Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 2 Dị Giới Xuyên Qua

Bạn đang đọc Dị Giới Tinh Linh sáng tác bởi DarseiK

Tiểu thuyết gốc · 1651 chữ · khoảng 8 phút đọc

Chuyện xảy ra không đầu không đuôi, chính Bạch Thẩm Thần cũng không quá rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Lần cuối hắn nghe được giọng nói của một cô gái rồi bản thân lâm vào hôn mê, đến lúc này đây hắn còn chưa kịp nhận thức mọi chuyện một cách rõ ràng.

Cảnh vật xung quanh hiện tại là một căn phòng nhỏ được làm vô cùng đơn giản, vật bố trí trong phòng cũng ít đến đáng thương, ngoại trừ một chiếc giường thì chỉ có một chiếc bộ bàn ghế đã cũ nát. Bạch Thẩm Thần chống tay ngồi dậy, mắt quét một vòng rồi thả lỏng, hai tay nhéo đùi xác định bản thân không hề nằm mơ.

Hắn vận động cánh tay một chút, cảm giác cơ thể hình như yếu ớt hơn hẳn, đến lúc để ý kỹ lại mới nhận ra quần áo bản thân đã thay đổi, một bộ đồ khá rách nát, còn rất quê mùa nữa.

Bạch Thẩm Thần nhăn trán suy nghĩ, chẳng lẽ là lúc hắn bất tỉnh thì bị nữ nhân thần bí kia phi lễ, cướp đi quần áo đang mặc. Rất có thể là lý do này, chỉ là hắn cũng không quá quan trọng bộ quần áo, mà là giấy tờ tùy thân, tiền bạc đều mất hết.

Hắn mặc kệ chuyện gì xảy ra, trước tiên cần phải quay về lại nhà trọ, phải sớm đi thăm hỏi tình hình của Quan Khinh Nguyệt.

Vừa bước được hơn chục bước thì bỗng dưng chân phải hắn nhói lên đau đớn, cả người nằm ngã ra sàn.

"Ta lại làm sao thế này."

Bạch Thẩm Thần đau đớn kinh hô, lại đúng lúc này giọng nói vừa quen lại xa lạ cất lên:

"Oáp. Ngươi tỉnh rồi."

Giọng nói này rất giống giọng nữ nhân nói với hắn đêm qua, Bạch Thẩm Thần bị dọa sợ vì hắn không hề thấy ai ở trong phòng mà tiếng nói lại vang đến rất gần hắn. Lần này tiếng nói thanh thúy lại xuất hiện nhưng nhiều hơn ý tức giận:

"Này, ngươi nhìn đâu đấy. Ta ở trước mặt ngươi đây."

Bạch Thẩm Thần ngơ ngẩn nhìn trước mặt không thấy gì, đến khi ngước lên cao mới giật mình thấy một tiểu tiên rất nhỏ, 4 cánh mỏng như cánh ve di động trong không trung, thân hình nhỏ nhắn không bằng một bàn tay đang lơ lửng giữa không trung. Dù hình dáng tiểu tiên này rất nhỏ nhưng bộ dáng lại vô cùng xinh đẹp, hai mắt phượng xinh xắn với hàng mi dài, khuôn mặt bầu bĩnh dể mến, mái tóc đỏ dài cột gọn sau lưng, bộ mặt ngáp ngắn như mới ngủ dậy. Nàng thật giống một tiểu thiên sứ đáng yêu khiến ai cũng yêu thích.

Bạch Thẩm Thần mơ hồ nhìn nàng, tay tự véo má, sự đau đớn làm hắn thanh tỉnh. Không ngớt nuốt nước bọt nhìn tiểu tiên, hỏi:

"Bé con là ai."

"Đừng gọi ta là bé con."

Tiểu tiên tức giận hung hăng nhìn hắn, bộ dáng càng thêm khả ái. Nhưng biểu hiện của nàng cũng không đáng yêu như vậy, nàng vung vẩy cánh tay tạo ra một điểm sáng màu vàng giữa không trung, bất chợt Bạch Thẩm Thần bị đẩy ngã, lưng đụng vào bộ bàn ghế đằng sau, khiến hắn đau đớn xoa xoa đầu. Tiểu tiên đắc ý bay lại gần hắn, nói:

"Là ngươi mở miệng cầu ta nhớ không."

"Ta có cầu ngươi cái gì sao."

Bạch Thẩm Thần mơ hồ nhìn nàng, càng khiến tiểu tiên sứ phồng má tức giận:

"Là ngươi muốn ta cứu nữ nhân kia."

"Ngươi có thể cứu nàng sao."

Liên quan tới Quan Khinh Nguyệt làm Bạch Thẩm Thần vội vã, mong đợi nhìn tiểu tiên. Tiểu tiên sứ lộ ra vẻ đắc ý nói:

"Ta đương nhiên có thể cứu nàng ta. Chỉ là ngươi phải giúp ta xây dựng lại tinh linh giới."

"Được, chỉ cần ngươi chịu cứu nàng, muốn ta làm gì cũng được."

Tiểu tiên vô cùng hài lòng với thái độ của Bạch Thẩm Thần, hai tay chống hông thản nhiên nói:

"Nhưng mà hiện tại ta không làm được."

Bạch Thẩm Thần liền xụ mặt xuống, không vui nhìn tiểu tiên như đang cố ý trêu đùa mình:

"Như vậy ngươi cũng dám bàn điều kiện với ta."

"Tuy ta không làm được nhưng ngươi có thể."

"Ta?"

Bạch Thẩm Thần chỉ tay vào bản thân, bộ dạng bất khả tư nghị, lắc đầu:

"Nếu ta còn có thể còn đi cầu thần linh sao."

"Đừng hiểm lầm. Ta có thể nói rõ cho ngươi."

Tiểu tiên bắt đầu bay qua bay lại, lời nói không dứt. Nói đến mơ hồ để Bạch Thẩm Thần mới biết chính thức chuyện gì xảy ra.

Hắn đã xuyên không, mà nơi này đã không còn là trái đất hắn từng ở, nơi này là một thế giới song song tồn tại vô số chủng tộc kỳ lạ, mà tộc đông nhất là nhân loại cùng "ma nhân 36 huyết tộc".

Bởi vì nguyên nhân thân xác phàm thể trước kia của hắn không thể chịu nổi chấn động không gian lưu động của các dòng chảy, nên tiểu tiên chỉ có thể dẫn theo linh hồn của hắn tìm kiếm một thân xác để hắn trú ngụ, điều kiện để dung nhập với thể xác là cần một thân thể không quá tổn hại mà linh hồn bên trong phải thật yếu chưa hoàn toàn tan mất.

Mà tiểu tiên của chúng ta rất kén chọn, vì Bạch Thẩm Thần là đại sứ của nàng, ảnh hưởng đến thể diện nên cần phải trông đẹp mắt một chút, nàng không quan tâm mấy thân thể xấu xí có thiên phú mà lựa chọn thân thể tàn tạ nhìn đẹp đẽ nhưng phế vật hiện tại cho hắn.

Nói cách khác, hiện tại Bạch Thẩm Thần ngoài nhìn đẹp trai ra thì hoàn toàn ăn hại. Như vậy thật sự làm hắn muốn tức chết, nhưng cũng không thể thay đổi thân xác khác vì linh hồn hắn đã hoàn toàn dung nạp vào thân thể này rồi.

Bạch Thẩm Thần lườm mắt nhìn tiểu tiên bốn cánh, bức xúc nói:

"Ngươi để ta trong thân thể phế vật này thì làm sao giúp ngươi đây."

Tiểu quỷ tiên quay mặt đi bộ dáng vô tội, hồn nhiên đáp:

"Có bổn nữ vương ở đây, ngươi không cần lo."

"Không lo cái quỷ ấy. Giờ ngay cả đứng còn khó khăn, thì hỏi ta làm sao mà ra ngoài xông pha."

Bạch Thẩm Thần ủ một bụng hỏa từ tối qua, bây giờ tức giận quát mắng làm tiểu quỷ tiên nghẹn khốc, nàng cũng không nhường bước nói:

"Cũng không cần ngươi phải chiến đấu, lo cái gì. Hiện giờ ta giúp ngươi lập huyết ước, sau này chỉ cần dựa vào tinh linh để chiến đấu."

"Có thể làm như vậy."

Bạch Thẩm Thần kinh ngạc, chăm chú nhìn tiểu tiên, nàng dùng răng cắn lên ngón tay tạo ra một giọt máu đào dần dần tách khỏi người nàng, bắt đầu biến hóa lớn hơn, tỏa ra một sức mê hoặc kỳ lạ. Giọt máu này lập tức bay tới trên mu bàn tay phải của Bạch Thẩm Thần, cảm giác nóng rát xuất hiện trong thoáng chốc, dần dần xuất hiện hình dáng một đôi cánh mê huyễn như hình xăm đẹp mắt. Tiểu tiên vừa lấy ra giọt máu liền cảm giác mệt mỏi dần dần muốn ngã xuống, may Bạch Thẩm Thần nhanh tay đỡ lấy nàng, đặt nàng nằm giữa lòng bàn tay hắn. Dù hắn không ưa thích nàng, nhưng biết nàng vì đưa hắn giọt huyết mạch kia mà hảo tổn nên vô cùng quan tâm hỏi:

"Ngươi không sao chứ."

Nhưng không có tiếng trả lời, hóa ra là nàng đã ngủ say, nằm im trong lòng bàn tay hắn, bộ dáng lúc này mới làm Bạch Thẩm Thần cảm thấy khả ái.

Đúng lúc này từ bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Bạch Thẩm Thần nhanh tay giấu tiểu tiên dưới gối, kín kẽ tạo chút khe hở rồi mới nhanh chóng đi lại chỗ bàn ghế ngồi xuống.

Từ bên ngoài bước vào một thiếu nữ tầm 15,16 tuổi rất xinh đẹp quần áo còn nhàu nát hơn cả trên thân hắn mặc, thiếu nữ ngọc mắt ôn nhu, cử chỉ dịu dàng, làn da khá ngâm có lẽ do dầm mưa dải nắng nhiều làm Bạch Thẩm Thần sinh lòng thương tiếc.

Thiếu nữ vô cùng dịu dàng, nàng bước vào nhìn Bạch Thẩm Thần ngồi trên ghế nở nụ cười ôn nhu, nói:

"Đệ tỉnh rồi."

Bạch Thẩm Thần khá mơ hồ về mối quan hệ của thiếu nữ với chủ thể trước kia của thân xác này, nên có chút e ngại gật đầu với nàng. Thiếu nữ không hề quan tâm cử chỉ lạ lùng của hắn, bưng từ trên tay một nồi cháo nóng đặt lên bàn nói:

"Đệ ăn tạm đi cháo nóng nhé. Hiện tại nhà khá túng thiếu, tỷ vẫn chưa nhận được tiền công của bà chủ."

Nàng vừa nói lại lấy một cái chén nhỏ, ôn nhu múc cho hắn, hai mắt len lén nhìn hắn dường như sợ hắn phật ý. Bạch Thẩm Thần không quá để ý, nhẹ gật đầu nhận lấy chén cháo nóng mỉm cười:

"Cảm ơn tỷ."

Thấy hắn lấy chén cháo ăn ngon lành không khỏi làm thiếu nữ sững sờ trong chốc lát nhưng rất mau nàng đứng im lặng canh chừng đợi hắn ăn xong liền múc chén mới.

Bạn đang đọc Dị Giới Tinh Linh sáng tác bởi DarseiK
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DarseiK
Thời gian
Lượt thích 1
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự