Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Chương 15

Bạn đang đọc Anh À! Em Sai Rồi! của CheeryChip

Phiên bản Dịch · 1877 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chiều hôm ấy, nó và hắn với mấy anh nữa lên cầu Long Biên và bãi đá chụp ảnh. Bộ ảnh diễn ra hết sức thuận lợi cho đến khi anh C nói muốn chụp một ảnh chạm môi giữa hai đứa, con bé đột ngột nhảy dựng lên, nhất định từ chối.

Chỉ xét riêng về việc nhận lời giúp L như thế này đã là có tội, đừng nói lại thêm vụ chạm môi nữa chắc nó cạo đầu đi tu mới chuộc được lỗi với anh mất:(!

Nhưng trong lúc con bé đang vùng vằng nhất định không chịu, thì L lại đột ngột tiến đến bên nó, vỗ nhẹ vào vai con bé... Bất giác quay mặt lại... bờ môi mềm mại đã áp chặt lên môi nó...

Tách một cái! Xong rồiiii!!! Anh chụp ảnh cười dựng lên thích thú =))

..........

Khốn kiếpppppp!!!

Gió trên cầu thổi lòa xòa khiến mớ tóc của nó rối tung, che lấp đi khuôn mặt đang đỏ lựng lên vì xấu hổ. Chụp xog rồi, tại sao tay L vẫn còn ôm chặt lấy eo nó, tại sao đôi môi ấy vẫn còn cuốn chặt lấy môi nó... Ánh mắt con bé ánh lên những tia phẫn nộ, nó tức tốc đẩy mạnh thằng L ra, nhưng lại chợt nhận ra một điều...

Hắn giơ ngón tay cái rời khỏi bờ môi mình rồi nhoẻn cười nháy mắt nói với con bé.

“Yên tâm! Tôi không dễ bị lợi dụng như thế đâu!”

Cha nhà hắn! Dám giả vờ hôn mình! Là ai mới bị lợi dụng:-w! Còn làm ra vẻ cành cao à! Khốn kiếpppp!!

...............

Một tuần sau, lại là một buổi tối bình thường như bao buổi tối khác, nó online gặp anh. Vẫn như thường lệ, ngoài việc gửi ảnh mới cho anh thì nó cũng chẳng biết chat chít với anh chuyện gì. Bởi anh và nó không hợp chat chit. Chỉ hợp gặp mặt và nói chuyện ở bên ngoài. Tức là phải gần gũi =)))

Mới nhận được ảnh của L, nó liền up lên trang ảnh cá nhân, rồi lại send khoe anh, nhưng không để ý rằng... trong đống ảnh mới up... có cả cảnh của L và nó hôn nhau...

Vậy nên bảo sao, đang chat với nó bình thường, bỗng nhiên anh dừng lại, đột nhiên im lặng, không thèm nói gì nữa.

Phải đợi mất 15 phút im lặng trong sự ngạc nhiên rối bời, anh mới đột nhiên send cho nó một cái link. Hồi hộp click vào, là ảnh của nó và L chụp với nhau:(.

Anh hỏi, giọng hết sức lạnh lùng.

“Người yêu mới của vợ đấy à?”

Nó ngạc nhiên vô cùng, cổ họng nghẹn đắng lại, hai tai như ù đi, không biết phải trả lời như thế nào, con bé bối rối một lúc rồi mới nói.

“Không mà... ny vợ chỉ có L thôi:(“

....

“Thằng này là thằng hồi trước vợ làm fansign cho phải không?”

Nó không trả lời, thật sự thấy mệt vì lời trách cứ vô lý của anh ( lúc đó nó vẫn cho là vô lý ).

5 phút sau, anh lại send cho nó một cái link nữa, lần này thì đúng là ảnh của L và nó hôn nhau mất rồi... Trời ơi! Ảnh thật quá! Tình tứ quá! Nó cứng cả họng không biết phải giải thích như thế nào luôn. Hai má nóng bừng lên vì lo lắng... Cảm thấy được điều gì đó chẳng lành sắp ập tới khiến cho ruột gan nó rối bời...

“Thôi next đi!”

Dòng chữ hiện lên màn hình khiến nó hoa hết cả mắt, cảm giác đang ở trạng thái hoang mang bỗng nhiên rơi tuột xuống địa ngục. Lòng nặng trịch, cổ họng nghẹn đắng, cũng không biết phải nói gì hơn. Nó chỉ”Ừ!”một cái. Rồi cũng out nick.

Out nick xong, nó lập tức leo lên giường ngủ, mọi hành động xảy ra như một đứa vô thức, nước mắt cũng chưa vội chảy, mặt nó chỉ đơ lại. Không rõ cảm xúc là gì nữa...

Chỉ thấy lòng nặng trịch, trống rỗng vô cùng, lời nói của anh... nghe sao đau đớn... Nhưng tất cả đáp trả chỉ là một câu”Ừ!”từ nó.

Anh thích phũ, thì nó cũng sẵn sàng rũ!

Từ trước tới nay, chưa có ai dám chia tay nó như thế này cả. Đây là lần đầu tiên. Vì vậy mà nó thấy đắng quá! Trùm kín mình trong chăn, nó chỉ cười khẩy, khẽ nhếch môi sang một bên rồi cười rất nhạt... nhưng trong lòng thì không rõ đây là đang khóc hay đang cười...

“Được thôi! Thích next thì next luôn! Sao phải xoắn!”...

Nhắm mắt lại, đêm hôm đó nó không nhắn tin chúc anh ngủ ngon như mọi ngày nữa.

Đã lâu lắm rồi, nó mới có một đêm”yên bình”theo đúng nghĩa đen đến như vậy.

Không tin nhắn, không điện thoại, không cười, không khóc, tất cả đều rơi vào trạng thái vô thức. Có thể nói là”vô hồn!”.

..............

Ngày hôm sau, nó vẫn đi làm, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, nó vẫn gặp con em họ ( người giới thiệu anh cho nó ), nở một nụ cười thật nhạt, thông báo với cô ta rằng hai đứa đã chia tay. Anh đá nó! Con bé ngạc nhiên. Không hiểu.

“Gì cơ? Sao lại chia tay? Tối qua anh ý cũng nhắn tin cho em, nhưng mà chỉ bảo là hai anh chị cãi nhau thôi! Sao bây giờ lại thành chia tay rồi???”

“Cãi nhau à? Cãi nhau mà dám nói next với mình à? Hừ! Đã next thì next luôn nhé! Khỏi phải cãi nhau!”– Nó thầm nghĩ trong đầu như thế, rồi lại nhoẻn cười chua chát đáp con em”Không! Chia tay luôn em ạ! Dù sao thế giới của chị với ông ý cũng không hợp nhau. Kết thúc càng sớm càng tốt”.

Nó nói ra những lời đó, thật sự... nghe sao nhẹ như lông hồng khiến cái Q ngạc nhiên vô cùng. Con bé khẽ hỏi nó.

“Sao mà chị thản nhiên thế? Chị không yêu ông ý à?”

“Có yêu! Nhưng chưa đủ nhiều!”– Vừa nói, nó vừa quay đầu nhìn vào gương, thản nhiên rũ mớ tóc rối ra, rồi lại nhanh nhẹn búi vào. Mọi hành động diễn ra thản nhiên như không có chuyện gì. Ánh mắt vô cảm đến nỗi cái Q không để đoán được ra cảm xúc thật của nó. Vậy nên con bé cũng chỉ thở dài.

“Em hiểu rồi!”

.................

“Hiểu? Em sẽ chẳng bao giờ hiểu đâu cô bé à!”– Quay mặt vào gương, nó chỉ khẽ cười khẩy. Đó là một nụ cười vô cùng cay đắng, đắng như những gì mà nó đang phải trải qua vậy! Nó cười, nhưng trong lòng nó khóc, ai hay? Chẳng ai có thể biết được thật sự trong lòng nó đang nghĩ gì và nó đau ra sao đâu... bởi...”lớp mặt nạ”của nó quá dày, quá hoàn hảo! Chính là lớp mặt nạ mà anh”ban tặng”cho nó, và bây giờ, nó lại dùng chính lớp mặt nạ đó để đối phó với anh. Anh đã hài lòng chưa?

Cả ngày hôm đó, kể từ khi nghe cái Q nói”Anh L chỉ bảo là cãi nhau thôi!”... Nó bỗng dưng cảm thấy mình bị hớ!

Chết thật! Anh coi là cãi nhau, còn nó thì coi là chia tay luôn! Thế là tự dưng... cãi nhau lại thành chia tay... Nó điên thật rồi!!! Làm thế nào bây giờ!!! Á á á!!!

Cuộc đấu tranh tâm lý vô cùng mâu thuẫn đột ngột diễn ra trong tâm trí, giày xéo nó suốt cả ngày hôm đó. Con bé cứ than ngắn, rồi lại thở dài suốt. Nhưng chỉ im lặng, tuyệt đối không nói ra. Mặc dù, con bạn thân vẫn luôn hiện hữu và ngồi lù lù ngay cạnh nó. Nhưng nó lại không dám mở lời, vì nó sợ mất mặt.

Nên xin lỗi... hay như thế nào???

Nó biết là lỗi tại nó, nhưng ai bảo tự dưng anh nói”next”cơ?

Nói cái gì hợp lý hơn không được à?

Tại sao phải là”next”?

Mà nó thì ghét cay ghét đắng cái từ đấy!

Hừ!

Rút cục thì lỗi một phần không nhỏ cũng tại anh. Ai bảo anh không chịu suy nghĩ trước khi nói cơ. Lớn rồi mà còn hồ đồ! Đã vậy! Nó sẽ dỗi vài ngày cho biết tay!

Im lặng nguyên cả một ngày, vẫn cười cợt với những người con trai xung quanh, đặc biệt là anh chàng hàng xóm, lúc nào cũng dắt con cún lợn sang thăm dò tình hình nhà nó. Mọi lần thì nó sẽ đuổi anh về, nhưng hôm nay thì không. Độc thân rồi, nó tự cho mình cái đặc quyền”được”tán tỉnh.

Con bạn nhìn nó. Chỉ khẽ thở dài. Ngỡ tưởng rằng cứ cười thì sẽ che giấu được tất cả. Nhưng hóa ra lại chẳng thể qua mắt được sự tinh ý của con bạn thân. Ừ thì... chơi với nhau cũng ngót 5,6 năm rồi mà... Chả nhẽ lại không nhìn được ra tâm tư sâu xa của nhau.

Cuối ngày. Hai đứa ngồi im lặng trong căn phòng nhỏ hẹp.

Bình thường thì đối với một ngày rảnh rỗi như thế này, chúng nó phải nói chuyện, bàn luận với nhau về nhiều vấn đề lắm, mà chủ yếu hơn 90% vấn đề là nó đều nhắc đến anh. Nhưng hôm nay thì ngược lại, chỉ có 10% kia được liệt kê ra, còn 90%”ấy”nó nhẹ nhàng ém sâu vào tận trong tim, tuyệt đối không muốn lôi ra để mổ xẻ.

.................

“Mày khóc được chưa?”– Con bạn khó chịu nheo mắt hậm hực hỏi nó.

Nó giật mình, như bị đâm trúng tim đen, phải mất vài giây, mới bình tĩnh quay sang cười hỏi.

“Khóc cái gì cơ? Sao tao lại phải khóc?”

“Thôi đi! Bỏ con mẹ cái mặt-nạ-vui-vẻ của mày ra đi! Có mỗi tao với mày ở đây! Giả vờ làm cái đéo gì nữa! Muốn khóc thì cứ khóc! Mày tưởng mày im lặng cả ngày thì tao không biết trong lòng mày nghĩ gì à?”

Cái H vừa nói xong, con bé nghẹn ngào...

Nó bị sock...

Sao mà H hiểu nó thế:(...

Không nói gì, không làm gì đặc biệt.

Vẫn cười, vẫn nói, hoặc vẫn im lặng như mọi ngày...

Vậy mà vẫn nhận ra những tâm tư ẩn sâu trong trái tim nó như một điều hiển nhiên...

Có lẽ... hiểu nó... Đối với H là một bản năng vô tình gắn kết hai đứa lại với nhau rồi

H vừa dứt lời, nó mỉm cười, rồi lại khẽ mím môi, cố ngăn không cho nước mắt trào ra...

Nhưng lại chẳng ngăn nổi...

Hức... ức ức...

Đôi bờ môi khẽ bật ra những tiếng khóc rưng rức...

Hình ảnh H cũng dần dần mờ nhòa đi trước mắt nó...

Vì sao thế...

Vì nước mắt lấp đầy hết cả tầm nhìn của con bé rồi còn gì...

Bạn đang đọc Anh À! Em Sai Rồi! của CheeryChip
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự