Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Tin hay không

Bạn đang đọc Đại Chu Tiên Lại (Dịch) của Vinh Tiểu Vinh

Phiên bản Dịch · 2566 chữ · khoảng 9 phút đọc

Huyện Dương Khâu, giờ Ngọ, tất cả gia đình trong nội thành đều dâng lên khói bếp.

Trong phòng bếp chật chội, Lý Mộ ngồi xổm trước lò, nhìn ngọn lửa cháy tách tách trong bếp, hắn theo thói quen ngẩn người.

Lại nói, hắn đã tới đây được ba ngày rồi, ba ngày trước, hắn mượn được hai mươi văn tiền, ra phố mua một ít gạo, hai lạng dưa muối, gắng gượng vượt qua ba ngày này.

Trong ba ngày qua, hắn đã lục tục nhớ lại một ít ký ức khác, nhờ đó mà hắn nhận thức thế giới mình đang ở rõ ràng hơn, trực quan hơn.

Xét về ngôn ngữ văn tự, phong tục tập quán, thậm chí tôn giáo tín ngưỡng, thế giới này đều rất giống Hoa Hạ cổ đại

Nơi đây cũng có Đạo Gia, cũng có Phật Môn, tuy rằng cùng lịch sử Phật Đạo mà Lý Mộ biết có chỗ khác nhau, nhưng giáo lý, tư tưởng của hai nhà cũng có chỗ tương đồng.

Đây là một thế giới hắn vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

Trải qua ba ngày yên ả, Lý Mộ đã miễn cưỡng tiếp nhận tình cảnh trước mắt.

Tiếp nhận linh hồn của hắn đi tới thế giới kỳ dị này, lấy thân phận mới, sống cuộc đời mới.

Dù sao, so với bệnh nằm liệt giường chờ chết, có thể có một cơ thể khỏe mạnh, sinh hoạt giống như người bình thường, chính là hạnh phúc lớn nhất của hắn.

Trong ba ngày này, Lý Mộ suy nghĩ rất nhiều, sau khi chấp nhận cuộc sống mới này. Điều đầu tiên hắn cần suy tính là tương lai của mình.

Làm một gã bộ khoái tầm thường qua hết đời này, hiển nhiên không phải là mong muốn của hắn. Đây là đối với sinh mệnh lần thứ hai của hắn vô cùng lãng phí.

Huống chi, ở cái thế giới này, tuy rằng cái nghề bộ khoái cũng coi như là nhân viên công vụ làm công ăn lương, nhưng hệ số nguy hiểm cũng lớn hơn trong nhận thức của Lý Mộ rất nhiều,

Nơi đây có yêu quỷ hoành hành, trong vụ án, phạm nhân hắn cần đối mặt cũng không nhất định là người đấy.

Tuy rằng đến bây giờ, Lý Mộ cũng không nhớ được đời trước của hắn là chết như thế nào, nhưng không dùng đầu óc cũng biết, ắt hẳn sẽ không phải là một sự kiện bình thường.

Mộng tưởng của Lý Mộ là trở thành một Tu Hành Giả có thể hô phong hoán vũ, thôn vân thổ vụ. Đây là mộng tưởng từ thời đóng bỉm của hắn, cũng là bây giờ.

Thế giới thần kỳ này đưa ươc mơ đã từng không thực tế của hắn trở nên có khả năng.

Chỉ có điều, đối với như thế nào bước chân vào thế giới tu hành, hắn còn chưa có bất kỳ đầu mối nào, trước kia Lý Mộ cũng chưa từng tiếp xúc những thứ này.

Tuy rằng hắn không muốn làm bộ khoái cả đời, nhưng ít nhất trước mắt, hắn còn cần thành thành thật thật làm tốt bản chức công tác. Còn về nguyên nhân, thứ nhất đây là nguồn thu nhập duy nhất của hắn, thứ hai, trong huyện nha rõ ràng có Tu Hành Giả, đây là cơ hội duy nhất trước mắt để Lý Mộ có thể tiếp xúc được lĩnh vực này.

"Khục!"

Lý Mộ che miệng ho khan vài tiếng, trong lòng không khỏi có chút lo lắng, hắn giống như bị cảm. Ở thế hệ trước đây cũng không phải là bệnh nặng gì, nhưng ở chỗ này, có thể sẽ muốn mạng của hắn đấy.

Không chỉ có như thế, trong vòng ba ngày này, Lý Mộ phát hiện, có lẽ là bởi vì khởi tử hoàn sinh, cỗ thân thể này của hắn dường như còn xảy ra một ít vấn đề khác.

Hắn muốn đi tìm đại phu nhìn xem, nhưng hiện tại trên người của hắn không có đồng nào, toàn bộ hai mươi văn tiền mượn Trương Sơn cùng Lý Tứ hai ngày trước đều dùng để mua lương thực, nếu không được lĩnh bổng lộc tháng này, ngày mai hắn sẽ cạn lương thực rồi.

Trong lòng vừa dâng lên ý nghĩ này, bên ngoài liền truyền đến tiếng đập cửa.

Lý Mộ đi qua, mở cửa sân ra, người đứng ngoài cửa không phải là Trương Sơn cùng Lý Tứ, mà là một nữ tử.

Nữ tử có dáng người mảnh khảnh, lông mày như kiếm, hình dạng thanh lệ xuất chúng, chỉ là khuôn mặt có chút lành lạnh. Nàng vận một bộ Thanh y, biểu lộ bình tĩnh đứng ngoài cửa.

Mặc dù cảnh nội Chu Quốc là nơi nhân tộc sinh sống, nhưng thường xuyên có yêu quỷ quấy phá, người bình thường không đối phó được những thứ tà vật này, bởi vậy trong tất cả các nha môn lớn đều có người tu hành thường trú.

Bọn họ hoặc từ triều đình cắt cử, hoặc là đệ tử tu hành tham gia rèn luyện trong các đại tông môn. Đối với cô gái này, Lý Mộ cũng không hiểu nhiều lắm, chỉ biết nàng tên là Lý Thanh, là một Tu Hành Giả, cũng là đầu lĩnh trực tiếp của hắn.

Lý Mộ, Trương Sơn, Lý Tứ là thuộc hạ trực tiếp dưới trướng của Lý Thanh.

Thấy cửa viện mở ra, Lý Thanh đưa một túi nặng trịch cho Lý Mộ rồi nói: "Đây là bổng lộc hai tháng, trong đó một tháng là đền bù tổn thất cho ngươi."

Cái nghề bộ khoái của Lý Mộ, mỗi tháng được lĩnh năm trăm văn, hai tháng là một nghìn văn, trả lại bảy mươi văn cho Trương Sơn Lý Tứ vẫn còn thừa rất nhiều, tiết kiệm một chút, trong thời gian rất dài hắn không cần lo lắng chuyện cạn lương thực nữa.

Lý Mộ tiếp nhận túi tiền, khách khí nói: "Tạ ơn Lão đại. . . Khục!"

Lý Thanh nhìn kỹ hắn thêm một chút, hỏi: "Ngươi ngã bệnh?"

Lý Mộ gục gặt đầu, đáp: "Hẳn là trúng chút phong hàn, ta lập tức đi lấy thuốc."

Lý Thanh lấy một lá bùa từ bên hông ra, rồi đưa cho hắn, nói: "Hóa phù thành nước, uống có thể khỏi hẳn."

Sau khi Lý Mộ nhận lấy lá búa, nàng cũng quay đầu rời đi.

Lý Mộ đưa mắt nhìn bóng nàng xa dần, tuy rằng thái độ của vị nữ thủ trưởng này hơi lạnh nhạt, nhưng thật sự rất quan tâm cấp dưới Hắn cầm lấy lá bùa, đánh giá từ trên xuống dưới thật nhiều lần, cũng không nhìn ra môn đạo gì.

Cuối cùng, Lý Mộ tìm một chén nước, đoạn đốt lá bùa đốt ném vào trong nước, sau đó uống một hơi cạn sạch.

Hắn chỉ cảm thấy một dòng nước ấm áp chảy dọc theo yết hầu khuếch tán đến từng ngóc ngách trong cơ thể, hắn giật mình một cái, sau đó, lập tức cảm giác được thân thể nhẹ nhõm không ít.

"Thần kỳ như vậy. . ." Lý Mộ nhịn không được lên tiếng, trong lòng tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

Nếu như hắn cũng có loại bổn sự này, về sau chẳng phải là bách bệnh bất xâm?

Không biết tu Tiên có thể Tích Cốc hay không, nếu như có thể mà nói, liền tiền cơm cũng có thể trực tiếp giảm đi. . .

Tu Hành Giả có cần ăn cơm hay không Lý Mộ không biết, nhưng hắn không ăn là đói, hai mươi văn tiền chỉ mua được một ít gạo, uống cháo loãng ròng rã ba ngày, hôm nay hầu bao dày lên một chút, tự nhiên muốn cố gắng cải thiện cải thiện thức ăn.

Hôm nay cơm trưa Lý Mộ không có ý định làm trong nhà, tuy rằng huyện Dương Khâu không lớn, nhưng là nơi giao thông yếu đạo. Trong thành có không ít quán rượu, Lý Mộ chọn một quán rượu nhỏ gần nhà nhất, gọi một bình trà và một chút thức ăn.

Tuy rằng đồ ăn của quán rượu này kém hơn các loại mỹ thực đời sau, nhưng vẫn tốt hơn cháo loãng và thức ăn dinh dưỡng trong bệnh viện rất nhiều. Lý Mộ ăn cơm xong thì đến y quán.

Mấy ngày nay, thân thể của hắn xuất hiện một ít triệu chứng bệnh, không chỉ có mất ngủ mơ nhiều, có khi thì cảm thấy ngột ngạt khó thở, tinh thần hoảng hốt, sau khi uống chén nước bùa kia, mặc dù những triệu chứng này có giảm bớt, nhưng không hoàn toàn khỏi hẳn. Hắn vẫn có ý định tìm đại phu chẩn bệnh.

Một lát sau, trong y quán, ông lão râu tóc bạc trắng thu hồi ngón tay đặt trên cổ tay của Lý Mộ rồi nói: "Mạch đập của công tử hữu lực, không giống nhiễm bệnh, trên người của công tử không thoải mái chỗ nào?"

Lý Mộ suy nghĩ một chút, đáp: "Ngày gần đây đêm không thể say giấc, ngẫu nhiên có cảm giác buồn bực trong lòng, tinh thần khó có thể tập trung, thường xuyên thất thần. . ."

Ông lão suy nghĩ sau một lát, nhấc bút viết xuống một phương thuốc: "Lão phu tạm thời kê cho công tử một đơn thuốc thanh tâm an thần, công tử uổng thử mấy thang trước, lại xem hiệu quả về sau. . ."

Tuy rằng triệu chứng bệnh của hắn không thế nào nghiêm trọng, chỉ là sau những gì trải qua ở kiếp trước làm cho Lý Mộ cực kỳ quan tâm sức khỏe của mình. Dù sao thân thể này cũng đã từng chết một lần, khởi tử hoàn sinh, ai biết có thể để lại ám tật gì hay không.

Lĩnh một nghìn văn tiền công, ăn một bữa ăn, cầm mấy thang thuốc uống, còn thừa trọn vẹn tám trăm văn.

Cầm thuốc rồi, hắn liền rời y quán, chuẩn bị đi mua chút ít lương thực rau quả. Thời điểm hắn đi ngang qua một góc đường vắng vẻ, bước chân không khỏi dừng lại.

Chỉ thấy ở nơi nào đó bên góc đường có trải một tấm vải trắng trên mặt đất, trên vải trắng có vẽ một đồ án bát quái, một lá cờ được dựng ngay ngắn cạnh góc tường, trên viết bốn chữ rất to "Thần Cơ Diệu Toán."

Bước chân của Lý Mộ dần dần ngừng lại, hắn đầy hứng thú nhìn cảnh này.

Đằng sau vải trắng có một lão đạo râu tóc hoa râm, vận đạo bào rách rưới đang hơ một tờ giấy trắng trên ngọn lửa, mà theo tờ giấy trắng chậm rãi di động, trên nó cũng dần dần hiện ra chữ viết.

"Thần tích, thần tích!" Phía trước của hắn, một gã nam tử nhịn không được lên tiếng kinh hô.

Sau đó gã nam tử lập tức quỳ rạp xuống đất, rồi đặt một thỏi bạc lên vải trắng, lớn tiếng nói: "Tiểu nhân lập gia đình mười năm, còn chưa có con nối dõi, kính xin lão thần tiên giúp tiểu nhân sinh con trai. . ."

Lão đạo sĩ móc một lá bùa màu vàng từ trong ngực đưa cho hắn, lên tiếng: "Sau khi về nhà, ngươi đốt lá bùa này đi, hòa vào một chén nước, sau khi uống xong, lão phu đảm bảo sang năm ngươi có thể ôm nhi tử..."

Gã nam tử trung niên lại dập đầu một phen, đoạn trịnh trọng cầm lấy lá bùa màu vàng kia, vui mừng khấp khởi rời đi.

Một màn này làm cho Lý Mộ cảm khái không thôi, thỏi bạc này ít nhất cũng mười lượng. Đầu năm nay, thật đúng là không thiếu kẻ ngốc nhiều tiền coi tiền như rác.

Ngày nào đó nếu như bản thân thật sự lăn lộn ngoài đời không nổi nữa, hắn cũng có thể bầy một cái sạp ở đầu đường, tùy tiện biểu diễn cách loại "pháp thuật" như "Giấy trắng sinh chữ" hay "Tay không nhúng vạc dầu", so sánh với làm bộ khoái còn kiếm tiền mau hơn.

Người đều có đạo của mình, Lý Mộ cũng không muốn vạch trần, lúc hắn đang chuẩn bị rời đi, lão đạo sĩ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, bỗng nhiên lêng tiếng: "Công tử, xin dừng bước."

Lý Mộ dừng lại, hỏi: "Đạo trưởng có việc gì chăng?"

Lão đạo sĩ vuốt ve chòm râu hoa râm của mình, đoạn nói: "Không phải bần đạo có việc, mà là công tử có việc."

Đây là thủ đoạn bọn giang hồ bịp bợm quen dùng, rất hiển nhiên, lão đạo sĩ này đánh chủ ý vào trên người của hắn.

Lý Mộ nhìn lão một cách đầy thâm ý, hỏi: "Chẳng lẽ đạo trưởng xem ta ấn đường biến thành màu đen, ít ngày nữa tất có họa sát thân chăng?"

"Ngươi cho rằng lão phu là bọn giang hồ bịp bợm kia ư?" Lão đạo sĩ khinh thường giật giật khóe miệng. "Tuy rằng lão phu nhìn không ra gần đây ngươi có gặp họa sát thân hay không, nhưng nhìn ra bảy phách của ngươi đã mất hết, nếu không ngoài ý muốn, người nhất định sống không quá nửa năm..."

"Ta nhổ vào!"

Lý Mộ nhịn không được phun lão một cái, lão già này còn đáng hận hơn bọn giang hồ bịp bợm, bọn người kia chỉ trù ngươi gặp họa sát thân, còn lão gia hoa này rõ ràng trù cho hắn chết...

Lão đạo liếc nhìn hắn, "Ngươi không tin?"

"Tin ngươi cái quỷ ấy!"

"Tin hay không tùy ngươi!"

Lão đạo lắc đầu, gấp tấm vải trắng trên mặt đất bỏ vào trong ngực, lại nhấc lá cờ"Thần cơ diệu toán" lên, hiển nhiên đã có ý định rời đi.

Lão đạo sĩ lướt qua người Lý Mộ, đi vài bước, bước chân lại bỗng nhiên ngừng lại, lão quay đầu thản nhiên nói: "Mà thôi mà thôi, bần đạo nhắc ngươi một câu, mặc dù ba hồn của ngươi vẫn còn nhưng bảy phách đã mất hết, nếu không có cơ duyên, trong vòng nửa năm, ngươi nhất định mất mạng. . ."

"Lão phu cũng không chiếm tiện nghi của người khác, nhưng cũng không chịu thiệt thòi, hôm nay chỉ điểm ngươi một câu vì mang đến cho ngươi một đường sinh cơ, lão phu thu ngươi tám trăm văn cũng không phải quá quắc chứ?"

Lý Mộ theo bản năng đưa tay sờ túi tiền bên hông, thì lại sờ vào không khí, hắn ngẩng đầu phát hiện túi tiền của mình đã xuất hiện trong tay của lão đạo sĩ kia.

Không chỉ trù mình chết, còn thuận tay lấy hết tài sản của hắn, Lý Mộ giận dữ nói: "Lão gia hỏa, còn. . ."

Hắn còn chưa dứt lời thì im bặt.

Phanh. . .

Trong ánh mắt chăm chú của hắn, bóng dáng của lão đạo kia hóa thành một làn khói nhẹ, biến mất không thấy gì nữa.

Bạn đang đọc Đại Chu Tiên Lại (Dịch) của Vinh Tiểu Vinh
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi madknight95
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 102
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự