi!Xin anh hãy 1 lần nghĩ cho em…nghĩ cho người con gái đã hơn 1 năm qua vì anh mà yêu thương,vì anh mà biết vui,biết buồn,biết giận,biết tủi và biết khóc…biết tha thứ,biết bỏ qua cho anh và cả những giây phút lạc lối của anh nữa…Xin anh!

Ngày…tháng…năm

Anh xin lỗi….

[….]

Ngày…tháng…năm

Anh lại xin lỗi...xin lỗi và xin lỗi mãi!Hôm nay là ngày tròn 2 năm mình yêu nhau đấy anh nhớ không…Anh nhớ sao được anh nhỉ?Vì anh còn đang yên vui và hạnh phúc bên chị Đỗ Quỳnh mà anh!Thực ra em nói là 2 năm mình yêu nhau…nhưng anh ơi…yêu thương nhạt quá…nói đúng hơn là đã tròn 1 năm em khóc vì anh rồi…!365 ngày…anh tạo cho em những hạnh phúc như mây bay…em cứ tưởng mình là người hạnh phúc nhất thế gian…365 ngày nữa…em như cô ngốc nghếch,bảo thủ…cố chấp tất cả để bảo vệ lấy tình yêu của mình…Em đã làm gì sai hả anh…Em đã làm gì khiến anh trở nên như thế…Em chết mất…Tim em sắp vỡ vụn rồi!

Ngày…tháng…năm

Anh xin lỗi…

Ngày tháng năm…

Anh…Sao anh lại nói chia tay em…Sao anh lại lỡ dứt khoát buông tay em khi em cố níu anh quay lại…Sao anh lại nhẫn tâm nhìn em khóc rồi quay lưng đi như vậy…Sao anh lại lỡ không 1 lí do mà chia tay em…Sao anh lại lỡ bỏ mặc em ngã quỵ và khóc giữa trời mưa như con ngốc rồi nắm tay chị ấy bước đi tươi cười và hạnh phúc như vậy?

Vậy là nhỏ và anh ta đã chia tay…Anh ta thật tàn nhẫn…Thật quá đáng và vô tâm…Hắn ta không xứng đáng với thứ tình yêu nâng niu mà Vy Anh gìn giữ…Phong hận anh ta,hận thấu xương tủy!

Ngày…tháng…năm

Em ghét trời mưa…em ghét tất cả…Anh bỏ mặc em rồi,anh đã chia tay em rồi,anh giờ đây đang thật sự hạnh phúc bên chị ấy rồi…Anh nhìn em như nhìn thấy người xa lạ…Em níu kéo vậy mà anh nhẫn tâm mắng chửi em,anh lỡ đối xử với người con gái đã trăm ngàn lần tha thứ và yêu thương anh sao?Hạnh San và Khánh My,chúng nó đã giúp em đứng lên để chống trọi với quá khứ về anh…Nhưng..em không làm được!Chúng nó đã hàng vạn lần ngăn cản em đến với anh,yêu anh và tha thứ cho anh,chúng nó đã hàng nghìn lần giúp em,an ủi em,khóc cùng em và nói cho em biết an là nguời con trai xấu xa như thế nào!Vậy mà em trách móc,mắng mỏ và thậm chí ghét bỏ chúng nó vì đã cố gắng ngăn cản em đến với anh!Giờ thì em hối hận rồi…hối hận thật rồi!Em sẽ quên anh…sẽ cố quên anh…

Những dòng chữ của Vy Anh cùng với những giọt chấm tròn làm nhòe đi nét chữ giày đặc cả trang giấy…Giờ đây chỉ có cô viết đi và không còn ai viết lại…Nỗi đau ấy…quá lớn ối tình đầu!

Ngày…tháng…năm

Em đã cố quên anh ạ…Giờ em không còn là cô gái khóc mãi vì anh đâu…Em đã không còn chết lặng trong cái giây phút nhìn anh đi với chị ấy nữa rồi!Anh không xứng đáng để khiến em như chết thêm 1 lần nữa như thế!Tất cả em đã cho vào quá khứ rồi…Anh giờ chỉ còn là người lạ,người lạ đã từng quen thôi…Tuy rằng em biết rất khó để quên anh.Người ta nói mối tình đầu khó quên nhất!Đúng anh nhỉ,em đang cố…cố gắng quên anh đấy!Tưởng chừng quên được anh rồi,thế mà cứ khi trời mưa đến,em lại để mặc cho làn mưa xối xả đánh chết cái mạnh mẽ trong mình…em lại một lần nữa để mưa…để anh…để kí ức sợ hãi ấy ùa về!Em lại khóc…khóc cho những gì anh bắt em chịu đựng!

[….]

Ngày…tháng…năm

Em giờ đã là cô gái 16t rồi đấy,tuy vẫn chưa quên anh được nhưng em đã thôi không còn nhớ về những kỉ niệm,không còn nhớ về anh như thuở đầu mới quên nữa rồi…Thấm thoát đã 1 năm rồi còn gì,em sẽ lại cố và cố gắng quên anh nhiều hơn thôi!Bên cạnh em còn có những người bạn mà!Những đứa bạn thân:Hạnh San và Khánh My đã giúp em thôi nhớ về anh,đã giúp em đứng dậy sau cú vấp để đời mà anh dành tặng…Kí ức về anh…ngủ yên nhé!

[….] Ngày…tháng…năm

Hôm nay em và Hạnh San cùng đi nhận lớp rồi…Vừa đến trường mà Hạnh San đã va phải 4 học sinh nam cùng lớp với bọn em đấy!Là tại em trêu nó…nên mới thành ra như thế….Hihi,em giờ là học sinh cấp 3 rồi đấy anh,không biết anh giờ đã như thế nào rồi…em cũng chẳng còn hay gặp anh đi với chị ấy ở ngoài đường nữa…Chắc anh đi đâu đó xa rất xa rồi..Em nghe lũ bạn cũ thời cấp 2 bảo anh đã đi du học…Dù sao thì cũng chúc anh thành công trong cuộc sống anh nhé!Giờ em đã mạnh mẽ và cứng rắn,em đã lớn hơn và trưởng thành rồi anh…Em chẳng còn ôm mãi cái kí ức đau đớn ấy nữa đâu,em đã vô tư và hồn nhiên hơn…Giờ đây…em đã coi anh như 1 người bạn…!

Ngày…tháng…năm

Em ghét tên đó quá!Cái tên điên Duy Phong học cùng lớp em,lại còn bị xếp ngồi cạnh hắn ta nữa…Ôi nhìn cái mặt tên ấy mà em chỉ muốn đấm cho hắn ta vài cái chết luôn mất…Lần đầu tiên em ghét 1 người con trai đến như thế!

Và đây là suy nghĩ của cô về anh,về lần đầu tiên anh với cô gặp nhau…Cô ghét anh…ghét nhiều như thế này sao?

Ngày…tháng…năm

Trời ạ,sao em đi đâu cũng gặp hắn ta vậy chứ?Ôi điên lên mất,điên chết mất!Hắn ta còn dành nhau với em chỉ vì 1 chiếc dây chuyền chứ…Con trai gì mà chẳng ga lăng tí tẹo nào!Thật là…Nhưng em đã lấy được của hắn ta chiếc dây chuyền đó,ôi vui quá vui quá…Lần này thì em cho hắn 1 vố đau rồi…hihi…Chắc hắn ta cay lắm đây,haha,càng nghĩ càng thấy vui…Cho hắn chết đi…chết đi…hehe!

Đây là buổi tối nhỏ với anh gặp nhau,chỉ vì 1 chiếc dây chuyền mà anh với nhỏ đã tranh giành nhau cật lực…Anh định chơi nhỏ thì đã bị nhỏ lừa cho 1 vố đau…Từ đây mà anh đã lập kế hoạch trả thù nhỏ…Nghĩ lại,anh bật cười,lúc đó anh và nhỏ…thật vui làm sao!

Ngày…tháng…năm

A!Hôm nay tên điên ấy tỏ tình với em anh ạ…Cái kiểu tỏ tình dở hơi nhất mọi thời đại…Tên đó biết thừa em ghét hắn ta mà nhỉ,thế mà vẫn cố chấp theo bám em đấy…Anh thấy chưa?Giờ thì đã có 1 chàng hotboy nổi tiếng trong trường chết mê vì em rồi đó nhé…Mà trước đó thì em cũng có đầy thư tỏ tình còn gì…chỉ là em mãi không chịu mở lòng để đón người đến sau anh thôi…Có lẽ dư âm của nỗi đau ấy…vẫn khiến cho em đau đớn khi nhớ lại!

Anh vẫn nhớ…Anh đã tỏ tình với nhỏ mà nhỏ thì rất khó chịu với anh…Nói là tỏ tình chứ thực ra anh chỉ nói với nhỏ mỗi câu:Làm bạn gái Phong nhé! Mà chẳng cần lời đồng ý của nhỏ,anh đã coi nhỏ như bạn gái của mình rồi!Lúc đó anh đâu yêu nhỏ đâu….chỉ là định chơi lại nhỏ vì đã cho anh 1 vố đau thôi!

Ngày…tháng…năm

Anh ta dám nói em là bạn gái của anh ta với Hạnh San,Khánh My và cả bạn anh ta nữa!Ôi tức quá tức quá!Sao hắn ta lại trơ trẽn đến thế nhỉ?Em ghét hắn ta quá…Từ sau cái lời tỏ tình không được đáp lại ấy,hắn ta lúc nào cũng bám riết lấy em…Không hẳn là theo đuôi…phải gọi là đeo bám…hắn ta đang cố gắng làm cho em xiêu lòng đây mà..Còn lâu nhá,cái loại con trai gì mà điên điên khùng khùng…Cứ cho hắn ta đeo bám mãi,cho hắn ta biết rằng Vy Anh này có chết cũng không chịu chấp nhận làm bạn gái hắn ta!

Anh còn nhớ

Bạn đang đọc Hoàng Tử Nghịch Ngợm Và Công Chúa Ngổ Ngáo của Pooh
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự