Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 9

Bạn đang đọc Cầm Đồ Nữ Của Ác Hoàng Tử của Hạ Vũ

Phiên bản Dịch · 5689 chữ · khoảng 20 phút đọc

_ Vì sao phải rời khỏi hắn? Bởi vì không tín nhiệm, hoài nghi hắn yêu thương người khác? Hắn đã tức giận lại sợ hãi, nghĩ đến nàng thiếu chút nữa đã thực sự rời khỏi hắn, hắn liền nổi trận lôi đình. _

_ Không! Hắn không thể dễ dàng để cho loại chuyện như thế này xảy ra! Ai cũng không thể đem nàng từ bên người hắn mang đi, trừ phi, hắn chết! _


Đã đến lúc rờiđi! Nàng nghĩ, nhất định từ đầu đến cuối vẫn chỉ là một mình, côi cút cả đời, lẻ loi hiu quạnh, vận mệnh dĩ nhiên như thế, cũng không oán trời trách đất làm chi.

Nàng đứng lên, yên lặng đến rương tùy tiện thu thập hai bộ quần áo bỏ vào túi hành lý, lại mở hộp nữ trang ra, đem tất cả trang sức châu báu đều thả về, những thứ này đều cũng không thuộc về của nàng, tựa như Nguyên Dắng, chưa bao giờ thuộc về nàng.

Còn có...... Kim hoàn trên cổ tay này, nàng tháo xuống, đem nó đặt ở trong bàn tay, nhíu mày ngưng mắt nhìn.

Ánh chiều tàn của buổi hoàng hôn từ cửa sổ chiếu vào, chiếu rọi lên chiếc vòng tay vàng óng ánh, phát ra hào quang chói mắt.

Di? Trên Kim hoàn dường như có khắc chữ viết? Nàng đem kim hoàn đưa lên cao, nhìn thật kĩ những chữ hán khắc trên đó, bên trong xác thực mơ hồ có thể thấy được, có khắc một chữ Hán, Sài?

Sài? Là ý gì? Nguyễn Chân Chân vốn dĩ liền đối với chiếc vòng tay này có điểm hoài nghi.

Nàng ở Hầu phủ nhiều năm, từng gặp qua không ít kỳ trân dị bảo xuất từ hoàng thất, nàng càng hiểu rõ hơn ai hết thiên hạ ngoại trừ vật của hoàng thất, trên vật phẩm trang sức của dân gian bình thường tuyệt đối không có khả năng lấy hình long phượng điêu khắc lên trang sức, đó là đại bất kính, là tử tội.

Nhưng kim hoàn cổ xưa trân quý như thế này, bên trên nó có khắc phi long , bên trong còn có khắc một chữ “Sài”

Đưa mắt nhìn khắp thiên hạ hiện thời, hai phần ba lãnh thổ đều thuộc về Tống triều, trong hoàng thất trước kia, , chỉ có quốc họ Đại Chu triều mới có họ “Sài”.

Chiếc vòng trước mắt này, rốt cuộc là vật sở hữu của Nguyên Dắng, hay chỉ là lễ vật mà người ta mang đến tặng? Nguyễn Chân Chân rối rắm đồng thời có một nổi đau xé tâm nảy lên trong lòng.

Nàng không biết Nguyên Dắng rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện gạt nàng? Không cho nàng biết, nàng đối với hắn mà nói, có lẽ chỉ là một người ngoài mà thôi! Bất quá từ nay về sau, tất cả đã không còn quan trọng nữa, cũng không còn gì liên can đến nàng nữa, không phải sao?

Đem kim hoàn cũng bỏ vào hộp trang sức, nàng mang theo gói đồ đơn giản, dự tính thừa dịp đêm tối rời khỏi Ô Long Trấn.

Hắn đã cho nàng đáp án, hắn không thừa nhận thích Nguyệt đại phu, lại chính miệng nói với nàng, bà chủ đó đối với hắn mà nói, rất quan trọng.

Chuyện đã như thế, còn có thể làm sao? Nàng không có khả năng cùng một nữ nhân khác thờ chung một chồng, nàng trước kia cho rằng mình có khả năng có thể thỏa hiệp bất cứ chuyện gì với Nguyên Dắng, hiện tại nàng mới hiểu được mình kỳ thực không thể.

Cảm tình nàng đối với Nguyên Dắng, đã thâm sâu, vượt xa hơn sự tưởng tượng của nàng nhiều lắm, cũng nặng nhiều lắm. Không có cái gọi là ai phụ ai, hắn chưa bao giờ đối với nàng hứa hẹn qua cái gì, từ đầu đến cuối, nàng chỉ là cầm phẩm của hắn. Không có chút oán, cũng không có lý do oán, ngược lại, nàng còn muốn cảm tạ hắn.

Hắn cứu nàng một mạng, cho nàng cuộc sống hoàn toàn mới, tuy rằng chỉ ngắn ngủn có một năm, tuy rằng nhớ tới liền cảm thấy không đủ, nhưng lại bởi vì nàng sống trong đoạn cuộc sống này rất hạnh phúc, rất tốt đẹp...... Đẹp đến mức làm cho nàng chỉ có cảm tạ cùng chúc phúc mà không có chút hận ý.

Trong lòng nếu còn có cái gì khác, đó là chỉ còn tiếc nuối, bọn họ quen biết quá muộn, bởi vậy nhất định có rất nhiều chuyện đều không thể thay đổi. Đã không thể thay đổi, như vậy không cần nói lời từ biệt. Không thể giúp nhau lúc hoạn nạn, vậy hãy nhìn nhau với giang hồ.

“Này! Đại muội muội này, trễ như vậy còn muốn đi ra ngoài lang thang sao?”

Vừa khóa kỹ đại môn, Nguyễn Chân Chân quay người lại, liền nhìn thấy Hoa đạo sĩ bày ra một tư thế hoạt bát dí dỏm, tựa vào cạnh tường hướng chính mình chào hỏi.

“Đại muội muội à, cho dù Nguyên Dắng tên kia có mới nới cũ, tội ác tày trời, nhưng rõ ràng là hắn không đúng, sao là muội phải đi a? Phải đi cũng là đem hắn đuổi đi chứ.” Rõ ràng Hoa đại sư đối với hành vi trốn tránh như thế này của nàng thực không cho là đúng.

Nguyễn Chân Chân cúi đầu, cũng không cùng nàng ấy đối đáp, nhấc chân định rời đi.

“Ê, ê! Sao lại không để ý đến người ta như thế? Ta chính là ‘Hội bảo vệ thiếu phụ’ trong trấn đang xử lý công việc nha!” Hoa đạo sĩ đuổi theo phía sau nàng cứ mãi ồn ào: “Nữ nhân tuy rằng là kẻ yếu ớt, nhưng cũng không thể mặc người ta xâm lược, muội có ủy khuất gì cứ nói với ta, bản đại sư nhất định cho muội một đáp án hoàn mỹ lại vừa lòng!”

“Ta không có ủy khuất.” Nguyễn Chân Chân càng chạy càng nhanh, không muốn bởi vì nàng mà khiến cho phiền toái không cần thiết, “Ngươi đừng đi theo ta.”

“Muội cứ như thế này, cũng đừng trách ta dùng sức mạnh!” Lời còn chưa dứt, Nguyễn Chân Chân liền cảm giác có một luồng gió đang hướng huyệt vị đầu vai của mình đánh úp lại.

Nàng xoay người, linh mẫn tránh đi, lạnh lùng nhìn Hoa đạo sĩ đánh lén bất thành: “Ngươi làm cái gì vậy?”

“Được rồi, ta thừa nhận ta đánh không lại muội, bất quá cũng sẽ không trơ mắt nhìn muội rời khỏi.” Hoa đạo sĩ xấu hổ cười gượng mấy tiếng, lại nửa thật nửa giả nghiêm mặt nói: “Chẳng qua, ta có thể tùy tiện kêu một tiếng, còn có người đến bắt muội đó, muội tin không?”

“Nhàm chán.” Nguyễn Chân Chân cho rằng nàng ta đang nói đùa, nhàn nhạt nói xong, xoay người muốn đi , không ngờ phía sau Hoa đạo sĩ huýt sáo một tiếng, trong bóng cây cách đó không xa nháy mắt lao tới một thân ảnh mạnh mẽ, đột nhiên hướng Nguyễn Chân Chân chưa từng lưu ý ra tay.

“Ngươi......” Nàng ta nói thật? Không phải nói đùa? Nguyễn Chân Chân trừng mắt Hoa đạo sĩ, lại nhìn người đã điểm huyệt đạo của mình là nông phu Tiểu Cù! Sớm biết nơi này toàn là những cao thủ võ lâm ẩn thân như thế!

“Ai kêu muội rời nhà trốn đi cũng không chọn ngày tốt, lại chọn nhầm hôm nay là ngày hai chúng ta có hẹn, còn nhớ rõ không? Cuộc thi ăn thùng cơm đó, người đoạt giải quán quân sẽ cùng bản đại sư đến quan đạo Tây Sơn du ngoạn lãng mạn một ngày, hì hì, kéo dài mãi tới hôm nay mới có thể hoàn thành, muội lại đúng lúc đến nơi này!” Hoa đạo sĩ mừng rỡ cười khanh khách.

“Hoa đại sư, chúng ta đemNguyên gia tẩu tử đưa về nhà sao?” Người thành thật,Tiểu Cù chờ đợi chỉ thị.

“Đưa về nhà làm cái gì?” Hoa đạo sĩ một mặt không cho là đúng: “Ngươi đã quên họ nguyên ức hiếp chúng ta bao lâu, còn nợ bạc của hắn nữa! Đến mức này ta cũng không thèm phân biệt nữa, cho nên lần này như thế nào cũng phải làm cho hắn quýnh lên hai sầu ba trợn mắt , tốt nhất đem nợ chúng ta xóa sạch mới trả lão bà lại cho hắn.”

“Như vậy...... Không tốt lắm đâu?” Thành thật hàm hậu Tiểu Cù nghe thế cứ mãi trợn mắt, loại hành vi này không phải là bắt cóc sao?

“Nghe ta không sai đâu: Mau đưa nguyên tẩu tử khiêng lên, đi theo ta, để người khác nhìn thấy sẽ không tốt lắm.” Hoa đạo sĩ nói một không hai lập tức quyết định.

Kết quả, Nguyễn Chân Chân bị khiêng đến Tây sơn, an trí ở tại đạo quan nho nhỏ của Hoa đạo sĩ. Nói khó nghe một chút, nàng bị bắt cóc ; Dễ nghe một chút thì chính là được đương nhiệm hội trưởng hội “Bảo vệ thiếu phụ Ô Long Trấn” cứu trợ đến địa bàn của người ta.

☆☆☆

Đạo quan được xây dựng trên một sườn núi , cửa chính đề một bảng hiệu lớn “Thiên Tiên quan”, bên trong ngoại trừ có một bức họa vẽ Thái Ất chân nhân, trên bàn thờ lại không hề có cống phẩm cùng hoa quả, cùng lắm chỉ có một vài quả dại hái để lên lộn xộn, có vẻ thập phần quạnh quẽ keo kiệt.

Nhưng trong nội thất, vẻ đơn giản mộc mạc tự nhiên của đạo gia hoàn toàn không nhìn tới, sau tấm bình phong mạ vàng điểm ngọc phỉ thúy xanh mướt là chiếc giường nhỏ chạm trỗ hoa văn, bên cạnh là chiếc bàn dài bằng gỗ lê có bày chân nến chạm vàng khảm ngọc, bàn trang điểm bên cửa sổ bày rất nhiều son bột nước, trên chiếc bàn con cạnh đó đặt một chiếc lò hương quý báu, đang đốt đàn hương khói trắng lượn lờ.

Đây làm gì có vẻ ra dáng của một đạo quan chứ? Quả thực chính là khuê phòng của một thiên kim tiểu thư mà thôi! Nguyễn Chân Chân nhìn xem không hiểu.

“Mấy ngày nay ở tại đạo quan này đi?” Đang dùng cơm trưa Hoa đại sư thập phần khách khí hỏi, tươi cười niềm nở, rất có xu thế muốn gây rối.

“Hoa đại sư, ngươi...... Ngươi ngàn vạn lần đừng nói cho hắn biết ta ở trong này.” Nàng càng nghĩ, càng cảm thấy không rời khỏi thôn trấn thì không ổn làm, vạn nhất Nguyên Dắng tìm đến, vạn nhất hắn nhắc lại nợ cũ, nàng lấy cái gì trả cho còn hắn? Nhưng nhìn dự tính của Hoa đạo sĩ, hẳn là không dễ dàng để nàng rời đi như vậy.

“Biết mà, muội yên tâm đi, ta chính là thích nhìn tên bạc tình đó sốt ruột, càng sốt ruột càng thú vị, ha ha, rất thú vị a!” Hoa đạo sĩ hồi tưởng lại khi Nguyên Dắng phát hiện lão bà nhà mình không thấy, khuôn mặt kia xanh mét đến thảm thương thì rất vui vẻ.

Phải không? Hắn sẽ sốt ruột vì nàng sao? Nguyễn Chân Chân cười khổ một chút, không dám vọng tưởng.

“Muội còn không hiểu được, gần đây thôn trấn xảy ra việc lạ, ban đêm có người lén tập kích, Tiểu Kinh cùng cô chủ khách sạn bọn họ đều bị thương, xem ra lúc này đối thủ không kém a!” Hoa đạo sĩ vừa ăn uống như lang thôn hổ yết món thịt gà rừng kho tàu do nương tử của Nguyên gia làm, một bên báo cáo tình hình chiến đấu mới nhất.

“Người nào lại muốn tới nơi này gây chuyện? Có thể là cừu gia của ai trước kia hay không?” Nguyên gia nương tử cũng buồn bực.

Thôn trấn này không ít võ lâm nhân sĩ thoái ẩn giang hồ, nhưng nơi này xa xôi vắng lặng lại ngăn cách, ai lại có kiên nhẫn lớn như vậy từ thật xa chạy tới náo loạn?

“Ta không biết, muội cũng biết mà, võ công ta rất dỡ, không chỉ không thể giúp còn thường thường giúp thành càng bận, cho nên không cần sử dụng đến.” Hoa đạo sĩ cầm chân gà mập mạp vừa cắn vừa oán giận: “Cũng không biết tên bệnh thần kinh từ nơi nào đến, ăn no rảnh rỗi đến gây sự, khiến cho gà bay chó sủa, làm hại ta cũng không dám xuống núi chơi, đáng giận Khúc trướng phòng bọn họ vừa thấy đến ta liền thổi râu trừng mắt...... Hừ!”

“Vậy bọn họ không có việc gì chứ?” Nguyễn Chân Chân lo lắng hỏi.

“Sẽ không, có lão Tạ cùng họ Tiêu ở đó, trấn giữ. Muội cũng hiểu được, bọn họ, bãi hai vị lão nhân gia đó có sóng to gió lớn gì chưa thấy qua? Bất quá nói trở về, có lẽ chính là tên Tiêu đồ tể kia dẫn cừu gia của hắn đến thôn trấn gây náo loạn đó.” Hoa đạo sĩ ăn xong một cái đùi gà, ném xương cốt xuống, lại không chút khách khí lấy một cái chân khác

“Đúng rồi, nói cho muội biết, ta vụng trộm xem qua ám khí làm cho Tiểu Kinh bị thương, ám khí đó thực đặc biệt, có hình dáng như cái mỏ chim ưng, dùng bạc trắng đúc thành, Trời ạ, là bạc đó! Nghe nói rất đọc nha, phần đuôi hình như có đính lông chim gì đó......”

Không đợi nàng nói cho hết lời, trong đầu Nguyễn Chân Chân oanh một tiếng, cả người thiếu chút nữa kinh hoàng nhảy dựng lên.

Là sư phụ, hắn đến đây......

Đứng đầu sát thủ“Bách Điểu Các” Ngột Tựu, hắn tìm đến mình! Hắn nhất định biết mình còn ở Ô Long Trấn, mới có thể nghĩ cách ép nàng đi ra.

Khó trách cô chủ khách sạn, bọn họ bị thương, sư phụ âm hiểm ác độc giết người như ma, thích nhất âm thầm đánh lén người khác, như thế này thì sẽ có bao nhiêu dân vô tội trong trấn này bởi vì thế bị liên lụy đây?

Độc dịch cốt tán trên người nàng đã giải, hoàn toàn không bị bất luận kẻ nào quản chế nữa, việc cấp bách là phải nghĩ biện pháp nhanh chóng rời khỏi nơi này, chỉ cần nàng đi, sư phụ sẽ không còn lý do gì ở lại trong trấn.

“Ta ăn no rồi!” Hoa đạo sĩ cảm thấy mỹ mãn vỗ vỗ bụng, thực trịnh trọng nhìn Nguyễn Chân Chân dặn dò: “Ta vẫn chưa thể yên tâm, hay lát nữa ta len lén xuống đó xem thử tình hình, xem bọn hắn thế nào, khi về ta sẽ bắt gà rừng cho muội hầm ăn được không?”

“Được.” Nguyễn Chân Chân ra vẻ bình tĩnh gật đầu đáp ứng.

Vì thế Hoa đạo sĩ yên tâm đi xuống núi thăm dò xem tình hình chiến đấu, nào biết rằng nàng chân trước vừa vừa đi, lão bà Nguyên Dắng bị nàng bắt cóc tống tiền sau lưng liền bỏ chạy.

Đợi đến khi nàng mang theo một con gà rừng vui vui vẻ vẻ trở về đạo quan, người sớm đã đi mất chỉ còn đạo quan trống không cùng mây trắng lượn lờ......

☆☆☆

Trong khe sâu lớn tách biệt giữa Ô Long Trấn có hình tam giác, một mặt tựa sơn, một mặt đối thủy, chỉ có phía đông mới có một con đường thông ra bên ngoài.

Khoảng nửa đêm, một thân ảnh xinh đẹp lén lút ở cánh rừng chân núi phía Tây hành tẩu, trên núi mọc đầy những cành cây như Chương tử tùng, vân sam, bạch dương, rất ít có người biết, nơi này kỳ thực có một con đường nhỏ thực ẩn mật có thể thông ra được bên ngoài trấn.

Bởi vì sợ sẽ có người trong thôn trấn thủ nơi cửa ra vào của thôn, nên Nguyễn Chân Chân lựa chọn đi hướng này, biết được con đường này cũng chỉ do ngẫu nhiên, mấy ngày trước đây, có một lần nàng nhìn thấy Hoa đạo sĩ nói muốn xuống núi, cũng không đi về hướng hạ sơn đi, ngược lại đi về hướng sau chân núi, nàng liền lén lút theo ở phía sau, nên đã phát hiện trong rừng cây um tùm này có một con đường nhỏ.

Không biết qua bao lâu, Nguyễn Chân Chân đã rất thuận lợi từ con đường nhỏ ra khỏi Ô Long Trấn, quay đầu nhìn lại cửa khẩu của thôn, quyết định đi về hướng tây.

Đứng trước Ô Long Trấn có hai thôn trấn để đi, , một cái là Tang từ trấn phía bắc, lộ trình khá xa; Một cái khác là Mã gia trấn phía nam đi năm mươi dặm. Nàng không có ngựa, trong nhất thời không thể đến trấn Tang Từ được.

Nàng không dám nghỉ ngơi, cự sợ có người ở Ô Long Trấn nhìn thấy nàng, lại sợ Ngột Tựu phát hiện của nàng bóng dáng.

Cho nên càng không ngừng chạy đi, đói bụng liền hái chút trái cây dại lót dạ, cho đến buổi trưa, nàng rốt cục thuận lợi đến Mã gia trấn.

So với Ô Long Trấn phong bế hẻo lánh, Mã gia trấn cùng từng biên giới Bắc Hán quốc giáp ranh có vẻ náo nhiệt rất nhiều, trà lâu tửu quán kín người hết chỗ, các gian hàng buôn bán thịnh vượng, thương nhân lữ khách, đến từ các nơi, người buôn bán nhỏ, đầy tớ có nơi, có tiếp đón người mua, ở giữa có khi còn có thể nhìn thấy người dị quốc đến từ ngoại tộc mặc phục sức đủ loại kiểu dáng, ở trấn Mã gia nghỉ ngơi đi dạo.

Nguyễn Chân Chân lấy lụa trắng che mặt, theo một thương đội lạc đà đến từ Tây Vực vào Mã gia trấn, đang muốn tìm địa phương đặt chân, bỗng nhiên nghe được phía sau có người kêu nàng.

“Cô nương, xin dừng bước.”

Thanh âm có chút thô ráp làm Nguyễn Chân Chân trong lòng cả kinh, trên người lông tóc dựng đứng. Nàng xoay người vừa thấy, một nữ nhân trên mặt có che miếng sa mỏng màu đen, không thấy rõ dung mạo, nhưng tiếng nói thô ráp này thật sự rất giống như nam nhân.

Là một nữ nhân? Nguyễn Chân Chân hồ nghi đánh giá, cảm thấy vẫn cứ không yên bất an, thanh âm kia rất giống rất giống chủ nhân Tín Dương Hầu của nàng trước kia !

“Chuyện gì?” Nàng phòng bị hỏi.

“Cô nương là người Bắc Hán quốc?”

“Đúng thì sao, còn không phải thì như thế nào?” Mã gia trấn này vốn cùng Bắc Hán quốc liền nhau, nơi này người Bắc Hán quốc rất nhiều, không nhiều khi thêm nàng một người, cũng không thiếu nàng một cái.

“Tướng mạo của cô nương rất giống một vị cố nhân của ta, bởi vậy hỏi một tiếng mà thôi.”

“Thật có lỗi, ngươi nhận sai người.” Bởi vì chạy đi mỏi mệt, nàng cảnh giác không muốn cùng đối phương quá nhiều dây dưa, Nguyễn Chân Chân xoay người muốn chạy đi.

Mới vừa đi vài bước, phía sau phút chốc truyền đến một tiếng cười nham hiểm, nàng cả kinh, hấp một ngụm khí lạnh, hai chân như nhũn ra.

Tiếng cười.này..... Hoàn toàn chính là Cơ Dương! Nàng từ nhỏ lớn lên ở bên người hắn, tuyệt sẽ không nghe lầm. “Làm sao có thể đem ngươi nhận sai chứ? Tiểu Tước Nhi, cho dù ngươi hóa thành tro, ta cũng có thể nhận ra ngươi.”

Nguyễn Chân Chân vội vã quay đầu, chưa từng nghĩ đến vừa đến nơi này liền gặp phải người không muốn gặp nhất, vận khí thật đúng là không phải xui xẻo bình thường!

“Tiểu Tước Nhi, ngay cả chủ nhân của mình cũng không nhận? Loại nô tài như ngươi thật đúng là đáng chết!” Khóe môi tô son đỏ tươi nhếch lên ý cười âm trầm, nữ tử chậm rãi tháo hắc sa che mặt, một gương mặt trung tính nam không phải nam, nữ cũng không phải nữ ánh vào mi mắt Nguyễn Chân Chân.

Nàng kinh ngạc trừng mắt nhìn...... Quái vật trước mắt này! Nữ tử yêu diễm này, đúng là Tín Dương Hầu Cơ Dương thế lực lớn nhất Bắc Hán quốc ngày đó! Người này bởi vì tu luyện ma công mà trở nên không khác gì nữ nhân, hiện tại thực sự đem chính mình trang điểm thành nữ nhân, không giống ngày xưa ở Tín Dương Hầu phủ, hắn chỉ gần như đem chính mình trở thành nữ nhân, ngoài việc giơ đao tự thiến còn yêu thương Ngột Tựu, hiện tại, vô luận là trang điểm hay giơ tay nhấc chân, hắn hoàn toàn không khác gì nữ nhân.

Sự xuất hiện của hắn, có biểu thị Ngột Tựu ở cách đây không xa hay không? Tay chân Nguyễn Chân Chân một trận lạnh như băng.

Chỉ một mình Cơ Dương, dùng hết sức, nàng có lẽ còn có khả năng thoát thân, nếu thêm Ngột Tựu chỉ sợ là có chắp cánh cũng không thể bay!

Ánh mắt khẽ liếc qua, phía sau lại xuất hiện thêm vài sát thủ“Bách Điểu Các”, những người này sau khi Bắc Hán quốc diệt vong thế nhưng vẫn nguyện trung thành cho Cơ Dương, hay bị quản chế bởi “Dịch cốt tán” nên không thể không cúi đầu?

“Giải nàng ta đi.”

Cơ Dương đem mạng che mặt một lần nữa , kỳ quái ý bảo.

“Dạ, Hầu gia.”

“Đáng chết!Không cho phép gọi ta là Hầu gia!” Cơ Dương giận không thể át.

“Vâng, vậng, thuộc hạ đáng chết, phu nhân......” Bị lửa giận của chủ nhân làm cho sợ tới mức giống như chim sợ cành cong,mặt thủ hạ trắng bệch, những người khác cũng đối mặt nhìn nhau, không dám lên tiếng.

Phu nhân? Đây là xưng hô mới sao? Nguyễn Chân Chân cười lạnh ngạo nghễ nói: “Ta tự đi!”

Rơi xuống trong tay bọn họ, sẽ nhận đến tra tấn cùng làm khó dễ như thế nào đã có thể nghĩ. Nàng lại cảm thấy rất thản nhiên, nếu như vậy có thể đem nguy cơ mang cách xa Ô Long Trấn, mang cách xa Nguyên Dắng, cho dù nàng chết, cũng sẽ mỉm cười dưới cửu tuyền.

Nếu nàng chết, hắn có thể thỉnh thoảng nhớ tới nàng hay không? Bỗng nhiên, nàng rất muốn của biết đáp án Nguyên Dắng......

☆☆☆

Cách Mã gia trấn không xa, trong một trạch viện bình thường nhìn qua không khác gì những ngôi nhà khác, phòng ốc không có gì đặc biệt, trong viện cây cối rậm rạp, những lối mòn thật sâu, nhưng quanh năm không thấy ánh mặt trời, ánh sáng âm u, không khí có vẻ quạnh quẽ cùng một chút lo lắng không thể nói rõ.

Ai cũng sẽ không nghĩ đến, nơi này là chỗ ẩn thân của Tín Dương Hầu, hiện thời là Cơ phu nhân!

Tuy rằng Bắc Hán vương triều đã bị Tống quân tiêu diệt, nhưng người muốn giết vị Tín Dương Hầu này giống như cá dưới sông, có truyền thuyết đồn rằng trong khi hắn đào vong mang theo rất nhiều kỳ trân dị bảo; cũng có nguyên do là bởi vì hắn vốn tu luyện“Diệu pháp thiên ma tâm kinh” ; Càng nhiều hơn chính là muốn tìm hắn báo thù huyết hận.

Nguyễn Chân Chân nghĩ, có lẽ đúng là bởi vì chút nguyên nhân này, Cơ Dương mới có thể cam nguyện chạy đến trấn nhỏ xa xôi này để tránh né, lại thuận tay bắt đến nàng.

Nàng bị giam giữ trong một gian phòng nho nhỏ trong trạch viện, ngoài việc có hạ nhân mang nước đến cho nàng, Cơ Dương vẫn chưa từng xuất hiện. Nàng thực kinh ngạc vì sao hắn không đến giáo huấn mình, về sau ngẫm lại, đại khái là hắn đang đợi Ngột Tựu trở về thu thập nàng!

Quả nhiên ngày thứ hai, Ngột Tựu liền xuất hiện tại trong trạch viện.

Vẫn như cũ là vẻ mặt khát máu, hai mắt không có hảo ý, cùng với một thân khí thế cuồng vọng tôn đại.

“Tiểu Tước Nhi?” Hắn lạnh lùng lên tiếng, híp mắt đánh giá đồ đệ hơn một năm không thấy, càng trở nên trổ mã xinh đẹp kiều diễm.

“Sư phụ.” Nguyễn Chân Chân lãnh đạm gọi, thập phần chán ghét dục vọng không thèm che giấu trong mắt hắn.

Bọn họ trên danh nghĩa là thầy trò, hắn cũng từng dạy nàng võ công, trên thực tế lại không hề có một chút

Từ nhỏ đến lớn, hắn coi nàng như là thùng xả giận, khi uất ức khi bị chủ nhân tính tình không tốt trút giận, hắn sẽ trút hết toàn bộ trên đầu nàng; Lớn lên một chút, ánh mắt hắn nhìn nàng bắt đầu thay đổi, còn không kịp nhúng chàm, đã bị Cơ Dương xem thấu ý đồ của hắn.

Tức giận đến ghen ghét dữ dội, Cơ Dương thiếu chút nữa đã lấy mạng của nàng, nàng cũng cho rằng mình nhất định không sống được, nhưng là ngoài dự đoán mọi người là, Cơ Dương không chỉ không giết nàng, ngược lại đem nàng mang theo trên người một tấc cũng không rời, hầu hạ hắn.

Về sau nàng dần dần lĩnh ngộ được mục đích của hắn, đơn giản là muốn nhục nhã nàng, tra tấn nàng, đồng thời làm cho Ngột Tựu nhìn được nhưng ăn không được, tức tối. Những ngày này cứ kéo dài mãi đến khi Cơ Dương phạm phải tội danh, thần bí mất tích, Ngột Tựu rất nhanh chóng phái thủ hạ mang đến lời nhắn cho nàng, ra lệnh cho nàng đến Ô Long Trấn trước, hắn nói sẽ cho nàng giải dược, không tiếp tục cuộc sống bị người khác quản chế nữa.

Hấp dẫnnày thật sự quá lớn, làm cho nàng không có lý do gì cự tuyệt, mới có thể ngàn dặm xa xôi đơn thân độc mã đến Ô Long Trấn, mới có thể kết bạn đám người cổ quái lại thú vị kia, mới có thể yêu thương tiểu tử đem nàng cầm thành thiếp......

Giống như đã rơi vào một giấc mộng thật đẹp, đáng tiếc mộng có đẹp đến đâu cũng sẽ tỉnh, một khi tỉnh, nàng lại phải đối mặt với tất cả những thứ mà nàng ghét cay ghét đắng.

“Xem ra ngươi sống không tồi nhỉ? ” Hắn âm trầm trừng mắt nhìn nàng, Nguyễn Chân Chân trầm mặc không muốn đáp lời.

“Hừ! Ta thật sự đã coi thường ngươi, ngay cả hoàng tôn Đại Chu triều, cũng sẽ vì ngươi tìm tới Hầu gia, còn có năng lực giúp ngươi giải độc dịch cốt tán, vị hoàng tôn điện này hạ thật đúng là không phải tầm thường a!” Lúc này chỉ có hai người ở trong phòng, Ngột Tựu rõ ràng cùng nàng đi thẳng vào vấn đề.

“Ngươi nói cái gì?” Nguyễn Chân Chân nhíu nhíu đầu mày: “Hoàng tôn Đại Chu triều gì?”

Nàng khi nào thì quen biết với loại hoàng thân quốc thích thân phận cao quý này? Trừ bỏ hồi nhỏ đi theo Cơ Dương đi qua Đại Chu triều, ở trong hoàng cung đợi mấy ngày, quen được một tiểu thái giám nhỏ tuổi hơn mình, nàng đâu quen biết thêm người nào khác đâu?

Ngẫm lại, tiểu thái giám kia đối với nàng rất tốt, xem nàng làm bằng hữu, thường thường ở bên hồ sen cùng nàng nói chuyện phiếm, bất quá bình thường đều là hắn chiêm chiếp khanh khách cười nói không để yên, mà nàng chỉ im lặng lắng nghe. Nàng nghĩ rằng, có lẽ hắn chính là cần một người lắng nghe hắn nói.

Hiện thời, Đại Chu triều cũng vong quốc, bên trong thâm cung cấm viện kia dù sau cũng đã là người vật đôi nơi? Tiểu thái giám năm đó giờ đã phiêu bạt ở nơi nào? Có còn sống hay không? Nàng cảm thấy muốn thở dài đến lạ lùng.

“Còn giả ngu?” Ngột Tựu nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta căn bản không phái người đưa lời nhắn cho ngươi đến Ô Long Trấn gì cả, tất cả đều là Hầu gia giả mạo danh nghĩa của ta làm! Vị hoàng tôn điện hạ kia là vì ngươi mới cùng hắn đạt thành hiệp định, chỉ cần có thể cho ngươi đến Ô Long Trấn, hắn sẽ cứu Hầu gia một mạng. Lúc ấy Bắc Hán quốc nguy cơ tứ phía, lấy tình cảnh của Hầu gia lúc đó còn ước gì ai đó có thể trợ hắn lập tức đào tẩu. Ngươi còn nghĩ không thông sao? Hầu gia sau khi bị bắt, vì sao lập tức liền mất tích thần bí? Tất cả những chuyện này đều là do tên hoàng tôn Đại Chu triều kia giở trò quỷ!”

“Nhưng ta hoàn toàn không biết hoàng tôn gì, hắn muốn ta đến Ô Long Trấn để làm gì?” Nguyễn Chân Chân không hiểu ra sao cúi đầu lẩm bẩm.

“Làm gì?” Ngột Tựu mắt thấy con sơn dương được chính mình nuôi lớn, thiếu chút đến miệng, lại để cho người khác ăn trước, ngữ khí trở nên ganh tị ghen ghét đến cực điểm, cười lạnh một tiếng, hỏi ngược lại: “Nghe nói hắn không phải cưới ngươi sao?”

Một trận ngạc nhiên, Nguyễn Chân Chân nghẹn họng nhìn trân trối Ngột Tựu.

Ý của hắn chính là hoàng tôn Đại Chu triều kia cưới nàng, nhưng cưới nàng không phải Nguyên Dắng sao? Hay nói cách khác Nguyên Dắng chính là hoàng tôn điện hạ Đại Chu triều?

Không có khả năng, không có khả năng! Nguyên Dắng chỉ là Nguyên Dắng, cùng Đại Chu triều không quan hệ, nàng không tin! Nguyễn Chân Chân cảm giác mình giống như bị rơi vào một mê cung, nơi nơi đều là ngõ cụt, không ai giúp nàng, không thể tìm không được lối ra.

“Cho nên Hầu gia mới trên đường ngươi bị lưu đày, phái người đến nhắn tin tức giả cho ngươi, bảo ngươi lập tức đến Ô Long Trấn, hắn thật là một hòn đá muốn ném hai chim.”

Hắn đã sớm nhìn ra Cơ Dương đối với chính mình càng ngày càng nặng lòng nghi ngờ, biết mình sẽ không dễ dàng đem Tiểu Tước Nhi buông tha như vậy. Cơ Dương ra hạ sách này, thứ nhất có thể đưa hắn lừa chẳng biết gì, thứ hai có thể làm cho Tiểu Tước Nhi cách hắn thật xa làm cho hắn không tìm ra được, cho dù hắn tìm, dịch cốt tán độc phát, Tiểu Tước Nhi cũng không thể sống được.

Nếu không phải có một ngày kia, một thủ hạ làm việc bởi vì dịch cốt phát độc, giống như phát điên hồ ngôn loạn ngữ làm lộ tin tức, hắn mới biết được Tiểu Tước Nhi lại ở một trấn nhỏ hẻo lánh.

Hắn đuổi tới Ô Long Trấn, phát hiện Tiểu Tước Nhi còn sống. Lại cố kỵ cư dân ở trấn nhỏ này, ở mặt ngoài chất phác vô hại, trên thực tế lại không phải tầm thường. Hắn kiên nhẫn đợi mấy ngày, thủy chung không thể một mình cùng Tiểu Tước Nhi đối mặt, đành phải ở ban đêm đánh lén dân chúng trong trấn, muốn ép chính nàng chủ động tìm đến hắn, sao biết vẫn cứ đã muộn một bước, để cho Cơ Dương tìm được nàng trước.

Nhớ tới Cơ Dương giả nữ nhân kia, hắn liền một trận phiền chán buồn nôn, gã nam nhân nhân đó hắn sớm đã chơi đến chán, so với tiểu nữ nhân hàng thật giá thật trước mắt này làm hắn thèm nhỏ dãi ba thước, một thiên đường một là địa ngục, hắn làm sao có thể không công lãng phí chứ?

“Ngươi thành thành thật thật đứng ở nơi này, chờ ta giải quyết tên giả nữ nhân kia, sẽ đến mang ngươi xa chạy cao bay! Ha ha......” Ngột Tựu cười điên cuồng rời đi.

Chỉ còn lại một mình Nguyễn Chân Chân như là vừa mới nghe xong một câu chuyện quái lạ động trời, rất lâu vẫn chưa hồi hồn lại.

Nguyên Dắng lại là hoàng tôn triều Đại Chu! Hắn vì nàng mới ra tay cứu Cơ Dương, lừa nàng đến Ô Long Trấn, giúp nàng giải độc, cuối cùng còn cưới nàng!

Hắn không phải đã đối xử quá tốt với nàng sao? Tốt đếnmức không thể tưởng tượng? Tốt đến mức làm cho người ta khó có thể tin.

Nàng cũng không phải là giai nhân khuynh quốc khuynh thành, cũng không phải tài nữ đầy bụng thi văn, chẳng qua chỉ là một bé gái mồ côi tay từng dính đầy máu không nhà để về, đáng giá hắn gióng trống khua chiêng, hao hết tâm tư làm thành như vậy sao? Nàng nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Bạn đang đọc Cầm Đồ Nữ Của Ác Hoàng Tử của Hạ Vũ
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự