Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Chương 6

Bạn đang đọc Bồ Công Anh Bất Tử của Chi Chan

Phiên bản Dịch · 2709 chữ · khoảng 9 phút đọc

Mỗi ngày qua, dấu tích của cô gái bồ công anh trong Shin càng mơ hồ, mong manh nhưng cảm xúc trong cậu lại càng trở nên rất thật. Mặc kệ những nguy hiểm rình rập, những trò chơi sinh tử điên rồ rồi những đe dọa khó lường trước mắt, bây giờ, chỉ một việc Shin muốn làm là gặp người con gái ấy, trực diện. Sẽ không còn là hồ nghi nữa, cậu muốn chính miệng nói ra thứ tình cảm len lỏi trong trái tim cậu suốt 10 năm qua. Cậu muốn biết người con gái ấy tại sao có sự thay đổi. Đôi mắt cô độc, đôi bàn tay lạnh lẽo. Shin muốn thấy lại nụ cười trên gương mặt ấy của mười năm trước, ánh mắt ngây thơ và đôi bàn tay ấm!

“Không tự tìm nguy hiểm thì bí mật sẽ không tự bày ra trước mắt”

Sẽ là một quyết định điên rồ!

Chiếc xe bus dừng lại, chỉ vài giây, người tài xế đã nhấn ga phóng vút đi. Chàng trai trẻ vừa bước xuống trạm chờ vắng vẻ, chỉ một chốc đã lạc lõng giữa con đường trải dài xa hút. Không có một chiếc xe qua đường, một âm thanh của sự sống con người. Chiếc xe bus Shin vừa xuống chỉ như muốn lao vút qua khỏi khu vực hoang vắng này. Người tài xế đã rất bàng hoàng khi Shin muốn xuống trạm tại đây - vùng ngoại ô phía Tây thành phố, nơi ½ diện tích đã thuộc về khu biệt thự Mortu Ary.

Cùng chiếc di động kết nối wifi trên tay, Shin đi men theo con đường mòn tìm khu biệt thự. Một căn biệt thự rộng lớn vẫn thường cách biệt với thế giới bên ngoài. Nhưng một khu biệt thự trơ trọi giữa một cùng ngoại ô rộng và hoang vu đến thế này thì không hẳn là bình thường. Bất chợt, bên lối đi, từ một lùm cây rậm rạp, một thân người bước ra. Shin lập tức cảnh giác. Nhưng có lẽ cậu đã cảnh giác quá vì kẻ lạ giống một người khách qua đường. Mà không lẽ một vùng ngoại ô cây xanh tốt thế này lại không có một bóng người?

- Anh bạn đi đâu vậy? – Kẻ lạ bỗng dừng trước Shin bắt chuyện. Hắn chừng ngoài 20, làn da trắng muốt như chăm sóc kĩ lưỡng, hắn không đẹp những đường nét trên gương mặt dường như sắc nét một cách kì lạ, như vẽ lên bằng một loại mực nước bất hoại.

- Tìm cảm giác lạ! – Shin buông thõng câu trả lời. Không gợi một chút hoài nghi. Cậu thật sự không thích có kẻ xen vào kế hoạch của mình.

- Chốn này không phải vực sâu núi thẳm gì cho thanh niên như cậu chơi trò mạo hiểm đâu. Tốt nhất nên về đi.

Trong giọng nói của kẻ lạ phảng phất mùi đe dọa, Shin bất giác lấy lại cảnh giác. Cậu chợt để ý thấy đôi mắt kẻ đối diện, một đôi mắt đen như người thường nhưng dưới đáy mắt hình như hằn vài tia xanh nhạt. Shin muốn kết thúc cuộc chạm mặt vô nghĩa ở đây,

- Tôi sẽ trở về lúc nào muốn! – Dứt lời, Shin bước ngoặt sang và lại sải chân đi.

Kẻ lạ vẫn đứng nguyên chỗ cũ, khuôn miệng nở một nụ cười bán nguyệt. Trong hai con ngươi của mắt hắn, những vệt xanh đột ngột bắn tủa ra… Một tích tắc, mắt hắn biến thành đặc một màu xanh thẫm, như màu lá, con mắt lá trừng trừng.

Không quá khó để tìm ra khu biệt thự. – một khu vực rộng lớn mắt thường từ xa không định nổi diện tích. Khu biệt thự bao quanh bởi một bức tường tầm 4m. Nhìn từ xa chỉ thấy những lùm cây xanh mọc rậm, vài con quạ lạc đàn thơ thẩn trên những ngọn cây cổ thụ chót vót. Không gian nhuốm một màu câm lặng, tưởng như nghe được sức ngân của sự tĩnh lặng. Đôi chân chàng trai trẻ men theo con đường song song chạy dọc bức tường cao, chợt dừng khựng. Nơi mảng tường gần cổng chính bề thế, cao rộng đang đóng chặt, một dòng chữ như khắc tạc trên tường đá, nổi lên như những kí hiệu ngoằn ngoèo vào sắc nét: “Biệt thự Mortu Ary.”. Từ cổng lớn nhìn vào, khu biệt thự phía trong như một thế giới khác, cổ kính, lạ lùng, im lìm giữa khoảng trời heo hút. Không người gác cổng, không chuông cửa, Shin cũng đoán trước không thể đang hoàng bước vào từ cửa chính. Cậu quyết định tìm một vị trí trèo tường nhảy vào.

Shin bật người bám lấy thành tường và nhảy phóc qua một cách dễ dàng. Chân đáp đất an toàn làm run lên những đám cỏ mọc rậm, xanh rì.

Shin đang đứng giữa một bãi cỏ, là khuôn viên trước, có lẽ. Nhưng điều kì lạ là cỏ ở đây mọc um và không có vết tích được cắt xén, tạo cảm giác hoang vu và khu biệt thự như hoang vắng đã lâu. Phóng tầm nhìn chếch xa, Shin thấy thấp thoáng tòa biệt thự sau sau những lùm cây, cửa chính đóng chặt, im lìm. Vài tiếng quạ kêu bất chợt vút lên không trung, thảng thốt rồi ngưng bặt. Tất cả vẽ lên những bí ẩn và hiểm nguy vô hình. Shin biết đã không còn thời gian để do dự, đôi chân mạnh mẽ bước…

Shin bước vào lối đi có mái vòm là những bụi cây leo dày và đầy tràn sức sinh tồn. Những lối đi kiểu này thường dẫn tới vườn sau hoặc khuôn viên sau của tòa biệt thự. Shin chưa có dự tính chắc chắn, chỉ là mò mẫm dấn thân vào điều bí mật chưa có dấu tích. Bí mật hay nguy hiểm không là vấn đề, vấn đề ở chỗ nó liên quan tới Nữ hoàng.

Ngay sát trên đầu Shin là những thân dây leo dài mảnh vươn ra, quấn vào nhau tạo thành những tấm màn giăng mắc. Ánh nắng trời chiều lọt qua leo lắt. Vị oai ẩm của cây cỏ tan trong không khí, không mấy dễ chịu. Hơn chục lần Shin ngoặt phải rẽ trái theo lối dẫn đi, cậu cảm giác như ngày càng xa căn biệt thự. Lối đi ngày càng thu hep, những mảng cỏ dưới chân đang dần chuyển thành sỏi và đá lạo xạo. Những dải trắng chiếu xuống ngày một thưa thớt và mờ dần, đến một lúc chỉ còn là thứ ánh sáng mờ ảo, nhạt thếch trong lối đi che kín, như ánh trăng rọi xuống hố sâu hút. Không hề có ý định quay lại, chân Shin vẫn sải bước theo lối đi định sẵn. Nếu đã có một người xây dựng nên lối đi như mê cung này thì ắt có nguyên do, không phải sự thật phơi bày thì sẽ là bí mật giấu kín. Muốn tìm ra bí mật cần sự liều lĩnh.

Và sự liều lĩnh của Shin lúc này đã đưa cậu đến một điểm đặt đáng ngạc nhiên. Lối đi có mái vòm đột ngột kết thúc khi tưởng chừng sắp tới ngõ cụt. Shin đã bước ra một-khu-rừng-sâu! Xung quanh Shin là những thân cây cao lớn, khẳng khiu vươn cao như chọc xuyên không khí. Phóng tầm mắt ra bốn bề cũng chỉ toàn thấy cây là cây. Những vạt nắng nhỏ đâm xuyên kẽ là dày, chiếu xuống yếu ớt, tạo thành những mảng sáng tối mờ mịt choán lấy không gian vắng vẻ, chỉ nghe mùi ẩm ướt của lá. Shin không định vị được nơi mình đang đứng.Wifi mất sóng.

- Nơi quỷ quái nào thế? – Cậu nguyền rủa và bắt đầu lần đi. Không có một con đường rõ ràng, dưới chân Shin là những cỏ dại rậm um, đôi khi vài nhánh vài nhánh cây khô gòn gãy. Shin đoán phải có con đường dẫn ra khỏi khu rừng và đến một nơi còn là ẩn số, nên cậu cứ đi, với tốc độ ngày càng nhanh. Thỉnh thoảng vài cành nhánh trơ trọi vươn ra chắn đường hay quệt qua làm xước da thịt cậu như những cái bẫy đáng nguyền rủa.

Không khí âm ẩm nhưng Shin bắt đầu thấy mồ hôi túa, cậu đã đi suốt một giờ từ khi nhảy vào khu biệt thự. Lúc này khu rừng vẫn là một mê cung vô số hướng đi và không xác định được điểm dừng. Một thời điểm, Shin quyết định dừng chân lấy sức, chân đã mỏi và cổ khát khô.

Bỗng chợt, một vệt gió lạ làm ớn lạnh sống lưng, Shin cảm nhận một điều nguy hiểm cận kề. Cậu quay đầu và bất giác sững người. Có gì đó vừa vút qua trước mặt cậu, một vệt trắng lóa như lơ lửng trong không trung và cách cậu bao xa không rõ. Shin nhìn về phía trước lần nữa, vệt trắng vụt qua phía trái. Lần này tốc độ giảm hơn khiến Shin định hình được là một dáng người. Một kẻ tốc độ như tia chớp, trong khu vực khu biệt thự của Nữ hoàng? Shin ngờ ngợ đó là ai và ngay khi vệt sáng lóe lên trước mắt, Shin lập tức lao theo. Một cuộc rượt đuổi bất ngờ! Một kẻ có sức dẻo dai vì luyện tập như Shin ít khi nào chịu thua trong cuộc rượt đuổi. Đôi chân cậu liên tục chuyển động, né những nhánh cây, nhảy bật qua đám dương xỉ, bám theo hình người cũng đang lao đi phía trước. Rõ ràng kẻ lạ đã giảm tốc độ như để có một trận đấu công bằng, hay để dụ Shin vào cái bẫy nguy hiểm, Shin có nghĩ đến nhưng đã gạt phăng. Cậu sẽ không dừng lại khi đã tham gia vào cuộc chiến. Kẻ lạ đột ngột đổi hướng và mất dấu sau thân cây to. Shin theo phản xạ vẫn lao đi. Khi cậu phanh lại để tìm tung tích mục tiêu, cậu cũng vừa nhận ra mình đã thoát ra khỏi khu rừng! Mồ hôi đầm đìa, Shin thở dốc và nhìn xung quanh. Một bãi đất trống. Bụi cuốn vào trong gió. Không, nếu kể cả những tấm bia mộ bằng đá đen mọc rải rác thì đây không hẳn là bãi đất trống. Thật là những địa hình phức tạp, Shin không rõ mình có còn đứng trong khu vực của căn biệt thự không. Cậu nhanh chóng trở lại cuộc truy tìm, kẻ lạ đã biến đâu? Và hắn cố tình dẫn cậu tới đây mục đích là gì? Đôi mắt nhạy bén quan sát xung quanh và bất giác, lòng Shin trải ra… Phía bên kia bãi đất, thấp thoáng sau vài tán cây vươn ra, là một cánh đồng bồ công anh! Bốn giờ chiều, nắng vàng rạng rỡ chảy dài trên cánh đồng tạo thành những vệt mềm mại. Bồ công anh nở đã bắt đầu tàn, hàng ngàn cánh hoa chập chờn trong gió. Đôi mắt Shin dừng khựng… Giữa cánh đồng hoa, mái tóc trắng bay bay. Một hình ảnh như là hư ảo nhưng cũng rất thật. Đôi chân Shin bước đi, người con gái ấy mới là mục tiêu cuối cùng của chuyến đi mạo hiểm!

Chân di chuyển nhanh hơn, mắt Shin dán chặt vào bóng dáng ấy, sợ nó tan biến. Nhưng! Lại một cơn gió ớn lạnh vút đến, kẻ chơi rượt đuổi đã xuất hiện, và lúc này đang chặn đứng trước Shin! Không ai khác, Zan Atashi.

- Thật là một kẻ liều mạng! Kawada!

Shin biết sẽ không thể tới được cánh đồng hoa nếu không vượt qua kẻ canh giữ. Cậu nhìn xa, người con gái ấy đang bước xa dần, nhạt nhòa trong màu hoa trắng. Shin đã sẵn sàng cho trận chiến.

- Nếu ta thắng, ngươi sẽ không bao giờ được ngăn cản ta đến gần cô ấy! - Một điều kiện xứng đáng luôn là cái đích của một trận chiến khó khăn.

Zan nhếch môi cười, ngón tay di di và chỉ về hướng những chiếc bia mộ trơ trọi.

- Ngược lại, sẽ thêm một tấm bia nữa, nơi ấy!

Điều kiện xác lập, hai kẻ địch thủ bật ra xa một đoạn, tạo khoảng cách trước khi tấn công. Lúc này, Shin mới để ý thấy mặt, cổ và bàn tay Zan có vết thương. Cách mặc áo sơ mi trắng cài hết khuy trên cùng cũng cho thấy, một vết thương nặng nơi ngực hay vai đang được che giấu. Một tuần trước, khi Shin bên bờ vực Địa ngục, cậu vẫn chưa đoán nổi tại sao Zan lại bỏ đi. Trông mặt hắn lúc ấy thất thần và đầy lo lắng. Mà điều có thể làm hắn lo lắng tới vậy chỉ có thể là Nữ hoàng. Hắn đã bảo vệ Nữ hoàng khỏi một thứ gì kinh khủng và hắn đã trọng thương? Dẫu gì thì trong trận chiến lần này, Shin buộc phải thắng.

Zan lao đến, vẫn vậy, như một tia chớp. Một cú đấm hướng vào mặt Shin nhưng cậu dùng tay đỡ được. Zan lập tức ra thêm đòn là một cú đá mạnh vào mạng sườn. Shin mất thế chủ động. Zan ra những đòn nhanh, mạnh và hiểm khiến Shin chỉ có thể đỡ, không thể tấn công. Tình thế đảo chiều khi Shin bất ngờ tung một cú xoay chân vào ngực Zan. Shin lập tức nhận ra dự đoán của mình đúng, Zan có một vết thương nặng ở ngực. Zan mất tập trung bởi cơn đau nơi vết thương trên ngực, không do dự Shin lấy lại thế tấn công.

Có lẽ vết thương nặng hơn Shin đoán nhiều, bởi ở những đòn tấn công tiếp, Zan chỉ chú ý đến đỡ đòn trên ngực. Shin quyết định ra đòn hiểm cuối cùng để kết thúc trận đấu. Cậu xoay chéo và bằng tất cả sức mạnh tung ra một cú đá giữa bụng và ngực Zan. Shin đã tính trước Zan sẽ lùi bao nhiêu để tránh đòn nên Zan đã lãnh trọn một cú đá hiểm hóc. Cậu xoay người và ngã xuống đất. Một đám bụi khô tung lên, mù mịt một khoảng không. Cú đá không trúng ngực nhưng Zan vẻ như đang phải chịu một cơn đau khủng khiếp. Tay cậu giữ chặt khuôn ngực và từ miệng máu trào ra.

- Vì trận đấu không công bằng nên ta sẽ hẹn một dịp khác. Dứt lời, Shin quay người guồng chân chạy về phía đồng hoa bồ công anh.

Zan không chấp nhận là kẻ thua cuộc, cậu chống tay, dướn người dậy. Nhưng bỗng, đôi đồng tử Zan mở căng. Khoảng đất phía dưới cậu, cạnh những tấm bia mộ đen, từ những lỗ hốc nhỏ ăn sâu vào lòng đất, những chiếc dây leo cứng phun túa ra, bám lấy áo Zan, quấn chặt cổ tay và chân cậu. Những chiếc dây leo màu xanh thẫm tua tủa gai nhọn, thân mình mảnh của nó cứng như bọc sắt, ghì chặt da thịt Zan làm túa máu như những bàn tay cứng cáp vơi snhwnxg móng tay nhọn hoắt nhầy nhụa cấu víu chặt lấy cơ thể Zan. Zan cố cựa quậy, vùng vẫy nhưng bất lực. Trong cơn đau ghê người, bất giác, cậu hướng con mắt lên vòm lá rộng của thân cây cổ thụ sừng sững. Qua những kẽ lá đan nhau, có một đôi mắt xanh nổi bật lên đang nhìn chằm chằm Zan. Trên khóe môi thẫm, đường nét sắc như vẽ, hiện lên một nụ cười nhếch môi đầy nguyền rủa. Rõ ràng trong những cuộc chơi mạo hiểm, luôn có kẻ đằng sau nắm bắt những nước cờ!

Bạn đang đọc Bồ Công Anh Bất Tử của Chi Chan
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự