Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 53 Chương 53: "Bán manh đáng xấu hổ!"

Bạn đang đọc Cô Vợ Mang Thai Một Tặng Một của Công Tử Như Tuyết

Phiên bản Convert · 849 chữ · khoảng 4 phút đọc

*Editor: Diệp Tử *

Convert: Twinysl

....................................

"Con có muốn chú ấy ở đó không?"

Tiểu tử kia nghiêm mặt đáp lại, "Vâng!"

Quả nhiên là huyết mạch tình thâm sao?

Cô còn chưa thấy thằng bé thích ai nhiều như vậy, kể cả Kiều Lương, cũng chỉ là mới làm quan sau một thời gian dài tiếp xúc.

Thu hồi ánh mắt tiếp tục lái xe, Cam Viện sủng nịch mà giương giương môi.

"Chú ấy cũng ở lại như mong muốn của con."

Mặc dù cô không muốn gặp hắn một chút nào, nhưng vì con trai thân yêu, cô liền nhẫn.

"Vậy thì ..." Tiểu tử kia nâng lên hai tay, chống khuôn mặt nhỏ nhắn, một đôi mắt to tròn tràn đầy hi vọng nhìn chằm chằm cô trong gương chiếu hậu,

"Tối nay, hai người có thể không cãi nhau không?"

Cô quay đầu nhìn lại.

"Bán manh đáng xấu hổ!"

"Mommy -----"

Tiểu tử kia dài giọng kêu lên.

Biết rõ là thằng bé cố tình làm nũng, cô vẫn như cũ mềm lòng.

"Cái này còn phải xem biểu hiện của chú ấy nữa." Cam Viện nhìn con trai, cuối cùng cũng thỏa hiệp, "Được rồi, mẹ hứa với con, chỉ cần chú ấy không chọc mẹ, mẹ cũng sẽ không nhằm vào chú ấy." ( chỗ này mình định ghi là khiêu khích, mà thấy Cam Đường còn nhỏ, nên dùng chữ chọc cho cute )

Nghe vậy, thằng nhóc lập tức thu hồi bộ dáng dễ thương lại, một lần nữa lại biến thành ông cụ non lạnh lùng, nhưng khóe môi lại hiện lên nếp nhăn khi cười.

Đem biểu cảm của thằng bé thu lại trong mắt, Cam Viện tức giận nghiến răng.

"Tiểu bạch nhãn lang ( sói nhỏ mắt trắng ), tại sao khuỷu tay con lại hướng ra ngoài?"

Nuôi dưỡng thằng bé mấy năm, lại vẫn còn kém cái tên mới biết có mấy ngày kia sao?

"Không có a." Tiểu gia hỏa kia giang hai tay ra, "Con là đangiúp mẹ đó a."

"Giúp mẹ đó hả?"

"Con đang lên mạng tra thông tin của chú ấy, chú ấy là đại boss của HF, lại còn là vương tử nước A, con cảm thấy chú ấy có thể rất xứng đôi với mommy."

Thằng bé khoanh tay, giọng nói tràn đầy tự tin cùng kiêu ngạo.

Trong mắt cậu, mommy nhà mình chính là nữ nhân tốt nhất trên thế giới này, đương nhiên, cậu muốn người đàn ông có thực lực nhất mới có thể xứng đôi với mommy.

Cam Viện dở khóc dở cười, thật không hổ là con hắn, cái tính siêu cấp tự luyến cũng không ai khác.

"Con mắt nào của con nhìn ra chúng ta xứng đôi?"

"Hai con mắt."

Cam Viện cười cười không nói một lời.

Thằng bé còn quá nhỏ, lại đâu nào hiểu được, cô với hắn... giống như là trắng với đen, sáng với tối, định sẵn là 2 thế giới khác nhau rồi.

Xe đến ngự viện, Uy Nhĩ trợ lí Hoàng Phủ Quyết đã sớm mang theo hai vệ sĩ chờ ở cổng lớn, nhìn thấy xe của cô, liền lang hai vệ sĩ tiến đến, giúp cô mở cửa xe, nghênh đón 2 mẹ con cô giống như nguyên thủ quốc gia tiến vào cổng sân màu đen của ngự viên.

Ngoài cửa lớn, có một biển hiệu đình chỉ kinh doanh, ngoại trừ xe của Hoàng Phủ Quyết và vệ sĩ, chỉ có xe của cô.

Bao hết sao?

Cam Viện chỉ nhìn lướt qua mà bắt đầu bĩu môi.

Tiểu tử kia dừng bước lại.

"Mommy, nơi này hôm nay không kinh doanh."

"Không cần lo lắng." Uy Nhĩ cười giải thích, "Là Hoàng Phủ tiên sinh đem nơi này bao hết rồi."

Đi qua hành lang, xuyên qua nguyệt lượng môn* ( cổng mặt trăng ),* trước mắt rộng mở thông suốt, núi giả xinh đẹp vây quanh một đài phun nước hai tầng.

Bức tường trắng ngói đen, tuy dày nhưng lạ không mất đi vẻ lịch sự tao nhã.

Lối vào, lụa trắng bay phấp phới theo gió, trong màn lụa, chiếc áo gió của Hoàng Phủ Quyết hơi bay, đơn độc mà tuyệt thế.

"Hoàng Phủ thúc thúc."

Thằng bé tươi cười nghênh đón.

Nam nhân nguyên bản đang nghiêng mặt hướng khác nhìn trợ lí giao bữa tối, quay mặt lại,nhìn thấy tiểu gia hỏa, mắt lam lập tức nhu hòa lên.

"Tiểu Đường."

Bàn tay to xoa xoa đầu thằng bé, anh ngước mắt, đảo qua chiếc dây chun buộc tóc của Cam Viện, ở sau ót lung lay sắp rơi.

Để ý thấy anh nhìn mình, Cam Viện nâng tay lên, kéo xuống dây chun, một lần nữa đem tóc buộc lên.

Muốn để cho cô xõa tóc ra hả, càng không!

Nam nhân nheo mắt lại, đáy mắt hiện lên một ý cười bỡn cợt.

Cho dù cô có giả vờ thế nào, cũng không thể nào che giấu sự phản nghịch trong nội tâm.

..............

................

Bạn đang đọc Cô Vợ Mang Thai Một Tặng Một của Công Tử Như Tuyết
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi YUNVVY
Phiên bản Convert
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 48
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự