Tải App

Diễn Đàn

YY Tạp Chí

Kim Thánh Bảng

Đăng Truyện

DS. Môn Phái

Tôi YY

Nội Quy

Liên Hệ

Có đh hỏi tuổi của ta.. ta bảo ta đã hơn 2 vạn 5 nghìn tuổi

NhànPhongGiả
VIP 3
Nguyên Anh Sơ Kỳ (7%)

Ta nói ta đã hơn 2 vạn 5 nghìn tuổi các ngươi tin không?

Thật ra ta ở một không gian khác các ngươi, không gian ấy, quần tiên loạn vũ, cường giả như vân, nơi không có vũ lực thì không có gì cả, nắm đấm ai lớn thì nghe người ấy!

Sau một hồi hạo kiếp, cuối cùng nhân tộc đạp lên vô tận huyết nhục để leo lên vị trí nhất thống cả giới vực, quyền lực tập trung trong tay "Nhất Đế, Nhị Hậu, Tam Hoàng, Tứ Thánh, Ngũ Vương", chia làm ngũ đại thế lực, “Chính đạo, Ma đạo, Quỷ đạo, Phật môn” cùng lực lượng vô cùng thần bí "Thiên đạo".

Lúc ấy, ta dựa vào thiên phú, tư chất cùng Vạn Độc chi thể không đến 2 vạn năm nghìn năm bước lên địa vị một trong Tam Hoàng, khi ấy, ta được phong hào "Ma Hoàng", đứng đầu Ma đạo, còn những lão bất tử cùng địa vị thì lại phải tổn hao vài chục vạn năm, ta khinh thường.

Với địa vị hiện tại, nữ tử, tài phú, bảo vật.. tất cả những thứ ta cần, sẽ có người vì ta mà đưa lên. Cứ tưởng chừng nhân sinh đỉnh phong của ta sẽ tiếp tục, nhưng ta lại gặp nàng.

Nàng là tiểu muội của "Cuồng Đế", khi ấy nàng là nhất đại mưu thần của Chính đạo.

Từ lần đầu ta thấy nàng, tâm ta đã là của nàng mất rồi!

Tên huynh trưởng ngu dốt của nàng đâu biết được khi hắn ra tay với Ma đạo, thì ta đã liên kết với 2 lão bất tử của Quỷ Đạo và Phật môn, dẫn dụ hắn từng chút một vào bẫy rập mà chúng ta đã chuẩn bị ngàn năm.

Ta biết với trí thông minh của một vị đỉnh cấp mưu sĩ như nàng, sẽ không thể không biết, nhưng tên ca ca ngu dốt ấy lại là một tên cuồng nhân chẳng quan tâm tới lời khuyên của nàng, hắn có thể chiến đấu mà bất chấp hết tất cả , cũng đúng thôi tên điên ấy lại mang trong người Cuồng Bạo chi thể, càng chiến đấu tu vi hắn càng được nâng cao, chỉ có thể trong 1 trận chiến làm cho hắn thần hồn câu diệt hắn mới triệt triệt để để biến mất!

Đó cũng là lý do, tam đại thế lực muốn hợp tác ra tay trừ khử hắn! Nếu hắn nghe lời nàng, có lẽ kế hoạch của chúng ta đã phá sản!

Cuối cùng, kế hoạch vẫn được thực thi, chúng ta không ngừng đấu trí, đấu mưu, trăm vạn lần tính toán cuối cùng một tên thuộc hạ của Phật môn, một trong ngũ vương, học được thần thông đoán mệnh tổn hao hết thọ nguyên mới có thể đưa cả đại quân Chính Đạo vào nơi Vạn kiếp bất phục!

Nơi diễn ra trận chiến "Định mệnh" là Hắc Ám Sâm Lâm gần nhất với Tử vong vực thẳm, nơi có quỷ khí, âm khí cực kì dày đặt, nơi chúng ta có lợi thế rất nhiều.

Lực lượng lưỡng đạo tụ tập hơn ngàn vạn tu sĩ( thực lực thấp nhất thì có lẽ theo các ngươi ở đây mô tả thì có lẽ là chân tiên đi), hai bên ra mặt nói vài lời cẩu thí thì trực tiếp ra tay.

Cảnh tượng ngàn vạn tên tu sĩ không ngừng khai triển thần thông, kể ra cũng khá hoành tráng ấy. Nhưng đối với ta, chẳng khác gì lũ kiến hôi đang diễn trò.

Lúc này, tâm thần ta đều đặt lên phía chính diện, một tên nam tử mặc một bộ hoàng kim giáp, áo choàng phấp phới, trên tay hắn cầm lên thanh tuyệt thế thần binh “Bá Vương Kích”, xếp hàng thứ nhất trong ngũ đại thần binh trong truyền thuyết, có lẽ thanh “Vạn Độc Chi Thương” của ta cũng không kém bao nhiêu dù gì cũng xếp thứ ba trong ngũ đại thần binh. Mà nói đúng hơn, ta quan tâm hơn là nữ tử đứng bên cạnh hắn, nàng khoác lên người “Tỏa Ngân Thánh Giáp”, phía trên đeo lấy “Ngân Nguyệt Quang” để lộ ra mái tóc màu bạch kim tuyệt đẹp. Khuôn mặt mang theo sự thanh khiết, thánh thuần, một chút lạnh lùng tạo nên một sự quyến rũ đâm thẳng vào tâm ta. Khi nhìn nàng ta không hiểu sao lại cảm thấy rất thân thiết.

“Ma Hoàng! Hôm nay ta phải cho Ma Giáo ngươi triệt để xóa sổ khỏi giới vực.”

Đang lúc tâm thần ta đang say mê nhìn lấy nàng. Một tiếng hét chấn động cả chiến trường vang lên từ phía đối diện, tên ca ca ngu xuẩn của nàng bỗng vọt lên giữa chiến trường, đúng ngay vị trí bẫy rập mà chúng ta thiết trí trận pháp.

Không đành lòng để kế hoạch ngàn năm bị hủy hoại trong chốc lát, ta ứng tiến hét của tên ngu xuẩn ấy đi vào vị trí được cho là “mắt trận”.

“Cuồng Đế! Ta thật sự không muốn giết ngươi! Có trách thì trách chính ngươi thiên phú!”

“Ngưng nói nhiều! Xem kích!”

Tên ngu xuẩn ấy, chẳng suy nghĩ gì nhiều ngoài chiến đấu, hắn cầm kích lao thẳng vào ta như con thiêu thân lao vào ánh lửa.

“Hừ! Hôm nay là ngày tàn của ngươi! Khai trận”

Đúng lúc này, 2 bóng người xuất hiện, một lão già mang lấy “Mặt nạ Quỷ”, một lão trọc đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm. Cùng lúc ấy, một kết giới to lớn hiện ra, không gian bên trong trở nên khuấy động, thay phiên nhau nghiền ép lấy mỗi một tích đất xung quanh.

“aaaaaaa………..”

“Đó là thứ gì?”

“chạy mau!”

Cứ khi mỗi một tên tu sĩ trên chiến trường chạm lấy vòng kết giới ấy, đều hình thần câu diệt. Hỗn chiến trở nên ngày càng hỗn loạn hơn.

“Ba tên các ngươi tới rất tốt! Đã đến đây rồi thì hiện tại ở lại đây đi!”

Cuồng Đế đúng với danh hào của hắn, rơi vào hoàn cảnh như vậy mà tâm thần không loạn, không biết nên kính phục hắn hay nói hắn ngu xuẩn đây.

Tam Hoàng chúng ta, cũng không nói nhiều, trực tiếp đưa ra những thủ đoạn của bản thân..

Cuộc chiến Nhất Đế với Tam Hoàng tóm lược ngàn vạn chữ..

Cuối cùng, trận pháp bị phá vỡ không còn, lão Quỷ trọng thương, lão trọc trực tiếp mất đi cánh tay, ta may mắn chỉ tổn hao 8 phần công lực. Về tên ngu xuẩn ấy, không khỏi để người ta kính sợ, mặc dù trên người hắn có vô số vết thương nhưng chiến tâm vẫn không hề giảm, thậm chí đưa đến người ta nhận thấy chiến lực vẫn ở đỉnh phong.

Đúng lúc này, từ phía hậu phương của Chính Đạo trở nên không ngừng hỗn loạn.

“Báo! Vũ Hậu bị giết! Cơ Hậu làm phản! Hiện tại phản quân đang không ngừng mở rộng!”

“Báo! Ở mặt phía Tây của quân trận, xuất hiện lượng lớn kẻ địch không ngừng công phá, lực lượng bên ta tổn thất thảm trọng!”

“Báo! Ở mặt phía Đông xuất hiện lực lượng Phật môn, quân ta không ngừng bị tổn hại”

Báo cáo tình hình chiến trường không ngừng đưa về cho tên Cuồng Đế, với tu vi hiện tại, ta có thể nhận biết dù chỉ là truyền âm, huống hồ là âm thanh chiến báo trên chiến trường.

“Haha..Cuống Đế, ngươi không ngờ người mà ngươi tin tưởng nhất, lại là người đứng sau tất cả!”

Lúc nãy, lão Quỷ mặc dù trọng thương nhưng vẫn cười lớn tỏ ra vô cùng đắc ý.

Mặt Cuồng Đế trở nên âm trầm, đôi mắt liếc về phía xa nơi hậu phương, không khỏi toát ra vẻ lo lắng. Dù chỉ là một chút, ta vẫn có thể nhận ra, vì người hắn đang lo lắng lúc này cũng chính là người mà ta cũng đang lo lắng.

Chỉ mong rằng Cơ Hậu tuân thủ lấy lời hứa đối với ta khi ta chấp nhận tham gia kế hoạch. Phải, ta chỉ cần mạng sống của nàng ấy, dù phải bất chấp thủ đoạn, dù gì ta cũng là lãnh đạo của Ma Giáo.(Tuy nhiên ta thề, ta chưa bao giờ làm những chuyện khi dễ phụ nữ, nhất là người ta yêu).

Ầm…

Đúng lúc này, một trận nổ lớn xảy ra ở phía hậu phương Chính Đạo, khói lửa bốc lên khắp nơi, từ bên trong có thể thấy một nhóm người đang bay rất nhanh về phía này.

“Cuồng Đế! Ngươi cuối cùng cũng có ngày hôm nay, thứ ngươi cho ta trước kia, hôm nay ta phải trả lại từng chút một!”

Một âm thanh yêu diễm, mang một tia sát khí kinh khủng vang lên. Cùng lúc ấy, xuất hiện một bóng người yêu dân hoặc chúng, đối với bất cứ người nào khi nhìn phải đều không khỏi rơi vào trầm mê. Nhưng có lẽ với ta thì không.

“Tại sao? Ta chưa từng đối xử tệ với ngươi? Vì sao ngươi lại làm thế?”

“Hừ! Tại sao ư? Ngươi chẳng lẽ đã quên chuyện của 1 vạn 2 nghìn 3 trăm 4 mươi 5 năm về trước sao?”

Cơ Hậu nhìn lấy Cuồng Đế phẫn nộ hét lên.

“Ngươi!! Đúng là Cuồng Đế mà ta biết, ngươi đã giết bao nhiêu người, giết qua người nào ngươi cũng không nhớ!” Nhận lấy ánh mắt mang một tia mê mang của tên ngu xuẩn này. Cơ Hậu không điều khiển được nổi cảm xúc nữa.

“Chính ngươi năm đó, giết chết cả nhà ta, tận mắt ta nhìn thấy phụ thân, mẫu thân cùng đệ đệ bị người 1 kích bay đầu! Cũng may, cũng may là lúc ấy ta đang ở một góc hẻo lánh phía ngoài gia trang. Nếu không có lẽ ta cũng không đạt được thực lực như bây giờ và cũng không thể đánh đổi nhiều thứ để có ngày hôm nay!”

Nghe lời ấy, mắt Cuồng Đế trở nên mờ mịt rồi không ngừng hỗn loạn.

“Haha.. ngươi không tin có phải không? Lúc ta và ngươi gặp nhau, ta đã dùng rất nhiều cách để ở bên cạnh ngươi, không ngừng giúp sức cho ngươi, thậm chí giết rất nhiều kẻ thù giúp ngươi..vì ta chỉ muốn ngươi chết dưới tay của chính ta mà thôi! Và ngày hôm nay, ta cho người phải nếm thử mùi vị khi xưa ta đã từng trải qua!”

Nói xong nàng vung tay lấy, một vật tròn đen bay về phía Cuồng Đế, rơi vào tay hắn là chiếc đầu của Vũ Cơ, mắt nàng còn trợn lên như không thể tin điều mình chứng kiến là sự thật.

Tóc Cuồng Đế trở nên bay loạn xạ, mắt hắn đỏ như máu, khóe miệng dâng lên 1 dòng máu tươi không ngừng chảy ra.

“Haha..ngươi đau khổ sao? Còn nữa, đưa nàng ra!”

Lúc này, tâm ta như thắt lại khi thấy người ta yêu bị trói dẫn đến phía sau Cơ Hậu.

“Ngừng tay! Thả nàng ra!”

Một câu nói, phát ra từ hai nơi khác nhau. Đúng vậy, một người là ca ca nàng – Cuồng Đế và tất nhiên người còn lại là ta.

Lúc ấy, ánh mọi người đều nhìn về phía ta, nhất là ánh mắt của nàng..nhưng không phải là sự cầu khẩn hay bất cứ gì..mà chính là sự thù hận, đau khổ mà ta không muốn nhìn thấy nhất..ngoài ra nếu ta không nhìn nhận lầm thì còn có 1 tia mất mát!

Mất mát sao? Có lẽ tâm ta hơi loạn đi.

“Hừ! Ước định của chúng ta, ta sẽ tuân theo, nhưng.. không phải hiện tại”Cơ Hậu cười lạnh với ta.

“Chết tiệt! Con mụ điên này không lẽ định ..” Lòng ta nóng như lửa đốt.

“Ngươi thả nàng ra! Ta đáp ứng ngươi mọi điều kiện!” Lúc này, Cuồng Đế vô lực thốt lên. Mặc dù vậy, mắt hắn vẫn không ngừng trở nên ngày càng đỏ thẩm.

“Ca! Không cần lo cho ta! Nàng không định giết ta đâu! Ta không biết vì sao..nhưng có lẽ nàng có ước định với Ma Hoàng! Ca chạy đi, chờ đợi báo thù cho ta!” Nghe nàng thốt lên lời đầu tiên từ hoàn cảnh này, lòng ta đau nhói, ta biết không có gì có thể qua nổi tài trí của nàng. Và nàng lại lợi dụng tình cảm của ta, ước định của ta để làm lợi thế cho cuộc giao dịch.

“Chết tiệt! con nhỏ này, ngươi muốn chết!”

Bốp

Mặt Cơ Hậu trầm lại, hiện lên vô tận sát khí, bàn tay vung lên va vào mặt nàng.

“Ngươi dám!”

Lại một câu nói, xuất hiện cùng lúc từ hai nơi. Lần này, Cuồng Đế trực tiếp xuất thủ, lao thẳng về phía Cơ Hậu. Còn ta ư?..dù lòng cực kì tức giận, nhưng chân ta vẫn chôn tại chổ.. có lẽ lúc ấy ta vẫn còn nghỉ đến việc tình cảm bị nàng lợi dụng.

Khi thấy, Cuồng Đế lao đến, miệng Cơ Hậu lóe lên một nụ cười hiểm độc.

Khi kích của Cuồng Đế còn cách mặt của Cơ Hậu vài trượng, ba bóng đen chợt xuất hiện sau lưng hắn, sử dụng thủ kích cùng thủ chưởng tấn công hắn.

Không hổ là Cuồng Đế dù bị tấn công đột ngột nhưng hắn vẫn không hề tỏ ra luống cuống mà giống như đã phát hiện từ lâu.

Đúng lúc này, hắn quay lại khai triển bạo phát nhất kích nổi danh của hắn.

Chỉ là chính ta cũng không ngờ rằng, trúng phải nhất kích tất sát ấy, mà 3 tên kia chỉ bị đánh bay ra xa một khoảng, điều này nói rõ ba tên này thực lực không kém gì ta, Tam Hoàng.

“Hừ! Không ngờ 3 tên phế vật Tam Hoàng không làm được gì ngươi! Cho đến bây giờ, ngươi vẫn còn giữ lại sức. Nhưng có lẽ ngươi không ngờ rằng, ngoài ba đại thế lực ở bên ngoài, ta còn mời đến thế lực thứ tư – “Thiên Đạo”” Hậu Cơ cười lạnh.

“Chết tiệt! tại sao mụ ta lại có liên hệ với Thiên Đạo chứ” lão Quỷ đưa ra nghi vấn như ta.

“Aaaa…ngươi..khô..ng giữ lờ..i!”

Đúng lúc này, tiếng hét chói tai của lão Trọc phát lên. Khi ta nhìn về phía hắn, hắn đã bị 2 trong 3 tên áo đen khi nãy lợi dụng vào phản chấn từ nhất kích của Cuồng Đế và sự không để ý của tên trọc, ra tay ám sát hắn.

“Ngươi…không tuân thủ lời hứa!” Lão Quỷ chỉ tay vào Cơ Hậu quát.

“Lời hứa? phế vật như ngươi? Xứng sao?”

Đúng lúc này tên áo đen còn lại, thi triển thần thông nhất kích lên lão Quỷ. Nếu như ở thời kì còn chiếc lực, lão có thể dễ dàng tránh né, nhưng tiếc rằng với tình hình trọng thương hiện tại, hắn chỉ biết nhắm mắt chờ chết. (Các đạo cụ bảo mệnh của lão và lão trọc đều bị hủy khi đánh nhau với Cuồng Đế rồi )

“aaaa…”

Ngay lúc ấy, một tiếng thét vang lên, không phải là lão Quỷ, mà chính là tên áo đen. Thân thể hắn không ngừng tím lại,co rút, phình lên rồi nổ tung thành đống máu. Đúng vậy, đó là tuyệt học của ta, cũng là sát chiêu mà ta để giành, với công lực của ta hiện tại chỉ còn thi triển được hai lần.

“Ngươi… mau ngừng tay! Ước định của ta và ngươi đều còn hiệu lực! Ngươi là thiên tài chân chính, giữ lấy khả năng dùng độc kinh thiên. Sau khi diệt hết các thế lực, giới vực này, ta vs ngươi chia đôi! Thế nào?”

“Hừ! Đừng tin mụ ta! Mụ ta có tư cách gì đàm phán! Còn “Thiên Đạo” luôn ẩn mình ở phía sau kìa!” lão Quỷ tức giận hét lớn.

“Haha..dựa vào cái gì ư? Dựa vào ta là Cơ Hậu, dựa vào ta là người bày mưu ra tất cả sự việc này, dựa vào ta là…Thánh Nữ, người đứng đầu của “Thiên Đạo”. Ngươi nói, thế này đã đủ chưa?” Cơ Hậu cười lạnh.

Chậc, nói thật, đến ta cũng bất ngờ đến vấn đề này, không ngờ người lãnh đạo Thiên Đạo chính là mụ.

Trong giây phút thất thần về thông tin của Cơ Hậu, 2 tên áo đen đã lợi dụng điều đó giết chết lão Quỷ. Mắt bọn hắn tràn ngập vẻ kiên kị khi nhìn ta, có lẽ ta đã giết chết lão đại của bọn hắn đi…

Mọi việc kể lại dài thế thôi, nhưng chỉ diễn ra trong vài hơi thở. Cuồng Đế lúc này, thân hắn bất động, dường như nãy giờ đang tích tụ lấy lực lượng để chờ đợi thời cơ bùng phát.

“Các ngươi, còn chờ gì nữa? Giết hắn cho ta!” Lúc này ngoài 2 bóng đen vừa giết lão Quỷ xong còn xuất hiện thêm 6 tên nữa..thực lực theo ta thấy thì nằm ở khoảng giữa Tứ Thánh, vây công Cuồng Đế.

Mặc dù, Cuồng Đế cường đại, nhưng với tình hình bị uy hiếp từ Cơ Hậu và tổn hao lực lượng từ trận đấu với Tam Hoàng nên thực lực hiện giờ 10 không còn 1. Vẫn đang tích xúc.

“Ngươi dám!”

Đúng lúc này, Cơ Hậu bất ngờ bị đánh bật ra, thân thể không ngừng tím lại, mụ ta vô cùng chật vật ổn định lại và nắm lấy bình dược gì đó uống vào rồi bắt đầu tịnh hóa, còn nàng, nàng bị ta ôm lấy..Đúng vậy, lòng ta nhịn không được đã ra tay.

“Ngươi mau giúp ca ca ta! Chỉ cần giúp ca ca ta 1 khắc đồng hồ! Ta sẽ theo ngươi!” Nàng nhìn lấy ta, với đôi mắt cầu khẩn và chân thành, không còn mang sự thù hận như trước nữa.

“Được! Vì ngươi!” Lòng ta đáp ứng nhanh hơn cả lí trí. Dù biết có thể là bị nàng lời dụng, nhưng ta lại vô tình chấp nhận nó Ta đem nàng để vào trận pháp bảo vệ của ta, rồi vọt lên ngay vào giữa 8 tên áo đen đang bay đến Cuồng Đế.

“Hừ! có ta ở đây, các ngươi đừng hòng đụng đến hắn!” Ta cầm lấy Vô Độc Chi Thương đứng chắn lấy trước người Cuồng Đế.

“Chia ra lực lượng, bắt lấy cô nàng kia!” Tên áo đen.. có lẽ là lão nhị, đưa ra mệnh lệnh. Cùng lúc 3 tên áo đen thoát ra, chạy về phía nàng.

“Hừ! Ngươi dám!” Ta vận công lấy 2 phần công lực còn lại dồn hết sức để chống đỡ lấy.

Ầm…Ầmm..

Trận pháp bảo vệ nàng không ngừng bị tấn công, tuy nhiên nó vẫn sừng sững lấy. Trận pháp này có tên “Trao Mệnh”, trong 1 lần tầm bảo suýt mất mạng ta tìm đc, đúng với tên ấy, nó sử dụng sinh mệnh lực của người thi triển để bảo vệ cho người bên trong trận pháp (giới hạn là 1 người trừ người thi triển) cho đến khi người thi triển chết đi qua 1 canh giờ mới biến mất. Đại giới bỏ ra quá lớn, nhưng ta đã không thể mất nàng rồi.

Tóm lược 3 vạn 5 ngàn 5 trăm chữ chiến đấu giữa ta và lũ áo đen..

Gần 1 khắc đồng hồ rồi, áo đen 8 tên, ngoài 3 tên còn đang công kích trận pháp, thì 5 tên còn lại đã mất đi 3 tên còn lại 2 tên ngang sức với Tam Hoàng.

Còn ta ư?? (Ta không phải nhân vật mà các ngươi gọi là main chính theo thuật ngữ ở thế giới này) Cho nên ta mất đi 1 tay, 1 chân, vết thương vô số, miệng không ngừng rỉ máu.

“Không biết sống chết! Giết hắn cho ta!” Lời của con mụ chết tiệt Cơ Hậu lại vang lên. Có lẽ mụ đã tạm thời áp chế được độc tính của ta.

Ta không quan tâm nữa, mọi thứ như ngưng đọng lại, ta quay đầu về phía nàng ấy..mắt nàng không ngừng đẫm lệ, hiện ra sự đau khổ, mất mát…khoan! Mất mát ư? Không thể nào đâu..dù gì ta với nàng không phải sự thù hận là ta mãn nguyện rồi.

Hối hận ư..hối hận chứ..vì ta biết ta sắp không còn cơ hội để hối hận rồi.

Ngay khi ta nhắm lấy mắt chấp nhận số phận của bản thân, một bàn tay nắm lấy vai ta bay về phía trận pháp.

“Ngươi vất vả rồi! Đa tạ! Đến phiên ta bảo vệ ngươi đi!”Lời nói của Cuồng Đế lãng vãng trong tai ta.

Sau khi để ta ở bên cạnh nàng, hắn trực tiếp ra tay cực nhanh giết chết 3 tên đang ở gần trận pháp nhất.

Mà ta cũng không còn hơi để để ý đến trận chiến này nữa r, lúc ta cảm thấy mệt mỏi nhất thì một bàn tay mềm mại nắm lấy tay ta.

“Huynh đừng chết! Làm ơn đừng chết! Huynh phải sống! Vì muội! Huynh nhớ không!? Huynh thất hứa với muội sao?”

Ta đang mơ sao? Ta có lời hứa gì với nàng sao?

Có lẽ nàng quá thông minh khi nhìn thấy sự nghi vẫn qua mắt ta..

“Huynh thật sự không nhớ sao? Khi ta còn nhỏ, ta đã từng gặp huynh, ta đã từng nói khi ta lớn ta sẽ lấy huynh..còn huynh cũng đã hứa lấy ta huynh không nhớ sao?”

Hình ảnh một cô bé đáng yêu không ngừng khóc thút thít ôm lấy ta từ từ hiện ra, phải..ta đã từng hứa với một cô bé, trước khi ta lên đường theo gia tộc với lời hứa sẽ trở lại lấy nàng khi ta mạnh mẽ. Tuy nhiên, trong lúc di chuyển, gia tộc ta bị thế lực thù địch tập sát, ta may mắn trốn thoát, thù hận đã làm ta đánh mất lí trí và đi theo con đường Ma Tu..làm ta quên mất đi lời hứa năm xưa.

“Huynh biết không? Khi muội biết huynh và gia tộc bị hại! Muội đã không ngừng cầu nguyện cho huynh còn sống. Gần 1 vạn năm sau, khi muội đã tưởng dường như không còn gặp lại huynh..không ngờ ta vẫn có thể gặp lại, lúc ấy huynh thay mặt thiên tài Ma Đạo đánh lôi đài Toàn giới vực, muội đã nhận ra!” Nàng thủ thỉ bên tai ta.

Chậc..lúc ấy ta vô tính nhìn qua bóng dáng nàng..bảo sao thấy rất quen thuộc, rất thân thiết nhưng không nhớ là ai, và tâm ta cũng bắt đầu sản sinh tình cảm từ đó.

“Đến khi biết huynh lên làm Ma Hoàng. Khiêu chiến ca ca muội..muội đau khổ lắm..nhưng muội biết khi huynh gặp muội và biết được chuyện này, muội tin huynh sẽ bỏ tất cả để theo muội đúng không?”

Đúng vậy, cô nàng ngốc của ta ơi. Không ai hiểu ta bằng nàng cả..từ lúc nhìn thấy nàng tâm ta đã là của nàng rồi.

Nhưng có lẽ bây giờ đã quá muộn rồi, sinh cơ của ta đã tiêu sạch sẽ cho kết giới, đồng thời bản mệnh của ta đã nát đến không thể nào nát được nữa rồi.

“Nà..ng..hậ..n ta s..ao.?”Ta vô lực thốt lên

“Không! Muội không hận huynh! Muội yêu huynh! Làm ơn, huynh đừng chết! Hứa với muội, đừng chết được không?” Nàng không ngừng khóc.

“T..a..” Ta lấy sức còn lại để lắc đầu..vì ta biết ta không thể hứa được điều ta không làm được. Ta không muốn thất hứa với nàng thêm một lần nào nữa.

Sau đó ý thức ta bỗng trở nên mơ hồ, ta rơi vào khoảng không trắng xoá, rồi một đạo lổ hỏng dần mở ra, một đôi bàn tay lôi kéo ta ra ngoài, với đạo hạnh của ta, không ngờ không thể phản kháng. Đứng trước nguy cơ ấy, ta đành bất lực cho số phận.

Không ngờ đến khi bước qua lổ hỏng không gian ấy, ta lại thấy mình ở một không gian kì quái, tràn đầy những thứ gọi là máy móc, chủ nhân của đôi tay đưa ta qua lổ hỏng là một tiểu cô nương( khụ khụ.. nếu ta không nhớ lầm thì tiểu cô nương này bây giờ chỉ gần lục thập so với ta trước kia thì tiểu cô nương cũng không quá)

Ván lược qua ngàn vạn chữ về cuộc đời mới của ta..

Hóa ra ta đã “xuyên không” (theo như các ngươi mô tả) qua thế giới của các ngươi, Mà ta lại chẳng có cái gì gọi là “ngón tay vàng” hay là “hệ thống” mà các người nói cả.

Hơn hết nơi này chẳng có một tia linh khí nào để ta tu luyện, đã thế còn có quá nhiều “khí” mà các ngươi gọi là “ô nhiễm” ấy..cái khí này còn độc hơn cả chướng khí ở thế giới cũ của ta nữa..nó tổn hại đến sinh cơ của chính mình, không ngừng tổn hại đến sức khỏe…

Dù qua tất cả, ta vẫn không quên được hình bóng của nàng, có lẽ sau này ta chết, ta sẽ được gặp lại nàng ở một thế giới khác.

À..quay về chỉnh thể thì có lẽ ta bây giờ ta đã 2 vạn 5 nghìn lẻ 2 mươi 5 tuổi rồi ấy.

tạo bởi
04 Tháng ba
mới trả lời
04 Tháng ba
12
trả lời
93
xem
11
thành viên
lãobàmộngtình
lãobàmộngtình
VIP 3
Hóa Thần Sơ Kỳ (39%)
Chưởng Môn ミ★ღ๖ۣۜTɦυậηღ๖ۣۜTɦĭêηღ๖ۣۜTôηɠღ★彡

Dài quá, lười đọc a

NhànPhongGiả
NhànPhongGiả
VIP 3
Nguyên Anh Sơ Kỳ (7%)

Không đọc làm s tin ta 2 vạn 5 nghìn tuổi kk

Quỷ_Vương_Chi_Hồn
Quỷ_Vương_Chi_Hồn
VIP 1
Kết Đan Trung Kỳ (68%)

Đh quê Biên Hòa à

naboy
naboy
VIP 2
Luyện Khí Tầng Chín (86%)

đh quê đâu đấy

nvm1997
nvm1997
VIP 3
Luyện Hư Trung Kỳ (79%)
Tông Chủ Giang Tả Minh

cuối cùng là thế nàoQ!

vanquyton
vanquyton
VIP 2
Kết Đan Trung Kỳ (86%)

Ủa là PR hay gì mà viết dài vậy

ketrom
ketrom
Luyện Khí Tầng Tám (40%)

Cho ta đan dược vs công pháp thì ta tin! Lão tiền bói... +)

ketrom
ketrom
Luyện Khí Tầng Tám (40%)

Ta ở gần biên hoà luôn! +) Tiền bối nhanh cho ta à! Phi kiếm truyền tin j ấy!!!!

TroeChouTim
TroeChouTim
VIP 1
Luyện Khí Tầng Năm (95%)

thật sự luôn?

docthan1
docthan1
Luyện Khí Tầng Ba (72%)

😱😱😱😱😱 khiếp cuối cùng cũng đọc xong 😆😄😆😄😆😄 thật buồn cho dh

HuyềnVũMinh
HuyềnVũMinh
VIP 3
Kết Đan Sơ Kỳ (92%)

Đây thôi dài quá chả hiểu qq j hết

Vô_tình_đại_đạo
Vô_tình_đại_đạo
VIP 2
Nguyên Anh Sơ Kỳ (47%)

viết dài wa ak, đây là gt truyện hay là j

Bạn đang đọc bài Có đh hỏi tuổi của ta.. ta bảo ta đã hơn 2 vạn 5 nghìn tuổi tạo bởi NhànPhongGiả trong Trảm Phong Đường.