Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 37 Chương Ngoại Truyện

Bạn đang đọc Đại Thiếu Gia Và Gái Hư của Cherry

Phiên bản Dịch · 889 chữ · khoảng 3 phút đọc

T/g: ngoại truyện này dành Hoàng Nam vì t/g thấy anh Nam tội quá nên ra chương này, ai không thích thì khỏi đọc nhé! À mà chương này ko phải t/g viết nhé

---oOo---

Hoàng Nam ngước mặt lên bầu trời trong veo như mùa thu ở Việt Nam trong khi chỉ mới mùa hạ. Ở bên Mĩ nó không nắng gay gắt như ở Việt Nam nó chan hòa dễ chịu hơn. Anh bước buâng quơ trên đường đến trạm xe bus. Anh mỉm cười với dòng chữ được viết nguệch ngoạc trên tường: "Don't stop giving love even if you don't receive it smile anf have patiance" (Đừng từ bỏ tình yêu ngay cả khi không nhận được nó. Hãy mỉm cười và kiên nhẫn). Câu nói này rất thích hợp với anh bây giờ, được thôi anh sẽ mỉm cười và kiên nhẫn

5p…10p… 20p… xe bus đến. Anh bước lên xe, ngày nào anh cũng đi xe bus dạo lòng vòng phố xá cho hết ngày, nhưng chưa bao giờ anh thấy công việc này nhàm chán. Anh dựa đầu vào khung kính, ngắm nhìn con đường cảnh vật khuất đi từ từ sau mỗi lần xe lăn bánh. Tự dưng anh bật cười khi nhớ đến câu nói của mẹ mình

"- con sẽ gặp ý chung nhân của con trên một chiếc xe bus nên từ nay con hãy thường xuyên đi xe bus đi!

- Ai nói với mẹ thế?

- Mẹ tự coi bói đấy giỏi không?…"

Bà đường đường là một điệp viên mà lại đi coi bói thật nực cười. Nhưng bây giờ anh cũng đang đi xe bus hằng ngày để nghe lời mẹ đây, tuy nhiên độ chính xác của lời coi bói này không cao vì cậu chưa gặp được cô gái nào.

- ♪Có chú là chú ếch con có đôi là đôi mắt tròn♪_ Một giọng hát tròn trẻo như sơn ca vang lên, vì đây là bài hát Việt nên anh cũng muốn biết đứa bé nào hát bài này. Nhìn dáo dác xung quanh và "chủ nhân" thực sự của giọng hát này khiến anh hơi bất ngờ

Đó là một cô gái nhỏ nhắn, tai đeo phone. Hình như do đeo tay nghe khiến em không điều khiển được âm lượng của mình. Mái tóc dài ngang vai uốn cúp trên đầu có đeo băng đô xinh xinh. Đã ngố rồi còn đeo thêm cái kính gọng nobita tròn xoa to tướng trông ngộ ngộ mà đáng yêu. Anh nhìn em chú mục, chợt em đưa mắt nhìn lại anh, bốn mắt nhìn nhau. Thoáng đỏ mặt, cười trừ lộ cái má lúm nhàn nhạt và cái răng khểnh khiến tim anh lạc nhịp. Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía nhỏ mặc dù không hiểu lời bài hát nhưng những động tác phụ họa của em cũng đủ khiến thu hút mọi người

Duyên của anh và em không đến nổi quá ít, sau lần đó anh còn gặp em nhiều lần khác trên xe bus. Em vẫn thế hát tự nhiên như không có ai vậy, phải em thật ngố lớn từng tuổi ấy rồi mà còn hát bài Cháu lên ba, Con cò bé bé,… anh muốn làm quen nhưng em hát tích cực quá nên đành ngồi im nghe giọng mèo con của em vậy. Nhiều lúc anh còn nhẩm theo lời bài hát để trở lại lúc 1, 2t. Trời ạ anh bắt đầu thích nhạc thiếu nhu từ lúc nào rồi!

Xuống xe, trời tự dưng đổ mưa khiến dòng người đi đường không kịp tránh, em cũng không ngoại lệ. Cũng may là lúc sáng anh có đem ô theo, quay sang em thì thấy em vẫn loay hoay với cái balo đỏ tìm ô, sao mà tìm được không biết balo nó nhỏ thế mà. Anh bước lại nghiêng ô về phía em

- Đi chung chứ?_ Anh nở một nụ cười hiền hòa khiến cô nào cũng phải ngây ngất. Em im ru nhưng rồi gật đầu

- Vâng ạ!

Em cao hơn Tiểu Băng một chút chừng 5cm. Em cầm dây balo khúm núm trông rất đáng yêu

- Anh là người Việt ạ?_ Em lên tiếng

- Ừ anh là người gốc Việt thế còn em cũng người Việt luôn phải không?

- Không, ba em là người Đài Loan mẹ em mới là người Việt, em là con lai

- Ồ, thế sao em qua đây?

- Em đi du học, còn anh?

- Cũng có thể gọi là đi du lịch cũng có thể gọi là định cư luôn cũng được

- Vậy à? Anh tên gì?

- Anh tên Hoàng Bảo thế còn em?

- Em tên Duệ Tiểu Thanh nhưng em thích tên Thanh Thanh hơn Tiểu Thanh nghe nhỏ bé quá!

- Anh lại thấy Tiểu Thanh nghe hay hơn!

Họ nói chuyện huyên thuyên cho tới khi đến nơi. Em còn cho anh số điện thoại của em nữa, đó là một dãy số rất đẹp

Người ta nói bói toán là mê tín dị đoan nhưng nhiều lúc cũng đúng lắm ví dụ như bây giờ nè. Hình như là anh đã tìm thấy "ý chung nhân" trên xe bus rồi!

Bạn đang đọc Đại Thiếu Gia Và Gái Hư của Cherry
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự