Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Chương 15

Bạn đang đọc Dạy Dỗ Vợ Yêu của Hạ La

Phiên bản Dịch · 4165 chữ · khoảng 15 phút đọc

Hôm nay, anh cũng như mọi ngày xuống tìm cô, vừa lúc thấy cô cùng trưởng phòng Lưu bước ra phòng làm việc.

"Tâm Đồng, em thật quyết định nghỉ việc?"

"Đúng vậy a, em muốn dựa vào năng lực chính mình tìm việc làm." Chỉ cần chờ tuần sau, sau khi bàn giao thủ tục bàn giao xong, cô có thể đi nha.

"Vậy chồng của em biết không?" Trưởng phòng là người duy nhất biết chuyện của cô, vốn là cũng là khổ tâm khuyên cô không cần vội vã ly hôn, sau lại nhìn cô ý chí kiên định như vậy, cũng tôn trọng lựa chọn của cô rồi.

Nhắc tới Giang Thánh Tu, Lục Tâm Đồng hạ xuống mi mắt, khổ sở nói: “Em không cần đặc biệt thông báo với anh ấy. . . . . ." Nếu như có thể mà nói, không được anh biết đến có vẻ tốt hơn đi, như vậy cô mới sẽ không mềm lòng.

Sau khi dọn ra khỏi nhà, cô chuyển về nhà mẹ ở, nhà mẹ cách công ty có chút xa, cô đáp tàu điện ngầm đi làm, sau lại cảm thấy trời mưa xuống quá giang xe rất phiền toái, liền lấy tiền ba mẹ để lại cho cô mua một chiếc xe second- hand, muốn lái xe tan việc, hiện tại cô mỗi tuần cũng sẽ đi học lái xe.

Dĩ nhiên học lái xe chỉ là chuyện độc lập đầu tiên cô làm, sau đó cô còn muốn đi tìm việc làm, bởi vì cô biết, về sau cô cũng không có chồng bên cạnh để bảo vệ cô, cho nên cô phải tự lập tự mình cố gắng, tự xử lý cuộc sống.

Hỏi tại sao cô cũng yêu chồng cô mà lại chịu ở riêng, trải qua khổ cực như vậy, đáng giá không? Cô chỉ biết, cô không tha cho trong lòng của anh còn có người phụ nữ khác, không chịu được những gì cô bỏ ra chỉ biết tan thành bong bóng trong tương lai. . . . . .

Cô tình nguyện một người cô đơn, cũng không cần đoạn hôn nhân không có tương lai này. . . . . .

Lòng của cô từ trước đến giờ đều mềm mại, thậm chí là nhát gan, cô nghĩ, đây là chuyện duy nhất đời này cô quyết đoán, hoàn toàn thực tế anh đã nói – là chính cô.

Là đúng hay sai, đều là cô lựa chọn, không có hối hận được nữa.

Chỉ là cô thật, thật không muốn, anh sẽ liều chết không cùng cô ly hôn như vậy, sau khi ở riêng, còn có thể thường thường tới tầng lầu cô làm việc để nhìn cô, hỏi về tình trạng cuộc sống của cô, quá tốt phải không, khiến cho cô càng khó có thể không yêu anh. . . . . .

Đang lúc cô cúi đầu đi bộ thì trưởng phòng Lưu vỗ vỗ vai của cô, nói với cô: "Này, chồng em tới tìm em."

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, cùng Giang Thánh Tu bốn mắt nhìn nhau --"Em phải nghỉ việc?"

Gương mặt tuấn tú của Giang Thánh Tu chìm xuống, không thể nào tiếp thu được quả bom cô đột nhiên ném cho anh, khiến cho anh vốn là mong đợi nhìn thấy cô sẽ làm tâm tình mình tốt lên, bị cô làm cho nổ một giọt cũng không dư thừa.

Cô muốn từ chức? Vậy làm sao có thể, cuộc sống bọn họ hiện tại chỉ có thể gặp nhau trong công ty!

Bị anh dùng khí thế mạnh mẽ hỏi như vậy, Lục Tâm Đồng có chút sợ, không nhịn được lui lại mấy bước, nghĩ bắt lại tay của trưởng phòng Lưu.

Trưởng phòng Lưu lại đem cô đẩy tới trước mặt anh. "Sợ cái gì, vợ chồng các em thật tốt nói một chút." Nhìn nét mặt muốn giết người của giám đốc Giang, cô mới không muốn đụng vào cơn bão này đây, lách người đi trước!

Không có ai cứu được cô, Lục Tâm Đồng không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt gật đầu. “Uhm, em từ chức."

Giang Thánh Tu cơ hồ là cực kỳ gắng sức kiềm chế, mới không có ở trước mặt cô la hét. "Ở chỗ này làm việc có cái gì không tốt?" Anh cắn răng nói, toàn thân bắp thịt căng thẳng vì tức giận.

Không tốt, không có chút nào tốt cả, cô muốn độc lập, còn nữa, cô muốn cách xa anh một chút. . . . . .

Lục Tâm Đồng lấy dũng khí nhìn thẳng anh nói: "Em không muốn dựa vào quan hệ với anh để lấy công việc ở đây. Xin lỗi, em còn có việc bận rộn!" Nói xong, cô vội vã tránh ra phạm vi nhìn của anh.

Giang Thánh Tu nghĩ bắt lại cô, lại chỉ phất đến vài sợi tóc của cô, cứ như vậy nhìn cô chạy đi, nhìn tay mình không bắt được còn lơ lửng giữa không trung, trong lòng vừa căm phẫn lại khó chịu.

Cô nói cô không muốn dựa vào quan hệ với anh để lấy công việc chỗ này, cô cứ như vậy muốn cùng anh cắt hết quan hệ, ngay tại trong công ty cũng không muốn nhìn thấy anh sao? Cô còn đi được gấp thế kia, một bộ cực sợ anh sẽ đuổi tận theo không buông, chỉ là cô sẽ thoát không nổi anh, bởi vì anh tuyệt đối sẽ không ký tên ly hôn!

Sau khi Lục Tâm Đồng tự xin nghỉ việc, thời gian trôi qua rất nhanh, hai tháng lại qua, trong thời gian này, cô thuận lợi thi đậu bằng lái, phải nói chuyện không thuận, chính là việc cô tìm việc làm vẫn vấp phải trắc trở đi!

Tìm một tháng, mới tìm được công việc trợ lý hiện nay của cô, cũng bởi vì ông chủ đối với cô rất tốt, rất muốn nghĩ thầm bồi dưỡng cô, cho nên anh rất quý trọng phần công việc này, nghĩ thử cố gắng xem một chút.

Về phần cô và Giang Thánh Tu. . . . . . Hôn nhân của bọn họ trở nên hữu danh vô thật, chỉ là, cô luôn là sẽ nhận được điện thoại cùng tin nhắn của anh, trời có bão, anh còn trực tiếp chạy tới nhà mẹ cô tìm cô, hỏi cô có hay không chuẩn bị xong việc phòng tránh, anh đối với cô hình như có quá mức chấp nhất, quyết định chủ ý không cùng cô ly hôn.

Cô không hiểu, anh không phải là không yêu cô sao? Tại sao cũng ba tháng, nội tâm anh còn không chết? Anh có biết hay không, như vậy sẽ làm ý chí của cô không kiên định . . . . . .

Bởi vì coi như ở riêng rồi, cô thật ra thì vẫn là rất thích anh, anh đối với cô càng tốt, cô liền càng nghĩ trở lại bên cạnh anh, nhưng khi bọn họ tách ra trong ba tháng này, cô rất tỉnh ngộ học tập rất nhiều chuyện, cô nếu là mềm yếu như vậy trở lại bên cạnh anh, cố gắng của cô trở thành cái gì, cô không muốn rút lui nửa đường. . . . . .

Hơn nữa thật vất vả cô học được tính độc lập, cũng cảm thấy cuộc sống trước mắt rất tốt, không muốn thay đổi lần nữa, cũng không có hơi sức một lần nữa tranh thủ tình yêu của anh. . . . . .

"Nguy rồi, tại sao xe lại không chạy?" Cô lái xe đến một nửa thế nhưng lại gián đoạn rồi, cô còn chưa có gặp qua loại sự cố này, nhất thời hốt hoảng, làm thế nào, làm thế nào mới tốt đây. . . . . . Cô bỗng chốc nghĩ đến cô còn có điện thoại di động, vội vàng xin xe cần cẩu tới kéo treo ngược.

Sau khi gọi xong, cô thở phào nhẹ nhõm, xe cần cẩu hai mươi phút sau sẽ tới, nhưng cô tâm tình chợt nặng nề, bởi vì về sau sẽ gặp phải những chuyện không phải chỉ có như vậy mà thôi, cô cũng không phải sợ thất bại, chỉ là. . . . . . Cảm thấy thật cô đơn, rất tịch mịch.

Nhìn cô tựa như rất dũng cảm đã nếm thử các loại sự tình, nhưng, một người một mình chiến đấu hăng hái, bên cạnh không có bất kỳ người nào làm bạn nàng, còn là sẽ cảm thấy như đưa đám a, hơn nữa vào lúc này, cô càng muốn nghe thấy âm thanh của Giang Thánh Tu. . . . . .

Linh Linh -- cô sợ hết hồn, là chiếc điện thoại di động vang lên.

Trời ạ, đây là tâm ý tương thông sao? Thật sự chính là Giang Thánh Tu gọi tới, khiến cho nhịp tim cô thật nhanh. . . . . .

"Alô. . . . . ." Cô nhận điện thoại.

"Tâm Đồng, em khỏe không?"

"Em rất khỏe. . . . . ." Mỗi lần anh gọi tới, câu nói đầu tiên là ân cần hỏi cô có khỏe hay không. Cô vẫn luôn trả lời anh rất tốt, nhưng lần này, càng nhiều phần cảm động.

"Vậy tại sao giọng của em giống như sắp khóc vậy?"

Lục Tâm Đồng cắn cắn môi, cô làm sao dám nói là bởi vì anh gọi tới, để cho cô cảm thấy cô không phải một mình, cô lấy được dũng khí để có thể tiếp tục đi về phía trước, bởi vì anh, cô cảm thấy ấm áp đến muốn khóc.

"Nào có, em hiện tại rất tốt!" Cô giương cao giọng nói, muốn chứng minh cô rất có tinh thần.

"Vậy thì tốt."

Giang Thánh Tu sau khi nói xong, liền trầm mặc lại, hại cô tâm tình bất ổn, chẳng lẽ câu nói tiếp theo sau câu đầu tiên của anh là tạm biệt sao? "Tâm Đồng, em hiện giờ đang ở đâu, anh lập tức chạy qua."

Tự nhiên bay tới một câu nói này, tâm của Lục Tâm Đồng nhảy lỡ một nhịp. "Thôi đi, em nói không có việc gì rồi mà..., vừa rồi không có lừa anh, anh đừng co khẩn trương như vậy!" Cô không phát hiện cô đang nói những lời này thì hai mắt cũng sáng chói sáng .

Giang Thánh Tu có điểm quẫn rồi, chậm rãi mở miệng: "Vậy tuần lễ này em có ngày nào rãnh rỗi trở lại ăn cơm không? Ba mẹ nói thật lâu không thấy em, rất lo lắng cho em, muốn nhìn em một chút xem có tốt hay không." Ba mẹ là có đề cập tới muốn cô trở vể không sai, nhưng chân chính kích động muốn gặp cô là anh, mặc dù nói chuyện với cô giống như bây giờ có thể an ủi anh nhớ nhung, nhưng anh vẫn là suy nghĩ muốn thấy cô, anh phải quả thật thấy người cô thật tốt mới yên tâm.

Nghe thấy anh nói cha mẹ chồng muốn gặp cô, Lục Tâm Đồng ngay cả một chữ cũng không cự tuyệt được.

Cha mẹ chồng thỉnh thoảng sẽ gọi điện thoại cho cô, khổ khổ khuyên cô đừng dễ dàng ly hôn, muốn cô suy nghĩ kĩ càng mọi chuyện, để cho bọn họ vì cô lo lắng như vậy, cô là nên trở về xem bọn họ , hoặc là. . . . . . Thuận theo chính tâm ý của mình, trở về nhìn anh? Từ lần trước lúc trời có bão cô nhìn thấy anh, đã trải qua nửa tháng rồi. . . . . .

"Này, Tâm Đồng?"

"Em có đang nghe." Cô chậm một lát đáp lại.

"Vậy em nguyện ý trở về sao?"

Giọng nói của anh thiết tha mong đợi làm cho lòng của Lục Tâm Đồng mềm lại, còn chưa có lấy lại tinh thần, liền bật thốt lên nói: "Em sẽ trở về."

Nghe thấy cô đồng ý, Giang Thánh Tu thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói: "Vậy anh chờ em."

Vậy anh chờ em.

Nhịp tim Lục Tâm Đồng đập nhanh, sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, cô vẫn còn lưu luyến không rời trở về chỗ, hưởng thụ không khí của những lời này mỹ diệu anh nói lúc nãy.

Xe cần cẩu tới, vốn là chuyện xe dừng lại khiến cho cô rất phiền lòng, cũng bị cô vứt xuống khỏi chín tầng mây đi, lúc này, cô ngồi ở trong xe, mặc cho xe cần cẩu một đường kéo treo ngược, đi vào trong phố sửa chữa.

Bởi vì xe đưa sửa, sau hơn mấy ngày mới có thể lấy được, không có phương tiện giao thông đi lại cô quyết định đi dạo một chút, tối nay nữa đáp tàu điện ngầm về nhà.

Đúng rồi, chủ nhật này cô sẽ về đi, thuận tiện mua ít đồ làm quà tặng cho ba mẹ tốt lắm, cô biết cha rất thích uống trà, mẹ rất thích làm đẹp, là mỹ phẩm SK-II người thích dùng, vậy. . . . . . Cô muốn mua cái gì đưa Giang Thánh Tu đây? Suy nghĩ kỹ một chút, cô giống như chưa từng tặng anh một món quà tốt. . . . . .

Lục Tâm Đồng đi tới một nửa, gặp phải đèn đỏ ngừng lại, đối diện đường cái là một quán cà phê, cùng siêu thị bách hóa nổi tiếng, cô nghĩ đến siêu thị bách hóa chọn lựa quà tặng, không ngờ đang chờ đèn đỏ chuyển thành đèn xanh, cô nhìn thấy quán cà phê trước có một bóng dáng cô rất quen thuộc .

Đây. . . . . . Không phải Giang Thánh Tu sao? Làm sao sẽ đúng lúc như vậy, mới cùng anh nói điện thoại xong sau lại gặp anh. . . . . .

Nhưng vui mừng của Lục Tâm Đồng duy trì không tới mấy giây, bởi vì cô nhìn đến bên cạnh anh là một cô gái xinh xắn, cô ta có một mái tóc xoăn dài đến eo, mặc một bộ áo đầm màu hồng đào, cô dường như xem qua người phụ nữ này tại nơi nào, có chút quen mặt. . . . . .

Đúng lúc này, phía sau cô có mấy cô gái trẻ tuổi rủ rỉ rù rì nói trên trời dưới đất, vượt qua cô.

"Đó không phải là biên tập tạp chí Ami Đàm Vũ Vi sao?"

"Người nào a?"

"Chính là người đứng ở phía trước quán cà phê trước mặt kia, mặc áo đầm màu hồng đào người phụ nữ tóc xoăn a, bản thân cô so với tấm hình xinh đẹp hơn a!"

"Oa, thật rất đẹp ư! Bên người cô người đàn ông kia cũng rất đẹp trai, bọn họ nhất định là người yêu rồi. . . . . ."

Lục Tâm Đồng cứng ở tại chỗ, đối thoại của các cô đem lòng của cô nổ nát bấy, một bước đều không thể đi về phía trước, chỉ có thể theo từ đèn xanh chờ qua đèn đỏ, nhìn vào đôi nam nữ có tướng mạo rất xứng đôi cùng nhau bước vào quán cà phê, rất bị đả kích.

Tại sao Giang Thánh Tu lại biết biên tập tạp chí Amy? Bọn họ có. . . . . . quan hệ gì? Lục Tâm Đồng suy đoán, từng tại nhà chồng nghe lén được anh cả Giang, anh hai Giang nói chuyện tán gẫu, cũng tại lúc này chui vào trong đầu của cô --"A Tu, anh với anh cả vốn đang rất lo lắng em sau khi bị Đàm Vũ Vi bỏ rơi, sẽ cả đời không kết hôn, thật may là có Tâm Đồng ở đây."

"A Tu, Tâm Đồng là một cô gái rất tốt, anh rất vui mừng em có thể bước ra khỏi ảnh hưởng của Đàm Vũ Vi, rộng mở tâm tiếp nhận cô."

Cô rốt cuộc hiểu rõ, thì ra là, Đàm Vũ Vi chính là người bạn gái bỏ rơi Giang Thánh Tu lúc trước, lúc ấy cô đã cảm thấy cái tên này rất quen tai, chỉ là không ngờ họ sẽ là cùng một người.

Khó trách, khó trách cô đã từng hướng Giang Thánh Tu nhắc tới cô rất sùng bái Đàm Vũ Vi thì sắc mặt anh sẽ thay đổi, dù sao sẽ không ai thích từ trong miệng nghe vợ của mình được nghe tên tuổi của người yêu cũ . . . . . .

Cõi lòng cô tan nát.

Anh tại sao có thể đối với cô như vậy, rõ ràng nửa giờ trước, bọn họ nói chuyện điện thoại, lòng của cô còn vì anh mà ngọt ngào nóng lên, thế nào nửa giờ sau, anh liền bỏ cô gặp mặt cùng bạn gái trước, anh tại sao có thể làm được loại chuyện này, đối với cô không chút nào chột dạ, anh đến cùng có phải hay không thật lòng nghĩ vãn hồi cô. . . . . .

Như vậy, cô tính là phản bội anh cái gì, đối với anh áy náy cô như vậy, là trở thành cái gì? Anh kiên quyết không chịu cùng cô ly hôn, chỉ là bởi vì trách nhiệm sao? "Tâm Đồng, em bây giờ người ở nơi nào, anh lập tức chạy qua."

Gạt người.

"Vậy anh chờ em."

Đây cũng là lừa cô .

Lần này, cô sẽ không do dự nữa, cô thật muốn ly hôn với anh.

Giang Thánh Tu trước khi bước vào quán cà phê, cảm thấy đường cái đối diện giống như có người nhìn chăm chú vào anh, nhưng xoay người, chỉ thấy những gương mặt xa lạ.

Là ảo giác của anh đi, nửa giờ trước, anh mới cùng Lục Tâm Đồng nói điện thoại, cô không thể nào đúng lúc như vậy ra hiện tại chung quanh đây, có lẽ là anh quá mong chờ nhìn thấy cô, đầu óc cùng với hưng phấn nên suy nghĩ lung tung.

Chỉ là, lúc trước nói điện thoại với cô, anh thật đúng là quên mất cái lời hẹn này, chỉ muốn chạy như bay đến bên người cô đi, nhưng cô lại nói cô không có việc gì, còn nói anh có vẻ quá khẩn trương, để cho anh không tìm được lý do thích hợp để theo cô. . . . . .

"Có thấy người nào quen biết sao?" Đàm Vũ Vi gẩy gẩy một sợi tóc xoăn, cô xinh đẹp hào phóng, rất có hình dáng của nữ minh tinh.

"Không có, vào đi thôi. . . . . ." Giang Thánh Tu hạ xuống con mắt, không để cho cảm xúc chân thật trong nội tâm anh bộc lộ ra, được người phục vụ dẫn dắt đến chỗ ngồi, sau khi ngồi xuống, anh phân tâm nhìn tới trước ngoài cửa sổ, không đếm xỉa đến mỹ nữ trước mắt.

Đàm Vũ Vi thở dài nói: "A Tu, anh thay đổi rất nhiều, anh trước kia coi như không nói câu nào, trong mắt cũng chỉ có em, nhưng bây giờ trong lòng có chuyện nặng nề, liền nhìn cũng không nhìn em một cái."

Tâm sự nặng nề sao? Giang Thánh Tu không có phủ nhận, giương mắt nhìn cô nói: "Em cũng thay

đổi rất nhiều."

"Trở nên đẹp hơn sao?" Đàm Vũ Vi tự nhận là phong tình vạn chủng mà hướng anh quyến rũ cười một tiếng.

Giang Thánh Tu giật nhẹ môi "Trở nên không hề giống diện mạo đáng ghét như lúc trước nữa rồi."

Đàm Vũ Vi nhíu mày, "Nói giống như anh thật rất hận em."

"Là thật rất hận em." Giang Thánh Tu nói thật. Anh tính tình hướng lạnh, có rất ít thứ có thể dao động anh, chuyện khiến cho anh không kìm chế được nỗi lòng, nhưng kỳ thật anh trong nóng ngoài lạnh, chỉ cần anh yêu, sẽ yêu oanh oanh liệt liệt, luôn luôn bỏ ra tất cả vì người phụ nữ kia, tương phản, khi người phụ nữ kia phản bội anh thì anh cũng sẽ hận đến rất sâu, hận đến muốn cho cô biến mất ở trên đời này.

"Vậy bay giờ sao rồi, còn hận em sao?" Đàm Vũ Vi khẽ hỏi, con ngươi lóe ra ánh sáng, giống như là ở chờ mong đáp án gì đó.

Ban đầu cô là bởi vì tịch mịch mới rời khỏi anh, ngờ đâu cô sẽ ly hôn, sau khi ly hôn, cô thỉnh thoảng sẽ nhớ tới anh, hối tiếc cô thật không nên chia tay với anh, hiện tại cách nhiều năm được gặp lại anh, nhìn đến anh so với trước kia thành thục mê người hơn, cái loại tâm tình muốn cùng anh quay lại mối tình cũ đó càng mãnh liệt, cô ta thật là muốn cùng anh bắt đầu lại lần nữa....

"Nếu như theo lời của em còn hận em, cũng sẽ không đồng ý em phỏng vấn." Giang Thánh Tu lạnh nhạt nói.

Amy từng hướng tới anh mời qua mấy lần phỏng vấn, phía trên công ty đương nhiên là giơ tay tán thành, hi vọng tự do thăm hỏi, vì công ty thêm một phần quảng cáo, nhưng trước bởi vì anh bài xích thấy cô, trực tiếp cự tuyệt, khiến cấp trên rất nhức đầu, cho đến sau khi cùng Lục Tâm Đồng kết hôn, trải qua việc khổ sở sống riêng với cô, yêu hận qua lại cũng trở nên vân đạm phong khinh, anh nguyện ý đối mặt người đã từng yêu này, để giúp công ty một cái quảng cáo, cho nên tính cùng cô gặp mặt.

Cũng bởi vì nhìn thấy cô, trong lòng thật bình tĩnh, giống như là đang cùng một người bạn cũ gặp mặt, quá khứ anh từng có bóng ma bị cô bỏ rơi, hiện giờ việc lo lắng cho vợ của anh đã bay quá cao quá xa, có thể bay đến bên người của anh, hiện tại những thứ bóng ma kia đã trở thành một chuyện vô vị.

Anh thật không nên để cho những chuyện đã qua đi này vây khốn tim của anh, vây khốn cánh bay lượn của Lục Tâm Đồng.

Nếu như có thể mà nói, anh thật muốn khiến Lục Tâm Đồng tận tình bay cao hơn, không cần phải sợ cô sẽ cách anh thật xa.

Nhưng, hiện tại mới lĩnh ngộ được đều vô dụng rồi, bởi vì vợ của anh lại đang ở riêng với anh, nhức đầu chính là, anh còn không rõ lý do chân chính cô nghĩ ly hôn, anh chỉ có thể cố gắng vãn hồi cô.

Đàm Vu Vĩ là một người thông minh, nghe được lời nói này của anh cũng biết mình không còn có cửa nào nữa. Hận sâu đậm, yêu tựu có bao nhiêu sâu, trong lời nói của anh đã không còn hận cô nữa....., chính là đại biểu anh đã hoàn toàn từ đoạn tình cảm kia thoát ra.

Mặc dù không thể cùng anh hợp lại rất đáng tiếc, nhưng cô dầu gì cũng là biên tập của một tạp chí, tại sao có thể lưu luyến không thương người đàn ông không thuộc về cô nữa? Cô rất nhanh quên được nói: "Em cùng chồng em ly hôn, bởi vì hắn ta đã ngoại tình... Em vốn đang cho là, chỉ cần anh bằng lòng gặp em... em sẽ có hi vọng hợp lại với anh, xem ra, là em đơn phương rồi."

Giang Thánh Tu không có hưởng ứng cô, đã từng qua bạn bè, anh biết đối tượng của cô kết hôn. Sau lại ngoại tình, chỉ là anh không ngờ cô ấy lại mau chóng ly hôn, còn muốn cùng anh hợp lại.

Lúc chia tay, anh đã không còn muốn hợp lại với cô, hiện tại một lòng nghĩ vãn hồi vợ của anh, dĩ nhiên càng không thể nào, cô có thể lập tức từ bỏ anh, không đúng anh dây dưa đến chết, đối với anh mà nói, coi như là bảo lưu lại ưu điểm ban đầu anh thưởng thức cô, cũng chỉ là thưởng thức mà thôi, không có ý gì khác nữa.

"Chồng trước của em dùng lý do em bận rộn công việc nên vui vẻ với người khác, coi như là báo ứng của em đi! Năm đó tuổi em còn rất trẻ quá không hiểu chuyện.... Anh thì sao? Không phải là anh với vợ anh ở riêng rồi hả?" Chuyện của anh, cô vẫn thông qua bạn cũ biết mà yên lặng quan tâm, đối với anh thủy chung có áy náy.

"Chỉ là tạm thời." Giang Thánh Tu đơn giản nói.

Ý là, anh cũng không có ý định ly hôn? "Em rất ngạc nhiên, là vấn đề của anh, hay là vấn đề của vợ anh?"

"Chúng ta chỉ là xảy ra chút vấn đề cần phải nói chuyện mà thôi." Giang Thánh Tu không vui nheo lại con mắt, chuyện anh và vợ anh ở riêng với chuyện chồng cô ta ngoại tình không giống nhau.

"Thật sao?" Cô hiển nhiên không tin.

Bạn đang đọc Dạy Dỗ Vợ Yêu của Hạ La
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự