Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 1 Biến Cố Khởi Đầu

Bạn đang đọc Dị Giới Tinh Linh sáng tác bởi DarseiK

Tiểu thuyết gốc · 1548 chữ · khoảng 7 phút đọc

Mùa đông năm nay vô cùng băng lạnh, gió thổi rét qua tai làm mọi người chỉ muốn an ổn nằm ngủ trong nhà.

Nhưng mùa đông năm nay đối với Bạch Thẩm Thần lại vô cùng ấm áp, vì người hắn thích đã đồng ý đi chơi cùng hắn đêm nay. 6 năm, là khoảng thời gian hắn theo đuổi cô ấy, có lẽ vì khá tự ti về bản thân mà đến suốt bây giờ hắn mới có dũng khí thổ lộ để mời được nàng đi chơi.

Giờ hẹn là 6h tối, nhưng hắn đã đến sớm nửa tiếng, trong lòng vô cùng phấn khởi, có thể hẹn hò được hoa khôi của trường đại học trọng điểm là một điều vô cùng vinh dự. Hôm nay hắn ăn mặc rất chau chuốt, gương mặt nhã nhặn thanh tú không chút râu, bộ quần áo trên người hắn đã để dành rất lâu không dám mặc chỉ để dành cho thời khắc này, có thể nói bộ dạng lúc này của hắn là chỉnh chu nhất từ trước tới giờ, ngay cả đám bạn hắn cũng không dám tin hắn lần này vì cô gái kia mà cố gắng nhiều như vậy.

Tâm trạng Bạch Thẩm Thần rất tốt, dù thời tiết rất lạnh, hắn lại chỉ mặc một chiếc áo Shearling ở bên ngoài, dù vậy hắn vẫn rất kiên nhẫn đứng một chỗ vì sợ khi cô gái kia tới sẽ không thấy hắn.

Thời gian trôi qua với hắn thật sự rất chậm, làn da bên ngoài của hắn trở nên thật lạnh lẽo, hai bàn tay chà sát vào nhau giảm đi cái băng giá bên ngoài. Hắn nhìn lại thời gian trong điện thoại, đã là 6 giờ 15 phút. Hắn cảm thấy rất kỳ lạ, vì hắn biết cô gái kia chưa bao giờ trễ hẹn, dù cho có phải đi những cuộc hẹn mà nàng chán ghét, huống chi là nàng đã hứa rõ với hắn.

Có lẽ nàng có việc bận, Bạch Thẩm Thần cũng không có ý định gọi điện cho nàng, hắn tin nàng chắc chắn có lý do đường hoàng nên mới tới muộn.

Hắn đứng im một chỗ tiếp tục chờ đợi, đôi mắt hắn hướng về con phố phía trước, đằng đó có một ngã rẽ giao lộ, tại đó tập trung rất nhiều người, mà số lượng càng đông, dường như có điều gì đó hấp dẫn.

Bạch Thẩm Thần không quan tâm, chỉ một lòng chờ đợi cô gái kia.

Hắn bắt gặp một cặp đôi từ hướng bên đó đi trở lại, vừa đi họ vừa trao đổi vài câu, giọng nói khá rõ ràng cũng khiến Bạch Thẩm Thần nghe rõ mồn một.

"Cô gái đó thật đáng thương, cả người máu me, mà kinh khủng hơn là xương đầu hình như vỡ nát rồi."

"A, anh đừng nói nữa. Người ta còn đang sợ đây."

"Đừng sợ, để đêm nay anh an ủi em."

Nói đến câu sau người bạn trai hiện ra nét bỉ ổi làm cô bạn gái thẹn thùng đánh vào ngực gã con trai. Bạch Thẩm Thần nghe lời đối thoại cả hai liền hiểu đại khái tình hình, có vẻ như bên kia có người gặp tai nạn, đã như vậy còn là con gái.

Chuyện này xảy ra làm Bạch Thẩm Thần cảm giác bất an, lòng ngực đập nhanh, hốt hoảng chạy nhanh về phương hướng xảy ra tai nạn. Hắn dùng hết sức chen chân vào dòng người đông đúc, cố chiếm vị trí trên đầu. Dù thời tiết rất lạnh nhưng lưng hắn đã chảy mồ hôi, tim đập thình thịch.

Ở phía ven đường là một thiếu nữ vừa tròn 18, cả người máu me bê bết, máu chảy loang ra khắp mặt đường, khuôn mặt nàng trầy xước không thể nhận ra nhân dạng. Nhưng người khác không nhận ra nàng là ai, Bạch Thẩm Thần lại biết rất rõ, vì cô gái đeo trên cổ tay chiếc vòng ngọc mà hắn đã đem tặng nàng sinh nhật năm trước.

Bạch Thẩm Thần toàn thân cứng đờ lẫn thẫn chạy ào tới gần bên thiếu nữ mặc kệ đã ngã mấy lần xuống đất. Người xung quanh chỉ trỏ bàn tán, có người đã gọi cứu thương nhưng có vẻ do ảnh hưởng thời tiết nên đến còn khá chậm, cũng không có ai dám tiến lên giúp đỡ vì không muốn dính rắc rối, xã hội này nếu làm người tốt thường không có hồi báo.

Hai tay Bạch Thẩm Thần nhanh chóng đỡ lấy Quan Khinh Nguyệt, xé một mảnh áo trong tìm vết thương băng bó cho nàng, mau chóng gọi cứu thương rồi chỉ biết chờ đợi trong đau khổ, cố gắng kìm nén nước mắt vì hắn là nam nhân.

Đợi đến lúc cứu thương tới, Bạch Thẩm Thần chạy theo một bước không rời, cả người đờ đẫn ngồi chờ bên ngoài phòng mổ. Bản thân hắn tự trách mình vô số lần, nếu không phải là hắn hẹn nàng ra ngoài thì nàng đã không gặp tai nạn, cũng sẽ không khiến nàng tiến đến bờ vực tử vong như hôm nay.

Khi người nhà của Quan Khinh Nguyệt tới, Bạch Thẩm Thần liền tiến lên thông báo tình huống cụ thể, cũng tự nhận là lỗi của bản thân. Mẹ của Quan Khinh Nguyệt là một phụ nữ rất cảm tính, vô cùng tức giận chửi bới hắn, còn đuổi hắn đi ra ngoài.

Dù rất không cam lòng nhưng hắn không có tư cách kỳ kèo, liền ảo não bước ra ngoài, chỉ là vừa đến cửa thang máy hắn liền đứng đơ người không thể nhúc nhích. Bất chợt từ phía sau vọng lại tiếng gọi của một nam nhân trung niên, Bạch Thẩm Thần biết rõ là ai, bố của Quan Khinh Nguyệt, Quan Thiên Quân. Trái lại với thái độ của mẹ Quan Khinh Nguyệt, Quan Thiên Quân rất từ tốn nói:

"Cậu không cần để tâm lời cô ấy nói đâu, thật ra bọn ta cũng không hề trách cậu. Ta còn phải cảm ơn cậu đã thông báo với bọn ta, nhưng lại có một số thứ ta nên nói rõ với cậu."

"Chú Quân cứ nói rõ."

Bạch Thẩm Thần lấy lại chút tỉnh táo trả lời. Quan Thiên Quân khuôn mặt từ nét an ủi chuyển sang vẻ mặt nghiêm túc nói:

"Hi vọng sau này cậu nên tránh xa Khinh Nguyệt một chút, như vậy đối với cậu và con bé mới an toàn hơn."

Lần này thì Bạch Thẩm Thần không nói gì nữa, xoay người đờ đẫn bước vào buồng thang máy. Quan Thiên Quân nhìn thiếu niên phờ phạc bỏ đi chỉ biết thở dài, lắc đầu quay trở lại cửa phòng mổ.

Đêm nay tuyết bắt đầu rơi, sự lạnh lẽo lại tăng lên đến tột độ. Trong đêm tuyết trắng này lại có một thiếu niên đờ đẫn bước đi mặc kệ hoa tuyết dính đầy trên mái tóc.

Hắn cứ bước đi một cách vô định, bất chợt cả thân thể vấp ngã bởi một ụ đá ven đường, thân hình lăn tròn xuống một con dốc rậm rạp cây cỏ, cứ như vô định đến khi cả người hắn chìm vào một hồ nước nhỏ.

Mặc dù đây là mùa đông nhưng nước hồ không hề lạnh lẽo, đổi lại rất mát như nước sông mùa hạ.

Bạch Thẩm Thần dùng hết sức bơi lên bờ, ngã ngửa trên nền đất nhìn lên bầu trời. Trong đầu vẫn luôn suy nghĩ tới Quan Khinh Nguyệt, đã không kìm được nước mắt chảy dài trên má. Hắn lấy tay lau mắt, vô hồn nhìn bầu trời đầy tuyết trắng, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng thiếu nữ xinh đẹp, y phục cổ trang, bộ dáng lãnh đạm như tuyết nữ trong truyền thuyết, nhưng trong mắt hắn lúc này nàng như một nữ thần vậy. Hắn mơ màng nhìn bóng hình xinh đẹp kia, càng nhìn càng thấy kinh diễm, phải qua một lúc hắn mới dời mắt, không khỏi cười một cách đau khổ, lẩm bẩm:

"Thần tiên tỷ tỷ, nếu nàng chịu cứu Quan Khinh Nguyệt thì dù bắt ta làm gì cũng được."

Một phút sau không có gì xảy ra, Bạch Thẩm Thần liền nhắm mắt mặc kệ, dù cho có chết lạnh nơi này hắn cũng không muốn quan tâm nữa. Nhưng mà bất ngờ đúng lúc này, bên tai hắn vang lại giọng nói của một nữ nhân, âm thanh dịu ngọt dễ nghe vô cùng:

"Thật sự ngươi muốn cứu nàng ta, dù trả bất cứ giá nào."

"Đúng vậy, ta nguyện ý. Dù lấy mạng ta đổi lấy cũng được."

Lúc này Bạch Thẩm Thần cũng không tỉnh táo suy nghĩ là ai nói nữa rồi, chỉ nói ra chân tâm trong lòng.

Đúng ngay khoảnh khắc này một tia sáng lóe lên, rực rỡ như ánh sáng ban mai, tia sáng chói lọi khiến Bạch Thẩm Thần không khỏi che mắt, đầu óc bắt đầu quay cuồng tiến vào trạng thái say ngủ.

Bạn đang đọc Dị Giới Tinh Linh sáng tác bởi DarseiK
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DarseiK
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 1
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự