Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 37 Chương 18 - Phần 1

Bạn đang đọc Đêm qua anh ở đâu? của Lauren Weisberger

Phiên bản Dịch · 3485 chữ · khoảng 12 phút đọc

18

Bọn em đã đụng độ đến phát điên ở quầy lễ tân

Chiếc điện thoại cạnh giường đổ chuông và Brooke băn khoăn đến lần thứ một ngàn là tại sao các khách sạn không cung cấp dịch vụ hiển thị tên người gọi. Nhưng vì nếu đó là bất kỳ ai khác thì chắc hẳn họ đã gọi vào di động của cô, nên cô nhoài sang nhấc ông nghe ra khỏi điện thoại, và gồng mình lên để chuẩn bị chịu đựng cuộc tra tấn.

“Chào Brooke. Con có nghe tin gì từ Julian không?” Giọng bác sĩ Alter truyền qua đường dây nghe như thể ông đang ở phòng bên cạnh, nơi mà, bất chấp những nỗ lực của Brooke, chính xác là chỗ ông đang ở.

Cô cố nặn ra nụ cười vào máy điện thoại để tránh nói điều gì đó thực sự khó chịu. “Ô, xin chào!” cô vui vẻ nói. Nếu ai mà hiểu cô hẳn phải nhận ra ngay tức thì rằng đó là cái giọng nghiệp vụ giả tạo thân thiện của cô. Như cô vẫn làm trong suốt năm năm vừa qua, cô tránh gọi cha Julian bằng bất kỳ cách xưng hô nào. “Bác sĩ Alter” thì trang trọng đối với một ông bố chồng, “William” có cảm giác quá thân mật thế nào ấy, mà ông ta tuyệt nhiên chưa từng bảo cô gọi ông ta là “Bố” bao giờ cả.

“Có ạ.” Brooke trả lời như đã nói cả trăm lần rồi. “Anh ấy vẫn đang ở London, và chắc là anh ấy sẽ ở đó đến đầu tuần tới ạ.” Họ đã biết thông tin này. Cô đã kể với họ ngay lúc họ bất ngờ gặp cô ở quầy lễ tân khách sạn. Rồi đến lượt họ kể với Brooke rằng mặc dù khách sạn đã cố gắng sắp xếp cho họ ở hai đầu đối diện nhau trong cái khách sạn hai trăm phòng này (theo yêu cầu của Brooke), nhưng họ đã một mực đòi ở một phòng liền kề với phòng cô “để cho tiện”.

Đến lượt bố chồng cô tặc lưỡi tỏ ý không tán thành. “Ta không thể tin được nó lại bỏ lỡ đám cưới này! Hai đứa chúng nó sinh ra hơn kém nhau chỉ chưa đầy một năm. Chúng nó cùng lớn lên với nhau. Trent đã có lời phát biểu cảm động nhất trong lễ cưới của các con, mà bây giờ Julian thậm chí sẽ không đến dự lễ cưới của nó nữa.”

Cô đành phải cười với sự trớ trêu của việc đó. Cô đã ngầy ngà Julian rất dữ về việc không dự đám cưới, nói đi nói lại những điều giống hệt như bố chồng cô vừa nói với cô, nhưng ngay khi bác sĩ Alter vừa mới thốt ra những điều đó thì cô cảm thấy buộc phải lao vào bênh vực Julian.

“Đó là việc khá hệ trọng, thực thế ạ. Anh ấy sẽ biểu diễn trước một số khán giả rất đặc biệt, bao gồm cả thủ tướng nước Anh nữa.” Cô lược bỏ cái phần Julian được trả hai trăm ngàn đô la ột cuộc biểu diễn bốn giờ đồng hổ. “Xét toàn cảnh những việc đã và đang xảy ra kia thì, à, vâng, anh ấy không muốn chiếm mất phần chú ý vào cô dâu và chú rể.”

Đó là câu nói gần với sự thực nhất mà cả hai người đả động đến khi thừa nhận hoàn cảnh hiện tại. Cha Julian dường như sẵn lòng giả bộ rằng mọi việc đều ổn cả, rằng ông chưa từng thấy những bức ảnh tai tiếng kia hoặc đọc những bài báo mô tả chi tiết về cuộc hôn nhân rành là đang ngấp nghé bờ vực của con trai ông. Và bây giờ đây, bất chấp đã được thông báo cả tá lần rằng Julian sẽ không tới dự lễ cưới của Trent, ông vẫn từ chối tin vào

Cô nghe thấy tiếng mẹ chồng nói vọng trong máy điện thoại. “William! Anh làm cái gì trên điện thoại khi con bé ở ngay phòng bên cạnh kia kìa?”

Liền sau đó có tiếng gõ cửa.

Cô lê mình ra khỏi giường và chỉ cả hai ngón tay giữa ra phía cửa trong lúc thầm kêu lên “Mẹ kiếp!” rồi thận trọng lấy vẻ mặt tươi cười, nhấc móc xích khóa cửa ra và nói, “Kìa, xin chào hàng xóm!”

Đó chính thực là lần đầu tiên kể từ khi cô biết mẹ chồng tới giờ, người phụ nữ này lại trông có vẻ thiếu tinh tế đến thế, có lẽ thậm chí còn hơi lố. Chiếc đầm len cashmere ôm vừa khít, rất đẹp, màu cà tím sẫm và trông như có vẻ được thửa riêng cho dáng người mảnh mai của bà. Bà mặc kèm với đôi tất quần màu tím hồng và một đôi bốt cao gót cực mốt mà mặc dù trông chất cha chất chưởng nhưng không khiến cho bà có vẻ phải cố quá mức. Dây chuyền vàng đeo cổ dày nặng rất mốt mà không quá phô trương, và khuôn mặt bà hẳn là được bàn tay chuyên gia trang điểm cho. Nhìn tổng thế, bà là hình ảnh của sự sành điệu kiểu thị thành, một hình mẫu mà cánh phụ nữ ao ước khi đến tuổi năm mươi lăm. Chinh chiếc mũ mới là vấn đề. Vành mũ trông như một chiếc khay thức ăn tròn vành vạnh; dù màu sắc của nó hoàn toàn ăn ý với chiếc đầm nhưng khó mà nhìn thấy được gì khác ngoài những chiếc lông đâm ra tua tủa, những chùm hoa giả và vải canh làm giả những bông hoa baby, và tất cả những thứ đó được túm lại thành bó to tướng bằng một chiếc nơ bướm lụa. Nó đậu ngất ngưởng trên đỉnh đầu bà, vành mũ lệch xuống che khuất bên mắt trái một cách điệu nghệ.

Brooke há hốc miệng.

“Con thấy thế nào?” Elizabeth vừa hỏi vừa chạm lên vành mũ. “Tuyệt đấy chứ?”

“Ôi chà,” cô lấy hơi, không biết nên nói gì tiếp theo. “ này, ờ, để làm gì ạ?”

“Con nói để làm gì có nghĩa là sao? Để đi đám cưới ở Tennessee chứ còn sao nữa!” bà cười to trước khi chuyển sang nhái giọng miền Nam lơ lớ, cái giọng nghe có vẻ là sự kết hợp kỳ cục của một người nói tiếng Anh còn đơn đớt và một cao bồi miền Tây. “Chúng ta đang ở Chay-duh- noogah (1) đó, Bruck! Con phải biết rằng những phụ nữ miền Nam chánh cống đội những chiếc nón như zầy.”

(1) Tức Chattanooga: thành phố lớn thứ tư ở tiểu bang Tennessee, miền Nam Hoa Kỳ.

Cô những muốn chui vào chăn mà chết đi cho rồi. Thật bẽ mặt không thể tưởng tượng nổi.

“Thật ạ?” cô kêu lên. Đó là tất cả những gì cô có thể nói nên lời.

May sao, Elizabeth trở lại cách phát âm bình thường, hơi giọng mũi kiểu New York của bà. “Tất nhiên họ đội thế đó. Chả lẽ con chưa bao giờ xem giải đua ngựa Kentucky Derby?”

“À, có ạ, nhưng chúng ta đâu có ở Kentucky. Và ắt hẳn chiếc mũ kiểu đó phải đội vào một tình huống đặc biệt chứ ạ? Con không chắc là nó dùng được cho các sự kiện giao tế khác...” Cô để cho giọng mình nhỏ dần với mục đích làm dịu bớt lời lẽ của mình đi, nhưng bà mẹ chồng cô không hề nhận thấy.

“Ồ, Brooke à, con nói mà không hiểu gì hết. Lúc này chúng ta đang ở miền Nam, con yêu! Chiếc mà mẹ mang theo để đội trong lễ cưới chính thức còn đẹp hơn chiếc này nhiều. Ngày mai chúng ta còn ối thời gian để đi mua cho con một chiếc, nên đừng có lo chuyện vặt đó.” Bà ngừng lời và, vẫn đứng ở giữa cửa ra vào, nhìn Brooke từ đầu đến chân. “Con còn chưa mặc đồ ư?”

Brooke liếc nhìn bộ đổ ngủ của mình trước rồi đến đồng hồ. “Con tưởng đến sáu giờ chúng ta mới lên đường.”

“Đúng thế, nhưng giờ là năm giờ rồi. Con sẽ chẳng đủ thời gian sửa soạn mất.”

“Ôi, mẹ nói đúng đấy!” cô kêu lên với giọng giả bộ ngạc nhiên. “Cho phép con chạy thôi. Con sẽ nhảy ngay vào phòng tắm.”

“Được rồi, gọi cửa khi con đã sẵn sàng nhé. Tốt nhất là con ghé vào phòng mẹ và uống một ly cocktail. William đã nhờ người đi mua loại vodka khá ngon, nên con sẽ không phải uống cái thứ nước thải chết tiệt của khách sạn này nữa.”

“Sao chúng ta không gặp nhau ở sảnh lúc sáu giờ đi nhỉ? Như mẹ thấy đấy” - Brooke lùi lại và chỉ vào chiếc áo phông te tua và mái tóc bù xù của cô - “con còn khối việc phải làm.”

“Ừmm,” mẹ chồng cô nói, hiển nhiên là nhất trí. “Thế cũng được. Gặp con lúc sáu giờ nhé. Mà này, Brooke, có lẽ đánh mắt lên một chút xem sao? Nó làm nên những điều kỳ diệu cho khuôn mặt đấy.”

Tắm vòi sen nóng và một tập phim Millionaire Matchmaker vừa tắm vừa xem chẳng giúp cho cô cảm thấy khá hơn là mấy, tuy chai rượu vang trắng nhỏ dành ột người uống trong quầy bar mini tại phòng thì có đôi chút tác dụng. Nhưng cảm giác ấy không bền. Lúc cô mặc xong chiếc đầm đen cổ tim vạt chéo đã chuẩn bị sẵn, phủ một chút màu lên mắt như cô con dâu biết vâng lời rồi đi xuống sảnh, cô lại thấy căng như dây đàn.

Đường đi đến nhà hàng chỉ dài vài dặm nhưng có cảm giác như vô tận. Bác sĩ Alter kêu ca cay cú suốt dọc đường đi: khách sạn gì mà lại chẳng có bồi phòng, sao mà Hertz lại chỉ thuê rặt một loại ô tô của Mỹ thế, ai lại mời ăn tối vào lúc sáu giờ ba mươi chiều, lạy Chúa, giờ đó thực tế mới là giờ ăn trưa thôi? Ông thậm chí còn kêu ca cả cái nỗi rằng ở Chattanooga đường sá thế này là không đủ đông đúc trong một tối thứ Sáu - xét cho cùng thì, có thành phố đáng kính nào mà lại có phố phường vắng tanh vắng ngắt và đầy chỗ đậu xe trống thế này không? Cái chỗ chết tiệt nào mà những người lái xe khác lại lịch sự dở hơi thế này, mà ai cũng đậu nguyên ở chỗ đèn đỏ cả mười phút, rối rít vẫy nhường nhau qua trước như thế chứ? Ông thì chả thích nơi nào như thế cả là là cái chắc. Những thành phố đích thực phải có tắc đường, bụi bẩn, đám đông, tuyết, còi tầm, ổ voi ổ gà và những thứ làm ta khốn khổ đi kèm chứ, ông cả quyết với giọng huênh hoang lố bịch nhất mà Brooke từng nghe thấy. Lúc ba người bọn họ bước vào bên trong, có cảm giác như họ đã ở ngoài đường suốt tối vậy.

Cô như trút được gánh nặng khi thấy cha mẹ Trent đang đứng ngay ở cửa. Brooke băn khoăn không hiểu họ nghĩ gì về chiếc mũ kiểu quý bà đua ngựa của mẹ chồng cô. Cha Trent và cha Julian là hai anh em ruột, cực kỳ thân nhau mặc dù tuổi hai người cách nhau rất xa, và cả bốn người bọn họ lập tức tiến về phía quầy bar ở phía đằng kia phòng. Brooke cáo lỗi đi gọi điện cho Julian. Cô nhận thấy những vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn đi: những phụ nữ còn gọi điện cho chồng để chào hỏi thì đời nào lại quay ngoắt một trăm tám mươi độ mà bỏ chồng cho được, phải vậy không?

Cô nhìn lướt khắp phòng để tìm Trent và Fern nhưng không thấy. Ngoài trời khoảng 10 độ C, nhưng so với tháng Hai ở New York thì đây đích thực là thời tiết nhiệt đới, và cô thậm chí chẳng buồn cởi cúc áo khoác ra. Cô chắc chắn Julian sẽ không bắt máy - ở Anh lúc bấy giờ là nửa đêm và ắt hẳn anh vừa mới xong phần biểu diễn của mình – dù vậy cô vẫn bấm số gọi và ngạc nhiên khi nghe thấy giọng anh.

“Chào em! Anh thật mừng vì em đã gọi,” anh nói, giọng có vẻ sốc không kém gì cô. Không có tiếng ồn ở đầu dây đằng ấy. Cô có thể nghe thấy sự hào hứng trong giọng nói của anh. “Anh vừa mới nghĩ đến em.”

“Thật á?” cô hỏi mà thấy ghét cái giọng thiếu tự tin của mình. Trong hai tuần vừa rồi họ nói chuyện với nhau mỗi ngày một lần, nhưng lần nào cũng do Julian khởi đầu.

“Anh day dứt khi nghĩ đến em đang dự đám cưới đó mà không có anh.”

“Vâng, hiển nhiên là điều đó cũng làm bố mẹ anh day dứt nữa.”

“Họ đang làm em phát điên à?”

“Còn phải hỏi. Bọn em đã đụng độ phát điên ở quầy lễ tân rồi. Và bây giờ bọn em đang tiến đến chỗ tự sát đây.”

“Anh xin lỗi,” anh dịu dàng nói.

“Anh có nghĩ rằng anh làm thế là đúng không hả Julian? Em vẫn chưa gặp Trent hoặc Fem, nhưng em chẳng biết sẽ phải nói gì nữa.”

Julian hắng giọng. “Chỉ cần nhắc lại với họ rằng anh không muốn biến buổi tối đặc biệt của cậu ấy thành một cuộc trình diễn truyền thông đại chúng om sòm là được.”

Brooke im lặng một giây. Nếu cô phải đánh cuộc với anh thì cô sẽ đưa ra dự đoán rằng Trent thà phải chịu một hay vài phóng viên tọc mạch còn hơn để người anh họ kiêm bạn thân từ thuở bé bỏ lỡ đám cưới của anh ta, nhưng cô chẳng nói gì.

“Vậy, ờ, buổi diễn tối nay ra sao hả anh?”

“Ôi Chúa ơi, Rook à, tuyệt không thể tưởng tượng được. Thật tuyệt vời. Có một thành phố chính ở gần cơ ngơi đó, và có thành phố cũ từ thời Trung Cổ tuyệt đẹp trên đỉnh đồi, nhìn xuống thành phố hiện đại bên dưới. Cách duy nhất để lên đó là đi cáp treo lên tận đỉnh, hình như là mười lăm người một chuyến thì phải, và rồi ta bước ra, bên ngoài cứ như một mê cung ấy - những bức tường đá đồ sộ cắm đuốc trải dài từ đỉnh đồi xuống, và những hốc nhỏ ẩn khuất các cửa hàng và nhà cửa. Một khán đài cổ ở chính giữa nhìn ra phong cảnh kỳ diệu với những sườn đồi bao la ở xứ Scotland, và anh biểu diễn trong bóng tối, tất cả chỉ được chiếu sáng bằng nến và đuốc. Họ phục vụ những ly rượu chanh nóng, và có gì đó trong không khí lạnh và rượu nóng và ánh sáng lung linh kỳ ảo và quang cảnh... mà anh không thể diễn đạt bằng lời được, nhưng nó thật là hoành tráng.”

“Nghe tuyệt quá nhỉ.”

“Chính thế! Và khi buổi biểu diễn kết thúc, họ đưa tất cả mọi người trở lại khách sạn... khu nghỉ dưỡng à? Điền trang nơi thôn dã chăng? Anh không biết phải gọi nó là gì nữa, nhưng cả nơi này cũng thật đáng kinh ngạc. Hãy tưởng tượng ra một ngôi nhà trong một điền trang xung quanh là hàng trăm mẫu đồi trập trùng, nhưng nó có ti vi màn hình phẳng và nền các phòng tắm được sưởi nóng và một bể bơi tràn tạo ra ảo giác nước liền với đường chân trời tài tình nhất mà ta chưa từng thấy đâu em. Giá phòng, đại loại là, hai ngàn đô la một đêm, mỗi phòng đều có lò sưởi và một thư phòng nhỏ riêng biệt, kèm theo một người quản gia riêng.” Anh ngừng lại một phút rồi nói, rất đỗi ngọt ngào, “Mọi thứ sẽ tuyệt hảo nếu có em ở đây.”

Cô thấy thích thú khi nghe giọng anh rất hân hoan - thích thú thật lòng - và huyên thuyên đến thế. Hiển nhiên anh đang thăm dò cô bằng cách chia sẻ tin tức; có lẽ anh đã bị lương tâm cắn rứt về những cuộc trò chuyện gần đây của họ. Nhưng hơi khó chấp nhận nếu xét đến hoàn cảnh hiện tại của cô: bị kèm như kèm kem bởi bố mẹ chồng chứ không phải là những nguyên thủ quốc gia hoặc những siêu mẫu đẳng cấp quốc tế; những trung tâm mua sắm nhỏ lẻ thay vì những cánh đồng quê; một căn phòng tẻ ngắt đơn điệu trong khách sạn Sheraton ở địa phương và chắc chắn là thiếu vắng những người quản gia. Và trên hết, cô đang dự đám cưới của em họ anh, một mình. Vì thế dù có khoái nghe anh hân hoan đến thế, cô cũng sẽ không phản đối nếu không phải nghe nhiều chi tiết đến vậy về cảnh hưởng thụ hoa lệ hiện tại của anh.

“Nghe này, em phải cúp máy đây. Bữa tiệc trù bị sắp bắt đầu rồi.”

Một đôi trạc tuổi cô đi ngang qua cô khi họ đi ra cửa nhà hàng, và đôi bên cùng mỉm cười với nhau.

“Hỏi thật nhé, bố mẹ anh thế nào?”

“Em không biết, ông bà có vẻ cũng ổn.”

“Họ cư xử có đúng mực không?

“Em đoán là họ đang cố gắng. Bố anh phát bẳn vì chiếc xe thuê - thôi đừng hỏi nhé - và hình như mẹ anh nghĩ đây là bữa tiệc giả trang, nhưng mà, ừ, họ ổn cả.”

“Em là một người hùng, Brooke à,” anh dịu dàng nói. ‘Trên cả tuyệt vời nữa ấy. Anh chắc Trent và Fern sẽ cảm kích lắm.”

“Đây là điều nên làm mà.”

“Nhưng không có nghĩa là nhiều người sẽ vui lòng làm điều đó đâu nhé. Anh hi vọng rằng anh cũng đã làm điều cần phải làm.”

“Đây đâu phải là chuyện chúng ta và những gì chúng ta đang trải qua,” cô khẽ nói. “Đây là nghĩa vụ của chúng ta: khoác lên mặt vẻ vui tươi và ăn mừng đêm thành hôn của họ. Chính là những gì em đang cố gắng thực hiện.”

Một lần nữa cô lại bị ngắt ngang vì một đôi khác đi qua. Có cái gì đó trong cách họ nhìn cô cho thấy họ nhận ra cô. Sẽ có những giả thiết này nọ khi tất cả mọi người thấy cô đến đây một mình.

“Brooke à? Anh xin lỗi, anh thành thật xin lỗi. Nhưng anh nhớ em và nôn nóng muốn gặp em. Anh thực lòng nghĩ rằng...”

“Em phải chạy đây,” cô nói khi nhận thấy những người khác đang dỏng tai về phía cô. “Em sẽ nói chuyện với anh sau, được chứ?”

“Được,” anh nói, và cô nghe như anh bị chạm tự ái. “Chào mọi người hộ anh nhé, và hãy gắng vui trong tối nay. Anh nhớ và yêu em nhiều lắm.”

“Ừ. Em cũng thế. Tạm biệt.” Cô tắt cuộc gọi và lại bắt gặp cái cảm giác giờ đây đã quá quen thuộc là chỉ muốn quỵ xuống sàn nhà mà khóc, và chắc hẳn cô đã làm thế nếu Trent không bước ra chỗ cô. Anh mặc một thứ mà Brooke nghĩ là giống phong cách học sinh trung học nội trú: sơ mi trắng, áo vest màu xanh nước biển, cà vạt màu dâu đỏ, giày lười Gucci, và - một bằng chứng cho sự thay đổi của thời đại - một chiếc quần kaki táo bạo (phía trước phẳng không có ly). Thậm chí đến tận bây giờ, sau chừng ấy năm, cô vẫn nhớ lại cuộc hẹn hò vô vị của họ tại nhà hàng Ý và cái cảm giác căng thẳng, xáo trộn mà cô cảm thấy khi Trent đưa cô đến quán bar nơi cô bắt gặp Julian.

“Kia, tôi nghe đồn cô đang ở đây,” anh nói và cúi xuống hôn lên má cô. “Vừa rồi là Julian đấy phải không?” anh hẩy đầu về phía điện thoại.

“Vâng, anh ấy đang ở Scotland. Tôi chắc anh ấy muôn có mặt ở đây hơn,” cô nói một cách yếu ớt.

Bạn đang đọc Đêm qua anh ở đâu? của Lauren Weisberger
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự