Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Chương 7

Bạn đang đọc Cái Đồ Con Nít ! Anh Yêu Em của @ny.doll_xinh

Phiên bản Dịch · 2485 chữ · khoảng 9 phút đọc

You phân vân à ?

_ Không ...- Tịnh thở dài , ánh mắt buồn sâu thẳm . _ Nghĩ có kì không , tôi chẳng phải rất mong Phong nói câu "tôi thích cậu" với tôi sao ...nhưng hồi nãy , tôi lại lặng người khi nghe câu đó , cảm giác gượng ép , khó chịu ...Tôi ...tuy cảm giác hơi mờ nhạt thế nhưng tôi...khá vui khi nghe câu "tôi thích cậu" của Luân...Tôi cũng chẳng rõ bản thân nữa , trái tim con người đúng là thứ bí ẩn nhất vũ trụ này ! Còn việc giữa cậu và Liên tới đâu rồi ?

_ Giải thích xong rồi , mặt nhỏ đớ ra ! Nhìn ngố lắm !

_ Cậu suốt ngày thích ai là chọc giận người ta , cứ tính đó thì còn lâu Liên mới chấp nhận cậu !

_ Hì , chuyện cậu còn lo chưa xong đã nghĩ đến việc của tôi .

_ Không...chỉ muốn khuyên cậu thích ai thì nói liền đi ! Đừng như tôi , cứ chần chờ mãi nên ở thế kẹt , lỗi cũng tại nơi mình .

...

Liên đi lòng vòng quanh khu vườn . Cô cứ nghĩ ngợi mãi về mối quan hệ giữa Tịnh , Phát , đây là điều bất ngờ . Thế mà , cô cứ nghi oan cho 2 người họ . Hơn thế , điều làm Liên ray rứt là cô đã đụng chạm tới nỗi đau của Tịnh . Hẳn cái câu hỏi ngu ngốc cùng ánh mắt chứa đầy sự ngờ vực của Liên đã khiến Tịnh nhớ lại quá khứ , nhắc nhở Tịnh về mối quan hệ giữa cô với Phát và người đàn bá đã phá tan gia đình cô ...

_ Đang thả hồn theo gió hả Liên ? Cô mà tiến lên phía trước nữa là chụp ếch đấy !

Liên giật mình , nhỏ đang đứng trước bậc cấp đi lên đại sảnh . Liên quay sang nhìn . Thì ra là Luân , cậu ta ngồi ngay hồ nước gần ấy . Liên chạy đến ngồi kế :

_ Tớ buồn quá !

_ Việc tình cảm hả ?

_ Ừ .

_ Với Phát à ?

_ Không , Tịnh !

_ Làm hoà rồi , có gì nữa để buồn chứ ?

_ Tớ ân hận quá ! Chỉ tại tớ nghĩ lung tung đi đâu mà hỏi mấy câu ngớ ngẩn , đụng chạm nỗi đau của Tịnh , tớ thật xấu xa !

_ Là vụ quan hệ " con cùng cha khác mẹ " giữa Tịnh và Phát phải không ?

_ Sao cậu biết ? - Liên đứng bật dậy .

_ Còn nhớ lúc cả bọn rủ nhau đi uống nước , cậu kéo theo cả Tịnh chứ ? Có thể cậu , Phong cho rằng đấy là lần đầu Phát gặp Tịnh nhưng tớ thì chẳng nghĩ thế . Phát vốn ưa ghẹo gái mà chịu bỏ qua cho Tịnh thì hơi bị lạ , cứ cho cậu ta sợ bị cậu đập đi thì chí ít cũng nói vài câu . Đằng này , mắt của Phát cứ đảo qua đảo lại , cậu ta né tránh ánh nhìn của Tịnh , nét mặt khá buồn , thái độ khác hẳn ngày thường . Tớ nghi 2 người ấy quen biết nhau nhưng không quan tâm , chuyện riêng tư của người mà đụng tới thì kì lắm . Sau đó , tớ vô tình gặp Phát , Tịnh trong 1 quán nước và nghe toàn bộ câu chuyện họ . Do tớ ngồi ngay góc khuất , bị chậu cây che mất nên họ không thấy tớ .

Liên há hốc mồm , chỉ biết gật gù nghe Luân kể , sức phán đoán của Luân quả lợi hại . Liên thở dài :

_ Thật đau đầu , phải chi có ai đó có thế làm cả 2 người họ vui vẻ lên thì tốt biết mấy !

_ Nếu là Phát thì cậu chắc chắn có thể !- Luân đáp .

_ Hì , chưa chắc đâu ! Nhưng , về phía Tịnh , tớ thấy cậu ấy thoải mái hơn khi ở cnạh cậu đó !

_ Hi vọng là vậy ! Tớ cũng rất thích Tịnh !

_ Á ! Thiệt hả ?

_ Mới bày tỏ xong . Thế nhưng , ông anh họ yêu quý của cậu phá đám rồi ! Lễ hội văn nghệ kết thúc , tớ sẽ biết câu trả lời !

_ Trời , cậu là tàu siêu tốc à ?

_ Thích ai thì cứ nói ! Đấy là chủ trương của tớ ! Cứ ủ trong lòng hoài chỉ mệt thêm ! Cậu cũng vậy ! Nên hành động đi !

Chapter 8 (1) : Cá cược .

Tiệc sinh nhật của Liên kết thúc...

Hội thi văn nghệ chỉ còn 1 tuần nữa là diễn ra...

Tịnh ngồi trong lớp học , đôi mắt cứ nhìn ra cửa sổ . Thỉnh thoảng , cô lại thở dài , nét mặt thoáng chút phiền muộn ...

" Nhớ trả lời tớ khi hội diễn văn nghệ kết thúc nhé !"

...

" Tớ thích cậu !"

...

Lời nói của Phong và Luân cứ văng vẳng bên tai Tịnh . Cô rất nhức đầu , khó xử . Nhất là mấy hôm nay , thái độ của Phong thật kì lạ , thất thường . Cậu ta trở nên lạnh nhạt , cáu kỉnh , đôi lúc lại gây sự vô cớ với tụi bạn trong lớp khiến bọn họ bức xúc . Giờ học , Phong chẳng thèm nói lời nào , chỉ ngồi trơ trơ như tượng . Thỉnh thoảng . cậu ta còn lườm Tịnh làm cô giật cả mình . Tịnh phải lấy sách dựng lên , chắn giữa 2 người để bớt căng thẳng .

_ Tịnh , cậu không khoẻ à ? Nhìn sắc mặt cậu tệ lắm !

Nhỏ Ý hỏi , tỏ vẻ lo lắng . Tịnh lắc đầu :

_ Không sao ! Tớ ổn ! À , tớ viết xong bài hát cho lớp rồi . Ra về , cậu ở lại xem nhé !

_ Ừ , tất nhiên ! Cậu sẽ biểu diễn cho lớp luôn phải không ? Có cần tớ nhờ thêm vài bạn múa minh học không ?

_ Ừm , tớ không cần người biết múa . Tớ cần bạn nào biết đánh đàn piano ấy . Bài này nhạc nhẹ , cần đệm piano .

_ Vậy để tớ ! Tớ biết đàn piano mà !

_ Yeah ! Tốt rồi !

Tịnh vui hẳn lên , cô đã cảm thấy hào hứng hơn với công việc của mình .

Tan trường , phòng học chỉ còn lại Tinh cùng Ý . Tịnh đưa Ý xem thử bản viết nháp của bài hát . Ý đọc xong , cười :

_ Woa ! Hay đó chứ ! Cậu có năng khiều về lĩnh vực âm nhạc lắm đấy Tịnh ! Mai này có định làm nghềgì liên quan tới âm nhạc hông ?

Tịnh đáp :

_ Ừm , thú thật , tớ thích làm ca sĩ kiêm nhạc sĩ ! Tớ sẽ hát bài hát do chính tớ viết !

_ Tuyệt nhỉ !

_ Nhưng , đó chỉ là ước mơ của ngày xưa thôi ! Hiện tại , tớ muốn làm phóng viên hoặc luật sư hơn !

_ Why ?

Tịnh chẳng đáp tiếng nào , chỉ cười rồi đánh trống lảng :

_ Tụi mình lạc đề nãy giờ đấy ! Nhanh chân sang phòng nhạc mượn cây piano về tập thồi !

Ý gật đầu . Nhỏ nghĩ nếu Tịnh không thích trả lời thì đừng nên hỏi tiếp . 2 cô nàng vừa đi vừa bản thảo về tiết mục , trông họ có vẻ hừng hừng khí thế . Chợt...

_ Ồ , thì ra người liều mạng , xung phong thực hiện tiết mục văn nghệ điên khùng cho lớp 11A2 là mày hả , Tịnh ?

Gia Tuệ tiến lại gần , điệu bộ kênh kiệu , hống hách . Cô ta cười nham nhở :

_ Tao cứ tưởng bậc cao nhân nào hạ thế giúp cái lớp mạt hạng ấy ! Té ra chính là con nhỏ dở dở ương ương này ! Vậy chắc năm này , lớp tao đứng nhất rồi ! Hahaha!!!

Ý nóng mặt , nghiến răng , cãi :

_ Vừa phải thôi , Tuệ ! Lớp tụi tao chẳng phải thứ trời ơi đất hỡi để mày xỉ nhục bừa bãi đâu ! Mày còn nói bậy bạ nữa thì đừng trách tao !

_ Ồ ồ , you đang bực hửm ! You đe doạ tôi à ! Trời , sợ quá ! Đúng là lớp trưởng của cái lớp mạt hạng !

_ Mày...

BỐP !!! Ý chưa kịp dứt lời , Tịnh đã xông lên , ban tặng cho Tuệ một bạt tai đau điếng . Tuệ cứng đờ người . Đây là lần đầu tiên trong đời cô ta bị ăn tát . Tuệ lắp bắp :

_ Mày...mày dám...tát..._ IM ĐI !!!

Tịnh gầm lên , ánh mắt chứa đầy sự tức giận , ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Tuệ . Tuệ tái mặt , khẽ run . Giờ , cô ta đã biết mình chọc phải ổ kiến lửa . Tịnh lườm Tuệ :

_ Lần đầu gặp mày , tao thực sự đã muốn tặng mày cái bạt tai này ! Bộ mặt của mày thật đáng ghét ! Tao cảnh báo mày , cấm xỉ nhục lớp tao !

Tịnh quăng cho Tuệ ánh nhìn khinh bỉ rồi đi tiếp . Tuệ không chịu để yên , nhỏ kéo áo Tịnh lại :

_ Ê , tát tao xong thì muốn đi là đi à ?

Tịnh quay lại , hất tay Tuệ ra :

_ Mày muốn gì ?

_ Thách đấu ! Nếu tiết mục văn nghệ của lớp tụi mày không lọt được vào top 3 và thua tiết mục văn nghệ của lớp tụi tao thì mày , Tịnh , mày phải xin lỗi tao trước mặt toàn trường xong để tao tát lại !

Tịnh thở dài :

_ Xem ra mày tự tin về cái tiết mục văn nghệ của lớp mày lắm nhỉ ? OK thôi ! Thế nhưng , mày mà thua thì mày cũng phải xin lỗi lớp tao trước mặt toàn trường . Chưa hết , mày còn phải chia tay thằng Thắng nữa !

_ OK !!

Tịnh cười , nụ cười bí ẩn . Cô cầm bản viết bài hát , kéo tay Ý đi tiếp .

Tuệ đắc ý , cô ta định ninh 100% lớp mình sẽ giật giải nhất .

Chapter 8 (2) : No name

...

_ Tịnh ! Tịnh ! Cậu đang nghĩ cái quái gì vậy ?

Ýcuống quýt , gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng . Tịnh đáp , cô cười khúc khích :

_ Không gì cả ! Hihihi...

_ Nhưng , lớp của Tuệ chẳng phải loại xoàng đâu ! Tụi nó toàn đứng top 3 hằng năm . Còn , lớp tụi mình thì...

_ Đừng lo !

_ What ?!

_ Nếu có thua thì tớ cũng tự chịu trận , không phiền tới lớp !

_ Nhưng...

_ Thôi , lo tập luyện đi !

_ Này !!!

...

Sáng hôm sau , chuyện Tuệ và Tịnh thách đấu nhau đã lan truyền khắp trường . Học sinh các khối bắt đầu cá cược xem ai thắng ai thua . Đối với họ , việc này còn thú vị hơn cả hội diễn văn nghệ sắp diễn ra .

Tin tức nhanh chóng truyền đến tai Phong và Liên . Liên nói :

_ Tịnh gan thật ! Xưa nay chưa ai dám đụng tới con chằn tinh đấy !

Phong hậm hực :

_ Không phải gan mà là ngốc ! Cô ta chưa biết lớp con nhỏ ấy khủng lắm à ?

_ Tôi ngốc nhưng cũng có tự trọng bản thân đấy ! Đồ khùng !

Tịnh thình * h xuất hiện làm Phong giật bắn mình . Cô thật sự tức giận khi nghe Phong nói về mình như thế . Đành rằng cậu ta đang giận Tịnh chuyện hôm sinh nhật Liên nhưng cũng đừng xem thường cô tới mức độ vậy chứ . Phong phì cười :

_ Thế à ? Tôi thấy cô sỉ diện hảo thì có !

Tịnh đáp trả :

_ Tôi chẳng có thời gian đấu võ mồm với tên dở hơi như cậu ! Tôi sỉ diện đấy ! Đỡ hơn nhiều kẻ chẳng có chút lòng tự trọng !

Tịnh ngồi phịch xuống ghế , lấy bài ra học và mặc kệ Phong . Những lời nói của Phong càng khiến Tịnh thêm bực mình . Cô quyết định dốc hết tâm huyết vào tiết mục văn nghệ này để đánh bại Tuệ và làm Phong phải thán phục mình . Giờ ra chơi , sân trường ồn ào hẳn . Tịnh chẳng thể tìm được chỗ nào yên tĩnh để tập hát . Cô đành leo lên sân thượng . Đứng trước cánh cửa dẫn lên sân thượng , Tịnh phân vân , cô thầm nghĩ :

_ Liệu "cậu ấy" có trên đây không nhỉ ? Đụng mặt lúc này chắc mình chết mất ! Thôi , hay vào lớp tập vậy ! Chịu ồn tí !

Tịnh định về lớp thì...

_ Cậu muốn tập hát sao không lên đây ? Bên dưới ồn lắm !

Tịnh quay phắt lại . Thì ra là Luân . Qủa nhiên , cậu ta đang ở trên sân thượng . Tịnh lắp bắp :

_ Sao cậu...cậu biết tôi lên đây...tập hát ?

_ Thì tay cậu đang cầm tờ giấy bài hát kìa !- Luân chỉ tay vào tờ giấy bài hát Tịnh cầm .

Tịnh ngần ngại , cứ đứng như trời trồng . Luân như hiểu ý cô , nói :

_ Hay để tớ đi chỗ khác chơi để cậu một mình trên sân thượng tập hát cho dễ !

Tịnh xua tay :

_ Aaa !! Cậu chẳng cần đi đâu !...Ừm , nếu có thể thì cậu nghe tôi hát thử và cho ý kiến nha !

Luân gật đầu ...Lát sau ,

_ Hay đấy !-Luân đáp ngắn gọn .

_ Thiệt hông ?-Tịnh tròn xoe mắt ._ Thiệt !

_ Tốt quá !

Tịnh reo lên . Luân im lặng chốc lát xong hỏi :

_ Nghe đồn cậu thách đấu Tuệ à ?

Tịnh gật đầu . Luân thở dài :

_ Nguy to rồi !

_ Sao thế ? Cậu sợ tớ đấu không nổi à ?

_ Tớ tin cậu chắc chắn thắng ! Thế nhưng , Tuệ rất xảo quyệt , nó không chịu để yên cho cậu đâu ! Có nhiều nữ sinh trong trường từng thách đấu với nó nhưng đều bị tai nạn trước ngày tỉ thí !

Bạn đang đọc Cái Đồ Con Nít ! Anh Yêu Em của @ny.doll_xinh
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự