Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Chú lươn nhỏ may mắn (2)­

Bạn đang đọc Đại Đạo Hồng Hoang (Dịch) của Đại Đường Chủng Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1404 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chương 8: Chú lươn nhỏ may mắn (2)­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­

Nhóm dịch: Thiên Tuyết

Ánh mắt Tô Đát Kỷ sáng lên

"Chẳng lẽ, cây chuối tiêu đó không phải vật bình thường, mà là linh căn tiên thiên?"

Nghĩ tới đây, Tô Đát Kỷ kích động đến muốn nhảy cẫng lên.

Để chứng thực cho suy đoán trong lòng mình, nàng nhanh chóng ôm lấy bốn cây quạt ba tiêu, đi đến rừng cây phía sau hậu viện, tìm được cây chuối tiêu kia.

Cây chuối tiêu cao cỡ chiều cao hai người cộng lại, thân cây thẳng đứng, toàn thân xanh biếc, xinh đẹp kiều diễm, trên cây có vài phiến lá chuối nõn nà buông rũ xuống, óng ánh trong suốt như ngọc bích.

Tô Đát Kỷ vội vàng dùng thần thức kiểm tra cây chuối, nàng ngờ vực phát hiện, cây chuối này không có gì khác thường, nó chỉ xanh hơn, nhìn đẹp hơn những cây chuối thông thường một chút mà thôi, không có linh quang bất diệt đặc thù của linh căn tiên thiên.

"Chẳng lẽ ta đoán sai rồi?" Thực ra Tô Đát Kỷ cũng không cho rằng cây chuối tiêu trong sân nhà mình là linh căn tiên thiên.

Bỗng nhiên Tô Đát Kỷ chú ý đến bốn vết bẻ gãy trên cây chuối.

Mặc dù dấu vết đã phai nhạt đi rất nhiều, nhưng từ bốn dấu vết bẻ gãy này lờ mờ nhận ra được ban đầu có lẽ là bốn phiến lá chuối.

Hơn nữa, màu sắc của vết tích còn lại lần lượt là đỏ trắng, tím đen, vàng nhạt và xanh biếc, vừa khớp với màu sắc của bốn cây quạt ba tiêu mà Tô Đát Kỷ đang cầm trong tay.

"Chẳng nhẽ cây chuối này thật sự là linh căn tiên thiên? Nếu không thì sao có thể trùng hợp đến vậy."

Nhưng mà tại sao gốc cây chuối tiêu này lại không có quầng sáng bất diệt?

Chẳng lẽ là ca ca thối giở trò?

Ừm, chắc chắn là như vậy.

Dám chắc là ca ca lo tiên thiên linh căn bị người khác phát hiện, dẫn tới họa sát thân, cho nên lúc này mới dùng mánh khóe ẩn đi quầng sáng bất diệt của cây Ba Tiêu.

Ca ca sở dĩ thích trồng hoa cỏ chắc hẳn cũng là để chăm sóc gốc cây tiên thiên linh căn này, mà cố ý làm thế cũng vì không muốn người khác chú ý tới cây Ba Tiêu!

Tô Đát Kỷ cảm thấy mình đã phát hiện ra chân tướng của câu chuyện.

"Hứ, ca ca thối, bí mật của huynh đã bị muội phát hiện!"

Nghĩ tới đây, trên mặt Tô Đát Kỷ không khỏi lộ ra vẻ đắc ý.

Nhưng mà ca ca làm việc cũng quá qua loa, nếu lo lắng dẫn tới họa sát thân, sao huynh ấy lại đưa báu vật tiên thiên cho Thược Dược tùy ý vứt một bên như thế?

Nếu bị Thược Dược sơ ý làm mất thì biết tính sao?

Mình vẫn nên giúp huynh ấy giấu ba báu vật tiên thiên này đi thôi!

Mà món linh bảo tiên thiên cực phẩm này còn có thể để bản tiểu thư sử dụng.

Cứ như vậy vui vẻ quyết định!

Tô Đát Kỷ lập tức phấn chấn đi giấu báu vật tiên thiên!

...

"Công tử, ba vị tiên tử."

Lý Nguyên dẫn theo tam Tiêu tỷ muội đi tới cửa chính, liền thấy quản gia Dương Hòe đứng bên cạnh một chiếc xe ngựa, cung kính chờ đợi mọi người.

Trong tay Dương Hòe xách một cái lồng chim, bên chân là một chú chó đen không lông cao bằng người trưởng thành đang ngồi.

Chẳng rõ tại sao, tam Tiêu nhìn thấy chó không lông, trong lòng lại không hẹn mà cùng cảm thấy khiếp sợ, giống như đang ngồi trước mặt các nàng là một mãnh thú nhất tôn tuyệt thế với uy áp vĩnh cửu.

Nhưng rất nhanh, cảm giác khiếp sợ liền biến mất, tựa như ban nãy bọn họ xuất hiện ảo giác vậy.

"Tiểu Hắc!"

Lý Nguyên gọi chú chó không lông một tiếng.

Tiểu Hắc lập tức tới bên chân Lý Nguyên, lấy lòng cọ cọ bắp chân hắn.

Thật ra, bản thể của Tiểu Hắc là thú Thi Hống dị chủng Hỗn Độn. Chỉ cần hơi thở của nó tỏa ra, đã có thể khiến cho sinh linh biến thành Cương Thi Vương bất diệt.

Chỉ có điều, bây giờ nó càng lúc càng giống một chú chó làm vật nuôi.

Lý Nguyên nhận lấy lồng chim, bên trong nhốt một con vẹt tròn quay.

"Chào chủ nhân, chào ba vị tiểu thư!" Vẹt the thé kêu.

"Oa, con vẹt này đáng yêu quá!"

"Ha ha, có điều hơi mập một chút, chân cũng chẳng thấy đâu."

Tam Tiêu ngắm nhìn vẹt, cả ba đều lộ ra vẻ mặt yêu thích, cũng giống như những nữ tử khác khi trông thấy động vật nhỏ xinh xắn đáng yêu.

Thật ra, bản thể của vẹt Tiểu Bạch không phải là vẹt, mà là Nê Côn dị chủng Hỗn Đôn, hình thể còn to hơn Côn Bằng gấp trăm lần, trong một ngày có thể bay xa được một năm ánh sáng.

Trừ vẹt ra, chín con tuấn mã trước xe ngựa cũng đồng thời hấp dẫn lực chú ý của tam Tiêu.

Chỉ thấy chín con tuấn mã này cao lớn uy mãnh, hình thể cường kiện, còn thần tuấn phi phàm hơn so với linh thú Long Mã.

Từ đầu tới đuôi của chín con tuấn mã đều là màu trắng thuần, không có một chút màu tạp nào. Chiếc bờm trắng dài như lông vũ, trong lúc phấp phới thì mơ mộng tựa như đôi cánh đang bay múa.

Quan trọng nhất là, chín con tuấn mã này, bất kể thể hình, dáng vẻ hay là màu sắc, toàn bộ đều y hệt nhau, giống như đúc từ một khuôn ra vậy.

Tam Tiêu không thể tưởng tượng ra, Lý Nguyên làm thế nào mà tìm được chín con tuấn mã giống nhau như này.

Bốn người bước lên xe ngựa, ngay từ đầu đã ngửi thấy một mùi đàn hương thanh nhẹ.

Mùi đàn hương này dường như có công dụng ngưng thần tịnh khí, tam Tiêu chỉ cảm thấy trong lòng thoáng cái trở nên yên tĩnh xa xăm, tâm vô tạp niệm, tinh thần mênh mông như rơi vào giác ngộ.

Trang trí trong xe cũng xa hoa một cách bất thường, từng thứ từng vật đều như ẩn chứa thần vận Đại Đạo nào đó.

Trên mặt đất và xung quanh lót thảm lông mềm mại, tam Tiêu giẫm lên thảm lông mà êm ái như bước lên mây.

Nhìn từ bên ngoài, xe ngựa dường như không lớn, nhưng bên trong lại bày được năm chiếc ghế tựa, ở giữa còn một cái bàn trà, bên trên đặt hoa quả ăn vặt, đủ các loại bánh ngọt mê người và rượu. Cho dù bốn người ngồi ở bên trong cũng không hề chật chội chút nào.

Cảm giác như có một động tiên khác vậy.

Bạn đang đọc Đại Đạo Hồng Hoang (Dịch) của Đại Đường Chủng Thổ Đậu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Fuly
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 15
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự