Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Tạp Vụ

Bạn đang đọc Ác Tiên sáng tác bởi anhmai2302

Tiểu thuyết gốc · 1975 chữ · khoảng 7 phút đọc

- Mọi người xin chú ý một chút! Tôi tên là Duy Hoàng, là quản lý của phòng tạp vụ này, sau đây tôi sẽ phân công nhiệm vụ và nơi ở cho mỗi người mới đến. Mọi người nhớ là phải hết sức chăm chỉ hoàn thành công việc được giao nếu không sẽ bị môn quy trách phạt.

Bình An chăm chú lắng nghe vị sư huynh quản lý đang đứng ở phía trên cao kia nói.

Duy Hoàng sau khi phổ biến qua một chút những điều cần lưu ý xong, liền ngó vào bảng danh sách đang cầm trong tay, bắt đầu gọi tên từng người tiến lên để nhận đồ vật và công việc tạp vụ, có người nhận công việc chăm sóc linh dược, có người nhận công việc nuôi dưỡng linh thú, có người phải đi quét dọn đại điện…

Tu chân học đạo là một con đường hết sức gian khổ chính vì thế muốn tu chân trước hết phải tu tâm của chính mình. Tiên đạo đằng đẳng, điều cần nhất trước tiên chính là sự kiên trì không ngại gian khó, thứ đến mới là tư chất cùng trí tuệ.

Trường sinh chính là một con đường nghịch thiên, đấu tranh cùng với thiên đạo, người nào không có cái tâm chí kiên định ấy thì cho dù tư chất có trác tuyệt đến mấy cũng không thể nào đạt được thành tựu gì, trải qua năm tháng tang thương cũng liền hóa thành một đám cát bụi mà thôi.

Ba Vì tiên phái là một đại phái, không quản xuất thân của ngươi ra sao, một khi đã nhập môn thì đều có đãi ngộ giống nhau, đều phải làm những công việc tạp vụ, bị người sai phái để rèn luyện tâm tính.

Thiên tính ở trên đời này chính là mạnh được yếu thua, ngay cả con người cũng không tránh được, ở đâu có người là ở đó có tranh đấu.

Những đệ tử mới nhập môn như Bình An ngoài việc phải cố gắng tu tập pháp quyết của sư môn ra còn cần phải đảm nhận những việc vặt trong môn phái.

Những việc vặt này chung quy đối với người tu chân mà nói chính là công việc thấp kém, bị người khác cười chê, xem thường.

Muốn không bị cười chê thì chỉ còn có cách cố gắng bức phá vượt lên trên người khác, có thực lực trong tay thử hỏi ai còn dám cười chê ngươi?

Chính vì vậy, ở trong hoàn cảnh khó khăn mà cố gắng tu hành, chỉ có người nào kiên trì được đến cuối cùng, bộc lộ thiên tư, đột phá được giới hạn của bản thân thì mới có thể chân chính trở thành đệ tử của Ba Vì tiên phái, nếu không cả đời chỉ có thể là một đệ tử bình thường chuyên làm tạp vụ, nói cách khác chính là vô duyên với Tiên đạo, mãi mãi chỉ là một người phàm trần.

Tu Tiên chính là một con đường tàn khốc như vậy.

Đấu tranh với trời.

Đấu tranh với người.

Đấu tranh với chính bản thân mình.

Chánh đạo đã thế, Ma đạo còn tàn nhẫn hơn.

Lạc Hồng quyết mười hai tầng cảnh giới, từ cảnh giới tầng thứ nhất cho tới cảnh giới tầng thứ ba đều tính là nhập môn, chỉ khi nào đạt đến cảnh giới tầng thứ tư mới có thể gọi là người tu Tiên chân chính, mới có thể chính thức đặt bước đầu tiên trên con đường Tiên đạo rộng lớn.

- Mai Hương!

- Có!

Bình An nhìn sang, hóa ra cô bé xấu xí đứng bên cạnh hắn có tên là Mai Hương, một cái tên khá đẹp.

Mai Hương nghe gọi đến tên mình thì vội vàng tiến lên phía trước, cái đầu cúi thấp, dáng vẻ rất là rụt rè tự ti.

Duy Hoàng liếc nhìn Mai Hương, nhìn đến khuôn mặt xấu xí của cô bé thì tỏ vẻ chán ghét, không muốn nhìn nhiều thêm nữa, thái độ lạnh lùng hơn hẳn so với những người khác:

- Ngươi đến nhà bếp phụ trách gánh nước!

Mai Hương sau khi nghe mình bị phân đến nhà bếp, hơn nữa còn phải làm công việc nặng nhọc như vậy thì thân thể khẽ run rẩy, hai nắm tay khẽ nắm lại nhưng cuối cùng vẫn là cúi đầu tiếp nhận.

Duy Hoàng khẽ cười lạnh, hắn là cố ý phân như vậy.

Hắn nhập môn đã hơn hai mươi năm có thừa nhưng ở trong môn phái vẫn mãi là một quản sự nhỏ bé của phòng tạp vụ, tu vi chỉ dừng lại ở cảnh giới tầng thứ ba của Lạc Hồng Quyết mà không tiến lên được.

Hắn không có chính thức là người Tu tiên mà chỉ là một người phàm.

Duy Hoàng tự cho rằng mình tư chất không tệ, chỉ thiếu một chút tiên duyên. Trong tâm hắn nghĩ, người như hắn còn chưa thể chạm đến cánh cửa tu tiên thì một con bé xấu xí trời sinh khiến người ta chán ghét kia lại có gì hơn hắn, càng không có tư cách bước lên Tiên đạo.

Đưa Mai Hương đến làm tạp vụ nhà bếp, đó là chính thức chặt đứt đường tu luyện của cô bé, bởi vì công việc ở nhà bếp rất nặng, hầu như có rất ít thời gian để tu hành, hơn nữa đãi ngộ cũng cực kỳ thấp, mỗi ba tháng mới có thể lãnh một viên Tụ Khí Hoàn.

Nhà bếp này không một đệ tử nhập môn nào nguyện ý tới làm.

Sở dĩ Duy Hoàng đưa ra một quyết định như vậy là bởi vì hắn muốn dành những chỗ tốt hơn cho những đệ tử có bối cảnh gia thế sau lưng. Nói chung, hắn làm tới cái chức quản sự này cũng không phải dễ dàng gì.

- Bình An!

- Có!

Bình An hồi hộp bước lên.

Duy Hoàng không nói gì nhiều, chăm chú nhìn kỹ nó hơn một chút, lại xem lướt qua lý lịch của Bình An trong quyển sách cầm nơi tay, chỉ thấy một đoạn văn ngắn gọn ghi chú quê quán, hóa ra là một đứa bé nhà quê không cha không mẹ. Hắn cười khẩy lạnh lùng:

- Ngươi cũng đến nhà bếp, phụ trách lấy củi!

Bình An hăm hở gật đầu, hồi ở thôn Phúc Lộc nó cũng thường xuyên vào rừng đốn củi phụ ông bà ngoại, việc này xem ra cũng không làm khó được nó, đối với nó điều quan trọng là bây giờ đây nó đã có được pháp quyết tu luyện, có thể từng bước từng bước trở thành Tiên nhân, thực hiện giấc mơ, đó mới là chuyện vui vẻ nhất.

Trong lòng nó tràn ngập ý chí phấn đấu, nó vô tư không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Nhìn nụ cười ngô nghê của Bình An, Duy Hoàng ngán ngẩm lắc đầu, trong lòng hắn âm thầm cười lạnh, đợi qua vài năm nữa, nhiệt huyết ban đầu rồi cũng sẽ bị sự thất vọng bào mòn đi.

Bình An được người đưa đến nơi ở mới, đó là một dãy phòng ốc cũ kỹ nằm tách biệt với những khu vực còn lại.

Bình An ở một phòng, đối diện với căn phòng của nó chính là căn phòng của cô bé Mai Hương.

Trong phòng bố trí cực kỳ đơn giản, ngoài chiếc giường cùng chăn đệm ra thì chỉ còn một bộ bàn ghế đặt giữa phòng, ngoài ra không còn gì nữa.

Lúc này sắc trời đã muộn, mặt trời đã ngã về tây, ráng tà sáng lạng.

Bình An được phép nghỉ ngơi một đêm, đợi đến sáng sớm ngày mai mới bắt đầu công việc.

Nó nhìn sang phòng đối diện vốn định sang chào hỏi làm quen nhưng sau khi thấy hai cánh cửa trước phòng đã sớm đóng chặt từ lúc nào đành nhún vai bất đắc dĩ, sải bước vào phòng của mình, nhẹ nhàng đóng cửa lại, lúc ấy cả thế giới đột nhiên trở nên tĩnh lặng, không có lấy một tiếng động.

Sau khi cất kỹ cái bọc đựng cây phế kiếm cũ nát – kỷ vật duy nhất mà mẹ nó để lại vào một nơi bí mật, Bình An mới đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, bắt đầu lấy những thứ lãnh được lúc ban sáng ra để lên trên bàn xem xét.

Một bộ trang phục, một cái lệnh bài, một cái bình sứ bằng ngọc bên trong có ba viên Tụ Khí Hoàn.

Bình An quyết định thử tu luyện một chút.

Lạc Hồng Quyết là pháp môn nổi danh của Ba Vì tiên phái, được truyền thừa đã hơn sáu ngàn năm.

Năm xưa tổ sư khai phái Bảo Ngọc chân nhân của Ba Vì tiên phái chính là sau khi đến núi Tản Viên này, ở trong một cổ động đoạt được một bộ cổ quyết, tuy chỉ là nửa bộ phía sau không đầy đủ nhưng đúng là pháp quyết chân thật của tiên gia còn sót lại từ thời thượng cổ, ở trên thế gian này vô cùng hiếm có.

Bảo Ngọc chân nhân vui mừng quá đổi, lập tức ở trong cổ động bế quan hơn mười năm, dùng sở học của bản thân, kết hợp với những kiến thức tham khảo được từ trong bộ pháp quyết của tiên gia, cuối cùng sáng tạo ra Lạc Hồng Quyết, uy lực tuyệt luân, danh chấn thiên hạ.

Lạc Hồng Quyết có cả thảy mười hai tầng cảnh giới, từ thuở khai môn lập phái cho đến nay, ngoài tổ sư Bảo Ngọc chân nhân ra, chưa hề nghe nói đến có ai có thể luyện đến cảnh giới tận cùng.

Ba tầng đầu nhập môn rất dễ dàng, phần lớn là vận dụng pháp môn để hấp thụ linh khí, thông suốt kinh mạch, rèn luyện trụ cột, những tầng phía sau mới gọi là khó khăn, không những thâm thúy vô cùng mà còn đòi hỏi người tu luyện phải có ngộ tính với Thiên đạo, nếu như ngộ tính không đủ thì có khi cả đời chỉ có thể dừng lại ở cảnh giới thứ ba, mãi mãi đứng ngoài Tiên đạo.

Chỉ một khi đạt đến cảnh giới tầng thứ tư của Lạc Hồng Quyết mới có thể gọi là người tu tiên chân chính, mới có thể khai phá đan điền, tích lũy lũy linh khí, thi triển đạo pháp.

Ba Vì tiên phái ngoài Trưởng môn Thiên Cảnh hiện thời có tu vi cảnh giới tầng thứ mười ra thì chỉ có mười người đạt đến cảnh giới tầng thứ tám, nhưng chỉ cần như vậy cũng đủ để cho Ba Vì trở thành tiên phái đứng đầu Chánh đạo.

Tầng thứ nhất dẫn khí nhập thân.

Bình An ngồi khoanh chân trên giường, toàn thân thả lỏng bắt đầu minh tưởng và hít thở theo phương pháp của Lạc Hồng Quyết, ban đầu mặc dù có hơi khó khăn khiến cho hơi thở tán loạn, nhưng về sau một khi đã quen dần liền cảm thấy vô cùng thoải mái.

Kiên trì đến nữa đêm, trong cơ thể của Bình An cuối cùng cũng xuất hiện một tia linh khí rất là mờ nhạt, chậm rãi phiêu động qua các đường kinh mạch, tuy không nhìn thấy nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự ấm áp đang lan tỏa.

Bình An mừng rỡ vô cùng, tâm thần hơi một chút phân tán, tia linh khí ấy liền ngay lập tức biến mất.

Bạn đang đọc Ác Tiên sáng tác bởi anhmai2302
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi anhmai2302
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 4
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự