Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Chôn cất

Bạn đang đọc Hệ Thống Đạo Quán - Quy Gia Ý sáng tác bởi MãLương

Tiểu thuyết gốc · 1545 chữ · khoảng 5 phút đọc

Thái Nam trả áo với đai đã mượn cho thi thể. Xong xuôi, lấy xẻng đào. Tiếng xẻng khô khốc vào mặt đất.

"Hô "phá địa" ba lần rồi mới đào!" Hệ Thống nói.

"Hệ Thống ca sao không đợi ta đào xong rồi hãy nói?" Thái Nam y theo. Tiếng khô khốc còn mãnh liệt hơn.

"Mỗi lần chỉ được sử dụng một trong hai công năng!"

Thái Nam hai mắt toé phẫn, thổi ra cả mưa dập tắt lửa, "phá địa" ba lần, lần nào cũng tràn đầy oán niệm.

Thái Nam xúc một phát. Ầm! Vụ nổ trước mắt Thái Nam, theo sau mấy tạ đất tung ra mịt mù. Đất đánh vòng cung lên trước như vòi rồng.

Kết thúc vụ nổ. Thái Nam nhìn chỗ vừa bới lên, thể tích này phải mấy mét, chứa ba tên Thái Nam còn chưa dám chê chật. Đằng trước hố, đất được bốc lên vung cao thành đồi.

"Thứ này có sát thương vào người không?" Thái Nam trân trân nhìn xẻng trong tay.

"Lưỡi làm từ sắt nên có độ bén nhất định, Thái Nam có thể tự kiểm chứng lên bản thân!"

"WTF dư thừa, ý ta là tác dụng lên người sức mạnh có giống như đào hố không?" Thái Nam to giọng.

"Chỉ có tác dụng với hệ thổ! Nhưng Thái Nam đừng mắng nữa, Hệ Thống sợ quá sẽ bị tách khỏi!"

Thái Nam ngửa mặt hướng thiên, nở nụ cười cay đắng. Không biết ai đã tạo ra Hệ Thống, ai đã cài vào hắn. Cái Hệ Thống này, dễ thương đến hết thuốc chữa. Có khi nào chỉ mới được lập trình, nó giống như đứa bé không? Hay trong lúc lập trình, thiếu mất đoạn code nào đó?

"Ta quen rồi nên Hệ Thống ca thông cảm! Ta sẽ cố sửa chữa!" Thái Nam nhẹ nói.

Tiếp tục công cuộc chôn cất. Thái Nam kéo xác đầu tiên lại gần hố.

"Thi thể không có thứ gì che đậy xung quanh, bị lạnh khó mà thanh thản được!"

Thái Nam hai tay chống hông nheo mắt. "Bây giờ phải làm sao đây, cái xứ bị hãm hiếp la chỉ có con cá nghe, tìm đâu ra quan tài chứ?"

Nhìn lên mấy thân cây, lá mọc xum xuê. Thái Nam hắc cười. "Ta quả là thông minh!"

Thái Nam đi đến thân cây cao gấp đôi mình, dùng xẻng niệm "phá địa", đâm vào chỗ đất ngay gốc cây. Thân cây rung lắc một nhịp.

Lá rụng mấy chiếc lên Thái Nam, sau đó một bóng đen in từ mặt dài xuống. "Cái WTF!" Thái Nam phóng nhanh sang bên. Thân cây đổ rạp xuống. Lúc này, Thái Nam đã chạy được hơn chục mét.

"WTF! Một giây nữa là ngũ tạng ra ngoài rồi!" Thái Nam sờ ngực, tim chạy lăng xa lăng xăng.

Thái Nam dùng lưỡi xẻng đóng vào từng cành cây, cộng thêm lá rơi ra ngoài. Lại dùng xẻng như chổi, đùa nhiều lá xuống hố. Đến khi lá đắp kín dưới đáy.

"Lót lá bên dưới làm ấm được không?" Thái Nam hỏi Hệ Thống.

"Không có điều kiện như thế này thì tạm được! Thái Nam tư chất ngày càng cao, sau này sẽ trở thành đạo nhân tài giỏi!" Hệ Thống ngoài cái nói nhiều, còn biết an lòng thân chủ.

"Hệ Thống ca đang nịnh sao?" Thái Nam nói xong tìm thân cây khác, lần này sợ chết nên chọn cây nhỏ.

"Không được đốn cây nhỏ! Đạo nhân cũng nên tuân theo quy luật tự nhiên!" Hệ Thống chen vào.

"Hệ Thống ca nói giống cô giáo ta quá!" Nói đến Thái Nam lại nhớ lần đầu gõ cửa đại học. Những giảng viên nữ khó tánh có, dễ chịu có. Kỷ niệm học hành lại ùa về, đặc biệt là những kẻ trọng tình như hắn. Tiếc là Hệ Thống không có mấy đường cong quyến rũ, thật khó người ta chuyên tâm được.

Thái Nam chuyển qua cây cao to khác. Xong cây thứ hai, rồi đến thứ ba, thứ tư. Nhắm chừng đã đủ.

Thái Nam lôi thi thể đầu tiên xuống hố. Trong lúc sơ ý, thi thể rơi tọt xuống khác với suy nghĩ của hắn. Thi thể cắm đầu lọt vào trong đám lá. Hiện tại, hai chân của thi thể cứng đờ, đưa ngược lên trên.

Bất chợt một cơn gió ào đến, xào xạt dữ dội vào cây cỏ. Gió không lạnh nhưng đủ khiến Thái Nam nổi da gà.

"Ô đâu ô đâu?" Thái Nam quay mặt tứ phía.

"Lúc tắm xong Thái Nam vẫn còn để đấy!" Hệ Thống gợi nhớ.

Thái Nam thụt mạng ra bờ hồ. Gió rít từng hồi đằng sau.

Quay trở lại. Thái Nam đã có trong tay chiếc ô, gọi là Dương Chướng, cái tên hắn sẽ không bao giờ quên, hay là rời xa. Cơn gió kỳ lạ cũng đã mất.

"Hệ Thống ca nói không xuất hiện mà?" Thái Nam mặt không còn giọt máu.

"Chỉ là không xuất hiện! Nhưng khi bị kích động mạnh, sẽ phát ra những dấu hiệu, cũng như nói lên sự không vừa lòng." Hệ Thống giải thích.

Thái Nam cẩn thận trượt xuống hố. Dùng tay móc vào một chân thi thể, kéo lên. Thi thể đã nằm ngay ngắn trên đống lá. Thái Nam thở nhẹ, gật gù vừa ý. Nhìn kỹ, hai mắt thi thể mở trừng.

Thái Nam bất giác ngồi tựa vào thành đất. "Hệ... Hệ Thống... ca!" Hắn lắp bắp.

"Có Dương Chướng nên không bị thấy đâu! Đạo nhân phải vượt qua nỗi sợ! Phải cố hoàn thiện cho thi thể, tự nhiên vong hồn nhìn thấy không còn chua xót nữa!"

Thái Nam đã muốn mếu máo, gượng lại gần thi thể. Hai mắt kia mở to, trông như đang không cam tâm.

Thái Nam tự vuốt ngực. "Ổn cả ổn cả!" Vứt chiếc ô xuống, quỳ một gối. "Ta chỉ muốn tạo một chỗ cho ngươi nghỉ ngơi! Không hề có ý xấu!" Thái Nam đưa bàn tay lên mặt thi thể, vẫn còn run run. Dùng tay vuốt nhẹ xuống. Hai mắt kia đã khép lại theo chiều tay Thái Nam, khuôn mặt không còn dữ tợn.

Thái Nam đem ô leo lên mặt đất. Dùng xẻng lùa phần đất trước hố vào. Do phía dưới lá cũng nhiều, còn có thi thể, chiếm một khoảng thể tích, nên khi lấp đất vào sẽ vun lên cao một chút. Thái Nam dùng tay nắn nót một lát, trông giống cái mộ hơn.

Cứ thế, lại tiếp tục đào thêm sáu cái huyệt, chôn sáu người còn lại. Bảy ngôi mộ, ba cái phía trước, bốn cái đằng sau, đều san sát nhau.

"Thế này quá ba tấc đất rồi!" Thái Nam nói.

"Địa thế nơi đây khá tốt, phía dưới không hề ẩm thấp, không sao cả?" Hệ Thống vang lên. "Hơn nữa còn là long mạch!"

"Long mạch?"

Hệ Thống liền trổ tài am hiểu. "Phía đằng sau mộ."

Thái Nam nhìn những hàng cây lớn nhỏ xung quanh, trải dài một đường về đằng xa phía trước, đất ở đây rất bằng phẳng.

"Là Bạch Hổ!" Hệ Thống nói. "Bên tay phải!"

Thái Nam nhìn qua phải, phía xa là mặt hồ nhưng dòng nước lại hẹp, phía xa nữa là các ngọn núi lớn.

"Là Huyền Vũ!"

Thái Nam nhìn bên trái, nước hồ lại thấp hơn nhiều so với phần đất, bù lại nước rộng mênh mông, hèn gì chứa cả Ngư Quái.

"Là Chu Tước!"

Thái Nam quay về hướng đạo quán. Nhìn kỹ phần đất có hơi cao hơn phía sau, nhưng cũng khá cân bằng.

"Là Thanh Long!"

"Ta hiểu rồi, đạo quán này nằm giữa tứ linh, sao này sẽ phát triển!" Thái Nam trong mắt lúc này mường tượng được vàng bạc chất đầy nhà. Dù có hơi sai, nhưng cũng định hướng chút chút cái gì gọi là long mạch.

"Thái Nam ngộ ra một điều, hãy đưa nắm tay ra tiếp nhận quà tặng!"

Một cần câu rơi xuống.

"Cần câu cá?" Thái Nam nhớ đến cái hồ đầy cá tại đây, cái bụng cũng sôi theo. Cần câu mà Hệ Thống ban cho phải thật thần kỳ, câu thật vô kể cá. Có cây làm nguyên liệu đốt, có xẻng lửa trong tay, nhất định sẽ được trải nghiệm một cuộc tiệc cá nướng.

"Tróc Thú Câu Can, có thể bắt được loài vật có linh lực, bất kể nặng nhẹ, nhưng bắt được hay không còn phụ thuộc vào linh lực chủ nhân."

Hệ Thống quả là hiểm, đợi Thái Nam hồn nhiên đã thoả mới cất tiếng. Thái Nam nghe xong hạ hứng, cái gì mà linh lực. Lại nhớ đến Ngư Quái, nếu câu nó lên, so kích cỡ thì Thái Nam vẫn đủ xỉa răng cho nó.

Thái Nam gác câu lên tường nhà. Đi vòng ra trước cửa chính lấy cái ống gỗ.

Đoạn đứng trước bảy ngôi mộ. "Dùng cái này được chứ?" Thái Nam hỏi.

"Rất hợp lý!" Hệ Thống trả lời.

Bạn đang đọc Hệ Thống Đạo Quán - Quy Gia Ý sáng tác bởi MãLương
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi MãLương
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 2
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự