Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 36 Chương 17 - Phần 2

Bạn đang đọc Đêm qua anh ở đâu? của Lauren Weisberger

Phiên bản Dịch · 3088 chữ · khoảng 11 phút đọc

Amber hẳn phải bắt gặp cái nhìn của cô. “Ồ, những cái này ư?” cô ta hỏi, mặc dù Brooke chưa hề nói một lời. “Giuseppe Zanotti (1) đây. Tôi gọi chúng là đôi giày ‘chà đạp đàn ông’ của tôi.” Giọng miền Nam của cô ta êái, khoan thai một cách ngọt ngào, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài của cô ta.

(1) Giuseppe Zanotti: nhà thiết kế giày nổi tiếng của Ý.

Brooke mỉm cười. “Nếu cô cho thuê đôi đó thì báo cho tôi biết nhé.”

Amber ra dấu cho cô đi theo cô ta lên bậc thềm. “Cô sẽ yêu quý mọi người cho xem,” cô ta vừa nói vừa đẩy cánh cửa với hai khe bỏ thư dẫn vào một gian tiền sảnh nhỏ phủ tấm thảm Ba Tư mini. “Đó là một nhóm phụ nữ rất tuyệt. Thêm một lợi ích nữa là bất kỳ khi nào ta cảm thấy đời dở tệ thì chắc chắn có ai đó trong nhóm này đã từng phải chịu đựng những đỉều còn tệ hơn rất nhiều.”

“Ái chà, hết sảy, phải không?” Brooke nói và theo chân Amber bước vào chiếc thang máy nhỏ. “Mặc dù sau cái mẩu tin trên ‘Trang Sáu’ sáng nay, tôi không dám chắc…”

“Ồ, cái mẩu tin be bé dớ dẩn với mấy bức ảnh nghiệp dư ấy ư? Thôi nào! Hãy chờ đến lúc chị gặp Isabel nhé. Cô gái tội nghiệp bị đánh dấu mông đùi béo xệ ra trong một bức ảnh mặc bikini to kín cả một trang kìa. Này, thế mới là tệ.”

Brooke nặn ra một nụ cười. “Ờ, thế thì tệ thật. Vậy là, cô, ờ, đã xem mẩu tin trên ‘Trang Sáu’ rồi?”

Thang máy mở ra một hành lang trải thảm sang trọng được chiếu sáng dịu nhẹ bằng những chiếc đèn chụp thủy tình màu treo tường, và họ cùng nhau bước ra. “Ôi, bồ ơi, ai cũng đọc nó rồi. Tất cả chúng tôi đều nhất trí rằng đó chưa là gì cả, chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ. Cái bức ảnh chụp chị đang khóc với bạn mình sẽ chỉ gợi lòng trắc ẩn sâu sắc mà thôi - người phụ nữ nào cũng có thể gặp chuyện đó - và cái ám chỉ lố bịch rằng chồng chị làm tình trên ghế sau chiếc xe limo trên đường anh ta đến biểu diễn trước đông đảo khán giả ư? Thôi nào. Ai mà chẳng biết rằng đó hẳn là người phụ trách quan hệ công chúng hoặc chuyên viên trang điểm làm tóc của anh ấy. Là tôi thì sẽ chẳng hoài hơi mà về điều đó.”

Nói đoạn, Amber mở tung cửa căn hộ để lộ ra một căn phòng thông tầng rất lớn nhìn toàn cảnh trông như một... sân bóng rổ thì phải? Phía đầu kia căn phòng là một thứ trông giống như một cột bóng rổ to cỡ thật, với sàn gỗ cứng bóng loáng, các đường biên và một vạch ném phạt. Bức tường gần nhất dường như được sơn để chơi quần vợt trong nhà, hoặc có lẽ là bóng quần, và một cái sọt to vật chứa đầy bóng và vợt đặt ở chỗ trông ra mặt phố giữa hai cửa sổ cao suốt từ nền tới trần nhà. Một màn hình phẳng sáu mươi inch treo trên bức tường duy nhất còn lại, và ngay trước màn hình đó là chiếc đi văng dài màu xanh lá cây với hai cậu choai choai tóc nâu mặc quần đùi thể thao ngồi đó. Chúng đang ăn pizza và chơi một trò chơi bóng bầu dục điện tử mà Brooke chắc hẳn nhận biết được, và trông cả hai cậu đều chán chường như nhau.

“Đi nào,” Amber vừa nói vừa băng ngang qua sân bóng rổ. “Những người khác đã ở tầng trên cả rồi.”

“Xin nhắc lại cho, căn hộ này là của ai thế nhỉ?”

“Ồ, chị biết Diana Wolfe chứ? Ed, chồng chị ấy, là một nghị sĩ - tôi không nhớ rõ là đại biểu cho quận nào, nhưng đâu đó ở Manhattan thôi - và lão cũng là chủ nhiệm ủy ban Giám sát Tư cách Đạo đức của đại biểu Quốc hội nữa, dĩ nhiên.”

Brooke theo sau Amber trèo lên cầu thang lộ thiên. “Thế à,” cô lẩm bẩm, mặc dù cô biết câu chuyện này rồi sẽ đi đến đâu. Cô sống tịt trong hang suốt sáu tuần mùa hè vừa qua thì mới không biết câu chuyện này đang dẫn đến đâu.

Amber dừng chân, quay lại Brooke, và hạ thấp giọng thì thào, “Ừ, đúng vậy, chị nhớ lão Ed mặt người dạ thú thích chơi gái điếm không? Thậm chí không phải là bọn gái gọi cao cấp đâu, xin nhớ cho, mà toàn bọn gái rẻ tiền đứng đường ấy. Tệ gấp đôi là Diana lại đang tranh cử chức Tổng Chưởng lý của thành phố. Thật mất mặt.

“Chào mừng cô đã đến!” Một phụ nữ trạc ngoài bốn mươi cất giọng lảnh lót trên đỉnh cầu thang. Chị ta mặc một bộ váy vest màu hoa cà may đo hoàn hảo không chê vào đâu được, mang đôi giày cao gót da rắn màu đen lộng lẫy, và đeo chuỗi ngọc trai hạt lớn thanh lịch nhất trần đời mà Brooke từng thấy.

Amber đặt chân lên đỉnh cầu thang. “Brooke Alter, đây là Diana Wolfe, chủ nhân của căn nhà đáng yêu này. Diana, đây là Brooke Alter.”

“R-rất cảm ơn vì đã mời tôi nhập nhóm,” Brooke lắp bắp, ngay lập tức cảm thấy e dè trước người phụ nữ lớn tuổi hơn và là tổng hòa của mọi thứ tuyệt đỉnh đó.

Diana phẩy tay với cô. “Ôi dào, có gì đâu mà long trọng thế! Mời cô vào, hãy tự lấy ình vài miếng nhấm nháp nhé. Như Amber chắc chắn đã nói hết cho cô biết rồi, chồng tôi có - đã có - hoặc tôi không biết rằng lão đã có hay hiện đang có vì bây giờ lão không còn là chồng tôi nữa, nhưng thói quen cũ khó mà bỏ được, vậy đó – chồng tôi có thói thích bọn gái điếm.”

Rành là Brooke không giấu được vẻ choáng, vì Diana cười rộ. “Ồ, cưng ơi, tôi có kể cho cô cái gì mà cả thiên hạ chưa biết đâu.” Chị ta nghiêng lại gần vuốt tóc Brooke. “Thật ra, tôi không chắc rằng mọi người có biết là lão mết những em tóc đỏ biết bao đâu. Chúa ôi, ngay cả tôi cũng còn chẳng hay biết gì tận đến khi xem những băng video của FBI quay lén nữa kia. Sau khoảng hai mươi lăm cô đầu tiên thì ta có thể bắt đầu nhận ra những dạng đặc trưng nào đó, và chắc chắn Ed có khẩu vị riêng.”

Diana phá lên cười vì câu đùa của chính mình và nói, “Kenya đang ở trong phòng khách. Isabel không thể đến được vì người trông trẻ của cô ấy hủy hẹn. Vào chào hỏi mọi người đi, một phút nữa tôi sẽ vào trong đó.”

Amber dẫn đường vào phòng khách toàn một màu trắng và Brooke tức thì nhận ra người phụ nữ Mỹ gốc phi đẹp như tượng trong chiếc quần bằng da và áo khoác lông thú lộng lẫy là Kenya Dean, vợ cũ của Quincy Dean, chàng diễn viên chuyên đóng nam chính điển trai kiêm người tình của tất cả các cô gái vị thành niên. Kenya lập tức đứng dậy ôm Brooke.

“Rất vui được gặp cô! Lại đây, ngồi xuống đây nào,” chị ta nói và kéo Brooke ngồi sát gần mình trên chiếc đi văng ghép góc bọc da trắng.

Brooke đang định cảm ơn chị ta thì Amber rót một ly rượu vang và đưa mời Brooke. Cô uống một hơi dài khoan khoái.

Diana bước vào phòng mang theo một đĩa dựng hải sản tươi rói đặt trên đá: tôm cocktail, hàu nhiều cỡ, càng cua, đuôi tôm hùm và sò điệp, kèm theo những đĩa nhỏ đựng bơ và nước xốt cocktail. Chị ta ngồi xuống chỗ giữa bàn nước và nói, “Đừng đặt Brooke lên ghế nóng đấy nhé! Nào, sao chúng mình không lần lượt kể cho cô ấy một chút về những gì chúng mình đã trải qua, để cô ấy cảm thấy thoải mái như ở nhà, được không? Amber, sao cô không bắt đầu đi?”

Amber nhấm nháp một con tôm bự. “Còn ai lạ gì chuyện của tôi nữa. Tôi kết hôn với người yêu học cùng thời cấp ba - người mà, nhân đây phải kể luôn, là gã rất đần độn ở trường - và một năm sau khi chúng tôi cưới thì hắn thắng giải Idol. Phải nói là Tommy không bỏ phí một chút thời gian nào để hưởng thụ danh tiếng mới có được của hắn nhé, và khi hắn kết thúc vòng thi ở Hollywood thì số lượng gái hắn đã ngủ với còn nhiều hơn số lượng áo cổ chữ V của Simon ấy. Dù sao thì đó thực ra mới chỉ là khởi động thôi, vì nếu tôi buộc phải đoán thì tôi sẽ đưa ra số lượng hiện tại của hắn là một con số có ba chữ số.”

“Tôi rất lấy làm tiếc,” Brooke lẩm bẩm, quả thực không biết phải nói gì thêm nữa.

“Ồ, đừng có tiếc,” Amber vừa nói vừa với tay lấy một con tôm khác. “Cũng phải mất một thời gian mới nhận ra điều này, nhưng không có hắn ta thì đời tôi hiển nhiên là khá hơn nhiều.”

Diana và Kenya gật gật đầu. Kenya rót thêm một ly rượu vang nữa và nhấp một ngụm. “Đúng thế tôi cũng phải nhất trí, mặc dù tôi không nghĩ là tôi có thể nhất trí với điều ấy khi mới ở giai đoạn ban đầu như cô,” chị ta nói mà cái nhìn chĩa thẳng vào Brooke.

“Ý chị là sao?” Brooke hỏi.

“Ờ thì, ngay sau con bé đầu tiên, tôi đã không tin rằng điều đó sẽ xảy ra lần nữa - hoặc thậm chí không tin là anh ta đã làm điều gì sai trái. Tôi nghĩ có lẽ anh ta chỉ bị bọn hám danh bu lấy thôi. Nhưng rồi sau đó, khi những lời cáo buộc cứ ập đến tới tấp và rồi đến những vụ bắt giữ, và các cô gái ngày càng trẻ hơn, mười sáu, rồi mười lăm tuổi... phải nói rằng ngày càng khó mà có thể phủ nhận được.”

“Hãy thành thực, Kenya. Cô cũng như tôi mà thôi - cô đã không tin là có bất kỳ điều gì sai trái khi Quincy mới bị bắt giữ lần đầu tiên,” Diana đỡ lời.

“Đúng thế đó. Tôi đã bảo lãnh cho anh ta ra. Nhưng khi chương trình 48 Hours chiếu một cảnh quay bằng máy quay bí mật trong đó chồng tôi đang mồi chài một đội bóng nữ sinh trung học phổ thông, cố gạ gẫm họ quan hệ tình dục, thì tôi bắt đầu thừa nhận điều đó.”

“Chà chà!” Brooke nói.

“Chẳng hay ho gì. Nhưng chí ít thì hầu như mọi chương trình khủng khiếp của truyền thông chỉ tập trung vào việc lột tả anh ta là tên khốn nạn hết mức. Isabel Prince – tối nay cô ấy không đến đây - đã không được dễ dàng như thế.”

Brooke hiểu rằng chị ta đang đề cập đến cuốn băng sex mà chồng của Isabel, một ca sĩ nhạc rap nổi tiếng thế giới tên là Major K, đã cố tình tiết lộ công khai. Julian đã xem nó và kể cho Brooke nghe. Có vẻ như nó quay cảnh Isabel và Major K trong một bồn sục nước nóng trên nóc nhà, khỏa thân, say xỉn, trong tư thế quái dị và phóng túng... lọt vào ống kính của chiếc máy quay HD loại chuyên nghiệp của Major rồi sau đó được chính Major gửi đến khắp các đ truyền hình trên lục địa Mỹ. Brooke nhớ mình đã đọc những bài phỏng vấn anh ta tại sao lại tiết lộ bí mật của vợ anh ta như thế và anh ta đã trả lời rằng: “Cô ấy nóng bỏng tợn, ông ạ, và tôi nghĩ mọi người đáng được một lần nếm trải cái mà đêm nào tôi cũng được nếm trải.”

“Phải rồi, cô ấy đã bị giáng một đòn thật chí mạng,” Amber nói. “Tôi nhớ là họ đã khoanh vòng đánh dấu những ngấn mỡ của cô ấy trong những bức ảnh trên báo lấy từ băng hình ấy. Tất cả những người dẫn các chương trình truyền hình đêm khuya đùa cợt về việc đó nhiều tuần lễ. Điều đó chắc hẳn phải khủng khiếp lắm đối với cô ấy.”

Một thoáng im lặng trong khi mọi ngưòi nghĩ ngợi về điều đó, và Brooke nhận ra rằng cô bắt đầu cảm thấy ngột ngạt, mắc kẹt. Căn hộ rộng rãi trắng tình giờ giống như chiếc lồng, và những người phụ nữ tốt bụng này - chỉ vài phút trước vừa mới rất niềm nở và thân thiện - giờ đây làm cô cảm thấy cô đơn hơn và bị hiểu lầm hơn. Cô lấy làm tiếc vì họ phải trải qua những nỗi bất hạnh đó, và họ dường như khá dễ thương, nhưng cô chẳng mảy may giống họ, và tội lỗi lớn nhất của Julian mới chỉ là say xỉn và hôn một cô gái bình thường trạc tuổi anh - chả thể so với những thứ như băng sex, nghiện sex, cưỡng hiếp gái vị thành niên hay chơi điếm.

Hẳn là nét mặt cô đã bộc lộ những suy nghĩ của cô thế nào đó, vì Diana chậc chậc lưỡi nói, “Cô đang nghĩ rằng tình cảnh của mình khác xa tình cảnh của chúng tôi biết mấy, phải không? Tôi biết khó lòng thừa nhận điều đó, cô em thân mến. Chồng cô mới chỉ có một hoặc hai cuộc hẹn hò nho nhỏ trong phòng khách sạn thôi, và có người đàn ông nào mà lại không thế kia chứ, phải không? Nhưng xin cô đừng tự lừa dối mình. Đó có thể là cách nó khởi đầu” chị ta ngừng lời và khoát tay chỉ vòng những người ngồi trên đi văng - “nhưng kết cục của nó là thế này đây.”

Thế đó. Cô ngấy đến tận cổ. “Không, không phải thế đâu, đó chỉ là... ừm, xem này, tôi rất cảm kích vì sự hiếu khách của các chị và vì các chị đã mời tôi tới đây tối nay, nhưng tôi nghĩ tôi phải đi ngay bây giờ,” cô nói, giọng cô ngắc ngứ nơi cổ trong lúc cô lấy xắc của mình và tránh gặp mắt mọi người. Brooke biết rằng cô đang cư xử bất nhã, nhưng cô không thể dằn lòng được nữa; cô phải ra khỏi nơi đó ngay lập tức.

“Brooke này, tôi hi vọng là tôi không xúc phạm cô đấy chứ,” Diana nói với giọng hòa hoãn, mặc dù Brooke có thể thấy chị ta bực bội.

“Không ạ, không một chút nào cả. Tôi xin lỗi, tôi chỉ không...” Giọng cô chìm dần. Thay vì nghĩ ra điều gì đó để lấp khoảng trống, cô quay lại và đối mặt với mọi người.

“Chúng tôi thậm chí chưa cho chị cơ hội kể cho chúng tôi chuyện của chị nữa kìa!” Amber nói, trông cô ta rất thất vọng. “Tôi đã bảo chị là chúng tôi hơi quá hay chuyện mà.”

“Tôi rất xin lỗi. Xin đừng nghĩ là vì ai đó đã nói điều gì. Tôi chỉ, ờ, tôi nghĩ chỉ là tôi chưa sẵn sàng với việc này thôi. Cảm ơn các chị một lần nữa. Amber, xin cảm ơn cô. Và tôi xin lỗi,” cô vừa lẩm bẩm câu này vừa nắm chặt áo khoác và xắc của mình, và khi đã ra đến đầu cầu thang thì cô thấy một trong hai cậu con trai đang đi lên cầu thang. Cô thoáng có ý nghĩ điên rồ là thằng bé lên để chặn giữ cô lại. Khi đẩy nó sang bên mạnh hơn mức cần thiết để băng qua, cô nghe nó nói, “Chuối thật!” và rồi một thoáng sau, “Này mẹ ơi, ở đây còn Coca không ạ? Dylan uống hết mất rồi.” Đó là câu cuối cùng cô nghe thấy khi cô băng qua sân bóng rổ, và rồi khi cô ra đến bên ngoài, làn không khí lạnh buốt ập vào da cô khiến cô có cảm giác như mình mới thở lại được.

Một chiếc xe taxi rỗi khách đi qua cô, và rồi một chiếc nữa, và mặc dù đã tối khuya nhưng cô phớt lờ chúng và bắt đầu đi nhanh như chạy về căn hộ của mình. Đầu óc cô lướt qua từng câu chuyện mà tối đó cô vừa nghe được và loại bỏ chúng ra, phớt lờ chúng đi, tìm ra những lỗ hổng hoặc những chi tiết không phù hợp với kịch bản của cô và Julian. Thật nực cười khi nghĩ rằng cô và Julian có thể có kết cục như thế chỉ vì một lần sa ngã duy nhất, một lầm lỡ nhất thời. Họ yêu nhau. Nếu chỉ vì mọi việc đang gay go thôi thì đâu phải là họ đã đến mức vô phương cứu chữa. Phải vậy không?

Brooke băng qua đại lộ 6, rồi đại lộ 7, và đến đại lộ 8. Hai má và những ngón tay cô bắt đầu tê cóng, nhưng cô mặc kệ. Cô đã thoát khỏi nơi đó và xa rời những câu chuyện đáng ghê tởm ấy, xa rời những lời tiên đoán vô nghĩa lý gì về cuộc hôn nhân của cô nữa. Những người phụ nữ đó thì biết gì về cô hoặc Julian, hay bất kỳ điều gì mà họ nói! Cô cố tĩnh tâm lại, bước thong thả hơn, hít một hơi sâu và tự nhủ mọi rồi sẽ ổn thôi.

Nhưng cô không thể gạt bỏ cái ý nghĩ bướng bỉnh, le lói trong tận cùng tâm thức của mình: Nhỡ họ nói đúng thì sao?

Bạn đang đọc Đêm qua anh ở đâu? của Lauren Weisberger
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự