Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Xuyên rồi

Bạn đang đọc [ Dịch ] Live Stream Ăn Boss [ Thực Tế Ảo ] của Man Đầu Trám Tương

Phiên bản Dịch · 2403 chữ · khoảng 8 phút đọc

Chương 1:

"Ngôi sao mới của đại học Đế Quốc——

Rơi rồi!

Tô Thư trong miệng ngậm dịch dinh dưỡng, mặt không cảm xúc đọc tin tức đứng đầu tiêu đề được in đỏ trên diễn đàn của đại học Đế Quốc ——

Là nhân tính vặn vẹo hay là đạo đức đã bị chôn vùi? Luận tiền căn hậu quả con đường từ học bá [1] đứng đầu trường đại học trở thành học tra [2] cặn bã.

Tốc độ load bài viết rất nhanh, nhưng tốc độ Tô Thư lướt xem càng nhanh hơn, chẳng mất bao lâu cô đã đọc hết tất cả hơn bảy ngàn comment bên dưới.

Trong bài viết, là một đám tên thật tên giả tung tin toán loạn. Bọn họ dựa vào mấy tin bên lề ( chưa được chứng minh ) và trí tưởng tượng của mình tự bổ sung, phỏng đoán học bá học tra là như thế nào trốn học, lại như thế nào không giao bài tập và những sự tích quang vinh không đứng đắn mà học bá đã làm ở bên ngoài.

—— nói là hơn bảy ngàn comment nhưng thực tế đi tới loạt comment sau năm trăm đều đã thành giải đấu nói hưu nói vượn.

Nếu như không phải học viện quân sự Đế Quốc có tiếng là nghiêm ngặt biến thái thì chỉ e đám nhóc con chỉ sợ thiên hạ không loạn kia nói không chừng sẽ nói thành tích của cô đều là giả luôn rồi.

Chủ bài viết Tô Thư “Há” một tiếng, đối với các bạn học thiếu thốn trí tưởng trong diễn đàn thích xem trò vui không chê chuyện lớn này khịt mũi con thường.

Phần sau của bài viết càng ngày càng không thú vị, Tô Thư Thư đặt tay lên bàn phím, ngón tay gõ nhẹ mấy lần ——

Trên màn hình lập tức bắn ra một cái khung nhắc nhở: Bạn có muốn xóa bài viết không?

Bên dưới màn hình máy vi tính là một tấm phiếu điểm vô cùng thê thảm, khóe mắt Tô Thư quét nhìn, phiếu điểm lúc này đang yên lặng nằm đó,

bên trên có mấy con số đỏ tươi, điểm cao nhất không vượt qua 66, thấp nhất lại không dưới 60, đại ý đánh giá của các giáo sư học viện đều là ‘muôn sông nghìn núi đều có tình, thêm điểm vì nhìn một phân tình cảm.

Tô Thư suy nghĩ tự hỏi ba giây, nhẹ nhàng ấn chuột, cuối cùng vẫn lựa chọn "Không" .

Xóa bài viết này đối với cô mà nói không phải là việc gì khó, thế nhưng. . .

Tô Thư hiểu một đạo lý là đầy không bằng thiếu, nếu như bây giờ tại đám quần chúng xúc động kia đột nhiên phát hiện bài viết này không còn. . .

Vậy nói không chừng nội tình đen tối sau chuyện thành tích của cô sẽ trở thành chuyện "Ván đã đóng thuyền", thật sự giáng cho cô một búa.

Tô Thư lại nhìn vào các dòng bình luận đang không ngừng tăng lên, môi khẽ nhếch.

Cứ như vậy càng ầm ĩ càng tốt, mấy người ở phía sau nhìn chằm chằm "Tô Thư" sẽ cảm thấy cô là người "Không đáng kể, chẳng quan trọng", hẳn là ở kỳ khảo sát sẽ không nhìn chằm chằm vào cô nữa.

Tô Thư uống cạn ngớp dịch dinh dưỡng cuối cùng, không quay đầu lại ném về phía sau một cái ——

Bịch một tiếng, túi dịch dinh dưỡng chuẩn xác rơi vào trong thùng rác.

Cô đóng lại màn hình máy tính, cầm lấy Quang Não loại nhỏ để ở một bên, tiện tay vò phiếu điểm thành một cục sau đó cũng cùng một góc độ ném vào thùng rác phía sau, cầm lấy túi sách đang treo sau cửa, ra ngoài chuẩn bị lên lớp.


Học viện quân sự Đế Quốc là một trong các học viện quân sự tốt nhất của toàn bộ liên minh Tinh Tế,

học sinh bên trong ngoại trừ có thiên tư thông minh ra thì không giàu sang cũng cao quý, Tô Thư thi được vào trường này ——

Hoặc là nói Tô Thư đời trước, có thể lấy thân phận bình dân ở liên minh Tinh Tế thi đỗ thi được vào học viện này có thể nói thật sự chính là đã phấn đấu vượt qua giai cấp, đồng thời Tô Thư ngoại trừ thành tích tốt, bản thân còn vô cùng xinh đẹp.

Kể cả có mặc bao tải cũng không che lấp được sự xinh đẹp của cô.

Chỉ có điều cô nàng này thật sự quá mức nghèo rồi, đến cả dịch dinh dưỡng cũng mua không nổi, ăn không đủ no, đến độ toàn thân xanh xao vàng vọt khiến người ta nhìn thật sự không thể nói là xinh đẹp.

Mà Tô Thư đeo túi sách hiện tại lại là một kẻ xui xẻo thức đêm đọc tiểu thuyết sau đó bị tình yêu của nam nữ chính rác rưởi làm cho buồn nôn đến độ suýt chút nữa mất cả ngủ được xuyên vào trở thành một nữ phụ trùng tên trùng họ trong truyện.

Nhìn chung toàn bộ cuốn tiểu thuyết, với tướng mạo và những chuyện đã trải qua của nguyên chủ Tô Thư đặt ngoài hiện thực chính là

chuyện xưa của thiếu nữ xinh đẹp bần cùng anh dũng phấn đấu hướng về phía trước, thế nhưng bất hạnh thay, nguyên thân Tô Thư trong tiểu thuyết quyển tiểu thuyết Tinh Tế siêu Mary Sue [4] chỉ là ——

Một nữ phụ, pháo, hôi bị một nữ chính trà xanh lợi dụng đến thân bại danh liệt!

Sự xuất sắc và ưu tú của nguyên chủ đều là đá kê chân trên con đường đi lên một tình yêu vĩ đại của nam nữ chính trong quyển sách này.

Lúc ban đầu khi mới phát hiện ‧ Tô Thư vô cùng khó chịu không muốn nhận, dù sao thì bất kỳ một người bình thường nào đột nhiên xuyên thành một nữ phụ bia đỡ đạn mà mình đã biết trước cuộc đời đầy chông gai sẽ chẳng có ai cảm thấy vui vẻ, mặc dù trước đó cô thật lòng lên tiếng đồng tình cho nữ phụ của câu truyện này.

Cho nên sau khi cô trong ánh mắt hệt như nhìn thấy một tên bệnh thần kinh của bạn cùng phòng, suốt nửa tháng gầm gầm gừ gừ tìm cách để trở về mà không có kết quả, rốt cục yên tĩnh.

Sau đó cô liền từ học bá đứng đầu đại học Đế Quốc trượt thành học tra đệ nhất học viện.

Chuyện này thật ra cũng không thể trách Tô Thư, mặc dù sau khi cô xuyên vào sách xong cũng được kế thừa một số ký ức cùng với học thức của nguyên chủ Tô Thư nhưng trong lúc đó tiêu chí “Đọc hiểu sách giáo khoa" và "Có thể đạt được điểm tối đa" vẫn còn tồn tại sự chênh lệch so với các kiến thức ngoài thực tế.

Mặc dù sau đó Tô Thư rất nhanh đọc hiểu mấy cái lý thuyết trong sách kia, nhưng sau khi cô cân nhắc đến việc nguyên chủ bởi vì hai chữ "Xuất sắc" kia mà gặp đủ chuyện không công bằng, nghĩ tới nghĩ lui cô vẫn quyết định trước khi không có thực lực bảo vệ mình, dùng học lực trung bình để bảo đảm bình an.

Dù sao, bất kể là vào thời đại nào, ai đứng đầu sóng ngọn gió thì người đó ăn mệt đầu tiên.

Tô Thư tới lớp muộn, trong phòng học chỉ còn dư lại một dãy vị trí cuối cùng.

Cô đối với việc mình ngồi ở chỗ nào hoàn toàn không có ý kiến, dứt khoát lưu loát gọn gàng cầm theo túi xách ngồi vào vị trí tận cùng bên trong cạnh cửa sổ, đặt túi xách lên trên bàn, mở Quang Não ra bắt đầu đọc các tin tức về việc làm thêm trong đại học Đế Quốc.

Đại học Đế Quốc là một trong các trường học đệ nhất của Tinh Tế [6], trình độ quản lý trường học có thể nói là cao nhất toàn bộ Tinh Tế, nhưng đồng thời, vì để cho học sinh trong trường chuyên tâm học tập ngày ngày hướng về phía trước, trường đại học Đế Quốc được đặt ở bên rìa một thị trấn nhỏ.

Xung quanh trường học không tồn tại bất kì nơi ăn nhậu chơi bời nào.

Nói cách khác, Tô Thư muốn tìm một công việc để làm thêm chính là không thể tìm được.

Tô Thư ném Quang Não loại nhỏ lên trên túi sách, từ trong túi lấy sách giáo khoa ra.

Nguyên chủ rất nghèo, nghèo đến mỗi hcoj kì cũng chỉ có ba bộ quần áo mặc đi mặc lại.

Nguyên chủ cố gắng học tập, ngoại trừ bản thân nguyên chủ cố gắng còn có một lí do là cô ấy muốn nhận được học bổng của đại học Đế Quốc, mà bây giờ Tô Thư đã tự hủy hình tượng, học bổng là không thể nhận được nữa.

Dựa theo nội dung cuộc thảo luận trước đó chủ nhiệm khoa tìm cô tới nói chuyện, nếu như lần sau cô còn kiểm tra thành cái loại điểm số kia thì cô có thể ngay lập tức chim cút ra khỏi trường.

Tô Thư nhớ tới dáng vẻ chỉ tiếc mài sắt không nên kim của chủ nhiệm khoa, không nhịn được thở dài một hơi ——

Kiểm tra thành như vậy cũng không phải là mong muốn của cô, nhưng nếu không kiểm tra thành như vậy. . .

"Tô Thư, bên cạnh bạn có ai ngồi không?”

Một âm thanh ngọt ngào vang lên ở bên cạnh, Tô Thư hơi hơi nghiêng đầu, có một nữ sinh mặc váy dài màu trắng đang đứng ở bên cạnh cô.

Ánh sáng chiếu vào khiến Tô Thư không nhìn rõ được dáng vẻ của cô ta.

Tô Thư nhanh chóng tìm tòi trong ký ức của mình và nguyên chủ, lại phát hiện trong đầu mình không có người như vậy.

Nhưng bên cạnh cô cũng chẳng có ai ngồi, Tô Thư có cũng được mà không có cũng được gật đầu đồng ý.

Nữ sinh nhẹ nhàng ngồi xuống ở bên cạnh Tô Thư.

Nữ sinh hình như khá quen thuộc với cô, vừa ngồi xuống liền nói: “Tô Thư, cậu thi cuối kỳ thành ra như vậy là vì gặp phải chuyện khó khăn gì sao?"

Tô Thư dừng bút lại, nghiêng đầu nhìn nữ sinh.

Khuôn mặt của nữ sinh rất tinh tế, môi hồng răng trắng, một đôi con ngươi giống như Hắc Diệu Thạch lóe lên, nhìn giống y như một con búp bê sứ.

Cô ta mặt mày cong cong cười với Tô Thư, nhìn vô cùng thân thiết.

Tô Thư không nhịn được, hỏi: “Vị mỹ nữ này, tôi biết cô sao?"

Nữ sinh ︰ ". . ."

Nụ cười mỉm của nữ sinh xuất hiện một chút vết nứt.

Tô Thư là một nhan khống [7], sợ nhất là nhìn thấy có người đẹp trước mặt mình đột nhiên xấu hổ lúng túng.

Cô nhớ tới tính cách của nguyên chủ, nở nụ cười xin lỗi với cô nàng xinh đẹp kia: “Thật ngại quá a, tôi bị chứng hay quên mặt.”

Thành tích của nguyên chủ có thể ở đại học Đế Quốc xưng là học bá, vậy tất nhiên chỉ số thông minh và trí nhớ đều vô cùng cao, cái cớ ” hay quên mặt “ này có khiến cô nàng kia tin hay không không nói, nhưng vẫn phải để lại cho người ta mặt mũi.

Mỹ nhân ấy vậy mà lại không xấu hổ, cười duyên nói: “Tớ cũng biết cậu chỉ chuyên tâm học tập, không để ý biết tớ là ai cũng bình thường.”

Mỹ nhân duỗi tay, kéo tay Tô Thư: “Tớ là bạn học cùng lớp của cậu, Mộ khanh."

Mộ khanh, là nữ chính trong cuốn tiểu thuyết này.

Tay Tô Thư ngừng một lát.

Mộ khanh vẫn cười tủm tỉm: “Tớ đã để ý cậu từ rất lâu rồi, chúng ta có thể làm bạn bè không?"

"Không thể."

-------- Chú thích:

[1] Học Bá: là một từ trên mạng, dùng để chỉ người vừa thông minh, vừa chăm chỉ và có thành tích học tập vô cùng xuất sắc - những người học giỏi, cực giỏi

[2] Học tra: chỉ những người học dốt hoặc lười học, thành tích super kém

[3] Quang não: có thể hiểu đơn giản là bản nâng level và tích hợp của máy tính, điện thoại, hệ thống của thời nay. Mỗi người đều có một “quang não”. Có quang não xịn, quang não bình thường. Quang não xịn có nhiều chức năng hơn, ví dụ như kiểm tra sức khỏe, điều tra kho tư liệu; nó cũng có nhiều quyền hạn hơn, có thể thâm nhập vào những nơi có độ bảo mật cao.

[4] “Sue” trong “Mary Sue.” Nghĩa tốt là chỉ hình tượng ưu tú, đẹp đẽ có mị lực. Nghĩa xấu là chỉ người tự luyến, ảo tưởng sức mạnh…

Mary Sue: thánh nữ người gặp người mê

Tiểu thuyết Mary Sue: là tiểu thuyết trong đó một nhân vật thường thì chỉ là một người bình thường nhưng đột nhiên trở thành không gì không làm được, bị phóng đại quá mức. Tiểu thuyết này thường bị các nhà phê bình văn học đánh giá là tiểu thuyết trình độ thấp

Nam trà xanh ý chỉ người ngoài mặt thì tỏ ra ngây thơ nhưng trong lòng có đủ loại bày mưu tính kế.

[6] Tinh Tế : ở đây ý chỉ thời đại Tinh Tế, giống như thế kỉ 20, 21

[7] Nhan khống: có yêu cầu tuyệt đối về nhan sắc và cũng vô cùng thích những người có khuôn mặt đẹp

Bạn đang đọc [ Dịch ] Live Stream Ăn Boss [ Thực Tế Ảo ] của Man Đầu Trám Tương
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi linh11029x
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 2
Lượt đọc 48
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự