Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 24 Hoa bách hợp

Bạn đang đọc Bởi Vì Yêu Nên Chờ Đợi của Cư Tiểu Diệc

Phiên bản Dịch · 1112 chữ · khoảng 4 phút đọc

Hai năm sau, Waiting for Love…….

Chiếc chuông gió ngoài cửa chợt kêu leng keng, làn gió mùa hè nhè nhẹ lùa vào.

Ôn Thuấn đang ngồi xổm đóng gói mấy thứ, nghĩ là có khách đến, cô vội đứng lên phủi bụi trên tay, vừa xoay người lại vừa nói: “Thật xin lỗi, cửa hàng chúng tôi đã ngừng kinh doanh, mời ……” Lời còn chưa nói hết, nhìn thấy người kia cô đã thật sự nói không nên lời nữa, chỉ biết che miệng khó có thể tin nổi, ngây ngốc đứng bất động nơi đó.

Cận Thiếu Triết một thân quần áo giản dị, thoải mái, tuấn lãng phóng khoáng đứng nơi cửa, đôi mắt tựa biển sâu thâm tình nhìn Ôn Thuấn, ôn hòa mà tươi cười: “Sao vậy? Ngay cả tôi cũng không hoan nghênh sao?”

Ôn Thuấn thất thần nhìn cái người mà hai năm qua cô ngày đêm thương nhớ, nước mắt nhịn không được mà tuôn rơi, một câu cũng không nói nổi.

Cận Thiếu Triết nhếch miệng, thanh âm trong trẻo lạnh lùng lại mang theo chút ảo não: “Thì ra chị vẫn là không muốn nhìn thấy tôi sao, vậy tôi vẫn là nên đi thì tốt hơn.” Vừa dứt lời, anh đã xoay người làm bộ muốn đẩy cửa ra, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên lại tiết lộ hết tâm tư anh rồi.

Sau đó, anh bị Ôn Thuấn từ phía sau ôm chặt lấy.

Ôn Thuấn tựa mặt mình vào tấm lưng ấm áp của anh, miệng hàm hồ nghẹn ngào mà nói: “Thiếu Triết, đừng đi, không cần rời tôi đi nữa…….” Vừa thấy Thiếu Triết xoay người, cô lại không khỏi nhớ tới bóng dáng hững hờ rời đi của anh khi ấy, trong lòng hoảng hốt vô cùng. Thấy anh vẫn trầm mặc như vậy, Ôn Thuấn lại nhịn không được, hít hít mũi, lại oai oán gọi một tiếng: “Thiếu Triết?”

Cận Thiếu Triết bỗng dưng cầm lấy hai bàn tay đang ôm bên hông anh, mười ngón đan vào nhau.

“Ôn Thuấn, giáo sư bên đó hy vọng tôi tiếp tục học lên cao…..”

“Tôi mặc kệ nhiều thứ như thế, không cho cậu đi nữa!”

“Ôn Thuấn, tôi so với chị nhỏ hơn ba tuổi…….”

“Cậu không có nghe nói qua sao? Nữ đại tam, bão kim chuyên* sao, có tôi ở đây, cậu nhất định có thể thăng chức rất nhanh!”

(Nữ đại tam, ôm kim chuyên*: Theo quan niệm của người TQ, lấy vợ hơn tuổi thì tốt, người ta còn làm thơ về chuyện này, ta tìm được ở một trang của ty nào đó đã giải thích cái này tôi, tạm mạn phép trích một chút, còn dài lắm

“Nữ đại nhất, bão kim kê,

Nữ đại nhị, kim mãn quán,

Nữ đại tam, bão kim chuyên”

Tạm dịch:

“Nữ hơn một, ôm gà vàng;

Nữ hơn hai, vàng đầy hũ;

Nữ hơn ba, ôm gạch vàng;”)

“Vậy chị sẽ không lại mạc danh kì diệu (không hiểu ra sao cả, không thể nói rõ được) mà trốn tránh tôi nữa chứ?”

“Khi đó tôi ngớ ngẩn, cậu hãy tha thứ cho tôi.”

“Được, tha thứ cho em.” (Meott: phù, gian nan mãi mới đến bước này, mạn phép cho ta đổi xưng hô từ bây giờ, chứ TQ họ chỉ có “ta”, “ngươi” thôi chứ không lằng nhằng như VN mình J)

Cận Thiếu Triết xoay người, khẽ thở dài một tiếng, gắt gao ôm Ôn Thuấn vào lòng, giờ khắc này, anh như có được cả thế giới.

Hai năm, suy nghĩ hai năm, nhung nhớ hai năm, hai nửa vòng tròn rốt cục hợp lại thành một vòng tròn hoàn chỉnh.

Buổi tối.

“Cái gì? Anh, anh nói đã mua cửa hàng hoa này rồi sao?” Ôn Thuấn trợn mắt há hốc mồn, kinh ngạc nhìn anh mà lớn tiếng nói.

Cận Thiếu Triết vừa tức vừa buồn cười, véo nhẹ chóp mũi cô, lại đem cô ôm vào trong ngực, trầm ổn mỉm cười: “Sao nào? Không được sao?”

Ôn Thuấn vẫn còn đang bị khiếp sợ vây quanh, lại còn ngây ngốc đần độn hỏi: “Anh có nhiều tiền vậy sao?” Nơi này gần các trường đại học, chẳng những gần mặt đường chính lại còn gần trung tâm thành phố, tấc đất tấc vàng nhà, cửa hàng này ít nhất cũng mấy chục vạn.

Cận Thiếu Triết cụng trán cô, bình tĩnh nói: “Em còn nói mình không phải đứa ngốc nữa sao? Anh ở nước ngoài học hành đồng thời cũng làm việc nữa, tích góp cũng đủ mua được nơi này. Bằng không em nghĩ là anh lấy ở đâu ra? Có ai như em đâu, tự cho mình là đúng, tự cho mình biết cái gì tốt với người ta.”

Vừa nghe anh nhắc lại chuyện xưa, Ôn Thuấn lại cúi đầu càng thấp, chuyện này rõ ràng là cô hồ đồ đến cực điểm, tự mình suy diễn rồng phượng (Kat: tức là chị ấy quá nghiêm trọng hóa vấn đề), tự hành hạ lẫn nhau đến hai năm.

“Em, em……..” Ôn Thuấn lắp bắp mấy chữ.

“Em cái gì? Nói em ngốc em cứ thừa nhận đi!”

Ôn Thuấn bị chế nhạo xấu hổ vô cùng, khẽ cắn môi chuyển chủ đề: “Nghe nói nước ngoài mĩ nữ rất nhiều, anh có thông đồng với ai không đấy? Mau nhanh chóng khai ra!”

Cận Thiếu Triết trầm tư một chút, tươi cười đến sáng lạn: “Chuyện này……. Đúng thật là phụ nữ bên đó đẹp thật. Nhưng chẳng lẽ chỉ mình em có Phạm Vân Đình để ngụy trang, nhưng không cho phép anh thích người con gái khác sao? Em đây chính là chỉ cho phép quan lại phóng hỏa, mà không cho dân chúng đốt đèn nha, hừ!” Lời nói của anh thành công đánh bẹp khí thế của Ôn Thuấn.

Ôn Thuấn vươn tay bóp cổ anh, thẹn quá hóa giận sẵng giọng: “Anh còn dám nói, anh còn dám nói……” Cô đột nhiên nhớ tới điều gì, chợt lạnh lùng nhướn mi ngạo nghễ hỏi lại anh: “Tại sao anh lại biết việc ngụy trang đó.”

“Chuyện này……” Cận Thiếu Triết do dự một chút, đang nghĩ không biết có nên bán đứng chính bản thân mình hay không.

Sự thật không phải là anh vụng trộm thăm hỏi tình hình của cô suốt hai năm nay sao?

Còn có thể là gì khác chứ?

“Chuyện này cái gì? Ô….ưm …..ưm…”

Trực tiếp dùng nụ hôn khép miệng cô lại.

Đêm nùng tình.

HẾT

Bạn đang đọc Bởi Vì Yêu Nên Chờ Đợi của Cư Tiểu Diệc
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự