Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 9

Bạn đang đọc Cường Lỗ Khanh Tâm của Thích Thích

Phiên bản Dịch · 6531 chữ · khoảng 23 phút đọc

Lời nói vừa dứt, một đạo thân ảnh xuất hiện như tia chớp, không một tiếng động hiển hiện giữa rừng thông, mà phía sau hắn còn có một thân ảnh khác, trầm mặc không nói.

「 Miễn Tử Tuấn!」 Tần Kính Phan vừa nhìn thấy người tới là ai, lập tức sắc mặt đại biến, vẻ mặt dữ tợn. Hắn chưa bao giờ từng quên, chính là tên này đã dẫn dắt một đám người xông lên núi, hoàn toàn tiêu diệt sơn trại của đại ca hắn, Tần Bình Lượng. Đang suy nghĩ thù cũ hận xưa, Tần Kính Phan đột nhiên bừng tỉnh, nhìn thân ảnh của Miễn Tử Tuấn đang phi thân đến gần, mới lùi một bước, không thể xem nhẹ thân thủ của tên này được.

Miễn Tử Tuấn thi triển khing công thượng thừa, đáp xuống ngay giữa Tần Kính Phan và Nhậm Hồng Mai, đề phòng hắn ra tay đã thương mẫu thân.

Kỳ thật Miễn Tử Tuấn đã nhận được ám hiệu của Ô Hạo, thông báo về việc Cửu Lý Hương gặp mặt kẻ tình nghi hãm hại mục trường, một đường đi theo ký hiệu mà Ô Hạo lưu lại, đuổi tới đây, cùng Ô Hạo xảo diệu ẩn mình trong tàng cây, nghe được tính toán âm dộc của Cửu Lý Hương và Tần kính Phan, mưu đồ sát hại cả nhà Miễn gia. Trong lòng hắn âm thầm tính toán, muốn âm thầm theo dõi tên này, tìm ra hang ổ của bọn chúng, đem toàn bộ đám đọa phỉ có liên quan, toàn bộ thanh trừ, để tránh lưu hậu hoạn.

Ai ngờ, kế hoạch của hắn chưa kịp tiến hành đã bị mẫu thân đột nhiên xuất hiện cấp đánh hỏng rồi, làm hại hắn không thể không hiện thân, ngăn cản nam tử dâm tà kia vì muốn diệt trừ mối họa mà giết hại mẫu thân, bịt đầu mối.

「 Nương, người chạy đến nơi đây tới làm cái gì?」

Miễn Tử Tuấn tức giận hướng mẫu thân gầm rú, trong lòng cảm thấy bất lực vô cùng. Mẫu thân vì sao một chút ý thức bảo vệ bản thân, tránh khỏi nguy hiểm cũng không có! Chẳng lẽ bà một chút cũng không phát hiện, giả như hắn lđến chậm một bước, ánh mắt hung ác của nam nhân trước mặt này biểu hiện cho việc sẽ đối với bà đoan hạ sát thủ ? Mà biểu hiện này của mẫu thân cũng làm cho hắn bất giác nhớ tới Nùng nhi, nàng dường như cũng y như vậy, luôn không biết đề phòng người khác……

Miễn Tử Tuấn tức giận gào rống một hồi, vừa quay đầu lại, nhìn nam tử xa lạ trước mặt, nhận thấy rõ ràng ánh mắt của hắn tràn ngập địch ý, cừu hận thâm nùng.

「 Ngươi là ai?」 Miễn Tử Tuấn không nhớ rõ mình đã từng gặp qua người này chưa, nhưng tại sao hắn lại nhìn mình bằng ánh mắt như mình đã giết cả nhà hắn như thế?

「 Tần Kính Phan.」 hắn cắn răng bật ra từng lời, bàn tay đã ngưng tụ nội lực, vận sức chờ phát động.

「 Chúng ta có cừu oán?」 Miễn Tử Tuấn hỏi lại. Nếu không Tần Kính Phan này vì sao lại muốn giết cả nhà hắn?

「 Miễn Tử Tuấn, ngươi thật đúng là dễ quên a! Ngươi còn nhớ rõ, tám năm trước, ngươi dẫn người lên núi, hủy Thiết Hổ trại ở Thái Hành sơn không?」

「 Ngươi là người của Thiết Hổ trại.」 Miễn Tử Tuấn ngưng mắt. Thì ra Tử An đã không đoán sai, chuyện rắc rối trong mục trường lần này, quả thật là do dư nghiệt của đám sơn tặc tám năm trước gây nên.

「 Trại chủ Thiết Hổ trại, Tần Bình Lượng, là đại ca của ta!」 Tần Kính Phan nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt đầy tơ máu rất là dữ tợn.

「 Ta đã hiểu.」Miễn Tử Tuấn gật đầu. Nguyên lai là vì huynh báo thù a! Cho nên mới trăm phương ngàn kế đả kích ”Võ Uy mục trường”, thậm chí phái người tiến đến mục trường làm nội gián.

Bất quá, Tần Kính Phan vì sao không thử nghĩ lại, Thiết Hổ trại trước kia đã làm bao nhiêu việc ác, cướp bóc bao nhiêu mục trường, sát hại bao nhiêu tánh mạng vô tội. Nếu thật muốn truy cứu, những huynh đệ có thân nhân chết trong tay đại ca hắn phải tìm ai trả tù báo oán đây?

Huynh trưởng của hắn là người, huynh đệ của người khác không phải là người sao?

「 Bây giờ, ngươi muốn ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói, hoặc là muốn ta động thủ bắt giữ ngươi. Dù sao, hôm nay ta cũng không có khả năng thả ngươi trở về.」 Miễn Tử Tuấn tlạnh lùng nói.

Tình hình hiện nay, hắn không thể tiếp tục thực hiện kế hoạch ban đầu. Trước mắt, chỉ có bắt trói Tần Kính Phan, sau lại ép hỏi hắn, hang ổ phe cánh của hắn ở đâu.

「 Thật mạnh miệng! Ngươi nghĩ chỉ dựa vào chút kỹ xảo nho nhỏ của ngươi có thể đã bại ta?」 Tần Kính Phan xuy thanh mắng, tự tin bằng công lực của mình, đối phó với thằng nhãi Miễn Tử Tuấn này cũng không cần tốn nhiều sức lực và thời gian.

「 Nga?」 Miễn Tử Tuấn nhướn mày. ” Chút kỹ xảo nho nhỏ”, quả nhiện khẩu khí thật lớn?

「 Đừng quên, ta cũng không phải đơn độc một mình đến đây.」 hắn cố ý ám chỉ, dẩn dắt, thầm mắng Tần Kính Phan không đủ thông minh, nhất định sẽ trúng kế.

Tần Kính Phan quả nhiên trúng kế, lộ ra vẻ mặt âm ngoan

「 Ngươi nghĩ rằng ta ngốc như vậy, sẽ một mình một người tới ở đây?」 dứt lời, huýt sáo một tiếng, vang dây trong không gian tĩnh lặng.

Chỉ chốc lát sau, trong rừng lại xuất hiện hai gã dáng người cao tráng, sắc mặt hung tàn.

「 Quan gia, có việc?」

「 Ta muốn các ngươi thay ta giết kia hai người.」 Tần Kính Phan đưa tay chỉ vào Nhậm Hồng Mai cùng Ô Hạo đang đứng ở phía sau Miễn Tử Tuấn.

「 Về phần ngươi, Miễn Tử Tuấn, hôm nay, ta muốn chính tay cắt đầu ngươi, tế vong hồn đại ca ta linh thiên nơi chín suối!」 lời nói vừa dứt, đại chưởng cũng xuất kích, đáng về phía Miễn Tử Tuấn, hai thủ hạ phía sau cũng đồng loạt tiến lên.

Miễn Tử Tuấn, thân hình chợt lóe, đem mẫu thân chuyển đến vị trí cách đó năm bước, mắt thấy Ô Lặc, đang canh giữ ở bìa rừng, nghe thấy động tĩnh liền tiến vào; lập tức giao mẫu thân cho hắn.

「 Nương, người đợi ở đây!」 hắn công đạo một tiếng, lập tức trở lại nghênh hướng chưởng phong của Tần Kính Phong, đồng thời Ô Lặc cũng ra tay tiếp một chiêu của một thủ hạ Tần Kính Phan đang đánh tới.

Nhất thời, trong rừng, đao quang kiếm ảnh lóe sáng không ngừng, tiếng binh khí chạm vào nhau chói nàng vang lên từng trận dồn dã. Nhậm Hồng Mai núp nửa người sau một cây đại thụ, lo lắng quan sát ba cặp giao thủ, cho nên không chú ý tới, từ phía sau, Cửu Lý Hương, đang từ từ tiếp cận bà, trong tay còn lăm lăm một chủy thủ.

*

Tần Kính Phan vừa mới giao đấu với Miễn Tử Tuấn, lập tức phát hiện mình cũng không phải là đối thủ của hắn. Nhưng tròng không cam tâm, uất hận thù mới hận xưa, khiến hắn không chịu buông tay, ra toàn hiểm chiêu, muốn cùng Miễn Tử Tuấn đồng quy vu tận (ôm nhau cùng chết)……

Miễn Tử Tuấn nhẹ nhàng tiếp chiêu, nhận rõ chiêu thức của Tần Kính Phan là sát chiêu, muốn ôm hắn cùng vào địa ngục, không còn đẻ ý đến tính mạng, liều mình mà đến, nhưng hắn lại muốn bắt sống tên này, đem về còn ép cung, nên bình tĩnh, lăng lẽ tìm cơ hội!

Rốt cục, sai vài vòng dò xét, ứng chiêu, Miễn Tử Tuấn nắm được sơ hở của hắn, điểm lên vài đại huyệt trên người Tần Kính Phan, làm hắn rốt cuộc không thể nhúc nhích.

Tiếp theo, Ô Hạo cùng Ô Lặc cũng lần lượt điểm được huyệt đạo của hai tên thủ hạ Tần Kính Phan, chế trụ bọn chúng.

Nhưng vào lúc này, Nhậm Hồng Mai lại phát ra một tiếng thét kinh hãi…

「 Buông nàng ra!」 bà kêu to.

Trong lòng Miễn Tử Tuấn căng thẳng, nhanh chóng xoay người, vừa thấy, Cửu Lý Hương tay cầm chủy thủ, lưởi dao bén nhọn kè sát cổ Cừu Y Nùng, người mà hắn cứ đinh ninh rằng lúc này đang ngoãn ở trong hạ viên chủ ốc!

Nàng…… Làm sao có thể….làm sao có thể chạy tới nơi này?

Miễn Tử Tuấn toàn thân cứng ngắc, sắc mặt đại biến. Chết tiệt! Tiểu nữ nhân này lại gây ra phiền toái cho hắn rồi! Tức giận trong mắt hắn ngưng tụ, càng lúc càng ác liệt.

「 Ngươi muốn cái gì?」 nhìn Cữu Lý Hương nắm chặt Nùng nhi, càng lúc tiến càng gần về phía hắn, tức giận trong mắt Miễn Tử Tuấn càng sâu.

「 Ta muốn cái gì?」 Cữu Lý Hương cong môi, cười đến thật yêu tà, trong giọng cười hàm chứa âm ngoan tàn khốc…

「 Ta cứ tưởng rằng, trước tranh thủ chút tình cảm của ngươi, sau đó thông báo cho ngươi biết kế hoạch của Tần Kính Phan, theo đạo lý ”bỏ gian tà theo chính nghĩa” hảo trở thành công thần của Miễn gia, cũng mượn tay ngươi diệt trừ cái gai trong mắt. Nhưng hôm nay…… Ngươi nói, ta sẽ muốn cái gì?」 mọi tính toán trong lòng đều như lâu đài trên cát, phút chốc bị cuốn phăng, nàng hận đến nghiến răng nghiến lợi, không thể cam lòng mà chấp nhận buông tay, mất hết tất cả !

「 Ngươi thực nghĩ rằng tâm cơ của mình vô cùng hoàn hảo, không có nửa điểm sơ hở, nên không có ai hoài nghi sao?」 con ngươi đen của Miễn Tử Tuấn thâm sâu khó dò, ngữ khí tràn ngập khinh thường cùng khinh bỉ.

Ánh mắt của Cửu Lý Hương nhìn ra thái độ khinh miệt của hắn, lập tức sanh lại, lướt giọng quát mắng

「 Ngươi dám xem thường ta?!」 khuôn mặt hiền lành đáng yêu của Cữu Lý Hương giờ phút này vô cùng dữ tợn, lại thập phần đáng sợ.

「 Chẳng lẽ ngốc nữ này tốt hơn ta sao? Trừ bỏ gương mặt có điểm dễ nhìn, có thể chườn ra ngoài cho người khác thấy ra, tính tình còn lại thì vụng về, ngu ngốc hết thuốc chữa. Ta làm sao có thể thua nàng?!」

Lại nhớ đến những lần bị Miễn Tử Tuấn từ chối nhục nhã, Cửu Lý Hương càng thêm điên tiết, chủy thù kề sát trên cổ Cừu Y Nùng lại gia tăng thêm lực đạo, lưỡi dao bén ngót khãm một đường vào cổ Y Nùng. Một dòng máu đỏ tươi từ miệng vết thương chảy dọc xuống cần cổ trắng mịn, thập phần chói mắt…

「 A! Đau quá……」 đau đớn làm cho lệ quang lóng lánh lấp đầy hốc mắt của Cừu Y Nùng.

Nhậm Hồng Mai dùng sức lấy tay bịt kín miệng mình, chỉ sợ mình phát ra thanh âm gì càng thêm kích thích Cửu Lý Hương. Ô Hạo, Ô Lặc đứng hai bên, toàn thân buộc chặt, đề phòng, mày rậm nhíu lại.

Chỉ có Miễn Tử Tuấn nghe Cửu Lý Hương mắng nhiếc Nùng nhi, sau lại còn tổn thương nàng, sắc mặt vẫn như trước, hai mắt nhìn chằm chằm Cửu Lý Hương, thủy mâu lóa lên ánh sáng nguy hiểm.

「 Cho dù Nùng nhi vụng về, tâm tính đơn thuần, cái gì cũng không hiểu, vẫn tốt hơn một tâm địa như rắn rết, suốt ngày chỉ biết toán tâm cơ, thủ đạon…rất nhiều!」 hắn gằn từng tiếng, phun ra lời nói đả thương người, lời nói trêu chọc làm cho Cửu Lý Hương đang kích động càng thêm điên cuồng.

Mọi người thở hốc vì kinh ngạc, không thể tin được, Miễn Tử Tuấn thế nhưng không để ý đến sống chết của Cừu Y Nùng, ngược lại nói ra lời nói khiêu khích, chọc Cửu Lý Hương phát cuồng.

Quả nhiên, sắc mặt kịch biến của Cửu Lý hương trong chớp mắt hiện lên thần sắc liều lĩnh ngoan độc, mỉm cười tà ác…

「 Hảo, ngươi điên rồi! Miễn Tử Tuấn, ngươi càng đem nàng trở thành bảo bối, ta liền không cho ngươi được như ý nguyện!」 giọng nói đanh lại, tức giận đến cực điểm, cũng thể hiện quyết tâm tàn độc.

Chủy thủ trong tay nàng khẽ nâng cao, nhấc khỏi cổ Cừu Y Nùng, dùng sức trạc hạ….

Trong nháy mắt đó, thân hình cường tráng của Miễn tử Tuấn thoát tiến lên như một tia chớp, một cường lực mạnh mẽ từ trong lòng bàn tay tung ra, đánh bay chủy thủ trong tay Cửu Lý Hương, cũng vươn tay, ôm lấy thân thể mềm mại của Nùng nhi! Thân thể nhuyễn miên vừa nằm gọn trong lòng ngực, Miễn tử Tuấn lại bồi thêm một chưởng, đem Cửu lý Hương đánh bay.

Hành động mau lẹ chỉ trong nháy mắt hoàn thành, mọi người chỉ kịp nhìn thấy Cửu Lý Hương bị đánh bay xa mấy mét, va vaoi2 đại thụ, chật vật ngồi dậy, phun ra một ngụm máu tươi.

Miễn Tử Tuấn nhìn Cửu Lý Hương đang nằm trên mặt đất hấp hối, lạnh lùng mở miệng:

「 Ngươi rất xem nhẹ ta . Chỉ cần là chọc giận ta, cho dù là nữ nhân, ta cũng nhất định không bỏ qua!」

「 Oa! Con……」 Nhậm Hồng Mai biết thân thủ của hắn không tệ, nhưng chiêu thức ấy quả thực là tuyệt kỹ, xuất quỉ nhập thần nha, làm người ta không thể tin được. Hắn từ khi nào thì đem võ công luyện được tốt như vậy ?

「 Nương!」 Miễn Tử Tuấn tức giận chưa tan, hai mắt trừng trừng, đanh giọng

「 Con thật sự rất muốn biết, vì sao nương không chịu nghe ngươi theo lời connói, an tâm ở lại mục trường, ngược lại, còn vụng trộm theo tới nơi đây, làm cho đạo tặc thừa dịp chi cơ, hơn nữa…… Người… một người thập hiểm còn chưa đủ, thế nhưng còn mang Nùng nhi cùng nhau đến !」 hắn sanh mắt, liếc mắt một cái nhìn thiên hạ trong lòng.

「 Ách…… Tử tuấn……」 nguy rồi, con trai lúc này giống như thật sự phát hỏa ……

「 Người hồi mục trường nói với cha đi!」 Miễn Tử Tuấn không để ý tới mẫu thân, quay đầu lại, phân phó 「 Ô Hạo, Ô Lặc, nơi này giao cho các ngươi xử lý. Cần phải từ trong miệng họ lấy được thông tin chinh xác, biết được hang ổ của bọn vây cánh còn lại ở đâu.」

「 Vâng, nhị gia.」

「 Ta mang Nùng nhi hồi mục trường trước, không có chuyện gì trọng yếu cũng đừng đến quấy rầy ta.」 hắn trừng mắt nhìn Cừu Y Nùng tự biết đuối lý, câm như hến yên lặng nẵn trong lòng, lại công đạo nói:「 Hộ tống nương của ta hồi mục trường giao cho cha ta, cũng đem việc hôm nay báo cáo rõ ràng cho cha ta biết.」

Dứt lời, mặc kệ mẫu thân lộ ra biểu tình sầu khổ, ánh mắt khẩn khoản ”ăn năng”, Miễn Tử Tuấn buộc chặt cánh tay, xoay người mà đi.

*

Khoái mã một đường thẳng tiến, khuôn mặt tuấn tú của Miễn Tử Tuấn lúc này âm lãnh dị thường, trầm mặc không nói trở lại mục trường, ôm Cừu Y Nùng đi vào hạ viện.

Cừu y nùng cầm không dám rớt xuống nước mắt, một đường câm như hến, đầy đủ cảm nhận được miễn tử tuấn cả người phóng xạ mà ra cuồng mãnh lửa giận.

Nói thật, nàng một chút cũng không nghĩ tới, nàng chỉ muốn hảo ý giúp đỡ hắn, vậy mà ”giúp đỡ” chưa được, ngược lại càng gia tăng gánh nặng cho hắn, thậm chí còn bị người khác khống chế để uy hiếp hắn. Kết quả, nàng không chỉ có ”giúp đỡ|” không xong, ngược lại gặp phải phiền toái…… Ô…… Tuấn ca ca lúc này sẽ không dễ dàng tha thứ cho nàng đi!

Miễn Tử Tuấn đem thiên hạ trong lòng đặt lên giường, sau đó xoay người, từ một bên tủ bát lấy ra thuốc trị thương, thuận tiện còn thấm ướt một cái khăn sạch sẽ.

Hắn cẩn thận đem vết máu trên cổ Nùng nhi chà lau sạch sẽ, cũng rửa sạch miệng vết thương, lại nhẹ nhàng xức thuốc trị thương vào.

Đem những việc này làm xong thật tốt, khuôn mặt tuấn tú âm trầm nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đang cúi cúi đầu, đem cảm xúc trong lòng đều biểu hiện hết lên mặt.

Tốt lắm, còn biết sợ.

Cừu Y Nùng bị ánh mắt kì lạ cuả hắn nhìn đến da đầu run lên, đôi mắt to tròn lonh lanh ngấn lệ. Ô ô…… Lúc này, nàng hình như là chạy trời không khỏi nắng nha!

Bỗng dưng, Miễn Tử Tuấn hành động…

Đôi tay cứng như thép nguội, không hề thương hương tiếc ngọc, đem thân hình mềm mại của nàng túm lấy, xoay người nàng lại, đặt trên đùi mình, làm cho nàng nầm sấp xuống, lưng hướng lên, tiểu đầu cúi xuống…

Tiếp theo, hắn nâng váy áo cùa nàng lên cao, lộ ra tiết khố trắng tinh, bao lấy cặp mông tròn lẳng, bàn tay to nhấc lên, một tiếng ”chát” thanh thúy vừa vang lên, tiếng kêu khóc ai oán của ai oán của ”ai đó” cũng đồng thời vang lên.

「 a đau quá nha…… Đừng đánh …… Nùng nhi về sau sẽ không dám nữa…… Ô ô……」

Miễn Tử Tuấn trừng mắt, nhìn thiên hạ trên đùi khóc đến thật đáng thương, cố đè xuống cảm giác không đành lòng trong lòng, cắn chặt răng tiếp tục ”chiếu cố” tiểu thí thí (là cái mông ý >.
「 Chết tiệt! Lúc này ta phải trừng phạt nàng thật tốt, xem nàng lần sau còn dám không nghe lời như vậy nữa không!」 hắn hung hăng mắng. Tiếng khóc của nàng làm hắn đau lòng không thôi, nhưng chuyện tình mới phát sinh vừa rồi lại làm cho hắn vô cùng kinh hãi, thiếu chút nữa lâm vào điên cuồng.

Khi hắn thấy nàng bị Cửu Lý Hương dùng chủy thủ chế trụ chuyện này làm cho hắn có cảm giác như máu trong toàn thân đều chảy ngược, hắn đã âm thầm thề, kiếp này, hắn tuyệt không cho phép mình trải qua cảm giác này một lần nữa!

Sau, Cửu Lý Hương còn đã thương nàng, nhìn máu tươi của Nùng nhi từ từ lan ra, trái tim của hắn như bị ai dùng sức bóp chặt, đau đớn như muốn vỡ tung!

Khi đó hắn mới hiểu được, hắn đã sớm yêu thương Nùng nhi . Tôn trọng tự do cái chó má gì, hắn chỉ cần nàng, chỉ yêu nàng. Hắn….căn bản là không thể mất đi nàng!

Hắn đem nàng từ trên đùi thu khởi, mày rậm nhíu chặt, trừng mắt nhìn khuôn mắt nhỏ nhắn lấm lem nước mắt.

「 Đây chỉ là khiển trách nho nhỏ thôi, xem nàng lần sau còn không chịu nghe lời, chạy loạn khắp nơi nữa hay không!」 hắn nắm cái cằm bé nhỏ của nàng, trách móc hờn dỗi.

「 ô ô…… Ta là muốn giúp Tuấn ca ca thôi! Ta nào biết…… Ô…… Thực xin lỗi thôi! Ô…… Ách!」 nàng khóc đến thương tâm, ủy khuất mếu máo, cầu xin tha thứ,「 Tuấn ca ca…… Thực xin lỗi thôi! Ta lần sau…… Lần sau không dám nữa……」 Tuấn ca ca đừng giận nữa mà, tiểu thí thí của nàng đã đau muốn chết.

Bỗng dưng, hắn đem nàng sủng nhập vào trong ngực, ngữ khí dồn dập lại ôn nhu, thì thầm bên tai nàng:

「 Nàng có biết hay không, nàng đau ta còn đau hơn gấp trăm lần, chẳng khác nào muốn lấy mạng của ta! Nàng có biết, khi ta nhìn thấy nàng bị Cửu Lý Hương chế trụ, bị nàng ta……」 cổ họng của hắn như bị thít chặt, kinh hãi trong lòng lại lần nữa hiện diện, không khỏi buộc chặt cánh tay.

Nghe ra thanh âm rống giận của hắn toàn bộ bay biến, thay vào là giọng nói ôn nhu, nhẹ nhàng thì thầm, tiếng khóc của nàng cung im bặt, trong lòng như co một dòng nước thật ấm áp, thực ngọt ngào chảy lan khắp toàn thân. Thì ra Tuấn ca ca cũng quan tâm đến nàng như vậy!

Nàng hút hút cái mũi, ở trước ngực hắn ngẩng đầu, tnhìn thấy ánh mắt chứa chan thâm tình, nét mặt dịu dàng của hắn thì khóe môi vô thức mỉm cười.

「 Tuấn ca ca, ngươi đối với Nùng nhi thật tốt nha! Nùng nhi thật sự rất thích, rất thích Tuấn ca ca!」 cái miệng nhỏ nhắn cong lên, như một đóa xinh đẹp mê hoặc lòng người nở rộ trên khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt toát lên sự yêu thương cùng tín nhiệm tuyệt đối mà nàng vẫn còn không hay biết.

Trong lòng Miễn Tử Tuấn bỗng dưng mừng rỡ như điên. Hắn không phải chưa từng nghe thấy nữ nhân nói yêu thích hắn, nhưng mà, tuyệt không có một nữ nhân nào giống như Nùng nhi vậy, thản nhiên vô ngụy, không chút nào che giấu thổ lộ, làm yêu thương của hắn dành cho nàng càng thêm dâng trào.

Hắn phủng trụ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng,「 Nùng nhi thực thích Tuấn ca ca?」 hơi thở nóng ấm của hắn khẽ lướt trên bờ môi đỏ tươi.

Cừu Y Nùng bị hơi thở ấm nóng, đầy nam tính của hắn phả vào mặt, làm cho sắc mặt ửng hồng, có chút ’ngứa’, nhưng cảm xúc nhôn nhạo trong lòng vẩn không ngăn nàng thành thật trả lời.

「 Ân, Nùng nhi thật sự, thật sự rất thích Tuấn ca ca!」

「 Nếu Nùng nhi thích Tuấn ca ca, vậy Nùng nhi làm nương tử của Tuấn ca ca được không?」 ngữ khí mềm nhẹ, tuy là câu hỏi, kì thực hắn đã hạ quyết tâm.

Đời này hắn phải cùng Nùng nhi trải qua, không bao giờ nữa buông ra.

Về phần hắn trước kia luôn miệng nói ”tự do”, cái đó đã sớm bị hắn quăng đến góc tường, quên không còn một mảnh .

「 Nương tử?」 Y Nùng đầu tiên là mờ mịt trong chốc lát, sau đó bỗng dưng tỉnh ngộ.

「 Dát? Tuấn ca ca muốn kết hôn với Nùng nhi?」 không thể nào! Nàng có phải nghe lầm hay không?

「 Ân.」 Miễn Tử Tuấn gật gật đầu, chứng thật thính lực của nàng không có lầm.「 Đúng vậy, Tuấn ca ca đã quyết định phải thú nùng nhi làm thê tử, muốn Nùng nhi làm nương tử của Tuấn ca ca.」 tâm của hắn từ ngày đón nàng từ Yên Liễu trang đã bị nàng đánh cắp rồi, thật đáng giận, trải qua thời gian lâu như vậy hắn mới nhận ra tâm ý của mình.

「 Không được !」 xác định mình không nghe lầm, nàng bỗng dưng quát to một tiếng, 「 Nùng nhi không thể làm nương tử của Tuấn ca ca!」 thần sắc lo lắng hiện lên trong đáy mắt của nàng.

Miễn Tử Tuấn nghe vậy thì biến sắc,「 Nàng nói cái gì?Nói lại cho rõ ràng!」

Cừu Y Nùng có chút bất đắc dĩ, hai mắt to tròn trong veo n hìn hắn chớp chớp

「 Ách, Tuấn ca ca, lần trước Nùng nhi không phải đã nói với huynh rồi sao? Nùng nhi đã hứa với Tiểu Nhi, hai người muốn tìm một trụ lại, vui vui vẻ vẻ vượt qua nửa đời sau…… Ách, Nùng nhi không thành thân.」

Miễn Tử Tuấn trừng mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, vô tội của nàng, trong lòng thập phần khó chịu. Nói cả nữa ngày, thì ra địa vị của hắn trong lòng nàng lại sắp sao cái người tên Nam Lạc Nhi kia sao? Chậc! Tiểu Nhi gì đó thực tốt như vậy?

「 Thì ra nàng vì một nha hoàn kiêm tỷ muội, Nam Lạc Nhi, mà lại đành lòng bỏ mặc ta, cũng chỉ muốn cùng nàng ấy ở cùng một chỗ.」 hắn âm trầm phun ra mấy câu, sau lại tiếp,「 Nàng đã thích Nam Lạc nhi như vậy, sao lại còn nói thích ta?!」 hắn hờn giận quát, trong giọng nói ẩn ẩn chút uy hiếp cùng nồng đậm ”ghen tuông”.

「 Không, không, không phải như thế.」 Cừu Y Nùng vẻ mặt kinh hoảng, chân tay luống cuống, bối rối vội vàng kéo kéo y phục trên người hắn,「 Tuấn ca ca, Tiểu Nhi là tỷ muội của ta, ta thực thích nàng. Ân, nhưng mà…… Nhưng mà so với ”thích” của Tuấn ca ca là…… Là không giống nhau. Ta cùng Tiểu Nhi ở cùng một chỗ, cũng có thể thích Tuấn ca ca a! Tuấn ca ca vì sao lại tức giận? Nùng nhi chỉ là tuân thủ lời hứa mà thôi.」

Miễn Tử Tuấn đau đầu cắn chặt răng, 「 hảo, nàng tuân thủ lời hứa cùng hảo tỷ muội Tiểu Nhi ở cùng một chỗ, vậy thì ta ở đâu? Nàng đem ta đặt ở chỗ nào? Nàng đã quên mấy ngày nay, nàng đều cùng ta ở cùng một chỗ sao?」

「 A!」 Cừu Y Nùng hô nhỏ. Đúng nha! Nếu nàng cùng tiểu Nhi ở cùng một chỗ, kia nàng cũng sẽ không thấy được Tuấn ca ca ! Ô…… Nàng không muốn như vậy ! Vậy…… vậy tiểu Nhi, nàng ấy……

「 Có!」 trong mắt nàng linh quang chợt lóe

「 Bằng không như vậy đi ta cùng tiểu Nhi không cần tìm địa phương nào khác, chúng ta đến đây, cùng Tuấn ca ca ở cùng một chỗ, không phải được rồi sao? Ta vẫn có thể tuân thủ lời hứa, lại có thể cùng Tuấn ca ca ở cùng một chỗ, chẳng phải là …. ngô……」 đang thao thao bất tuyệt, lời nói của nàng bỗng dưng gián đoạn.

Một nụ hôn cuồng nhiệt ấn hạ, làm nàng không thể tiếp tục huyên thuyên cái miệng nhỏ nhắn nữa.

Đáng giận! Nói nửa ngày, nàng vẫn là cảm thấy tỷ muội kia mới là trọng yếu chứ không phải là hắn, thật sự là làm người ta chán nản kiêm tâm lý bất bình hành!

Hắn hờn giận, đem thân hình mềm mại của nàng áp chế lên giường –

Dù sao hắn cũng mặc kệ nàng kiên trì với mấy cái lý do vớ vẩn gì, hắn đã hạ quyết tâm muốn thú nàng làm thê tử!

Đại chưởng vươn ra, lạp xả toan bộ y phục trên người nàng, lực đạo mãnh liệt thể hiện quyết tâm kiên định của hắn……

Đáng giận! Nàng dám cự tuyệt của hắn cầu thân, chỉ vì một người không đáng kể cùng một cái lý do bạc nhược kì cục!

Hắn nhìn thiên hạ dưới thân đã không còn gì che đây, da thịt tuyết rtra81ng mềm mại như bạch mọc hiển lộ, nhanh chóng châm ngòi dục hỏa cuồn cuộn trong người.

Đáng giận! Hắn mặc kệ nàng có chịu gả hay không gả, cùng lắm thì hắn đem nàng buộc thượng lễ đường, xem nàng làm như thế nào nói ra ba chữ 「 không thành thân 」!

Dùng đại cưởng xoa nắn tuyết phong trắng mịn, mềm mại, hắn nhìn nàng đơn thuần, thiên chân vô tà, ngoan ngoãn trong lòng hắn, ai dạy hắn làm thế nào để dùng thủ đạon bức nàng đi vào khuôn khổ đây?

Bạc môi nóng rực ngậm lấy đỉnh hoa đỏ tươi……

Thôi thôi! Vẫn là trước giúp nàng đem tiểu Nhi gì đó tìm đến, sau đó còn nghĩ biện pháp thuyết phục nàng đồng ý cùng hắn thành thân đi!

Quyết tâm cuồng bá, áp chế nháy mắt biến thành ”chiến dịc chinh phục trái tim”.

Ai! Dù sao hắn vẫn không nhẫn tâm làm cho nàng khổ sở …… Bây giờ, phải để nàng ”an ủi” nội tâm bị kinh hách của hắn đã! (_ _!)

Rất lâu sau đó, nội thất hạ viện vẫn truyền đến anh anh rên rỉ cùng tiếng thở dốc thô dát.

*

Sự kiện trong rừng ước chừng trôi qua khoảng một tháng, Miễn Tử Tuấn mới có thể mang theo Cừu Y Nùng cùng huynh đệ ô Hạo, Ô Lặc trở lại kinh thành, giải quyết thương vụ bỏ bê suốt thời gian qua.

Trước khi trở lại kinh thành, từ miệng của Tần Kính Phan, rốt cuộc cũng điều tra được hanh ổ của lũ vây cánh. Miễn Tử tuấn phối hợp cùng quan phủ, truy bắt toàn bộ bọn đạo phỉ còn sót lại, giải quyết mối nguy cho dân cư vùng Thái hành sơn.

Miễn Tử Tuấn xử lý thỏa đáng xong mọi chuyện ở mục trường, dùng tốc độ nhanh nhất hồi kinh. Hắn muốn nhanh chóng tương ngộ với Phong Dục Vũ, cũng đồng thời gặp được Nam Lạc nhi, hoàn thành tâm nguyện của Nùng nhi, mới có thể tiếp tục ”dụ dỗ” nàng cam tâm tình nguyện thành thân với hắn.

Kết quả, tất cả đều nằm ngoài dự tính của hắn. Phong Dục Vũ đã hồi kinh từ sớm, chờ đợi hắn ở biệt viện trong kinh thành. Hơn nữa……

「 Các ngươi đã thành thân !」 Miễn Tử Tuấn vừa mừng vừa sợ hỏi, cnhìn vẻ mặt ôn nhu của Phong Dục Vũ nhìn Nam Lạc Nhi.

Lúc này, đầu kia, chủ tớ kiêm tỷ muội hai người đang tay bắt mặt mừng, như là vừa mới trải qua ”sinh ly tử biệt” mà ôm đầu khóc rống.

「 Đúng vậy.」 khóe miệng Phong Dục Vũ gợi lên một chút giảo hoạt lại đắc ý tươi cười,「 ngay tại thời điểm ngươi bắt đi Cừu cô nương, một tháng sau, ta liền thú nàng vào cửa .」

Miễn Tử Tuấn bừng tỉnh đại ngộ 「 Thì ra ngươi muốn ta bắt Nùng nhi đi, không phải ”đơn giản” chỉ vì giúp nàng, mục đích của ngươi là Nam Lạc Nhi bên cạnh nàng !」 hắn nhịn không được trào phúng nói.

「 Chính xác! Nếu không đem các nàng hai người tạm thời tách ra, ta làm sao có cơ hội thuyết phục tiểu Nhi làm thê tử của ta đâu!」 Phong Dục Vũ bình thản thừa nhận, khóe miệng gợi lên một chút ái muội tươi cười,「 huống chi, giúp ta đem Cừu cô nương bắt đi, chuyện này đối với ngươi cũng không có cái gì tổn thất mới đúng!」

Từ lúc hai người gặp mặt, hắn đã nhìn ra ánh mắt của Miễn Tử Tuấn nhìn Cừu Y Nùng tràn đầy ôn nhu cùng thâm tình. Nói như vậy, Miễn Tử Tuấn chỉ sợ còn phải trả một bao ”hồng nương” cho hắn nữa nha!

Miễn Tử Tuấn cũng không phủ nhận 「 Đúng vậy, ta đã tính thú nùng nhi làm thê tử. Nhưng mà……」

「 Cái gì? Các ngươi còn chưa thành thân?!」 Phong Dục Vũ khó hiểu đánh gãy lời nói của hắn. Cá tính của Miễn Tử Tuấn hào sảng, như thế nào lại kéo dài đến nay?

Miễn Tử Tuấn bất đắc dĩ nghiến răng một cái

「 Còn không phải đều do nương tử của ngươi ban tặng!」 hắn đang muốn đem chuyện hứa hẹn của hai nữ nhân nhày đó nói ra, thì Cừu Y Nùng đang ”bận rộn” ở bên kia lại đột nhiên phát ra một tiếng thét kinh hãi –

「 Tiểu Nhi, ngươi…… bụng của ngươi trở nên thật lớn nha!」

Cảm xúc xúc động, mừng rỡ khi gặp lại vừa mới trôi qua, tâm trạng bình tĩnh một chút, nàng lập tức phát hiện, Nam Lạc Nhi, thân hình của nàng vốn gầy nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên hơi tròn, thân mình cũng đẫy đà một chút, mà thay đổi lớn nhất chính là…… Bụng của nàng.

「 Tiểu thư.」 Nam Lạc Nhi lộ ra tươi cười thẹn thùng nhưng sung sướng,「 Đừng lo lắng, ta chỉ là trong bụng có tiểu oa nhi thôi!」

「 Tiểu oa nhi?」 Cừu Y Nùng giật mình ngây người. Này…… Này……sao……

“Làm sao có thể đâu?” nàng lắp bắp hỏi, vẻ mặt kinh ngạc. Nghe nói chỉ cần thành thân, về sau, nữ nhân sẽ có tiểu oa nhi, nói như vậy tiểu Nhi, nàng ấy……

「 Tiểu thư, ta đã thành thân .」 Nam Lạc Nhi hàm súc nói xong, biết tiểu thư vẫn giống như trước, đối với chuyện nam nữ vẫn đều thực ngây thơ, nên cũng không ngạc nhiên khi thấy nàng có biểu hiện như vậy.

「 Thành thân?」Cừu Y Nùng hoang mang nháy mắt, hỏi theo phản xạ 「 thành thân với ai?」

「 Với ta.」 Phong Dục Vũ đã sớm đi đến bên cạnh, xen mồm vào, nhẹ nhàng ôm lấy Nam Lạc Nhi, ngồi lên ghế, cho thê tử ngồi trên đùi mình, cẩn thận che chở cái bụng tròn tròn mang thai mấy tháng của nàng.

「 Phong thiếu gia!」 Cừu Y Nùng kinh ngac, tròn mắt nhìn Nam Lạc Nhi bị Phong Dục Vũ âu yếm đặt ngồi trên đùi, ý niệm đầu tiên hiện lên trong đầu nàng chính là: Tiểu Nhi sao lại có thể lỡ hẹn, cùng một nam nhân khác thành thân?

Ngay tại lúc đang nàng sững sờ, Miễn Tử Tuấn cũng nhẹ nhàng ôm lấy Cừu Y Nùng, hai người cùng nhau ngồi vào một cái ghế khác. Trong lòng hắn lúc này thật rất sung sướng, bởi vì Nam Lạc Nhi nếu đã cùng Phong Dục Vũ thành thân, tự nhiên sẽ không cùng Nùng nhi yêu thương của hắn nói cái gì ”cuộc sống đồng cam cộng khổ”, ”tuyên ngôn độc thân” chết tiệt gì gì đó .

「 Tiểu thư, ngươi làm sao vậy?」 đã lâu chưa nhìn thấy tiểu thư như vậy, tình hình ”ngây người” của tiểu thư hình như càng lúc càng nghiêm trọng a! (=.=)

Cừu Y Nùng chậm rãi phục hồi tinh thần lại,「 Tiểu Nhi, chúng ta không phải đã nói, chờ sau khi chúng ta rời khỏi Cừu gia trang, chạy đến một nơi mà đường ca ta mãi mãi không tìm thấy, sau đó cùng nhau sống qua ngày, nương tựa lẫn nhau sao?」 nàng nháy đôi mắt to, hoang mang khó hiẻu.

Phong Dục Vũ đang ôm Nam Lạc Nhi trong lòng khẽ nhíu mi tâm, khẽ kiếc mắt nhìn về phía Miễn Tử Tuấn.

Miễn Tử Tuấn gật đầu bất đắc dĩ, nhìn ánh mắt cảm thông của bạn hữu.

Thì ra đây là nguyên nhân mà bọn họ chưa thành thân a! Phong Dục Vũ lập tức hiểu được vừa nãy Miễn Tử Tuấn muốn nói chuyện gì với hắn. Hắn liền muốn mở miệng, ai ngờ thanh âm kinh ngạc của Nam Lạc Nhi đã giành lên tiếng trước.

「 Tiểu thư, ngươi nghĩ sai rồi ! Khi đó chúng ta nói là, để tránh bị đường ca của ngươi tìm được, chúng ta mới muốn tận lực rời xa thành Tô Châu, tìm một nơi mà hắn mãi mãi không tìm được chúng ta trải qua cuộc sống mới. Nhưng mà ta cũng không có nói, muốn tiểu thư độc thân cả đời nha!」 nàng là muốn chờ hai người sau khi ổn định cuộc sống, sẽ giúp tiểu thư tìm một người đáng tin cậy lại biết trân trọng tiểu thư, làm phu tế của Y Nùng, làm cho nửa đời sau của tiểu thư có thể nương tựa, cũng an ủi linh hồn của lão gia và phu nhân chốn suối vàng, khiến họ có thể an lòng nhắm mắt.

Nếu tiểu thư cô đơn cả đời, nàng làm sao còn mặt mũi nào sau này nhìn lão gia cùng phu nhân nửa?

「 Dát?」 Cừu Y Nùng trợn mắt há hốc mồm. Ách, chẳng lẽ thật sự nàng đã hiểu lầm ý tứ của tiểu Nhi rồi?

Nàng chột dạ gục đầu xuống, trong lòng một trận bối rối. Vì nàng không chịu thành thân, Tuấn ca ca đã muốn tức giận đến phát điên, nay…… Ô…… Cái này, nàng nên giải thích như thế nào đây? Tiểu thí thí của nàng có phải lại sắp gặp ’tai ương ’ rồi không?

「 Việc này, ta xem nàng giải thích như thế nhào, cho ta một cái công đạo đây!」 Miễn Tử Tuấn kề sát vào bên tai nàng, uy hiếp nói xong.

Nữ nhân đáng chết lại mơ hồ này, thế nhưng ngay cả ý tứ trong lời nói của người khác cũng nghe không hiểu, làm hại hắn mấy ngày này hao hết lời lẽ, đem hết khí lực, chính là vẫn không thể thuyết phục nàng gật đầu đáp ứng cùng hắn thành thân……

Không quan hệ, việc quan trọng nhất hiện nay, là nhanh kiếm ngày lành tháng tốt, thú nàng nhập môn……

Cừu Y Nùng đầu càng cúi càng thấp, da đầu từng đợt run lên. Nàng có thể rõ ràng cảm giác được, ở phía sau đầu, có một ánh mắt ”rực lửa” đang muốn hào hảo trừng trị nàng nha!

Nam Lạc Nhi ngồi ở một bên gọi to hai tiếng vẫn không thấy Y Nùng trả lời, nhịn không được quay đầu, dùng ánh mắt hoang mang nhìn tướng công của mình.

Phong Dục Vũ lập tức hiểu được nghi hoặc của nàng, chỉ thấy hắn câu môi cười, nghiên đầu, tiến lên để sát vào bên tai của nàng, nhỏ giọng nói vài câu.

「 Cái gì?!」 một tiếng thét kinh hãi vang lên từ miệng Nam Lạc Tử.

Phong Dục Vũ chỉ cười không nói, vuốt vuốt cằm.

Sự tình…… Khụ, tựa hồ còn không có nhanh như vậy là có thể giải quyết đâu!

Toàn thư hoàn

Bạn đang đọc Cường Lỗ Khanh Tâm của Thích Thích
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự