Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Năng lực hacker(Cầu kim phiếu đề cử)

Bạn đang đọc Đô Thị:Cầu Các Ngươi, Nhanh Im Miệng A(Bản Dịch) của Thiên đạo bất luân hồi

Phiên bản Dịch · 1120 chữ · khoảng 4 phút đọc

Chương 1: Năng lực hacker(truyện mới, cầu kim phiếu)

"Sở Thiên, ngươi giúp ta sửa máy tính với."

Thời gian tự học buổi tối.

Đại học Hải Thành, lớp 03 hệ y tá, Dương Dung nhỏ giọng nói với Sở Thiên ngồi bên cạnh.

Sở Thiên, 18 tuổi, năm nay mới trở thành sinh viên đại học năm nhất, bởi vì tin vào câu nói nam y tá quá ít, tốt nghiệp sẽ dễ tìm việc làm, cho nên thi vào khoa y tá đại học Hải Thành.

Đương nhiên, theo tình huống trong nước, nam y tá xác thực khan hiếm.

Nhưng điều làm Sở Thiên không nghĩ tới là, khoa y tá âm thịnh dương suy tới mức độ khó tin.

Toàn bộ lớp 03, hết thảy 31 người, chỉ có hai nam.

Một là hắn, một là thanh niên tên Lý Khang.

Có thể bởi vì đầu óc nữ nhân bẩm sinh chậm chạp với mấy thứ kỹ thuật số, nên từ khi Sở Thiên giúp một người bạn học cùng lớp cài lại win, hắn liền trở thành đại thần máy tính trong lớp, phàm là máy tính của ai hư hỏng, đều nhờ hắn hỗ trợ.

Nhìn Dương Dung, Sở Thiên nở nụ cười; "Máy tính của ngươi bị làm sao?"

"Ta cũng không biết." Dương Dung đưa laptop của mình tới trước mặt Sở Thiên: "Tự nhiên xuất hiện cảnh báo bằng tiếng anh, còn bị đơ máy, ngươi nhìn đi."

Nhìn màn hình xuất hiện cảnh báo, Sở Thiên không khỏi im lặng.

Dính virus!

Khẳng định là Dương Dung lại tắt phần mềm diệt virus 361 rồi.

Bởi vì Sở Thiên từng dùng laptop của Dương Dung, cho nên hắn biết rõ Dương Dung có một thói quen, đó là sau khi khởi động máy, lập tức sẽ tắt những ô biểu tượng nhìn không vừa mắt ở góc màn hình, bao gồm cả phần mềm diệt virus 361.

Quả nhiên!

Sở Thiên vừa mở phần mềm 361 lên, vừa nói; "Không phải đại sự gì, chỉ là dính virus mà thôi, quét một chút là xong."

"A? Dính virus rồi?" Dương Dung khẩn trương nói, "Quét virus nhiều sẽ không làm máy của ta bị hỏng chứ?"

Cái gì?

Sở Thiên nhìn Dương Dung như đang nhìn một kẻ ngốc; "Yên tâm đi, sẽ không sao đâu."

Nói tới đây, Sở Thiên bấm vào 'Quick scan'.

Rất nhanh, không đến một phút sau, một cái mã độc bị tìm ra.

Thấy thế, Sở Thiên bấm nút tiêu diệt virus, một lúc sau mới trả laptop cho Dương Dung; "Tốt rồi, về sau đừng download mấy cái linh tinh trên mạng, dễ dính virus lắm."

Thấy laptop đã bình thường trở lại, Dương Dung vui vẻ cười một tiếng; "Thật nhanh nha, hì hì, có đại thần hacker ngồi cùng bàn sướng thật."

Đại thần hacker?

Nghe được Dương Dung nói như vậy, khóe miệng Sở Thiên không khỏi co giật.

Chức danh đại thần hacker bây giờ không đáng đồng tiền như vậy sao?

Về mặt máy tính, hắn nhiều nhất chỉ là cấp nhập môn, thậm chí đến cấp nhập môn cũng không tính, làm sao ở trong mắt Dương Dung lại thành đại thần hacker rồi?

Bất quá, đến cả sử dụng phần mềm diệt virus Dương Dung cũng không biết, có giải thích nàng cũng không hiểu.

Ngay tại thời điểm Sở Thiên định tiếp tục chơi game trên điện thoại, đột nhiên, một luồng tri thức máy tính cuồn cuộn tràn vào trong đầu của hắn.

Loại cảm giác này, tựa như là mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới.

Trong nháy mắt, Sở Thiên cảm giác hiểu biết của mình đối với máy tính từ hiểu sơ, thăng cấp thành đại thần không gì không làm được.

Cái này. . . ..

Đột nhiên xuất hiện biến hóa, làm cho Sở Thiên sững sờ.

Hai mắt ngơ ngác nhìn điện thoại, Sở Thiên quay đầu nhìn về phía Dương Dung.

Phát giác được động tác của Sở Thiên, Dương Dung cũng quay đầu nhìn sang, sau đó cười một tiếng, lộ ra hàm răng chỉnh tề trắng ngọc.

Bốn mắt nhìn nhau, Sở Thiên nhíu mày một cái, không khỏi dò xét; "Dương Dung, ngươi, ngươi làm cái gì?"

"A?" Dương Dung lộ vẻ vô tội, "Làm cái gì là làm cái gì? Ngươi sao vậy?"

Nhìn bộ dáng ngơ ngác của Dương Dung, Sở Thiên chăm chú nhìn nàng hai ba giây, sau đó lắc đầu nói; "Không có gì."

Đúng vào lúc này, một hồi tiếng chuông đinh đinh đinh vang lên.

Ra về!

Nghe được tiếng chuông tan học reo lên, Sở Thiên nhét điện thoại vào túi, sau đó nhanh chóng rời phòng học.

. ..

Chín giờ hai mươi phút tối!

Đợi trở lại căn phòng cho thuê ở khu vực phụ cận trường đại học Hải Thành, Sở Thiên đi tới phòng ngủ, sau đó bật máy tính để bàn lên.

Khác với các bạn học trong lớp, từ khi Sở Thiên còn nhỏ, cha mẹ của hắn đã bởi vì một chuyện ngoài ý muốn mà qua đời.

Cho nên, những năm này Sở Thiên vẫn luôn tự nuôi sống chính mình.

Mà bây giờ, hắn đang đi học đồng thời còn làm thêm, công việc là viết thuê cho một số tác giả tiểu thuyết mạng.

Giá không cao, 1000 chữ chỉ được 10 khối tiền.

Bất quá, Sở Thiên đã cảm thấy rất thỏa mãn với số tiền này..

Bởi vì mỗi ngày tự học buổi tối xong, hắn làm đến 1 giờ sáng là có thể viết đại khái một vạn chữ, cũng chính là 100 khối tiền.

Tuy số tiền không nhiều, nhưng đã đủ để hắn duy trì chi tiêu hàng ngày.

Bất quá, bởi vì ký túc xá trường học hò hét ầm ĩ, lại thêm 11 giờ các phòng đều phải tắt đèn, cho nên hắn liền thuê một căn phòng cũ ngoài trường, thuận tiện làm việc.

Sau nửa giờ!

Nhìn máy tính để bàn trước mặt, Sở Thiên triệt để bị chấn kinh.

Vì trong thời gian nửa tiếng ngắn ngủi, hắn vậy mà hack vào được hệ thống thông tin của mấy công ty internet hàng đầu, thậm chí còn hack vào hệ thống bảo mật của bốn ngân hàng lớn, cùng một số ngành cơ mật quốc gia.

Thậm chí, Sở Thiên tin tưởng, chỉ cần hắn nguyện ý, chỉ cần ở một nơi có internet, không nơi nào hắn không hack được.

Thế nhưng, tại sao có thể như vậy?

Mình làm sao đột nhiên trở nên lợi hại như vậy?


Ai dùng máy tính bấm vào thông tin chung, kéo xuống sẽ thấy ảnh thumnail facebook, coi như món quả nhỏ cho các bác. KKK.
Bạn đang đọc Đô Thị:Cầu Các Ngươi, Nhanh Im Miệng A(Bản Dịch) của Thiên đạo bất luân hồi
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi 181299
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật Quanmacta99
Lượt thích 5
Lượt đọc 526
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự