Tải App

Diễn Đàn

YY Tạp Chí

Kim Thánh Bảng

Đăng Truyện

DS. Môn Phái

Tôi YY

Nội Quy

Liên Hệ

Truyện

Đề Cử

Bình

Vấn Đề

Thêm

Đời Một Lần Cười Nhạt, Đời Một Lần Cười Mà Khóc

Thể loại Truyện Teen
Trạng thái Hoàn thành
Số chữ 24,890
Cập nhật

Giới Thiệu Truyện Đời Một Lần Cười Nhạt, Đời Một Lần Cười Mà Khóc

Tôi muốn nói... Một lời "Xin lỗi"!

Gửi em, người vợ của tôi! Gửi con gái bố không dám gọi tên lấy một lần. Gửi người ấy, người đã ngốc nghếch đón nhận mọi sự trừng phạt của thế gian này!

Bí mật tôi đã cố giấu giếm bấy lâu nay... Nay cả thế giới đã biết!

Đứa con gái sống trong nghi hoặc suốt mười mấy năm qua nay đã bật khóc nức nở khi biết rõ sự thật của tôi. Sự thật về nỗi sợ hãi không dám gọi tên nó lấy một lần trong đời. Không bao giờ gọi nó bằng cái tên vẻ vẹn ba chữ ngắn ngủi. Không bao giờ siết chặt tay ôm lấy nó. Khi mà trong lòng "bố của nó" lúc ấy đang run sợ về cái quá khứ không thể thay đổi ấy...

Nó lúc nào cũng hỏi em, Huyền Mai: "Sao bố không gọi tên con vậy mẹ?"

Người vợ bằng mặt mà không bằng lòng của tôi! Em nên nhớ! Đó không phải là lỗi của một mình tôi! Chính bởi cái sai lầm chết người của em và cái tính khốn nạn của tôi! Chúng ta phải nhận lại những điều ở hiện tại... Đừng đổ lỗi cho một mình tôi!

Người ấy, tôi thật không biết nói gì thêm...

Nhưng, hãy cho tôi nói... Xin lỗi!

Dù chỉ một lần, tôi cũng chưa từng nói lời xin lỗi!

Có phải đây là cái kết không ai ngờ dành cho tôi?

12.09.2015. Kỉ niệm ngày thế gian biến mất!

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Đời Một Lần Cười Nhạt, Đời Một Lần Cười Mà Khóc!