Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 19 Quỷ khí

Bạn đang đọc Địa Phủ Thời 4.0 sáng tác bởi dthehiep123

Tiểu thuyết gốc · 1608 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nghỉ ngơi hết đêm ấy, qua tới ngày hôm sau.

Diệp Khương đang ngồi húp một bát mì tôm, khói tỏa lên nhàn nhạt.

Thích Trương thì đang ngồi xếp bằng, tĩnh tâm niệm mấy bài phật kinh.

Diệp Khương sau khi chén sạch bát mì, cả cái cả nước thì đứng lên, mang ra ngoài sân, đặt vào một cái chậu nhựa rất cũ rồi để rửa.

Sau khi làm mấy chuyện lặt vặt xong, hắn mới vào, thương lượng chuyện với Thích Trương.

Mà lúc này, Thích Trương cũng đã niệm kinh buổi sáng xong, ngồi ở trên giường, cất lời hỏi:

- Cảm ơn anh. Dù đã quyết định xuất gia nhập Phật rồi mà tình cảm của tôi vẫn không thể dứt bỏ được. Xem ra chuyến này đi không phải là uổng phí.

Diệp Khương hỏi lại:

- Anh định trở về sao?

- Đúng vậy, anh định giữ tôi sao?

Diệp Khương từ chối thẳng thừng:

- Nghỉ đi, tôi không có đủ tài lực nuôi sống anh.

Vẻ mặt Thích Trương thoáng đượm buồn:

- Aizzzz, chán nhỉ. Tôi dự định ngay bây giờ sẽ lập tức khởi hành trở về chùa. Anh đưa tôi số điện thoại để mai này tiện liên lạc.

- Được.

Diệp Khương giơ cái điện thoại samsung mới mua, chỉ vào cái số máy cho Thích Trương lưu lại.

Cuối cùng, cũng coi như là hết duyên, hai người đưa nhau đến ngoài đường cái một đoạn dài. Thích Trương nói:

- Rảnh rỗi thì liên lạc với tôi. Nếu gặp tâm ma, lên chùa gặp tôi. Mở cửa chào đón.

- Được!

Hai người nói thêm mấy câu nữa, rồi xe buýt đến, Thích Trương lên xe, hai người mỗi người một ngả.

Diệp Khương lại trở về với cuộc sống thường ngày kia, nhưng thực ra vẫn là không phải vậy.

Vừa về tới nhà, đặt mông lên giường thì lập tức lại nhận được cái âm thanh quen thuộc "píp"

[Mời kí chủ đăng kí quyền sở hữu]

[Mật mã lần thứ nhất: máu]

- Aizzzz, lại là cái hệ thống chết tiệt ngươi!

Xẹt!

Một luồng điện chạy qua cơ thể hắn, khiến hắn bị tê liệt trong thời gian ngắn.

[Kí chủ cẩn thận miệng lưỡi. Gáy linh tinh nữa thì xác định bay màu]

Diệp Khương bị điện giật, đau khổ vô cùng, nhưng lại sợ bị giật điện nữa mà không dám ho he. Hắn nén chặt cơn giận, cố gắng bình tĩnh mà nói:

- Một giọt hay cả chậu?

[Tùy]

Diệp Khương tìm một con dao, cắt một ngón tay cho máu chảy ra. Giọt máu vừa rơi xuống thì lập biến mất.

[Face id]

....

[Giọng nói]

....

[Vân tay]

....

Sau một quá trình đăng kí lằng nhằng, cuối cùng cũng xong. Diệp Khương hỏi:

- Chưa có nhiệm vụ sao?

[Đang tạo lập...]

- Kệ ngươi, ta đi tu luyện.

[Chúc kí chủ phế vật sớm ngày đột phá, không bị knock out ngay khi gặp địch.]

- Kệ ngươi.

Sau đó hắn lại bước về nhà, ngồi lên giường bắt đầu tu luyện.

Rất nhanh, chỉ vài giây sau hắn đã rơi vào trạng thái nhập định. Hiện tại hắn đang ở cảnh giới Hóa Hải, nhập định rất nhanh xảy ra. Dòng linh khí di chuyển trong hắn dần dầm đã hóa thành dịch, tích ở một chỗ trên cơ thể, dần dần tăng lên.

Đến nay thì nó đã tích tụ được một phần ba lượng dịch. Chung lại thì, cả tâm pháp, thể pháp, độn pháp hắn đều đã luyện được nửa quyển.

Sau hơn mấy tiếng tu luyện, tiếng bụng réo ục ục đã đánh thức hắn.

Hắn xoa xoa cái bụng, ngó ra ngoài cửa thì thấy trời đã tối, bèn sửa soạn đi làm ở quán lão Tám.

____Tại cửa hàng ăn lão Tám..

Nơi đây tuy không lớn, nhưng đèn đuốc sáng rực, khách ra khách vào cũng lần lượt, không phải là quá đông.

Diệp Khương đang đứng bên ngoài, nhìn ngắm cái quán lão Tám, không khỏi cảm thán:

- Quán này có lẽ luôn luôn không vắng được khách.

Rồi hắn lại cất bước về phía quán, chuẩn bị đi làm việc. Bước vào dưới cái ánh đèn văn minh, hắn đi qua một vị khách nữ, va chạm nhẹ. Hai người quay lại nhìn nhau một cái, nhưng không có cảm giác gì. Diệp Khương lên tiếng xin lỗi, rồi nhanh chóng đi vào phía bếp. Hắn lẩm bẩm:

- Cô ta dính quỷ khí!

Nhưng hắn hiện tại không rảnh quản ngay được, tiếp tục vào phòng bếp phục vụ.

Lão Tám chủ tiệm chợt thấy hắn đến, lớn tiếng gọi:

- Diệp Khương, nay cậu đến muộn. Nhanh chóng vào phụ ta nấu mấy món ăn, khách đang gọi.

- Được được. - Diệp Khương vội đáp, chân nhanh chóng di chuyển lách qua từng người mà vào.

Phòng bếp thơm nức mùi thức ăn, lại làm cho cái bụng rỗng của hắn sôi cồn cào lên.

Lão Tám thấy vậy, tự nhiên là đoán hắn đang nhịn đói, trực tiếp lấy ra một cái bát con múc ra một bát miến cho hắn:

- Này, ăn đi rồi mới làm được.

Diệp Khương thấy vậy, vô cùng cảm kích. Nhưng hắn lại ngại, chợt thấy có một cái bánh mì Hà Lan trên bàn, nhanh chóng chộp lấy, cho vào mồm nhai, tiện còn giơ ngón tay cái ra.

Lão Tám cười ha ha lên mấy tiếng rồi tiếp tục lao vào công việc. Còn Diệp Khương thì nhanh chóng nuốt cái bánh mì, nhưng không cẩn thận lại mắc nghẹn. Cố mãi hắn mới xử lí xong, chảy hết cả nước mắt nước mũi.

Lão Tám đưa ra một đĩa thức ăn, dặn:

- Mang món này cho vị khách ngồi bàn số 5.

- Được.

Diệp Khương lên tiếng đồng ý, sau đó mau chóng mang món ăn ra.

Hắn di chuyển rất nhanh, tránh né lách lẻo các kiểu, rất nhanh đã tới bàn số năm giao đĩa món ăn.

- Món ăn của quý khách... đây.

Diệp Khương đặt đĩa món ăn xuống, chợt nhận ra gương mặt quen thuộc kia là cô gái đã va vào mình lúc nãy. Quỷ khí vẫn dính trên người, dù nơi này nồng đậm dương khí, đủ hóa hết các loại âm khí, quỷ khí nhưng phần quỷ khí bám trên người cô gái này vẫn không có sự giảm đi.

Diệp Khương quan sát kĩ, thấy cô gái có vẻ gầy gạc, thiếu sức sống.

Cô gái thấy có người đàn ông lạ nhìn chằm chằm vào mình, ngại ngùng nói:

- Chuyện gì vậy? Mặt tôi dính gì sao?

- Không không. Tôi muốn hỏi là dạo này cô có cảm thấy sức khỏe yếu đi, thường xuyên mất ngủ không? Thậm chí còn một số lần gặp ác mộng không?

Cô gái thuận miệng trả lời:

- Đúng vậy. Tôi cũng không biết tại sao. Mà khoan đã, tại sao anh lại biết?

- Cô từng đi nơi nào vắng không?

- Tôi mấy hôm trước từng đi qua khu 13, nhưng từ khi bị bệnh lại ở trong nhà. À mà tại sao tôi lại trả lời anh?

- Tại vì....

Diệp Khương lập tức nắm lấy cổ cô gái, lấy ngón cái điểm vào mi tâm.

- Xong. Từ mai cô không cần phải lo lắng vì mấy thứ kia nữa.

Cô gái dường như rất bức xúc, mặt đỏ lên:

- Này, anh làm cái gì vậy?

- À không. Xin lỗi vì sự thiếu lịch sự này. Tôi sẽ miễn phí bữa ăn cho cô.

- Anh....

Hắn nói xong cũng lập tức lướt vào, không để cô gái nói hết. Còn cô nàng thấy hắn chạy nhanh, nhưng cũng đành chịu mà lẳng lặng ngồi ăn.

Diệp Khương vừa làm việc, vừa suy nghĩ đến khu 13 mà cô gái nói. "Nếu đúng như cô gái kia nói, thì cái này rắc rối rồi."

Tuy không rắc rối và bạo lực như khu 31, nhưng khu 13 lại nổi danh vì nơi ấy cuất hiện một căn nhà ma. Nơi này nổi danh từ khoảng bốn năm năm trước. Là một tòa kiến trúc tầm ba bốn tầng, gần như là một cái ủy ban nhân dân. Nơi này đầu tiên đã xảy ra vụ việc tử vong với ông chủ tịch khu. Tiếp sau đó lại là những vụ khác, nhưng chết rất thảm.

Sau nhiều vụ, nơi này bị bỏ đi, nhưng chưa thể phá bỏ. Cũng vì những ai định phá bỏ nơi này thì lại chết bất đắc kì tử.

Cuối cùng, triệt để bị bỏ hoang. Tuy nhiên, do thông tin bị rò rỉ, rất nhanh đã có người tới nơi này thăm quan. Rồi sau, sau nữa lại trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng.

Mà xung quanh căn nhà này thì lại không hề có một hộ gia đình nào trong phạm vi 500 mét.

"Aizzzz, lại sắp rơi vào rắc rồi. Cái hệ thống kia thể nào cũng giao cho ta cái nhiệm vụ này cho ta xem."

"Píp"

Âm thanh quen thuộc lại một lần nữa vang lên.

[Nhiệm vụ tiếp theo: Công phá căn nhà ma]

[Chi tiết:

Căn nhà ma là một địa điểm nối tiếng ở khu 21, nhiều bí mật.

Kí chủ cần tìm ra bí mật ấy.]

[Thời hạn: 2 ngày]

[Phần thưởng: x1000 quỷ đồng, x1000 điểm xây dựng công trình, x1000 điểm tiêu dùng, x1 lượt quay miễn phí]

[Thông báo: Vật phẩm thưởng lầm trước đã được gửi vào hộp thư, vui lòng kiểm tra.]

Bạn đang đọc Địa Phủ Thời 4.0 sáng tác bởi dthehiep123
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi dthehiep123
Thời gian
Lượt đọc 5
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự