Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 7 Lòng Người Không Địch Lại Thiên Phú

Bạn đang đọc Chân Lý Đại Đế (Dịch) của Thụ Thượng Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1778 chữ · khoảng 6 phút đọc

Ở trong sương mù dày đặc, hư không vỡ vụn như mặt kính.

Trong khe hở này mơ hồ lộ ra hào quang màu xám tràn ngập tà ác tử vong, trong lúc mơ hồ hào quang này hóa thành sấm sét chen lách ra khỏi hư không vỡ vụn, tiếng sấm bùm bùm chấn nhiếp tâm hồn con người khiến những đứa bé Man Nhân đang thức tỉnh kỹ năng thiên phú trong lửa giật mình tỉnh lại.

Đồng thời khi tiếng sấm truyền đến, Tiên Tổ Hỏa Chủng im hơi lặng tiếng thu hồi hỏa diễm tản ra.

Phần đỉnh biến mất không thấy lại xuất hiện ngăn cản mưa phùn, tiếng sấm bùm bùm như mất đi mục tiêu khóa chặt biến mất không thấy, nếu không phải không gian trong lòng núi còn tích tụ sương trắng nồng đậm, một màn liệt diễm thiêu đốt trong mưa vừa rồi giống như là ảo cảnh.

- Tiếng sấm này…

Thiên Tru cũng giật mình tỉnh lại, trong lòng xuất hiện kinh ngạc.

Ngay lúc tiếng sấm vừa vang lên, lực tinh thần mà hắn dung hợp Luyện Kim Tâm Phiến biến dị ra, vậy mà cảm nhận được cảm xúc phẫn nộ và sợ hãi của Tiên Tổ Hỏa Chủng, mà Tiên Tổ Hỏa Chủng này được an trí ở không gian trong lòng núi, hiện giờ nhìn như đang dùng ngọn núi này che chắn lực lượng nào đó tập trung.

Kinh ngạc qua đi, Thiên Tru tạm thời không thèm nghĩ tới những chuyện không nằm trong điều kiện hiểu biết của hắn.

Lực chú ý của hắn, đều tập trung vào biến hóa trên người mình và trên người những đứa bé Man Nhân ở xung quanh.

Chỉ thấy gần như mỗi đứa bé Man Nhân, lúc này đều xảy ra mức độ biến dị nhất định, có người trên trán xuất hiện thêm một con mắt, có người dài ra mấy cánh tay, đuôi và cánh, thậm chí còn biến thành đầu thú thân người và đầu người thân thú.

Tinh thần vừa động, một chút tinh thần tiến vào trong thế giới luyện kim ở biển tinh thần.

Thông qua nơi này, hắn có thể thông qua Luyện Kim Tâm Phiến quét hình xem biến hóa của bản thân.

Khác với những đứa bé Man Nhân khác, chỉ có đôi mắt của hắn là xảy ra biến dị.

Đôi mắt hắn, lúc này giống như mắt của Thiên Cương Cự Ưng.

Ngoài ra, gen toàn thân hắn không có chút thay đổi, giống như toàn bộ gen vật chất đều dung hợp vào đôi mắt, cho nên biến hóa có bản chất khác với đứa bé Man Nhân khác, bởi vì trong cơ thể bọn họ dung hợp gen vật chất là dung hợp toàn thân.

Điểm này không cần Luyện Kim Tâm Phiến quét hình đều có thể nhìn ra được, bởi vì lúc này một đám đứa bé Man Nhân đều ngã trái ngã phải.

Gen vật chất dung nhập toàn thân, mang đến cho bọn họ lực lượng cơ thể cường đại khó mà khống chế được.

Trái lại chỉ có hắn, ngoại trừ đôi mắt thì không có chút biến hóa nào.

- Luyện Kim Tâm Phiến, ta đây là có chuyện gì?

Thiên Tru hỏi.

- Nhánh kỹ năng của Chân Lý Luyện Kim Thuật đang trong tiến hóa, dự tính sẽ hoàn thành trong vòng 17 tiếng 52 phút 11 giây…

Luyện Kim Tâm Phiến trả lời.

- Đợi lâu như vậy à…

Thiên Tru cau mày nói.

Tuy không gian trong lòng núi tràn ngập hơi nước nồng đậm, nhưng đôi mắt biến dị của hắn nhìn xung quanh rất rõ ràng.

Những hơi nước này chỉ có thể che tầm mắt của đứa bé Man Nhân, mà Man Nhân trưởng thành giống như có thủ đoạn đặc biệt coi như không có màn hơi nước đối diện, bởi vậy bọn họ không biết lúc bọn họ nhìn về phía một đứa bé Man Nhân ở bên trong đầy thương hại, đứa bé này đều thấy được hết.

- Ta bị thương hại, xem ra cơ thể không xảy ra biến dị như những Man Nhân khác không phải là chuyện tốt.

Trong lòng Thiên Tru căng thẳng, cho dù tin tưởng vào lựa chọn của Luyện Kim Tâm Phiến hắn vẫn hơi bất an.

Trái ngược với bất an của hắn, những đứa bé Man Nhân ở xung quanh thì khóc rung trời.

Chỉ ngủ một lát, khi tỉnh lại trên người xuất hiện thêm một số thứ không thuộc về mình, một số cô bé Man Nhân vốn đáng yêu thấy vảy và làn da đổi màu trên người mình thì càng khóc to hơn, không có mấy người duy trì trấn tĩnh.

Nghe thấy tiếng khóc, đám Man Nhân trưởng thành vây xem ở bên ngoài đều cười ha ha.

- Khụ khụ! Tất cả đừng cười nữa.

Đại Vu Sư ho nhẹ một tiếng rồi nói:

- Ra chỗ đứa bé của mình đi, tuy kỹ năng thiên phú đã thức tỉnh rồi, nhưng những đứa bé này vẫn chưa biết gì, nên trấn an bọn chúng một phen rồi đưa tới học đường, chỉ sợ bốn năm kế tiếp không còn cơ hội gặp mặt rồi.

Nghe thấy lời Đại Vu Sư nói, đám Man Nhân trưởng thành vốn cười vui vẻ nhao nhao nhìn về phía con mình.

Trong lúc này, dường như chỉ có mình Thiên Tru bị mọi người lãng quên.

Thậm chí Đại Vu Sư quan tâm chiếu cố hắn một năm, vậy mà tới chỗ cháu nội của Tam Vu Sư với Tam Vu Sư, một đứa bé mập mạp kiêu ngạo làn da biến thành màu trắng trên trán có thêm một cái sừng, ở trong lòng núi rộng lớn lúc này, vậy mà Thiên Tru giống như người tàng hình không ai hỏi thăm.

- Bạch Ngọc Ma Tượng, bộ lạc Thiên Ưng của chúng ta có cơ hội lớn mạnh rồi.

Đại Vu Sư khẽ sờ cái sừng trên trán tên mập vui sướng nói.

- Sau này mong Đại Vu Sư chiếu cố nhiều hơn.

Tam Vu Sư vốn bất hòa với Đại Vu Sư từ trước tới nay, vậy mà lúc này lại cúi người hành lễ.

Thấy một màn như vậy, trong lòng Thiên Tru không thể bình tĩnh.

Sao hắn có thể không nhìn ra, đây là vì thiên phú của hắn khiến Đại Vu Sư từ bỏ hắn, mà cháu nội của Tam Vu Sư khiến Đại Vu Sư coi là tương lai của bộ lạc Thiên Ưng dốc sức bồi dưỡng, Tam Vu Sư vì điểm này cho nên mới cúi đầu trước Đại Vu Sư.

Cho tới nay hai người luôn bất hòa, đơn giản là vì Tam Vu Sư muốn tranh được nhiều lợi ích hơn.

Còn bây giờ, đương nhiên là hoàn toàn không cần thiết, bởi vì Đại Vu Sư đã đứng chung với ông ta trở thành hậu thuẫn của tên mập kia.

Lòng người ấm lạnh, vậy mà yếu ớt như vậy trước mặt kỹ năng thiên phú.

Nếu đổi lại là đứa bé Man Nhân khác, chỉ sợ lúc này đã vì chuyện này mà bị đả kích tan vỡ rồi.

- Đúng là đáng tiếc.

Thiên Tru nghĩ thầm trong lòng.

Đương nhiên hắn sẽ không tan vỡ, chỉ có chút tiếc nuối phải tìm những phương pháp khác học phối trí vu dược rồi.

Đang suy nghĩ cho tương lai của mình, Thiên Tru cúi đầu nhìn thì thấy một đôi tay có lực nâng hắn lên.

Đây là một lão giả Man Nhân cường tráng cao khoảng hai mét rưỡi, bắp thịt toàn thân phình to ở dưới thú y trên người, nếu không có tóc bạc đầy đầu và nếp nhăn ở khóe mắt thì nhìn không giống một lão nhân.

- Đứa bé đáng thương không ai quan tâm, đi theo ta!

Lão giả Man Nhân cường tráng nhìn chằm chằm Thiên Tru, giọng điệu bình thản nói.

- A công là ai vậy?

Thiên Tru cảnh giác hỏi.

Hắn có thể chắc chắn, vừa rồi hắn không gặp lão giả Man Nhân này ở trong núi.

Quan trọng nhất là, vừa rồi người này nhìn về phía hắn tuy bề ngoài nhìn như rất lạnh nhạt, nhưng trong lòng vô cùng kích động, bởi vì thông qua tay lão giả Man Nhân nắm lấy phần eo của hắn, rõ ràng là lực tinh thần biến dị của hắn cảm nhận được huyết dịch của lão giả Man Nhân này nhanh chóng lưu chuyển.

Chỉ tăng nhanh trong chớp mắt, sau đó lập tức vững vàng hơn, thậm chí khóe mắt còn liếc nhìn Đại Vu Sư và Tam Vu Sư một cái.

Bởi vậy có thể thấy được, hẳn là ông ta phát hiện được gì đó từ trên người hắn, chỉ có mình ông ta nhìn ra được dị thường không biết là tốt hay xấu, nếu là thiện ý thì không sao, nếu là ác ý hắn chỉ có thể không nguyện ý đi con đường đó rồi.

- Ta là Nhị Vu Sư, xem ra thằng nhóc con là cô nhi không có ai đặt tên.

Lão giả cường tráng lạnh nhạt nói:

- Một khi đã như vậy lão phu đành phải đặt một cái tên cho con, từ hôm nay trở đi con tên là Man Phàm, nếu không có thiên phú thì trải qua cuộc sống bình thường cả đời cũng tốt, đối với con mà nói chuyện này là chuyện xấu nhưng đồng thời không cần đối mặt với nguy hiểm.

- Man Phàm… Phiền phức…

Trong đầu Thiên Tru hiện lên ý niệm này theo bản năng, hắn kiên định lắc đầu nhỏ giọng nói:

- Con có tên, con tên là Thiên Tru.

- Thiên Tru, vì sao con đặt tên cho mình như vậy?

Nhị Vu Sư kinh ngạc hỏi, đây là lần đầu tiên ông ta thấy đứa trẻ Man Nhân tự đặt tên cho mình.

- Con không muốn nói.

Thiên Tru lắc đầu, hắn có cảm giác, nếu nói dối chắc chắn không gạt được Nhị Vu Sư này, nếu không nói dối hắn không thể giải thích lai lịch tên của mình, bởi vậy hắn nói thẳng là không muốn nói, có lẽ Nhị Vu Sư sẽ không so đo với một đứa bé như hắn.

- Được! Con tên là Man Thiên Tru…

Nhị Vu Sư nghĩ một lát cười nói, chỉ là đứa bé giận dỗi vì đột nhiên bị xem nhẹ mà thôi.

Bạn đang đọc Chân Lý Đại Đế (Dịch) của Thụ Thượng Thổ Đậu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi yangvi9x
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự